Home Đọc truyện Truyện người lớn Đi qua địa ngục mới biết yêu em (chương 2)

Đi qua địa ngục mới biết yêu em (chương 2)

Chương 2: Hồi ức

Khi Yến mở mắt ra, trước mắt cô là một khung cảnh với gam màu chủ đạo là “trắng”. Cô nằm trên một chiếc giường có trải ga trắng, mặc đồ trắng, tường sơn trắng, cánh cửa cũng là màu trắng. Liệu có phải cô đã lên thiên đường rồi hay không? Vậy thì Hiếu đâu? Người con trai cô yêu đang ở đâu? Tại sao anh không ở bên cạnh cô? Một nỗi hoang mang lớn lại đang dần hình thành nên trong cô, cô lo sợ. Có khi nào vì tội lỗi của cô mà Hiếu bị đầy xuống địa ngục không? Tại sao Yến thấy trong lòng bất an đến vậy? Giờ đây cô nhớ anh… nhớ anh vô cùng… Cô muốn gặp anh ngay lập tức, để ôm chặt lấy anh, để được nhìn nụ cười đẹp như hừng đông tỏa nắng, để được anh cưng chiều, để được gần anh…

Yến cần phải tìm Hiếu, dù có ở chân trời góc bể nào, cô cũng phải tìm cho bằng được Hiếu, dù ở đâu, cô cũng phải ở gần Hiếu, cô không thể sống thiếu anh. Khi sống, hai người không được ở bên nhau, vậy thì khi chết đi rồi, nhất định cô phải có anh bên cạnh. Yến vùng dậy toan ra khỏi chiếc giường, cô chới với, đầu đau nhức khó tả… toàn thân ê ẩm. Chiếc kim truyền nước ở tay trái khiến cô nhói buốt. Vậy là cô còn sống??? Và cô đang ở bệnh viện??? Một chút gì đó mừng vui trỗi dậy. Vậy là cả cô và Hiếu đều đã được cứu sống… cuối cùng hai người cũng được ở bên nhau, ông ta không nói dối… Vậy càng không có lý do gì mà cô không đi tìm Hiếu được. Hăm hở, Yến xỏ dép và rời khỏi phòng bệnh.

Đúng như cô dự đoán, cô đang ở trong một bệnh viện, và hơn thế nữa, đây là bệnh viện trung ương. Cô ngơ ngác đứng ở cửa phòng bệnh hồi lâu, biết giờ này Hiếu ở đâu? Lạc lõng… Yến thấy hận bản thân vô cùng… Hai tay bấu chặt vào nhau, cô tiến đến chỗ chị y tá đang trực, ngập ngừng mãi mới dám lên tiếng:

– Chị cho em hỏi… bệnh nhân Trung Hiếu nằm ở phòng nào ạ?

Chị y tá trưởng thoáng giật mình khi nhìn thấy cô gái mảnh khảnh trong bộ đồ bệnh nhân. Nét mặt xanh xao, mấy chỗ bị thương trên đầu và cánh tay của cô tuy được băng lại cẩn thận, nhưng máu vẫn thấm ra ngoài hồng hồng… Hơi chau mày một cái, chị y tá trưởng mới nói:

– Y tá Linh, cô đưa bệnh nhân này vào phòng đi! Cô ấy cần được nghỉ ngơi!

– Chị… Chị cho em hỏi anh Hiếu nằm phòng nào ạ? -Hơi bất ngờ bởi thái độ của người y tá, Yến hỏi lại – Em cần gặp anh ấy… Em phải gặp anh ấy… Xin chị hãy cho em gặp anh ấy… – Cố níu lại hai cô y tá kia, Yến vẫn gọi, giọng nghẹn lại, đắng ngắt.

– Cô chưa khỏe hẳn, cô cần phải nghỉ ngơi, có chuyện gì chờ khi cô hoàn toàn bình phục mới tính. Linh và Kim Anh, hai người mau mau đưa cô ấy về phòng nhanh lên…

– Chị… chị… em khỏe rồi… thực sự rất khỏe, chẳng có vấn đề gì cả. Chị cho em gặp anh ấy đi… Có phải anh ấy đã xảy ra chuyện gì rồi không? Chị cho em biết đi… mấy người… mấy người sao lại đối xử với tôi như thế??? -Yến bắt đầu mất bình tĩnh, nước mắt đã lăn dài trên khuôn mặt nhỏ nhắn, cô gào lên – Mấy người làm ơn cho tôi gặp anh ấy đi mà… tôi van mấy người… buông tôi ra đi ….buông tôi raaaa…

Và yến đang giãy giụa, cô quằn quại trong nỗi đau, hai người y tá này đang làm đau cô, cánh tay lại rỉ máu… Rồi bỗng… Yến khựng lại…

– Y tá trưởng, bệnh nhân Trung Hiếu đã chuyển vào nhà xác rồi ư!

