Home Đọc truyện Truyện người lớn Những viên bi tuổi thơ

Những viên bi tuổi thơ

An Hạ rất thích cách kể chuyện thật… phơ phất, nhưng lại chi chít đèo bòng chi tiết lạ. Thay vì mạch lạc, là sự chênh chao vô thường của tâm trạng yêu tình đầu. Cậu bé – chàng trai yêu cô bé – thiếu nữ có khi chỉ vì thảng thốt trước đôi mắt cô đơn buồn bã của cô luôn nhìn thẳng xa xăm. Tấm thân cô mảnh mai lọt thỏm trong bộ váy thùng thình quá khổ, chỉ thấp thoáng đầu ngón chân hồng hồng. Nhưng, trong mắt chàng trai, nhan sắc thiếu nữ cứ ngời lên lấp lánh.

Rất thoảng nhẹ trong cái viết của An Hạ là ảnh hưởng xa xăm/gần gũi của Murakami, tiểu thuyết gia hàng đầu Nhật Bản mà An Hạ hằng yêu mến.

Cái thú nhất trong truyện là âm hưởng trầm trầm nao lòng của sống chậm. Chậm đến nỗi chàng trai dùng dằng rất lâu trong cảm giác xanh li ti của tình đầu. Đọc theo cách ấy, có thể tận hưởng hương vị lắng dịu của sống chậm trong đọc chậm. Cả hai khoái cảm này, tiếc thay, đang quá hiếm trong đời sống xô bồ, ồn ã hôm nay.

Nguyễn Thị Minh Thái

Một buổi chiều mùa hè, chính xác là vào khoảng những ngày đầu tháng năm, tôi buột miệng bảo nàng: “Này, em có thể ngồi thoải mái hơn một chút không?”

Minh hoạ của hoạ sĩ Đỗ Phấn.

– Sao cơ ?

Nàng quay lại, nheo mắt nhìn tôi. Dưới ánh nắng dễ chịu của những ngày chớm hè, trông nàng thật rực rỡ. Tôi chẳng thể nào tìm thấy điểm nào để phàn nàn về ngoại hình của nàng. Các loại quần áo phối với nhau hoàn hảo nhịp nhàng. Như chẳng có sự kết hợp nào khiến người ta dễ chịu hơn cách nàng vẫn làm. Rất dễ chịu. Gương mặt tươi tắn, những đầu ngón tay hồng hồng được chăm sóc cẩn thận. Tôi còn quả quyết rằng chắc chắn nàng còn tỉa hình dáng mấy cái tóc mai của mình. Đôi khi ngắm nhìn chúng vẫn khiến tôi… căng cứng cả người. Như thể bao nhiêu sự gợi cảm của riêng nàng dồn hết vào mấy sợi tóc mỏng manh ấy. Mấy giọt mồ hôi lấm tấm trên trán nàng khiến tôi thấy khó thở.

– Cái cách em ngồi ấy. Lưng thẳng thế kia, tay chống cằm. Mỏi lắm đấy.

– Anh thấy phiền à? Ngồi thế đẹp chứ sao? Em chẳng thấy mỏi.

– Dù sao ở đây cũng có mỗi mình anh.

Tôi không bỏ cuộc. Dù thực ra chưa bao giờ tôi phiền lòng vì sự chải chuốt của nàng.

Nàng đưa mắt ra xung quanh, ra vẻ lơ đãng rồi vươn cánh tay trắng trẻo về phía tôi lấy mấy cái gối dựa.

– Dù sao em cũng không thấy mỏi.

Nàng khẽ nói rồi rúc vào cái gối. Xương sống chùng xuống.

