Home Tâm lý Tâm sự Khi tài sản duy nhất của mẹ dần mất đi

Khi tài sản duy nhất của mẹ dần mất đi

(Thuviengiadinh.com) – Vậy là khối tài sản duy nhất của mẹ cứ dần dần rời bỏ xa mẹ, mẹ càng già càng lẩm cẩm các con càng có cớ để chửi mắng cáu ghắt với mẹ, coi mẹ như đứa trẻ lên ba cần dậy bảo.

27 tuổi mẹ đã có 3 con trai và đang mang bầu một em nữa, hàng ngày mẹ và bố các con phải làm đủ mọi nghề để nuôi các con chỉ mong no đủ một ngày hai bữa ăn là mẹ hạnh phúc lắm rồi.

Vậy mà ước mơ nhỏ nhoi của mẹ cũng không thể nắm giữ nổi trước số phận, đứa con thứ tư sinh ra là con trai chưa đầy tháng thì bố con bỏ mẹ con mình ra đi vào một buổi sáng trời mưa tầm tã. Khiến cho trời đất cũng đang thương cảm với nỗi đau xé nát con tim mẹ, mẹ khóc vật vã ngất lên ngất xuống từ ngày này qua ngày khác; bà và các cậu dì của con thì ra sức động viên an ủi mẹ: “thôi con ơi hãy cố gắng mà ăn đi, người chết cũng đã chết rồi có khóc cũng chẳng thể làm anh ấy sống dậy được nữa, hãy gạt nước mắt mà sống nuôi các con để cho anh ở nơi suối vàng được yên tâm ra đi”.

Lời bà nói như đánh trúng tim can của mẹ, mẹ không thể suốt ngày u ám đau khổ được, mẹ phải vượt qua chính bản thân mình để gánh thêm bổn phận làm cha để nuôi dưỡng các con đang ngơ ngác lẫn lo sợ nhìn vẻ mặt tiều tuỵ của mẹ. Mẹ gạt nước mắt đứng lên ôm các con vào lòng mà tự nói từ nay mẹ và các con phải làm việc chăm chỉ hơn, thức khuya dậy sớm hơn để bù lại khoảng trống mà bố con đã để lại cho mẹ con mình.

Hàng ngày mẹ đi làm kiếm tiền còn mọi việc ở nhà đều do anh cả các con mới có 8 tuổi gánh vác từ chuyện nấu ăn, nấu cám nuôi lợn và chăm sóc các em. Nhiều lúc nhìn nó làm lụng vất vả mà mẹ thương vô cùng, nhưng nếu cứ ở nhà ôm ấp các con thì nhà mình sẽ chết vì đói. Các con dần lớn lên tự chăm sóc bảo ban lẫn nhau, những lúc thiếu mẹ ở nhà hay biết nấu cháo những khi mẹ ốm nằm liệt giường. Anh em các con sống hiền lành ngoan ngoãn biết yêu thương bảo vệ lẫn nhau là hạnh phúc của mẹ.

Mẹ sung sướng khi các con lần lượt trưởng thành và lập gia đình, mẹ đã làm tròn trách nhiệm làm cha làm mẹ của các con rồi. Tài sản duy nhất của mẹ là bốn thằng con trai đã lấy vợ và sinh cho mẹ những đứa cháu khiến mẹ hạnh phúc hơn bao giờ hết. Mẹ thầm nghĩ: “mẹ vất vả cả đời rồi nên mới 50 tuổi ông trời đã cho mẹ được nghỉ ngơi không phải lo lắng đến bữa no bữa đói cho đứa nào nữa”.

Nhưng cuộc đời không đơn giản như mẹ nghĩ, các con mẹ hiền lành yêu quý mẹ bao nhiêu thì những nàng dâu của mẹ ghê gớm đanh đá bấy nhiêu. Mẹ ở cùng với anh thứ 2, hàng ngày mẹ phải lo cơm nước cho cả nhà và phải chăm sóc 3 đứa cháu. Vậy mà vẫn chưa làm vừa lòng cô con dâu, lúc nó mới về làm dâu thì mọi việc trong nhà đều răm rắp theo sự chỉ đạo của mẹ. Nhưng không biết từ bao giờ mà mẹ lại trở thành ô sin của nó, có lẽ vì tình thương con thương cháu đã biến mẹ thành người giúp việc cho gia đình này.

Mỗi khi đi đâu là mẹ phải xin phép con dâu, nó phải rảnh rỗi ở nhà chăm con thì mẹ mới được đi nếu không mọi giận dỗi nó đổ hết lên đầu thằng con trai của mẹ. Thương cho nỗi khổ của con trai nên mẹ nhẫn nhịn mà sống. Có những lúc anh em của mẹ từ xa đến mà mẹ muốn mời các em của mẹ một bữa cơm, nhưng cũng phải hỏi con dâu nếu nó vui thì nó gật đầu còn không nó khéo léo đuổi khách về.