Im lặng. 

Không gian như đặc quánh lại. 

Khó thở. 

Giọt nước mắt ứ đọng nơi khóe mi của Yến, không sao nặn ra được… 

Toàn thân Yến cứng đờ, không còn chút sức lực nào nữa, sắc mặt cũng theo đó mà tái đi trông thấy, bàn tay cô lạnh ngắt, cắn chặt mỗi như sắp bật máu… 

Rồi Yến ngã khụy xuống… Cô lại bắt đầu kêu gào… 

_Anh Hiếu… Anh Hiếu… Sao anh lại bỏ em??? Anh không được bỏ em… Anh phải chờ em đi cùng… Anh đã nói sẽ không bao giờ để em một mình… tại sao??? -Vừa khóc, Yến vừa lê từng bước tới gần người vừa báo hung tin xong, cô không thể đứng vững được nữa, hai chân mỏi nhừ, tê liệt, lạnh ngắt, kéo kéo áo chị ta, Yến yếu ớt – Chị… chị làm ơn cho tôi gặp anh ấy… có được không??? Tôi không thể sống thiếu anh ấy được… hãy để chúng tôi ở bên nhau có được không??? Tôi van chị… tôi lạy chị…

Yến thấy lòng quặn lên từng cơn, nhói buốt, tê dại… Vì ai mà nên nông nỗi này??? 

Chẳng phải vì cô…

Thôi rồi những tháng ngày yêu thương… thôi rồi những kỉ niệm hoài mong nhớ… Cô còn nhớ rõ cách cô tiếp cận Hiếu thế nào… cách cô tỏ ra thật dễ thương, thật hiền lành, thật đoan trang và cũng thật đáng thương… Cô cũng chẳng thể quên cái bẫy cô đã giăng ra để anh từng bước, tường bước lấn vào thật sâu, để rồi không thể thoát ra khỏi… 

Vì sao cô phải làm như thế? 

Tại sao cô phải quen với một người cô vốn rất ghét, cô căm thù hắn… Rồi vì sao cô phải từng bước lợi dụng hắn để rồi cô phải ân hận, phải đau khổ đến nhường này… Chẳng phải vì ông ta??? Yến căm giận hắn… rồi yêu hắn. Yến yêu ông ta… nhưng rồi Yến lại hận ông ta… càng hận ông ta lại càng hận chính mình… Cuộc đời cô sao để ông ta quyết định mãi thế??? 

Sao cô không thể thoát ra khỏi sự khống chế đó??? Cô tự hỏi mình bao nhiêu lần rằng… tự bao giờ… cô lại lệ thuộc vào con người đó đến vậy… để giờ, tình yêu của mình bị chính tay cô đánh vỡ… Yến đau… càng đau cô càng vùng vẫy… ngay giờ, cô muốn đến bên anh… mãi mãi ở bên anh…

_Linh… đưa cô ấy về phòng…

Yến còn đang suy nghĩ về những việc gì đã xảy ra với mình thì ngay lập tức bị mấy cô y tá dựng dậy kéo về phòng bệnh. Yến ra sức giãy giụa… cô không thể nào cứ thế mà về phòng bệnh, trong khi anh nằm hiu quạnh trong nhà xác… Cô không thể tận hưởng cảm giác êm ấm, trơn tru trên chiếc gường kia sau những gì mình đã gây ra… sau khi cô đã… sau khi người cô yêu thương đã…

Tất cả là tại cô. tại cô hết… Yến bấu chặt tay mình vào tay mấy người y tá, vùng vằng mãi, kêu khóc mãi…”ông ta không giữ đúng lời hứa…” cô thét lên trong sự ngạc nhiên của mọi người .