Tôi quen nàng từ năm mười bốn tuổi, khi gia đình nàng dọn đến kế bên nhà tôi. Lần đầu tiên tôi thấy nàng là lúc nàng đang loay hoay bên một cái thùng các tông để đồ cũ xỉn, đầy bụi. Lúc ấy, tôi vừa trốn ra khỏi nhà, lén lút đi mua vài cây kem. Loại kem sữa chua túi tự làm có vị chua chua của một bà già gần trường học. Cái loại vừa phải mút mát thật lực vì nó không có que vừa phải ăn thật nhanh không nó chảy hết thành nước. Tôi vẫn còn nhớ rõ mùi oi nồng của ngày hôm ấy, những giọt mồ hôi chảy dài theo sống lưng, ép lớp áo phông mỏng dính vào lưng, và những túi kem ướt không ngừng chảy từng giọt rơi xuống chân, khi tôi đứng lặng nhìn con bé kì lạ, gầy guộc lọt thỏm trong bộ váy thùng thình quá khổ. Mái tóc nó hơi rối buộc túm ra đằng sau lưng với đôi mắt to rụt rè. Trông đến là tội nghiệp. Sau này, hình ảnh cũ kỹ ấy nhòe nhoẹt đi khá nhiều. Tất cả những thứ áo quần tóc tai ấy mờ đi thành một màu xam xám. Chỉ có đôi mắt của nàng cứ bấu chặt lấy tâm trí tôi.

Có điều gì đó đã xảy ra vào thời khắc ấy. Nó rõ ràng như có sấm nổ giữa ban ngày. Đến đuỳnh một cái. Tựa như cả một sa mạc mênh mông khô cằn đổ ập xuống, vùi lấp tất cả mười bốn năm lạnh lẽo trước đó trong gió cát.

– Anh ngẫm nghĩ gì thế?

– Chẳng gì cả. Ừm. Mà có đấy. Anh nhớ tới con bé trong bao tải.

Nàng bật cười.

– Có gì mà nhớ.

– Nhiều chứ.

– Em không muốn nhớ gì hết. Tất cả. Nàng giơ cao hai tay, nắm hai bàn tay vào nhau. Vo tròn thế này này.

– Kể cả có chui vào bao tải em cũng vẫn duyên dáng mà.

Tôi thì thầm. Nắng chiếu xiên qua mái tóc nâu sáng của nàng. Lấp lánh.

Nàng không có bố mẹ. Một người bác họ xa không có gia đình riêng nhận nuôi nàng với vẻ thương hại thừa thãi của mình. Chuyện không có bố mẹ ở bên quả là một sự lạ với một thằng nhóc mười bốn tuổi như tôi. Bản thân nàng cũng là một sự lạ. Nàng lầm lũi, suốt cả tuần lúc nào cũng mặc bộ váy như hôm mới chuyển tới. Xỉn màu, dài thậm thượt đến gót chân và rộng ngoác.

Thời gian ấy là mùa hè. Chẳng phải đi học mà cũng chẳng đi nghỉ nhiều như lũ trẻ bây giờ, cả ngày, tôi hầu như chẳng có việc gì làm. Chỉ có ăn rồi lăn ra ngủ. Thỉnh thoảng lắm mới chạy ra khỏi nhà mua đồ lặt vặt. Sau vài tuần kiếm cớ lởn vởn quanh quẩn bất cứ khi nào nàng chơi mấy trò con gái ở vỉa hè trước nhà, tôi dồn hết can đảm hất hàm về phía nàng, với vẻ đàn anh trịnh trọng.

– Này, không ai thay áo khác cho hả?

Nàng đứng yên lặng, ngước đôi mắt cô đơn buồn bã nhìn tôi. Chúng tôi nhìn nhau một lúc lâu. Tôi có đọc trong một vài quyển sách về những tình huống thế này. Cảm giác khi đối diện người ấy, cứ tạm gọi là người ấy, bởi sách nào cũng nói thế, sẽ là một dòng điện chạy dọc cơ thể hay cảm giác luống cuống, đất trời chao đảo. Thế nhưng, thời khắc ấy, chẳng có dòng điện nào mà đất trời cũng chẳng chao đảo. Chỉ có gió. Thứ gió khô đầy cát vô hình trong đôi mắt của nàng. Nàng nhìn thẳng vào tôi. Một cái nhìn trực diện nhưng xa xăm. Và im lặng. Nếu nàng có ý định trả lời, thì ít nhất đôi môi nhỏ kia phải có chút mấp máy. Nhưng nó chỉ nằm vắt ngang khuôn mặt nàng như thể để lấp chỗ trống. Vì chẳng có ai lại không có miệng cả.

