Home Đọc truyện Truyện cười Một mũi tên trúng ba đích

Một mũi tên trúng ba đích

Dạo này, cánh nhân viên chúng tôi lờ mờ cảm thấy hình như sếp của mình có gì đó khang khác, không bình thường.

Bắt đầu từ cái hôm sếp dẫn chúng tôi đến nhà hàng Kim Tân dự tiệc đãi khách. Khác với mọi khi, sếp lại trân trọng mời ông chủ nhà hàng cùng dùng cơm, khiến ông ta được một phen thực sự cảm động. Vì có ông chủ cùng ngồi nên chúng tôi được ba nữ nhân viên trẻ đẹp, cao ráo, mắt sáng, môi đỏ quây lấy, túc trực rối rít hết châm rượu lại gắp thức ăn rất nhanh nhẹn, nhiệt tình và chu đáo, khiến hai chai “Nhị oa đầu” năm mươi sáu độ nhanh chóng cạn trơ đáy. Tan tiệc, ông chủ gọi nhân viên đến tính tiền và bảo chiết khấu cho chúng tôi tám phần trăm.

trung 3 dich
Minh họa: Lê Tâm.

Về cơ quan, chúng tôi nhất tề giơ thẳng ngón tay cái về phía sếp:

– Thưa sếp, đúng là tuyệt chiêu của sếp, vừa có thêm bạn để giao lưu, lại vừa tiết kiệm được tiền!

Sếp chẳng nói gì, chỉ tủm tỉm cười bí hiểm.

Cũng từ hôm ấy, mỗi khi đi ăn ở đâu, nhất định sếp phải mời bằng được ông chủ cùng ngồi ăn, cho dù ăn xong có được chiết khấu hay không, sếp không cần quan tâm. Thế nhưng nếu ông chủ nhà hàng tìm cách từ chối, nhất quyết không chịu ngồi ăn cùng thì sếp lập tức “trở mặt”, hô chúng tôi đứng lên và… giải tán.

Tuy chúng tôi vẫn khen sếp là anh minh nhưng trong lòng càng thêm ngờ vực, thì thầm với nhau: “Sếp làm sao ấy nhỉ, liệu có phải là có chuyện gì hay không mà cớ sao lần nào cũng phải mời bằng được ông chủ nhà hàng cùng ăn?”.

Mới tối hôm qua, sếp lại vẫn tươi cười diễn bài mời ông chủ: “Ông ngồi ăn luôn cùng chúng tôi cho vui đi! Đã là bạn bè với nhau rồi, ông không ngồi là không có được đâu nha…” khiến ông ta lúng túng không biết làm thế nào, đành ngồi xuống bên cạnh sếp. Sếp dán mắt vào ông chủ, chờ đến lúc ông ta gắp đồ ăn vài lượt vào miệng rồi, sếp mới cười hể hả và quay sang chúng tôi vẫy tay, hô lớn:

– Nào! Cả nhà ăn đi thôi!.

Thế rồi, sếp nâng ly uống rất hào, cạn luôn dăm bảy lượt, còn chúng tôi cũng ăn uống thực sự no say. Cuối cùng, tôi không thể kìm nổi nữa, ghé tai sếp hỏi nhỏ:

– Thưa sếp, tại vì sao lúc ăn cơm em thấy sếp cứ dán mắt vào ông chủ nhà hàng thế?

Sếp mở to cặp mắt đã hoe hoe đỏ, nhìn tôi:

– Khen cho cậu cũng thật tinh mắt. Tớ làm thế gọi là “kiểm tra vệ sinh an toàn thực phẩm” đấy! Bây giờ, trong chăn nuôi người ta dùng tràn lan thuốc tăng trọng và hóa chất tạo thịt siêu nạc này, dầu mỡ thì múc cả đồ thải từ dưới cống lên rồi đem “tái chế” để tái sử dụng nữa này, còn rau thì tưới phân linh tinh… rất nhiều. Nếu tớ không tìm cách để cho họ tự nếm trước thì liệu các cậu có dám ăn không hả?

A ha! Tôi bừng tỉnh ngộ, thì ra sếp của chúng tôi đâu có làm sao, sếp thực sự anh minh. Thì ra là, một mũi tên của sếp bắn ra trúng liền ba đích

Truyện vui của Liêu Lập Hồ (Trung Quốc)

  Trần Dân Phong (dịch)

admin
Chào các bạn ! Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết này, nếu bạn có ý kiến gì có thể để lại comment của mình ở phía dưới. Bạn có bài viết tâm sự, chia sẻ thông tin, bài viết hay...có thể gửi về : info@Thuviengiadinh.com

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

Must Read