Home Đọc truyện Truyện người lớn Lời hứa trẻ con - AI ĐÃ QUÊN LỜI HỨA ẤY? (tiếp...

Lời hứa trẻ con – AI ĐÃ QUÊN LỜI HỨA ẤY? (tiếp theo)

Chiếc cổng xanh hiện ra, Phong dừng xe, nó nhảy xuống như một cỗ máy nép người sau Phong. Chuông cửa trước mặt, Phong hiểu lúc này Vy đang nghĩ gì vì trong thời gian qua Phong biết mình không thể xếp trước một người trong lòng Vy. Nhưng kệ. Đối với Phong cảm nhận của Vy quan trọng hơn tất cả. Hòa cùng suy nghĩ đó là sự hồi hộp của Phong không biết thằng Mèo ngày xưa đã thay đổi như thế nào? Lấy hơi Phong ấn mạnh vào chuông cửa, từ trong nhà một thằng con trai cao to như Phong lao ra mở cửa, thấy người lạ lạ nhưng cảm giác thì quen thuộc vô cùng, mặt thằng con trai thộn ra đúng kiểu ngây ngô của Mèo ngày trước, ú ớ:

-Ê, mày đừng bảo là quên bạn bè rồi nghen?

-Phong, đúng không? Đúng Phong rồi.

Nguyên ôm chầm lấy thằng bạn cười chữa ngượng:

-Tại mày lớn quá, trắng trẻo đẹp trai hẳn ra làm tao không nhận ra là thằng Dưa béo ú hồi nào nữa.

Phong cười toe:-Mày nhớ nhỏ Nu không? Nó này!

Phong kéo Vy đang đứng sau ra, Nguyên nhìn Vy rồi đưa tay ra sau người giật cái đuôi tóc thật mạnh:

-Anh về mà không thèm hỏi thăm hả?

Rồi ôm nó vào lòng thật chặt chặt đến mức làm nó khó thở, Nguyên bỏ Vy ra rồi lôi cả Phong vào nhà. Vy đã ổn hơn vì “Anh Nguyên vẫn thế, vẫn hay bắt nạt mình”. Nguyên lôi ra những thứ còn giữ đc đến bây giờ ra, cả 3 phá lên cười giòn giã chảy cả nước mắt.

ai quen loi hua-Thuviengiadinh.com

Trên bàn học của Vy có đến hai ngôi nhà bằng diêm và trong hộc tủ bàn học trong cái hộp xinh xinh là cái vòng tay được làm bằng ốc mà ngày đi Nguyên đã đưa cho nó. Hai ngôi nhà đc để chung một chỗ, một thì khá đẹp vì sự khéo tay tỉ mẩn của Phong, một thì hơi méo mó xộc xêch còn khá vụng về lẫn trong đó là sự vội vàng của Nguyên, Nhưng đối với nó có lẽ nó quý trọng ngôi nhà méo mó hơn luôn nâng niu và trân trọng hơn tất cả. chiều nay là một buổi chiều mưa, Vy ngồi cầm trong tay ngôi nhà diêm nhìn ra cửa sổ nghĩ về một nơi xa xôi.

-Vy ơi Vy.

Tiếng Phong gọi làm Vy giật mình vội chạy ra mở cửa:

-Anh Phong vào nhà đi.

-Ừ, mưa to quá, bà đâu Vy.

-Bà lên phòng nghỉ rồi anh ạ.

Vy leo lên phòng mở hé cánh cửa sổ.

-Lát đến nhà Nguyên đi.

-Nhưng trời mưa to quá.

-Ai bảo đi bây giờ_Phong kí nhẹ vào đầu Vy_Đợi lát tạnh mưa rồi đi.

Cả Vy và Phong ngồi bó gối nhìn ra khung cửa sổ nhạt nhòa nước. Vy thấy Nguyên lạ lắm vừa lạ vừa quen cái cảm giác trong Vy ko còn cái cảm giác như xưa, cũng không giống lúc ở bên Phong. Vy cảm thấy lúc bên Nguyên giữa hai người có một khoảng cách vô hình, cũng đúng thôi vì “có lẽ mình nghĩ quá nhiều anh Nguyên đã đi quá lâu rồi mà”.

-Này khoác cái áo nữa vào, rồi đi thôi.

Nó với đại cái áo gió khoác thêm vào, rồi cả hai chạy sang chào bà. Vy lại leo lên xe Phong, trời vừa mưa xong còn ướt nhẹp, cây me già khẽ rung mình khi Phong lao xe tới. Có lẽ cây me này đã không biết đã chứng kiến bao nhiêu lần hai con người này đi về qua đây, ko biết bao nhiêu nụ cười và cũng không đếm hết những giọt nước mắt của cả hai khóc dưới cây me này, đã không biết bao nhiêu chuyện vui buồn được kể dưới gốc cây me già, và cũng không biết bao nhiêu khoảng khắc im lặng. Lần này cũng thế lại cái khoảng trống im lặng ấy. Không biết là cây me già ghét sự im lặng ấy hay là vì hai đứa này quên chào me làm me dỗi vì cứ mỗi lần đi qua dù buồn hay vui Vy cũng khẽ khẽ hét lên “Me già kìa” và cũng có thể để gây sự chú ý nên me rung mình trút hết số nước mưa và lá me còn đọng lại xuống đầu hai kẻ vừa phóng qua:

-Ui da, lạnh quá me ơi! Ghét mi thật.

