Sao em chỉ biết lặng im???

Đón nguồn vốn đầu tư từ Việt kiều

Sau đại dịch Covid-19, chắc chắn, nguồn vốn đầu tư nước ngoài sẽ tăng trưởng rất mạnh, trong đó có nguồn vốn đầu tư...

Về Trường mầm non Quán Trữ xem cô giáo Bình say sưa dạy trẻ

Giỏi chuyên môn, nghiệp vụ, luôn yêu trẻ, tâm huyết với nghề, cô giáo Phạm Thị Thanh Bình (Hải Phòng) được đồng nghiệp, phụ...

Đổi mới giáo dục vì tương lai

Việt Nam đang hội nhập quốc tế mạnh mẽ và ngành Giáo dục không nằm ngoài xu hướng này. Song, làm sao "hội nhập...

Tập đoàn Vingroup – Công ty cổ phần sẵn sàng đưa vào vận hành các tuyến xe buýt chạy bằng năng lượng sạch (xe...

Tập đoàn Vingroup - Công ty cổ phần đang khẩn trương chuẩn bị để sẵn sàng đưa vào vận hành các tuyến xe buýt...

Ngày bầu cử toàn quốc dự kiến diễn ra vào Chủ nhật, 23/5/2021

Tại phiên bế mạc diễn ra vào chiều 17/11, với 96,47% đại biểu biểu quyết tán thành, Quốc hội đã thông qua Nghị quyết...

Cuộc hẹn lần này không giống như bao cuộc hẹn trước đây mà hai người đã từng gặp. Quang cảnh dường như báo trước một điều gì đó sẽ xảy ra, một lần chia tay để rồi mãi xa, cả cuộc đời nuối tiếc.

Một ngày tháng 7 trời âm u một cách kỳ lạ và cái không khí thật chán ngắt, bước đi trên đường Hoàng Diệu lá vàng rơi xào xạc dưới chân Lan cùng tiếng gió vi vu cho không khí thêm ảm đạm. Lan một cô gái ngoan hiền và ít nói, cô bước đi không nhanh, nhưng cũng chẳng chậm, nhưng không hiểu sao đôi chân cô lại có cái gì đó vội vã, và gấp gáp, nâng bước nhẹ nhàng với đôi hài nhỏ nhắn, vừa bước đi cô đang suy nghĩ đến điều gì đó, lặng lẽ và suy tư.

Đi một đoạn đường đã khá dài và dường như cô đã mỏi chân đã tới lúc phải kiếm cho mình một chỗ nghỉ, vì vậy cô dừng chân ở  Công Viên Lê Nin và kiếm cho mình một chiếc ghế chống nơi khuất mọi người qua lại, ngồi đó một lúc Lan bắt đầu nói chuyện điện thoại với ai đó, mà không cô không nói chuyện với ai, bởi Lan chỉ cầm điện thoại và chỉ nói có 1 lời “em ở chỗ cũ” cô nói rất nhẹ nhàng, lúc này ở đó có sự chống vắng bao chùm xung quanh chỉ nghe thấy tiếng gió lớn và cơn mưa đang kéo về! Một cảm giác lạnh lùng tới rùng mình. Khoảng 10 phút sau , một chàng trai bảnh bao, và thư sinh với cặp kính khá dày (chắc người yêu cô đây mà!!! ^^). Lan chưa kịp đứng dậy chào anh thì anh đã nói với cô những điều thật khó nghe. Mà những lời đó chỉ dành cho những dân “chợ búa” vậy mà anh lại  có thể nói ra từ miệng của một người có học thức. Tình cờ tôi đang ngồi chờ bạn và nghe được lời đối thoại của hai người như sau:

Chàng trai: ……dkm….c…đ….Vở kịch đến đây là chấm hết rồi, cô còn gì để nói chứ? Tôi thấy vô cùng thất vọng về cô, từng ấy thời gian mà tôi chưa thể hiểu hết cô nữa! cô đúng là  con….c….cô…cô….!!!
(Lan đứng chết lặng một lúc lâu không phản hồi, mả chỉ lặng lẽ ngước mắt lên nhìn anh, mắt không chớp, cô nhìn anh đằm thắm và sâu sắc, thời gian đó kéo dài trong hai con người kia Lan mới bắt đầu nói…)

Lan: Anh cứ nói những gì anh muốn…anh muốn đánh muốn chửi em sao cũng được…chỉ xin anh cho em được quan tâm anh mỗi ngày…

Chàng trai: …cái ..gì?…đánh cô ư? bẩn tay tôi thôi. Tôi thấy ghê sợ cô. Tôi đã làm điều gì sai, hay chưa đủ để chứng minh tình cảm của tôi và cô?  Nếu cô cần 1 anh chàng đại gia đi SH, hay ô tô riêng thì sao cô lại yêu tôi, một chàng sinh viên nghèo? Cô…cô … là người thực dụng chỉ chạy theo tiền bạc mà không biết liêm sỉ à? Tôi căm thù cô, cô có biết khi tôi đọc những dòng tin ấy tim tôi như muốn nghẹn lại, sao cô không lấy dao cứa trái tim tôi ra, có lẽ như vậy tôi sẽ vui hơn đó! Thôi tôi có nói cô cũng không muốn hiểu. Mình….chia….tay. Từ nay đường ai nấy đi…..Thật hối hận khi đã có lúc tôi yêu cô thật lòng…(nói tới đây chàng trai nhổ nước miếng xuống gần chân Lan, Lan vẫn im lặng và không phản ứng gì )