Những lúc vét ao tôm mẹ thấy cô con dâu biếu anh em nhà nó rất nhiều tôm thì mẹ thấy chạnh lòng khi nó thiên vị. Mẹ nhẹ nhàng lên tiếng: “con lấy cho mẹ một ít để mẹ cho em của mẹ được không?”. Giọng đanh đá của cô con dâu cất lên: “ai có của mà đi phân phát khắp thiên hạ chứ”. Không muốn mẹ con bất hoà lên mẹ im lặng làm ngơ như chưa xảy ra điều gì.

Có lần mẹ đang cặm cụi làm cỏ còn con dâu thì xới vườn bỗng đứa cháu của mẹ ngã tùm xuống áo, thật may cả mẹ và con dâu đều nhìn thấy lên vội vã đến cứu nó. Tưởng hạnh phúc khi đứa cháu 3 tuổi không việc gì, ai ngờ ánh mắt đay nghiến của cô con dâu khiến mẹ sởn gai ốc: “tại bà đấy, đã bảo bà là không phải làm gì chỉ ăn và trông các cháu thôi mà cũng không làm được”.

Khi tai san duy nhat cua me mat dan di-Thuviengiadinh.com

Thương cháu bao nhiêu thì uất hận với con dâu bấy nhiêu: “con quá đáng lắm rồi đấy, từ trước đến nay mẹ nhịn con quá nhiều rồi, con hãy xem lại bản thân mình đối xử với mẹ như thế nào rồi sau này con sẽ bị con cái đối xử như vậy đấy”. Mẹ thấy chính những đứa cháu cũng coi thường mẹ thì phải, những lúc mẹ bị con dâu mắng chửi chúng chỉ đứng nhìn mà xa lánh mẹ thậm chí có lúc mẹ còn nghe thấy sự hỗn náo coi thường mẹ trong cách ăn nói của chúng.

Nhiều lúc giận con dâu vì thói ích kỷ và hỗn náo của nó, mẹ đến nhà những đứa con dâu khác để sống cho thanh thản nhưng chẳng đứa nào nuôi mẹ được một tuần. Đứa thì chê mẹ bẩn không ở được, đứa thì đi làm suốt ngày mẹ đến thích ăn thích uống gì không bao giờ quan tâm cứ như mẹ đi xin miếng ăn vậy, đứa thì nuôi được mẹ vợ nhưng khi mẹ đẻ đến thì con dâu nguýt ngắn nguýt dài như kiểu ở lâu tốn cơm tốn gạo vậy. Cả đời mẹ làm được đồng tiền nào đều đầu tư hết cho 4 đứa con trai của mẹ, để đến khi xế chiều khối tài sản đó không thể nuôi mẹ được bữa cơm vui vẻ thoải mái mà mỗi khi cầm bát lên ăn miếng cơm của các con vào mà cổ mẹ như nghẹn lại không sao nuốt nổi.

Sinh các con ra với mong muốn vui cửa vui nhà và đến khi về già có chỗ nương tựa nhưng tất cả đã khiến cho suy nghĩ mẹ thay đổi từ khi các con dâu lần lượt vào nhà mình. Các con trai cũng không còn thương mẹ như ngày nào nữa, giờ đây mỗi đứa đều bận rộn với gia đình riêng của mình chẳng ai còn nhớ đến việc mẹ đã hi sinh cả tuổi thanh xuân để nuôi nấng chăm sóc các con. Chúng đùn đẩy trách nhiệm nuôi mẹ cho nhau khiến mẹ trở thành kẻ ăn bám ăn xin, nỗi đau này còn đau hơn cả việc mẹ mất chồng.

Vậy là khối tài sản duy nhất của mẹ cứ dần dần rời bỏ xa mẹ, mẹ càng già càng lẩm cẩm các con càng có cớ để chửi mắng cáu ghắt với mẹ, coi mẹ như đứa trẻ lên ba cần dậy bảo. Người ta về già thì không có tiền thì cũng có con có cháu thương yêu quý trọng, còn mẹ thì chẳng có cái gì ngoài chính bản thân mẹ. Ngày mai mẹ sẽ làm lại từ đầu, mẹ lại đi kiếm tiền để tự nuôi bản thân mình không cần nhờ vả đến các con bởi chỉ có độc lập về kinh tế thì mẹ mới có thể khẳng định giá trị của mẹ trước những nàng dâu.

LINH NHI

admin
Chào các bạn ! Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết này, nếu bạn có ý kiến gì có thể để lại comment của mình ở phía dưới. Bạn có bài viết tâm sự, chia sẻ thông tin, bài viết hay...có thể gửi về : info@Thuviengiadinh.com

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

Must Read