Vy kêu lên quay lại lườm yêu.

-Tại nó thấy em ko chào nó đấy.

-Anh ướt hết rồi kìa.

-Không sao đâu. Lần nào mưa xong nó chả trút giận lên đầu anh em mình.

-Ừ, cây me đó có lâu chưa anh Phong.

-Anh cũng không biết nữa, nhưng đã có lâu lắm rồi đấy, cổ thụ lắm rồi.

Câu chuyện bắt đầu rôm rả hơn, me thích thế nên vươn mình nhìn theo hai cái bóng đang khuất dần sau con dốc dài.

Vừa đến nhà Nguyên đã kéo xềnh xệch hai đứa lên phòng vừa tỏ ra bí mật:

-He he tao vừa tìm được cái này vui lắm nha.

Hóa ra là thư mà Nguyên viết khi vừa sang bên đó vì nhớ nhỏ Nu và thằng bạn chó cột Dưa nên viết nhưng toàn là thư gửi hộc bàn (tức là thư không gửi)

Nó với lấy một lá ngồi đọc, những nét chữ non nớt trẻ con làm nó bật cười, nhưng đọc đến một đoạn làm mặt nó đỏ dần, Phong lấy lá thư đọc:

“Nhớ nhỏ Nu với thằng Dưa ghê, Dưa nhớ giữ quà cho cẩn thận mai mốt tao về mà ko thấy nữa là tao bắt đền, con nhỏ Nu thì lớn lên rồi thì nhất được không đc thích ai đâu đấy vì anh sẽ về cưới em làm vợ”.

Nhìn giương mặt hai đứa ngỡ ngàng Nguyên giât lấy lá thư lướt qua rồi cười:

-Đúng là trẻ con, vớ vẩn quá gì mà vợ với chồng cơ chứ, viết lâu lắm rồi giờ đọc lại thấy kì cục sao đó.

Nguyên càm lá thư bỏ vào nhà, trong lòng Vy dội lên cái gì đó man mác buồn. Phong phập phồng thep Vy vì Phong biết Vy vẫn chờ chờ một điều khá trẻ con.

không khí trầm hẳn xuống.

Hôm nay gia đình và bạn bè tổ chức một bữa tiếc nhỏ mừng Nguyên về. Vy xúm xính với chiếc đầm tím nhạt khá bồng bềnh, Phong gọi, nó thắt lại cái nơ trên tay ròi cẩn thận đeo cái vòng ốc vào tay, rồi lao ra lại leo lên xe Phong. Ngồi trên xe Vy vân vê cái vòng tay vì nó muốn cho Nguyên thấy nó vẫn nhớ và trân trọng điều đó.

Lúc đến nơi thì mọi người đã khá đông đủ, Nguyên rạng rỡ ở giữa căn nhà với vài lời phát biểu:

-Cám ơn tất cả mọi người đã đến đây. Thật ra thì hôm nay mình định nói một chuyện đó là mình đã quyết định sang Pháp, và mọi người hãy xem đây như một bữa tiệc chia tay để dánh dấu những ngày ngắn ngủi mình về nhé.

Không khí bắt đầu xôn xao, ko chỉ vài người bất ngờ mà hầu như là tất cả, nó và cả Phong cũng không hiểu vì sao chỉ vài ngày trước đây Nguyên nằng nặc đòi về bằng được giờ lại quyết định ra đi, tất cả bất ngờ ko hiểu vì sao có lẽ chỉ có Nguyên mới biết vì sao cậu quyết định như vậy, cũng chỉ có cậu biết vì sao cậu lại phải rời khỏi đây. Chỉ có Nguyên mới biết mà thôi. Đúng là chỉ có Nguyên mới biết.

Vy đưa tay chạm vào cái vòng tay.

-Nhân dịp này mình cũng muốn giới thiệu cho mọi người một người rất quan trọng với mình. Cũng vì người đó đã mang lại sức mạnh cho mình trong những ngày lạnh lẽo. mình muốn cám ơn người đó đã cho mình một kí ức đẹp.

Tầm mắt của Nguyên hướng về phía nó, làm tim nó đập nhanh hơn mạnh hơn đến cả Phong cũng cảm nhận được điều đó. Tim nó đập loạn chẳng suy nghĩ được gì cả Nguyên đang bước dần dần về phía nó. Mọi thứ trong nó hỗn loạn hoàn toàn.

