Home Đọc truyện Truyện người lớn Chống chếnh cơn say đời

Chống chếnh cơn say đời

Ba ngày vui, năm ngày buồn. Cuộc đời đôi khi thật mệt mỏi, ít nhất là với ta. Sớm nắng, chiều mưa. Như bầu trời thoảng mưa rào, mới mưa mà đã nắng. Như ngày nắng với ánh mặt trời gay gắt, mới đó lại đổ mưa. Tâm hồn ta đầy nắng, tâm hồn ta đầy mưa, đầy cả hai màu phân vân, chống chếnh.

Mỗi con người đều có những giới hạn nhất định. Điều quan trọng nhất là phải luôn cố gắng hết mình để đối mặt và vượt qua những giới hạn đó. Cho dù, là khó khăn đến mấy. Cho dù, là đớn đau, khổ sở đến mức nào. Thì ta không thể chấp nhận số phận mà phải luôn cố gắng vượt qua.

Nhìn lại chặng đường dài hai năm đã qua thấy lòng vẫn còn thổn thức mãi. Tình cảm vẫn chỉ là tình cảm, vẫn mãi còn đây, vẫn mãi đong đầy. Kí ức đã là dĩ vãng, có lúc đậm sâu, có lúc nhạt nhòa, nhưng chưa bao giờ mất. Cuộc sống và những gì ta nghĩ vẫn mãi quẩn quanh, vẫn mãi dật dờ như con diều không dây đang chới với giữa không trung, giữa bầu trời đêm giông tố.

Ta cảm thấy ta không vượt qua nổi sự đớn hèn, yếu đuối của bản thân. Ta cảm thấy ta đã sống quá nhiều và quá đủ, những cuộc sống của người khác. Ta cảm thấy ta luôn sợ hãi, không có đủ dũng khí và khả năng để đối diện với sự thật. Ta đang lừa gạt chính ta, ta đang đầu độc chính ta. Ta đang chôn lấp dần con đường sống của bản thân mình. Hay đúng hơn, ta đang dồn ta vào chân tường của sự tuyệt vọng. Sao ta lại trở nên như thế này? Sao ta lại có những suy nghĩ và cảm xúc như thế này? Sao ta lại cảm thấy những điều mà lẽ ra không nên có, không nên cảm nhận?

 

Ta không muốn yếu đuối như thế này nhưng sao ta vẫn cứ mãi hoài yếu đuối. Ta không muốn gục ngã nhưng sao ta cố hoài cũng không thể đứng dậy. Ta muốn kiên cường, mạnh mẽ… Nhưng,

Ai cho ta mượn một bờ vai?

Ai cho ta một chỗ dựa và trao niềm tin yêu?

Ta muốn lắm, muốn quên tất cả để bắt đầu lại từ đầu. Ta muốn lắm, muốn cuộc sống của ta đi theo đúng bản đồ họa mà ta đã vẽ, theo đúng vần mà ta đã kẻ ô chữ. Dẫu cho nắng có làm nhạt màu mái tóc, dẫu cho mưa làm ướt đẫm bờ vai, dẫu cho biển đời vẫn đang cuồn cuộc sóng cuốn ta trôi. Thì ta vẫn muốn dang tay ôm lấy biển xanh, muốn thả hồn theo đồi chiều lộng gió. Mát lạnh tâm hồn giữa nắng, mưa và biển đời.

Lòng tự hỏi lòng, có đủ dũng khí để tiếp tục không khi vực chông chênh vẫn luôn ẩn hiện, một bước sa chân không có nẻo quay về?
theo yume

giadinhhttps://www.thuviengiadinh.com
Chào các bạn ! Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết này, nếu bạn có ý kiến gì có thể để lại comment của mình ở phía dưới. Bạn có bài viết tâm sự, chia sẻ thông tin, bài viết hay...có thể gửi về : tiepnv.mkt@gmail.com Hoặc kết hợp, đăng quảng cáo...

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

Must Read