Home Tâm lý Tâm sự Thành Cổ Quảng Trị khúc tráng ca bố tôi kể

Thành Cổ Quảng Trị khúc tráng ca bố tôi kể

(Thuviengiadinh.com) – Được sinh ra trong thời bình, tôi chưa bao giờ biết đến tiếng bom đạn của một thời dân tộc ta chiến đấu anh dũng bảo vệ tổ quốc. Nhưng ít ra tôi may mắn hơn nhiều người khác bởi tôi được nghe về một thời lịch sử hào hùng qua lời bố tôi kể, bố tôi đã từng là một chiến sĩ trong chiến dịch 81 ngày đêm đẫm máu của dân tộc, từng lời kể của ông thấm dần vào trong xương trong tủy và in hằn trong trái tim thằng bé từ những ngày còn nhỏ về một thời bom đạn trên đất Thành cổ Quảng Trị.

IMG_3028

Sau mỗi đợt chiến đấu, nụ cười vẫn nở trên môi chiến sĩ

Bước vào cuộc chiến tranh tức là chính bản thân của người chiến sĩ phải cần xác định với tinh thần một mất, một còn, kẻ mạnh thì thắng kẻ yếu thì thua. Chiến đấu để hy sinh anh dũng cho dân tộc, cho tổ quốc ta hay chỉ là kẻ hèn nhát chạy đi với cái tôi của riêng mình trỗi dậy, nhưng để rồi không chết dưới tay địch cũng phải từ dã dưới lời chỉ trích của đồng đội, của dân làng mà thôi. Vì thế hãy cứ chiến đấu đi, hãy cứ hết mình với tổ quốc mà không cần mong được một ngày đền đáp, chỉ cần nhìn thấy tổ quốc ta bình yên là đủ.

Nhiều người phải từ bỏ sự nghiệp dở dang đang rộng mở của mình để quay về chiến đấu bảo vệ tổ quốc, nhiều người đã không ngại khó khăn dứt áo lên đường chiến đấu khi mẹ già với hai hàng nước mắt nhìn từng đứa con ra đi mãi mãi không bao giờ trở lại. Cũng có nhiều người chưa được kịp ra chiến trận đã phải nằm trên máu tươi của chính mình bởi những quả bom tọa độ mà giặc gieo dắt xuống bản làng. Một chiến tranh với bao hy sinh anh dũng trên Thành cổ Quảng Trị đã là mốc son lịch sử để đời nhắc nhở những người được hưởng thụ ngày nay phải luôn nhớ về một thời bom đạn của dân tộc.

Thời của như tôi hay như bạn đang đọc câu chuyện này, chúng ta chắc hẳn rằng hầu hết đều chưa từng phải trải qua một thời kỳ bom đạn loạn lạc, mẹ mất con, vợ mất chồng, con mất cha…. Cả một vùng chạy loạn khi giặc tới để rồi lạc mất nhau chỉ trong phút chốc cho đến mãi những ngày hôm nay có người tới hơn 70 tuổi mới có thể tìm thấy người thân của mình. Và cũng có những người phải để lại máu sương của mình trên mảnh đất Quảng Trị.

IMG_3036

Mới 14 tuổi nhưng anh đã chiến đấu liên tục 3 tháng liền trong Thành Cổ Quảng Trị

Bố tôi kể: Chỉ mới ngày hôm trước, còn chia nhau điếu thuốc, kể cho nhau nghe về chuyện tình cảm, gia đình. Nói cho nhau nghe những ước mơ sau ngày giải phóng, hát vu vơ đôi câu tình ca để làm động lực, vậy mà ngày hôm nay họ đã nằm xuống mãi mãi không bao giờ trở lại. Ai cũng sợ chiến tranh, nhưng không bao giờ nói ra và khi đã vào chiến trận thì mọi lo lắng sợ hãi về cái chết đều dập tắt, chỉ tồn tại trong suy nghĩ là những gì cần chiến đấu cho dân tộc, cho cuộc sống sau này được tươi đẹp hơn.

Những bức thư bà gửi cho bố mà không thấy hồi âm lại, để từng ngày bà ngóng trông tin người con trai duy nhất trong gia đình. Nhưng càng mong thì càng mất, có khi bà gửi ở đơn vị này thì bố đã chuyển sang đơn vị khác, hoặc như những điều không may đã xảy ra với ban liên lạc.

Tôi tự mình nhặt lại những mảnh vỡ về mảnh đất Thành Cổ của một thời lịch sử oai hùng của sách vở kết hợp cùng với câu chuyện mà bố vẫn kể mỗi ngày cho đứa con nghe. Tôi thấy được một hình ảnh của Thành Cổ lúc bấy giờ hiện lên rõ mồn một. Tôi cảm thấy sợ chứ, vì những gì tôi nghe, tôi xem về một thời chiến đấu hy sinh bằng xương bằng máu của ông cha ta đã nói lên được những gian khó trong ngày ấy.

IMG_3048

Và hành trang của các anh như thế này

Trong thời khắc thiêng liêng giao hòa giữa đôi bờ hư ảo ngày ấy, những câu thơ gan ruột trong tâm hồn của người nghệ sĩ, chiến sĩ Lê Bá Dương đã vụt sáng như một định mệnh oai linh trên dòng sông lịch sử này:

“Đò xuôi Thạch Hãn xin chèo nhẹ

Đáy sông còn đó bạn tôi nằm

Có tuổi hai mươi thành sóng nước

Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm”…

Và giờ đây khi thời bình trở lại, ta lại được thăm viếng lại chiến trường xưa của cha tôi nói riêng và chiến trường của bao ông cha ta nói chung. Ta thấy một chút bồi hồi bên bờ sông Thạch Hãn của ngày hôm nay đã vắng hẳn tiếng bom đạn, vắng hẳn những vệt máu chảy và chỉ để lại là những gì của dòng nước chảy trong xanh, hiền hòa. Máu của các chiến sĩ đổ xuống làm tô thắm cho một trang sử vẻ vang của dân tộc ta, của vùng đất Thành cổ Quảng Trị.

Với những gì Thành cổ lưu lại tới ngày hôm nay chỉ đơn giản đó là một gian nhà truyền thống, một sự mô phỏng nhỏ bé về những bộ quần áo thường ngày của chiến sĩ, là những quả bom đạn còn sót lại… Thắp một nén hương bằng cả lòng thành của mình, bạn sẽ cảm nhận được khúc hùng ca “Hồn sĩ tử” hiện lên rõ rệt như thế, cảm xúc hòa quyện với một thời lịch sử oai hùng, sự chiến đấu quên mình của chiến sĩ đã là tấm gương sáng cho con cháu ngày hôm nay.

Việt Tiệp

Nguồn: Thuviengiadinh.com

admin
Chào các bạn ! Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết này, nếu bạn có ý kiến gì có thể để lại comment của mình ở phía dưới. Bạn có bài viết tâm sự, chia sẻ thông tin, bài viết hay...có thể gửi về : info@Thuviengiadinh.com

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

Must Read