_Buông tôi ra… thả ra… thả tôi ra… tôi phải gặp anh ấy… nhất định anh ấy không sao, các người lừa tôi… có đúng không??? Các người thả tôi ra… thả tôi ra… Anh Hiếu… anh không thể cứ thế mà đi được… tại em… em có lỗi với anh… nhiều lắm… 

Yến còn chưa kịp nói thêm câu gì, cô đã thấy toàn thân ớn lạnh… một mũi kim buốt nhói chích vào da thịt cô và cô thấy mình không còn sức lực nữa… cô lịm dần… lịm dần… 

Trong cơn mê man, Yến thấy rõ có ai đó bế mình về phòng. Cơ thể này, hơi thở này, bàn tay này… rất quen… quen lắm… rất ấm áp, rất thân thương… rất… nhưng cô không thể nào mở mắt ra nhìn người ấy… thế rồi cô lại ngất đi…

Những ánh sáng nhỏ bé len lỏi qua cánh cửa sổ, một đàn chim đang ríu rít vui đùa, hót vui trong nắng sớm, cô bước xuống giường và tiến lại cạnh bên cửa sổ, cô ngồi xuống thả hồn theo mây theo gió, cô muốn quên đi tất cả nhưng… cô không thể quên được hình bóng của Hiếu người mà cô yêu thương đã bỏ rơi cô mãi mãi… cô nhớ đến anh… cũng vào 1 ngày trời nắng….cô được sắp xếp để…

_ Buông tôi ra… thả ra… thả tôi ra… tôi phải gặp anh ấy… nhất định anh ấy không sao, các người lừa tôi… có đúng không??? Các người thả tôi ra… thả tôi ra… Anh Hiếu… anh không thể cứ thế mà đi được… tại em… tại em tất cả… em không nên… Ông đã hứa, anh ấy sẽ không sao… Ông là đồ nói dối… Trả Hiếu lại cho tôi… ông…

Yến còn chưa kịp nói thêm câu gì, cô đã thấy toàn thân ớn lạnh… một mũi kim buốt nhói châm chích vào da thịt cô, và cô thấy mình không còn sức lực nữa… cô lịm dần… lịm dần… 

Trong cơn mê man, Yến thấy rõ có ai đó bế mình về phòng. Cơ thể này, hơi thở này, bàn tay này… rất quen… quen lắm… rất ấm áp, rất thân thương… rất… nhưng cô không thể nào mở mắt ra nhìn người bế mình vào phòng… thế rồi cô lại ngất đi…

Những ánh sáng nhỏ bé len lỏi qua cánh cửa sổ, 1 đàn chim đang ríu rít vui đùa, hót vui trong nắng sớm, cô bước xuống giường và tiến lại cạnh bên cửa sổ, cô ngồi xuống thả hồn theo mây theo gió, cô muốn quên đi tất cả nhưng… cô không thể quên được hình bóng của Hiếu người mà cô yêu thương đã bỏ rơi cô mãi mãi…cô nhớ đến anh… cũng vào 1 ngày trời nắng… cô được sắp xếp để… “

_ Mấy mấy người làm gì vậy – tiếng 1 cô gái hét lên thất thanh làm con chim xấu số nào vô tình bay ngang qua cũng có thể rơi xuống mà chấn thương sọ não dẫn đến chết.

_ Cô em à… anh có làm gì đâu… hehe… cô em đẹp lắm… hehe – Nụ cười khả ố của bọn dê xồm đê tiện đáp lại đầy giễu cợt và lả lơi.

_ Buông tôi ra cứu tôi với… aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa… buông tôi ra… buông ra

_ Cô em… ở lại đây vui vẻ với tụi anh nhá… được không cưng? – 1 thằng đang đưa tay vuốt nhẹ lên máí tóc mượt mà rồi dừng lại nâng cằm cô cùng những lời vô cùng “khả ái”.

_ Buông ra… buông tôi ra – Cô lại hét lên, bàn tay nhỏ bé của Yến đang cố gắng vùng vẫy , thoát khỏi những tên đang cầm chặt lấy tay mình.

_ Buông cô ấy ra!

Một tiếng quát đanh thép vang lên khiến đám côn đồ thôi trò vui của mình mà ngoái lại, nhưng ngay lập tức bọn chúng lại phá lên cười cợt chàng trai có khuôn mặt thanh tú, vừa xuất hiện trước con hẻm vắng vẻ này.

_ Hahahahhaha… có kẻ bày đặt làm anh hùng đây!