Nó nghẹt thở trong giây phút này, Nguyên đã đến rất gần rất gần, nó thấy hạnh phúc thấy cả cái gì đó nhói lên nữa. Nhưng rồi Nguyên lướt qua nó chạm vào vai nó chỉ có thế thôi, cậu nắm lấy tay một ai đó. Tất cả lùng bùng trong tai nó “Thế là sao?” câu hỏi được lặp đi lặp lại trong đầu nó. Trong khoảnh khắc đó nó thấy đau, tim nó quặn thắt, nó thấy khó thở rất rất khó thở, nhưng rồi nó thở hắt ra. Khoảnh khắc đó làm nó đau đến khó thở. Nó đau, nó quá trẻ con khi tin những chuyện xưa cũ.

Bỏ mặc tất cả, nó bỏ chạy….

Nó đâu biết rằng cũng trong cùng một khoảnh khắc cũng có người đau gấp vạn lần nó. Thật sự là rất đau đau lắm làm lòng quặn lại, trái tim dường như bị ai bóp nát.

Nó lao người ra khỏi cánh cổng sau giàn hoa tigon xối xả của một trận mưa trời. Nó ngồi thụp xuống dưới cột đèn òa khóc, nước mắt lẫn trong cơn mưa, rơi xuống. Có ai đã từng nói “Nếu khóc dưới mưa sẽ thấy mình bớt đáng thương hơn”. Đau đớn đan tan chảy trong nó, đang thiêu đốt trái tim nó. Mưa vẫn cứ xối xả trút xuống đầu nó.

Một ánh mắt lo lắng nhìn nó, lại thêm một giọt nước mắt rơi xuống áo tay nắm chặt lấy cái vòng ốc mà nó đánh rơi, đôi mắt ấy thẫn thờ xót xa và đau đớn.

Một bàn tay ấm áp kéo nó lên, áp má nó vào người, nó càng khóc to hơn như trút đi tất cả những tổn thương đau đớn mà nó đang gánh chịu:

-Em ngốc lắm phải không anh, ai lại đi tin vào một lời hứa trẻ con như vậy chứ.

-không, em cứ tin đi vì vẫn còn một lời hứa của anh cần em tin.

Nó nhận ra một điều bao lâu nay cái tình cảm ấm áp nó vẫn được nhận tự phía Phong nhưng có lẽ chưa bao giờ nó suy nghĩ cho Phong, nó chỉ biết lúc buồn cũng có Phong ở bên, lúc vui cũng vậy. Bấy lâu nay nó chỉ biết nhận tất cả mọi thứ từ Phong, người vẫn âm thầm chăm sóc nó, vẫn lặng lẽ bước cạnh nó vẫn chờ đợi nó.

-Vy à, anh yêu em.

Niềm hạnh phúc trong nó giờ đây mới thật sự vỡ òa, đôi vai gầy run lên, lần này đối với nó cảm xúc đã thắng, nó kiễng chân lên chạm vào môi Phong, còn Phong cậu ôm gọn nó trong vòng tay vẫn hay bao bọc che chở nó. Nó đưa tay ôm chặt lấy Phong, ôm lấy điều mà nó đã chờ đợi bao nhiêu năm nay, Phong mới là của nó, đó mới là hạnh phúc thật sự của nó, điều hạnh phúc nhỏ nhoi nhưng thuộc về nó.

Đợi tất cả mọi thứ bình ổn lại, Phong đưa nó trở lại nhà Nguyên, Nguyên từ trong nhà cũng ướt sũng chạy ra tươi cười, hai đứa đứng ở ngoài vì nước đang thi nhau nhỉ từng giọt xuống sân, chào Nguyên rồi Vy lại leo lên xe Phong. Đi về trên con đường quen thuộc, cây me già lại rung mình quật hai đứa tả tơi. Nhưng nó ko lo lắng vì điều đó bởi phía trước nó luôn có một người che chở cho nó, và dù trời có sập xuống lúc này thì cũng sẽ có người đưa tay chống đỡ với nó.

Nó nhảy xuống xe khi đến cổng nhà, áp mạnh lên má Phong như một lời chúc ngủ ngon, nó nhanh chân chạy vào nhà. Nó sẽ quên đi lời hứa của Nguyên và tim nó chỉ giữ lại một lời hứa-Một lời hứa mà bấy lâu nay nó đã quên.

********

“Anh không quên và sẽ ko bao giờ quên lời hứa ấy. Anh về là vì em, thế nhưng khi gặp lại em và Phong anh chợt nhận ra đâu mới là bờ vai vững chắc nhất cho em, đâu mới là người có thể ở bên lau nước mắt cho em mỗi khi em buồn. Và anh tin mình đã đúng. Cầu Chúa ban phúc lành cho em.”

Tác giả: Mian

Nguồn: Hoa học trò

admin
Chào các bạn ! Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết này, nếu bạn có ý kiến gì có thể để lại comment của mình ở phía dưới. Bạn có bài viết tâm sự, chia sẻ thông tin, bài viết hay...có thể gửi về : info@Thuviengiadinh.com

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

Must Read