Sau cú liều ấy, tôi không dám gợi chuyện với nàng thêm lần nào. Không phải vì không muốn. Tôi thấy sợ. Tôi có nhiều bạn gái. Một vài đứa dễ chịu kiểu mỏng tang, ở cạnh chỉ cần dè chừng một chút nếu không muốn chúng nó ngoạc mồm ra khóc. Nói chuyện với chúng cũng dễ dàng. Chỉ cần mềm mại một chút như âu yếm một con mèo. Điều đó có vẻ hữu dụng khi vài nàng kiểu mèo ấy bắt đầu chia kẹo cho tôi vào mỗi bữa ăn trưa thời tiểu học và còn tặng thêm vài món quà nho nhỏ vào vài dịp lễ tết gì đó quanh năm. Trong những mối quan hệ ấy, tôi thấy mình trở nên người lớn lắm. Một dạng tự phong đầy thỏa mãn. Ngoài mấy nàng mèo còn có kiểu con gái thân thiện như cún. Vui vẻ, dễ chịu, không mè nheo.

Nhưng tôi cũng chỉ biết đến hai loại ấy. Còn nàng, tôi chẳng biết xếp nàng vào loại nào. Điều đó càng làm tôi bối rối với thứ tình cảm mới lạ của mình.

Nhiều buổi chiều, tôi đứng cạnh cái bể nước xi măng bỏng rát vì nắng trên tầng thượng nhà mình hàng giờ đồng hồ, lén nhìn xuống nơi nàng vẫn ngồi lặng lẽ ở căn nhà phía bên kia đường. Bác nàng đi làm cả ngày. Cách tốt nhất để quản lý trẻ con thời ấy là khóa trái cửa, nhốt chúng cả ngày trong nhà. Và nàng cũng không ngoại lệ. Nàng thường không mấy khi đi đâu, chỉ ngồi một mình bên góc cửa sổ có cái rèm cửa đung đưa nhè nhẹ, nhìn chăm chăm vào một điểm vô định nào phía trước. Thế giới của nàng. Nơi gió cát có mùi đơn độc. Những buổi chiều ấy, nàng chìm đắm trong thế giới của mình, còn tôi lặng lẽ ngắm nhìn, lòng nhen lên chút hạnh phúc mềm mại như một con sâu bướm đang đóng kén nín thở chờ đến ngày được xòa cánh dưới ánh nắng rực rỡ.

Tôi dành nhiều thời gian suy nghĩ về nàng. Tưởng tượng về giọng nói của nàng, và nhớ. Điều lạ lùng ấy xảy ra một cách thường xuyên đến mức tôi chả buồn nhận ra nó là vốn là nỗi nhớ. Lúc đầu nó có hình dạng của nỗi buồn. Tôi không thể không nghĩ tới nàng, những suy nghĩ vẩn vơ nhạt nhòa mà tới bây giờ tôi đã chẳng còn nhớ rõ ấy đè nặng lên lồng ngực, bức bối. Tôi cố lý giải. Một thằng người mười bốn tuổi cố gắng đục khoét nỗi buồn của mình một cách vô vọng. Tôi không thể hiểu nổi tại sao việc thường xuyên nghĩ đến một đứa con gái nhà đối diện lại khiến tôi âu sầu đến thế.

Một nỗi ám ảnh kì lạ.

Việc nhìn thấy nàng hàng ngày không khiến cho tôi cảm thấy khá hơn. Sự âu sầu biến hình thành nỗi khát khao bồn chồn. Khoảng một tháng sau, tôi bắt đầu quanh quẩn sang tận phía vỉa hè căn nhà đối diện, kiếm đủ mọi cớ để có thể đứng gần hơn cái cửa sổ, nơi nàng vẫn nhìn ra đường.

Nàng hiếm khi ra khỏi nhà. Cho đến một chủ nhật, bác nàng ở nhà. Đương nhiên nàng không bị nhốt trong nhà như mọi khi. Một ngày nắng đẹp. Nóng nhưng không quá ẩm. Không khí khô và nhẹ như thể ôxy được bơm đầy, căng phồng xung quanh. Nàng xuất hiện. Nhẹ nhàng, đột ngột. Đầu tiên là những đầu ngón chân hồng hồng di nhẹ lên đám cát mỏng thấp thoáng sau lớp vải kì quặc dày đến khó chịu. Tôi ngẩng đầu lên khỏi mấy viên bi chắn ngắt đang lăn kềnh dưới đất, lòng rộn lên những xúc cảm có tiếng ngân dài khó hiểu vừa quen thuộc vừa lạ lùng.

