Home Tâm lý Tâm sự Một thoáng lướt qua tiềm thức...

Một thoáng lướt qua tiềm thức…

 Một thoáng lướt qua tiềm thức…

Con người thông minh nên không đào bới những gì đau buồn đã qua…

Cơ mà, có khi nào, quay ngược lại, quay lại cái thời ta trải nghiệm sự non nớt, quay lại cái thời ta nông nổi trước kia?

Có một vài người thích lảng tránh quá khứ. Gắt gỏng khi ai đó nói về nó, chẳng hạn như bình luận, nhận xét,… Có một vài người thích sống trong quá khứ, không nhìn thẳng vào hiện tại và tương lai, cứ nuối tiếc vì những gì đã xảy ra… Có một vài người lại không có quá khứ đặc biệt đáng kể, nên họ cũng chẳng có gì để lưu lại và lật ra. Một số khác âm thầm sống cuộc sống hiện tại đồng thời cũng sống song hành với quá khứ. Một số khác mạnh mẽ hơn, đôi khi chấp nhận nhìn thẳng vào vấn đề trong quá khứ và hiện tại. Bạn là ai trong số đó?

Hương xưa. Ngày xưa còn bé tí, ba mẹ tôi hay dẫn đi chơi đây đó. Và một trong những nơi ba mẹ tôi hay đưa tôi đến nhất là Hương xưa. Nơi đó, có “mưa phùn” của tôi tưởng tượng, có thế giới tí hon và bao nhiêu bạn nhỏ. Nơi đó cũng có những bữa ăn gia đình vui vẻ, những bữa nói chuyện xôn xao,… Nơi đó, lưu giữ khá nhiều con người tôi.

Lớn lên rồi thì hẳn ai cũng biết, rất ít khi đi ra ngoài ăn chung với ba mẹ. Dĩ nhiên, ta nghĩ mình đã lớn rồi thì việc gì phải như đứa trẻ lên 5, nắm tay ba mẹ đi khắp nơi. Dĩ nhiên, ta nghĩ mình đã trưởng thành và biết làm mọi việc trong tầm kiểm soát. Cơ mà, thử nghĩ lại xem? Ta đang đánh mất hương xưa cũng vì điều đó.
 Men theo lối cũ tìm về
1365735872_255167_369687396454628_577163785_n
Tìm chút hương nhạt nhòa năm tháng cũ

Tìm lại đôi lần góc phố nhỏ

Ta ngồi vi vu trong gió sương

Men theo lối cũ tìm về

Hương xưa đọng lại chút gì cho ta?

Thoáng nghe hương phố cũ nhịp nhàng

Điệu nhạc buồn vẫn theo hương phảng phất

Hương xưa mang vui buồn chất chứa

Nỗi lòng ta những thuở còn bé còn ngây thơ

Bao ngày xưa hãy men theo tìm về

Để lối cũ không hao mòn như đã chết

Ta vẫn còn đây đợi ngày tìm về chút hương xưa

Để ta thấy ký ức vẫn vẹn nguyên trong lòng…

Hương xưa, có đôi lần tôi nhìn thấy. Hương xưa, tôi cứ thét gào kiếm tìm trong lặng yên. Hương xưa, để tôi nhìn và rưng rưng nước mắt. Hương xưa, tôi tự trách đã không biết giữ. Hương xưa thôi thì xin để tôi níu kéo. Hương xưa, thôi thì xin để tôi lưu lại. Hương xưa, thôi thì cho tôi quay lại một chút, một chút thôi…

Hương xưa tôi nhìn về quá khứ. Cô bé hai bím của ngày xưa. Không lo âu, muộn phiền cuộc sống, tôi vẫn sống những ngày xưa đó thôi. Nhìn lại chính mình hiện tại. Mình đã khác đi rất nhiều rồi phải không? Con người cứ hô hào rằng mình ghét sự thay đổi! Nhưng chính mình lại thay đổi đó thôi? Nhìn lại đi tôi và tôi trong quá khứ, hiện tại. Nhìn lại đi tương lai sẽ ra sao? Lại gào thét và tìm lại nữa ư? Thế nên hiện tại đừng bỏ hoang phí, sẽ có một ngày trong tương lai gần bạn nhìn lại nó, mỉm cười rằng đã gìn giữ nó, đã trải qua nó, đang sống tiếp nó…

Cảm giác tích tụ bao lâu nay, đơn giản có dịp dùng lại. Cảm giác đứng giữa một thành phố, màn đêm đẹp và huyền ảo, nó lung linh giữa những cao ốc, nó lung linh trong sự cổ kính. Tôi đứng đó, cảm nhận riêng mình tôi. Lại cảm giác gió thốc Đà Lạt, buổi sáng đứng dậm chân loay hoay, đến trưa lại vui vẻ vượt rừng, đồi, đi đến những miền đất hoang sơ, cảm giác tối Đà Lạt mưa phùn, ngồi trước cửa “thi gan” chịu lạnh, miệng vừa hát vừa run lập cập, cơ mà cảm giác đó từ lâu nay đã mất. Còn lại trống trải chỉ là lỗ hổng của quá khứ. Rồi cái cảm giác đi chợ đêm, đi lòng vòng, dòng người đông đúc, hơi khói mịt mù lan tỏa, quang cảnh khác xa thành phố. Lại ngồi nhấm nháp cây kem sau khi đi nhừ chân. Thật, thời đó chả sợ sức khỏe là gì? Mà được trải nghiệm lại một lần, tôi cũng chịu. Cơ mà biết không, cuộc sống luôn luôn thay đổi đấy! Không khoảng khắc nào giữ mãi được đâu, nên ta không thể cứ sống mãi với nó, cứ chìm mãi trong hư vô đã qua. Phải đứng lên và tìm hướng sáng, đi về vùng trời ta xây dựng hương xưa.

Hương xưa xin đừng nhạt nhòa…

Để ta giữ thời tuổi thơ ấy. Cái thời ta ngồi xem phim thần tượng, uống sữa nóng. Cái thời mà giờ đây ta không tìm lại được. Cái thời ta ngồi xem phim hoạt hình vui vẻ. Giờ đây người còn nhưng vật chắc hẳn đã còn đâu?…

Hương xưa xin hãy về đây…

Để ta sống, để ta sống…

Hương xưa xin ở nơi này…

Để ta tiếp tục thương yêu những ngày tháng cũ…

Hương xưa…

Theo Yume

giadinhhttps://www.thuviengiadinh.com
Chào các bạn ! Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết này, nếu bạn có ý kiến gì có thể để lại comment của mình ở phía dưới. Bạn có bài viết tâm sự, chia sẻ thông tin, bài viết hay...có thể gửi về : tiepnv.mkt@gmail.com Hoặc kết hợp, đăng quảng cáo...

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

Must Read