Một thằng to con buông cánh tay ra khỏi khuôn mặt cô gái và bước đến gần anh.

_ Tôi nhắc lại… BUÔNG CÔ ẤY RA – Anh nói giọng cứng rắn, đanh thép đầy uy dũng.

_ Làm gì nóng zậy nhóc !!… hehe… tao nói bọn tao không buông đó thì sao… mầy làm được gì bọn tao nào? – Thằng đó lên tiếng thách thức.

_ BUÔNG RA NGAY! – Anh nói rồi tay nắm chặt nắm tay phải lại, tiếng nắm tay vang lên “ rắc rắc “ – TAO MẤT KIÊN NHẪN RỒI ĐÓ!

_ Mày là cái chó gì mà bọn tao phải nghe lời mày?

_ CHÓ À??????

Chàng trai bật ra một tiếng cười rồi buông cho thằng trước mặt 1 cái đấm làm thằng đó ngã nhào.

_DÁM ĐÁNH TAO HẢ THẰNG CHÓ… BÂY ĐÂU… ĐÁNH NÓ CHO TAO – Thằng đó lồm cồm đứng dậy quát tháo đàn em không quên đưa tay lên chùi máu còn vương lại nơi khóe môi.

Từng thằng bước đến vào cùng lao vào anh… anh ta không nói gì… đưa tay lên đấm thằng phía đối diện… luôn tiện đưa chân đá thằng phía bên trái làm thằng đó ngả nhào xuống đất và hàm răng được tiếp đất nhẹ nhàng…bay luôn hang tiền đạo máu me tứ tung … anh nhếch mép nhìn thằng đó rồi anh lấy đà… chạy thẳng về phía bước tường…anh co chân lên đạp mạnh vào nó và rồi… bật mạnh ra sau cùng 2 tay đưa ra rất ư là thoải mái… làm 2 thằng còn lại phải nằm dài ra đất và mơ giấc mộng trời thu… anh nhếch mép tiến lại phía cô gái. Ân cần, hỏi han:

_ Cô làm gì mà vào đây vậy?

_ Em em… ba mẹ em… huhu… em bị bị… bị… huhu… em bị ba mẹ bán cho mấy tên này… huhu… em… em không muốn về nhà!

_ Cô… cô không có người thân à? – ánh mắt của anh sáng lên…chợt xót xa cho cô bé đang tuổi mới lớn kia.

_ Em không có người thân… anh… anh làm ơn giúp em đi… anh làm ơn đi… hu hu hu ! – Cô gái khóc nhiều hơn.

_ Thôi thôi…cô nín đi…..người ta nhìn cô kìa!

_ kệ họ …anh … Anh giúp em nhá… hức hức!

Cô đưa ra ánh mắt… to tròn ngấn lẹ nhìn anh van lơn cộng thêm đôi môi chúm chím kia cứ như đang làm nũng khiến anh xiêu lòng….

_ Nhưng tôi là con trai… cô là con gái liệu…

_ Không sao em về làm osin cho anh cũng được em không ăn chùa của anh đâu_ Cô nói bằng giọng điệu cực kì dễ thương.

Nhìn cô bé cũng hiền lành dễ thương và đặc biệt là cảnh ngộ của cô cũng giống mình, cũng cô đơn, cũng tội nghiệp, Hiếu đành để cô theo mình về nhà.

Nhưng không ai hay khi , Yến sóng bước bên cạnh Hiếu, ở đằng kia, có ai đó, nét mặt nham hiểm đang nở một nụ cười nửa miệng, lạnh lùng và đầy tính toán… vì kế hoạch cực kì thành công của mình…

Yến thấy cồn cào khó chịu, khoé môi vừa muốn nở nụ cười giờ đã tắt ngấm… Cô đau… Cô hối hận vô cùng… Tại sao cô nhất nhất phải vì ông ta mà… Liệu con người ấy có đáng để cô hy sinh cả tình yêu của mình để bảo vệ? Cô không thể phản bội ông ta… Ông ta đã cho cô nhiều thứ… Nhưng không lẽ những gì Hiếu cho cô là ít??? Yến lại thấy ruột gan như quặn lên từng hồi… Đau… rất đau… Cô nhớ lại những giây phút ở bên anh… những niềm vui và hạnh phúc… Một tình yêu đến quá nhẹ nhàng… quá êm đềm, để rồi… không biết tự lúc nào cô không thể thiếu anh…

Liệu có phải chăng là từ khi ấy?