Thật khó có thể hình dung ra ngay bộ trang phục nàng đang mặc là loại gì. Trong kiến thức hạn hẹp về những thứ để mặc lên người của tôi. Rõ ràng nó không phải váy hay áo bình thường. Nó đơn giản là một cái bao tải, được cắt thủng đáy và hai cạnh bên. Cái cổ xinh xắn của nàng nhô lên trên cái đáy bao tải bị cắt thủng một cách duyên dáng.

– Em mặc váy khác rồi nhé. Nàng ngập ngừng. Đôi môi nhỏ chuyển động khe khẽ. Tôi không nghe rõ giọng nói của nàng. Nhưng chắc chắn nàng đã nói thế.

– Anh sẽ chơi cùng em chứ?

Tôi vẫn thường có một giấc mơ. Về những viên bi ve nhiều màu trong suốt. Những viên bi được thả xuống từ một đường mòn vắng vẻ trên núi. Chúng lăn dài, lập cập, vội vã và cô đơn trong cái quỹ đạo riêng tư mơ hồ. Không gian tĩnh lặng. Chỉ có tiếng của gió, của lá cây xào xạc và cả thứ âm thanh trong trẻo đau đớn khi vài hòn bi va vào nhau trên chặng đường lăn của mình. Khi mà vô tình hay có bàn tay vô hình nào đó kéo con đường riêng của chúng gặp nhau ở cùng một điểm. Một vài trong số chúng lăn tiếp với mấy vết xước mới trên mình. Một vài dừng lại, một mình, xoay tròn trong sự đứng yên lặng lẽ.

Những giấc mơ cứ lặp đi lặp lại. Lần nào cũng vậy, chỉ là những viên bi đang lăn vội vã và va vào nhau. Đôi khi, tôi tưởng như nghe thấy rõ mồn một cái thứ âm thanh buồn bã khi chúng va vào nhau trong những đêm ôm nàng trong vòng tay của mình.

– Em này.

Nàng quay lại, bỏ dở việc ngắm nghía những cái cây cảnh trồng phía trước quán cafe kiểu Pháp chúng tôi đang ngồi.

Tôi với tay về phía những ngón tay trắng trẻo của nàng, giữ chúng trong lòng bàn tay của mình.

– Anh vẫn còn nằm mơ.

– Về những viên bi ve của anh ấy hả?

Nàng bật cười, luồn những ngón tay khác vào mái tóc của tôi.

– Ừ. Những viên bi ve. Tôi thì thầm. Có vài viên bị kẹt lại. Vĩnh viễn. Trong một vài góc khuất.

– Chúng có hạnh phúc không?

– Có chứ. Nếu cả hai viên bi va vào nhau cùng dừng lại ở một chỗ và hài lòng.

– Cho đến khi nào chúng còn hài lòng? Nàng nheo mắt. Nắng cuối chiều vẫn còn khiến ánh mắt nàng lấp lóa.

– Ừ.

Tôi mỉm cười.

– Anh nhìn kìa. Nàng rúc nhẹ vào lòng tôi rồi chỉ ra phía xa.

– Em cứ ngắm nó suốt. Con bướm kia ấy.

– Ừ?

– Vẻ đẹp vô tư lự của nó ấy. Thứ phong thái thoải mái với những gì mình đang có. Nắng ấm áp với gió và lá cây.

– Ừ.

– Và chẳng phải ngồi thẳng lưng như em. Nàng cười lớn.

Tôi ngắm nàng, tiếp tục mỉm cười.

– Giá mà có thể bay mãi trong thứ ánh nắng này, trong không gian buổi chiều này, nhỉ?

Tôi siết nhẹ bàn tay nhỏ nhắn của nàng. Và im lặng. Giá có thể mãi có thể xòa cánh bay mãi trong ánh nắng vàng. Lấp lánh. Lấp lánh.

Tác giả: An Hạ

Theo Báo Lao Động

P/s: Tên thật
Nguyễn Thị Thu Hà.
Sinh năm 1985.
Hiện là giáo viên dạy môn Ngữ văn trường THCS Tây Sơn.
Đã xuất bản tiểu thuyết:
“Những người tình cô đơn kì lạ của tôi”.

admin
Chào các bạn ! Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết này, nếu bạn có ý kiến gì có thể để lại comment của mình ở phía dưới. Bạn có bài viết tâm sự, chia sẻ thông tin, bài viết hay...có thể gửi về : info@Thuviengiadinh.com

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

Must Read