  
Một sự im lặng kéo dài mà không ai biết nói với ai câu nào, chàng trai thốt lên rằng “sao cô không nói gì? Sao cô không phản ứng? cô nói gì đi chứ? Cô có thể nói ra những lời ấy với người khác sao cô không nói với tôi đi. đồ…đồ đĩ thoã…

Tôi mải nghe câu chuyện mà không để ý tới đôi mắt cô, Khi tôi nquay lại nhìn tôi không thấy Lan rơi những giọt nước mắt như những cô gái khác cô chỉ lặng im với đôi mắt muốn được sự giải thoát, cô nhìn anh không chớp mắt, cô không khóc nhưng những hành động của cô sẽ cho người đối diện thấy được cô đang rất buồn và đau khổ. Lan trả lời anh với 1 giọng như có gì đó nghẹn lại ở tim “em….em…e…m…”  Hai người dường như rơi vào khoảng lặng trong một khoảng thời gian dài. Chàng trai không thể chịu được cảnh này thêm nữa và bỏ đi cùng những hạt mưa. Lúc đó tự nhiên trời mưa rất lớn, lớn như đang khóc thay cho tình yêu của hai người vậy, bi đát và thương tâm. Khi bóng chàng trai khuất dần cô vẫn ngồi đó dưới cơn mưa lớn. Vậy là mối tình bao năm 4 năm đại học của 2 người vụt mất theo cơn gió và tiếng mưa rơi.

Cô bật khóc cùng những hạt mưa ngâu. Lan đã chạy khỏi nơi ấy, và chạy thật nhanh trên đường Trần Phú, vội vã và hoang mang, Lan không định hướng được mình sẽ đi đâu và về đâu, bất ngờ tuột giầy và cô ngã xuống đường thì có một chiếc xe bus đi qua vội vã và đã đâm vào Lan, trên tay cô còn cầm chiếc dây chuyền (được mọi người nói lại đó là kỷ niệm của Lan và anh chàng kia) và một giấy xét nghiệm kết quả của mẹ Lan, mẹ cô bị ung thư giai đoạn cuối cần tiền chữa trị. Một vũng máu hoà lẫn với nước mưa, Lan thoi  thóp và gọi tên anh “Mạnh…em xin lỗi…em….em…” và hơi thở cuối cùng của cô đã tắt dưới sự chứng kiến của những hành khách trên tuyến bus đó! Và cơn mưa như thấu hiểu nỗi lòng. Chàng trai ấy đã chạy ra thở gấp gáp với đôi mắt đã đỏ hoe và những giọt nước mắt muộn màng hoà chung với nỗi đau.

Lúc này chàng trai đến chỉ biết khóc mà không nói thêm điều gì như lúc trước, được mọi người xung quanh nói lại cô đã gọi tên một chàng trai là “Mạnh”, anh đã đọc tờ giấy cô cầm trên tay anh đã hét thật to tên cô “…L…a…n…” anh không suy nghĩ bế thốc xác của Lan chạy vào bệnh viện Xanh Pôn, vừa đi anh vừa nói mệt mỏi trong hơi thở gấp gáp cùng tiếng mưa rơi trên phố làm cho cảnh vật dường như hiểu được nỗi lòng anh “sao… em…chỉ…lặng ….im?” Và lúc đó anh đã khuất xa dần trong bệnh viện. Mưa càng lúc càng lớn hơn, gió mạnh hơn làm gãy những cành cây cổ thụ.

Nguyễn Văn Tiệp – Đại Học Thành Đô

Thuviengiadinh.com

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

Hot Topics

Đón nguồn vốn đầu tư từ Việt kiều

Sau đại dịch Covid-19, chắc chắn, nguồn vốn đầu tư nước ngoài sẽ tăng trưởng rất mạnh, trong đó có nguồn vốn đầu tư...

Về Trường mầm non Quán Trữ xem cô giáo Bình say sưa dạy trẻ

Giỏi chuyên môn, nghiệp vụ, luôn yêu trẻ, tâm huyết với nghề, cô giáo Phạm Thị Thanh Bình (Hải Phòng) được đồng nghiệp, phụ...

Đổi mới giáo dục vì tương lai

Việt Nam đang hội nhập quốc tế mạnh mẽ và ngành Giáo dục không nằm ngoài xu hướng này. Song, làm sao "hội nhập...

Bài viết liên quan

Đón nguồn vốn đầu tư từ Việt kiều

Sau đại dịch Covid-19, chắc chắn, nguồn vốn đầu tư nước ngoài sẽ tăng trưởng rất mạnh, trong đó có nguồn vốn đầu tư...

Về Trường mầm non Quán Trữ xem cô giáo Bình say sưa dạy trẻ

Giỏi chuyên môn, nghiệp vụ, luôn yêu trẻ, tâm huyết với nghề, cô giáo Phạm Thị Thanh Bình (Hải Phòng) được đồng nghiệp, phụ...

Đổi mới giáo dục vì tương lai

Việt Nam đang hội nhập quốc tế mạnh mẽ và ngành Giáo dục không nằm ngoài xu hướng này. Song, làm sao "hội nhập...