_ Đang làm gì đó, ồn ào quá?

Hiếu từ trên lầu bước xuống, không hề che dấu đi vẻ bực dọc của mình, hôm nay đáng lý ra là một buổi sáng lý tưởng của Hiếu để ngủ sau bữa tiệc rượu tối qua. Thế nhưng chẳng biết có cô nàng nghịch ngợm nào đó rõ ràng là rất không hiểu chuyện nên cứ làm ồn ào trong bếp khiến anh không thể ngủ nổi.

Và hiện giờ thì cô nàng ấy đang đứng trước anh đôi mắt lấp lánh những tia nhìn tươi vui:

_ hi !! chào anh !! Em đang làm đồ ăn. Anh muốn thử chứ?

Hơi bất ngờ một chút, Hiếu nhíu mày:

_ Liệu có ăn nổi không??? Cô đừng đem tôi ra làm chuột bạch! Thôi… không nói nhiều với cô nữa… Tôi đi ăn sáng!

_ ơ !! không thử sao biết? Mà anh tài thật, có thế mà cũng đoán ra…-Yến cười toe đáng yêu nhìn Hiếu ngưỡng mộ – Anh là người đầu tiên em nấu cho ăn đấy… đảm bảo với anh là… chỉ có trên cả tuyệt vời thôi, hi hi…

Nụ cười vui của Hiếu đã tắt lịm từ bao giờ …bổng thốt ra một cách nhẹ nhàng . Đây là nụ cười mà đã cướp đi hàng ngàn trái tim các cô gái được chứng kiến. Hiếu liếc mắt nhìn qua bàn ăn, mọi thứ đã được chuẩn bị chu tất, rất thịnh soạn. Nhưng ánh mắt anh vẫn lạnh lùng, không biểu cảm dường như trong đáy mắt rất phẳng lặng ấy là hàng ngàn suy nghĩ khó nắm bắt khiến Yến nhìn vào cũng có chút hoang mang. Chưa bao giờ cô thấy ai đó dùng ánh mắt ấy để nhìn thành quả của một cô gái hì hụi cả sáng chuẩn bị bữa ăn cho mình cả. Một chút thất bại nhen nhóm trong đầu…

_ Vậy là tôi vinh hạnh lắm đây!

_ Hi hi… tất nhiên rồi!

Không nói không rằng, Hiếu kéo ghế ngồi xuống, cầm với lấy đôi đũa trên bàn, bắt đầu gắp thức ăn và đưa lên miệng. Nhưng… “ự… ự…” Hiếu chạy vội vào nhà vệ sinh để giải phóng những thứ vừa rồi ra khỏi khoang miệng mình… cô gái lon ton đi theo

_ Sao… ngon không???_ Đưa đôi mắt to tròn nhìn người đang vất vả với của ngon vật lạ do chính cô… đích thân làm, ngây thơ vô… số tội, Yến hỏi.

_ Ặc ặc… Ngon… ngon lắm… trên cả tuyệt vời… _Vừa nôn thốc nôn tháo, Hiếu vừa quơ quơ tay_ Cô cứ thưởng thức đi… Tôi sợ mình không can đảm thưởng thức nổi…

Hơi tự ái bởi thái độ của Hiếu, Yến ngúng nguẩy đi vào trong, dùng thìa múc một miếng thật bự và… đưa lên miệng, ngấu nghiến… Vị mặn chát cùng mùi khét khiến Yến không ngừng ho lên sặc sụa, mặt cô đỏ gay… Yến vội vàng chạy vào nhà vệ sinh, một tay kéo áo Hiếu ra, tay còn lại vặn nước xối xả… Hiện giờ, trong WC của ngôi biệt thự cao cấp giữa lòng thành phố thơ mộng X, có hai tên đang quằn quại với những thứ vừa ăn… và cười sặc sụa khi nhìn người đối diện.

Sao hạnh phúc lại có thể nhẹ nhàng tới bên em êm dịu như thế để khi nhớ lại thì chỉ có những xót xa đến nặng lòng?

Từng ngày trôi qua trong những niềm vui, những tiếng cười đã vô tình làm cô gái quên hẳn cái nhiệm vụ ban đầu khi đến với Hiếu… Nhưng… cô vẫn phải làm điều mà mình không hề muốn… đó là lật đổ Hiếu, hất cẳng anh ra khỏi tập đoàn Media Song Trung , bằng cách nhanh nhất lấy được chữ kí của anh trong bản chuyển nhượng 43% cổ phần sang cái tên Trần Khánh.

***
Yến thấy một bóng hình thân quen, cứ mờ mờ ảo ảo… anh đang ở phía trước cô… anh đi xa cô… cứ đi xa dần, xa dần… Yến gọi anh, cô càng gọi thì anh lại càng đi nhanh hơn và biến mất vào khoảng không tĩnh lặng. Màn đêm lạnh lùng bám lấy xung quanh anh và cô như muốn nuốt lấy tất cả con người kia. Hiếu không quay đầu nhìn Yến mặc cho cô gọi tên anh đến khản cả giọng. Cô chạy theo anh, níu lấy cánh tay anh… Cô không muốn mất anh… cô muốn được ở bên anh như những ngày tháng yên bình ấy… sẽ không có nước mắt, sẽ không có đau thương, sẽ không có ân hận hay tiếc nuối. Chỉ có tình yêu và nụ cười là còn lại, cho tới hết cuộc đời dài…

Kí ức đó chợt hiện về trong hư ảo, đó là khi Hiếu ôm lấy cô thật chặt trong vòng tay của âu lo và che chở, trái tim cô cảm nhận được… thế nào là tình yêu và cũng chính lúc đó cô mới biết cô đã yêu anh… Anh bặm môi khi cắn chịu những cây côn dài và nặng ấy phang tới tấp vào mình. Cô sợ… cô không muốn tiếp tục nhìn thấy anh bị thương vì mình nữa, cô muốn mình là người nhận lấy những nhát côn kia… nhưng…cô chỉ biết khóc và nhìn anh… thấy anh gồng mình chịu đau nhưng vẫn cố gắng che chở cho cô.

Vẫn giọng nói trầm ấm ấy… vẫn những lời an ủi… Hiếu thì thầm vào tai Yến:

_ Anh không sao đâu… Đã làm em sợ rồi đúng không? Yên tâm đi… nín đi đừng khóc… khóc như con nít ấy…

Yến không hiểu tại sao trong tình thế đó, phải chịu đau như vậy mà anh vẫn còn chọc cô, vẫn an ủi cô, vẫn nở 1 nụ cười làm cô yên tâm. Nụ cười gượng ấy làm Yến đau lắm… Chỉ cần anh được sống… muốn cô làm gì cô cũng chịu, kể cả là chết thay anh. Đôi môi cô mím chặt… những giọt nước mắt cứ lăn dài trên gò má… Cô chỉ biết nhìn anh… cô không thể nào đánh lại bọn chúng… cũng không thể ngăn chúng đánh anh… cô đang vươn mình định đứng vậy để bảo vệ cho anh… nhưng anh đã nắm chặt tay cô, giọng anh yếu ớt làm tim cô đau nhói:

_ Yến… ngoan nào… Anh không sao… nhất định không sao… đừng khóc nữa… Lớn rồi… thì… không được khóc…xấu lắm đó … – Đưa tay quẹt giọt nước mắt ngẹn ngào cho Yến, Hiếu lại tiếp – Nhất định anh không để em phải khổ vì anh nữa đâu…

Anh lại cười. Tại sao anh có thể cười như thế?? Tại sao chứ?? Cô nhìn bọn côn đồ đang tiến lại mà tim đập nhanh như muốn tan thành nghìn mảnh….nó đập nhanh…..làm cô cảm thấy khó thở…sắc mặt cô trở thành màu xanh…cô lo sợ nhìn anh… anh vẫn cắn chặt môi để không thốt thành tiếng. Bất chợt, một cây côn đánh thẳng vào lưng anh… Hiếu “hự” lên thành tiếng, máu từ miệng văng ra… bắn cả vào người cô… Yến càng khóc dữ hơn, sắc mặt trở nên tím ngắt… Cô hận mình vô dụng… Còn anh dù không nói gì, nhưng nét mặt cương nghị của anh đang nói với cô rằng “Anh không sao…” Và rồi, anh nghiêng đầu, ghé sát cô, chầm chậm:

_ Anh… anh… yêu em… nhiều… nhiều… lắm… Yến… y… y… Yến…

Thế rồi Hiếu gục đi… cô cũng vậy… cũng quá mệt mỏi rồi…

Nhưng cô không cam tâm… cô không thể để Hiếu cứ thế mà ra đi được, anh không thể bỏ cô mà đi, anh yêu cô, anh đã nói yêu cô cơ mà, anh đã nói sẽ không khiến cô phải khổ…

Tại sao…

Tại sao nước mắt em vẫn đang rơi, con tim em vẫn đang buốt nhói… anh… xin đừng tiếp tục khiến nó đập trong nỗi đau này nữa… có được không anh… cho dù… chỉ là … một lần cuối thôi….

Yến thấy nghèn nghẹn ở cổ mà không sao thốt lên được… lần nữa cô lại thấy bất an và lo sợ, sợ anh đi mất, sợ anh bỏ cô bơ vơ một mình, Yến gào lên…

Nhưng

Vô ích…

Dù cô có cố gắng đến đâu, có hét đến khản cổ, cô vẫn không cảm giác được âm thanh mới phát ra nơi cửa miệng, mọi thứ như quánh đặc lại với nhau.

Nặng nề…

Tê tái…

Và ngột ngạt…

Yến chợt giật mình tỉnh dậy. 

Trong cơn bấn loạn, cô thấy toàn thân đau nhức. Đầu, trán, khắp mình cô ướt đầm mồ hôi… Giấc mơ ấy khiến cô hoảng loạn, cô không thể cứ nằm mãi như vậy được… Cô phải gặp Hiếu… Anh không thể bỏ rơi cô… Cô phải tìm anh, phải giữ lấy anh, phải được ở bên anh… Yến tung chăn, vùng dậy, cô vội chạy ra ngoài, chạy thật nhanh đến nơi có anh, vì chỉ khi được ở bên anh, cô mới cảm giác được vui vẻ, được an toàn và… được yêu cho dù ở bất cứ nơi nào trên thế giới. 

Cô vừa kêu gào, vừa chạy, cô không sao kiềm chế được mình thôi gọi tên anh, gọi bằng cả trái tim mình, nó cũng đang loạn nhịp vì anh, vì hình bóng ấy… Cô cứ mãi đuổi theo anh, đuổi theo cái bóng dáng mờ mờ ảo ảo đó… Giọt nước mắt lại vô thức lăn dài trên khuôn mặt nhỏ nhắn. Nét mặt dù tái xanh đến mấy, cơ thể dù mảnh mai yếu ớt đến mấy, nhưng cô tin rằng cô sẽ tìm được anh, sẽ được ở bên anh, và cô sẽ làm được… nghị lực kiên cường là sức mạnh của cô, là tình yêu và là tất cả…

Yên làm loạn. Cả bệnh viện như náo loạn lên vì một nữ bệnh nhân có tinh thần không ổn định. Các y bác sĩ đều đang tập trung ngăn cản cô. Người giữ tay, kẻ chuẩn bị tiêm thuốc. Nhưng Yến vẫn vùng vẫy, cô cố thoát ra khỏi cái sự kìm kẹp ấy… Cô giãy giụa. Cô kêu gào. Cô khóc. Đôi mắt ngấn lệ. Sắc mặt tái nhợt. Tay cô cố gồng lên và rồi, cô đã thoát. Cô đã thoát khỏi sự khống chế của những con người mà giờ với cô là những con thú dữ khoác trên mình tà áo trắng tinh khiết đó. 

Cô lại tiếp tục chạy, tiếp tục gọi tên anh, nước mắt tiếp tục tuôn rơi… 

Bất chợt. Yến khựng lại. Gương mặt người đàn ông đó… ông ta đang nhìn cô, bằng ánh mắt sắc lạnh, nghiêm nghị, uy lực và đáng sợ, ánh mắt đó như lưỡi đao sắc nhọn cứa sâu vào da thịt cô… buốt nhói… Nó đang nhắc cô về một điều tồn tại trong quá khứ mà cô không thể chối bỏ…

(còn nữa)

Theo Yume.vn

admin
Chào các bạn ! Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết này, nếu bạn có ý kiến gì có thể để lại comment của mình ở phía dưới. Bạn có bài viết tâm sự, chia sẻ thông tin, bài viết hay...có thể gửi về : info@Thuviengiadinh.com

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

Must Read