Home Tâm lý Tâm sự Đuổi bắt bóng

Đuổi bắt bóng

Trong một ngày nắng chạy.

Nó lững thững bỏ lại Sài Gòn. Gió bụi. Tìm kiếm một điều gì đó mà đến giờ nó vẫn chưa xác định được giữa những thứ bon chen và áp lực đè nặng từ một cuộc sống đang đeo đuổi sau khi đã lượm lặt từ tiền bạc, danh vọng, gia đình…rồi nhiều thứ, nhiều thứ đến giờ với nó vẫn không rõ đó là điều gì. Tất cả giờ là sự ngỡ ngàng. Ngông cuồng trở lại. Vác ba lô lên vai để đi đến một nơi nào đó trong tâm tư nghĩ: miễn là không phải chỗ cũ, lối quen với những con đường mòn suy tư và xúc cảm. Vốn vậy. Mọi thứ rớt dọc theo hành lang của ngày rượt đuổi cho đêm về không tròn một giấc ngủ say, trong đó có tình yêu.

Trong một ngày nắng trốn.

Phố núi. Giăng mù sương, đón bước chân người mới đến bằng những tâm trạng vương mang và ngỡ ngàng về một miền đất mới. Ai đó nói với nó đến đây tìm hiểu, khám phá một vùng đất mới. Xa lạ. Thứ cảm xúc duy nhất tìm được nơi phố núi làm lửng lơ tâm hồn như một gã khách lang thang quá bộ không biết đi ngang hay chạy dọc. Thu hút tầm mắt bằng những con đường dốc dọc ngang như những chiếc thang được xếp có chủ đích với những con người đang leo lên, leo xuống.

Băng qua nó. Chầm chậm. Một cảm xúc gì đấy không định hình, một cảm xúc tươi mới như từ thời võng đưa ru ngủ ở ấu thơ đến khi lớn khôn ru ngủ bằng nhiều thứ cộng hưởng, mơ tròn một giấc say, giờ đây như bừng tỉnh nhẹ nhàng, thiết tha như rượu vừa nấu chín. Thơm lừng. Gánh chè vừa mới lướt qua con đậm mùi đường nước, bắp non nấu vàng hạt trong làn khói nghi ngút thúc giục những cơn thèm vụt qua.

Từ từ. Bước vào một ngôi chùa nằm sát góc đường, nó ngẩn ngơ nhìn ít phút trầm tư, nguyện cầu, không hiểu sao đầu trống rỗng, hồn phách chắc theo gió lang bạt phương nào. Tăng ni và Phật tử giữ ánh nhìn của nó thật lâu. Từ niệm. Một cuộc sống không quá vội vàng.

Bỏ lại cảnh chùa với Phật vẫn mắt khép hờ đôi mắt để bước sang một góc đường đối diện khi thu hút bởi hai từ bâng khuâng của tên một quán nhỏ, chọn một góc quán ngồi bởi một bản nhạc Pháp ghì chân không thể đi. Lạnh lùng. Nghĩ. Tính cách hình thành từ cuộc sống. Cuộc sống được tạo ra từ môi trường. Cứ thế đồng điệu, liên miên theo những xúc cảm.

Bỏ lửng. Cô chủ quán trẻ đang ngồi bên cạnh với tóc dài tết gọn chạm đất như chiếc thang được bắc từ mặt đất lên đến đỉnh núi sương mờ chưa phũ vội vàng, trong chiếc đầm liền thân dài chạm đất đầy những họa tiết chìm trên nền vải đen làm nổi bật một làn da trắng như sương phủ đầu non, nét mày kẻ đậm kéo dài như kẻ sông lượn vòng quanh núi cùng hai ngọn đèo mi cong vút với thủy tinh thể trong veo như người đứng núi soi bóng lòng sông, lướt trên mặt dậm phấn son vừa phải, cùng thả ánh nhìn về con đường lơ lửng mưa bay giữa trời đêm hút cạn dòng người qua lại.

Trong một ngày nắng ngủ.

Một góc quán vắng. Lắng mình với giọt café phố núi. Nặng. Bước chân người cô độc trong một lối đi tìm. Chân trời ở nơi đâu? Hạnh phúc ở chốn nào? Ta đi đâu cho hết một cõi sầu. Lắng lo.

Từ lâu. Nó thích ngồi đoán những nỗi niềm như một thú vui theo ngày tháng giữa phố núi trập trùng như cái cách mà gia đình nó đã gieo vào người đến thưởng thức những giọt café tí tách bằng tên gọi quán. Bâng khuâng. Nó không thả ánh mắt nhìn anh. Đối diện. Ngờ ngợ. Đôi điều về người khách lạ. Chắc không phải chốn này.

Một lữ khách phương xa. Ngồi ngẩn ngơ đến lạ. Khói thuốc cứ bay từ quán ấp ủ người đầy đến giữa quán trống huơ. Người đến rồi đi, chẳng ai ghì lại một hình ảnh của người con trai ngồi đấy. Thẩn thơ. Hồn du. Nó thấy một chàng trai đoán chắc rằng từ nơi thành phố, lần đầu đến với phố núi mộng mơ. Giống anh. Chàng trai cứ thích ngồi thẩn thờ ở một góc quán nhìn ngắm mưa bay. Chàng trai đến từ một Sài phố đầy phù hoa rực rỡ với những điều khác lạ giữa phố núi. Cô chủ quán Bâng Khuâng cứ ngồi bàn bên cạnh cùng ngắm mưa đêm. Lặng thầm. Chẳng buồn nhắc anh. Quán đã vắng người. Đêm đã về khuya, chỉ còn tiếng nhạc đu đưa Je t’aimais, Je t’aime et j’ai.

Nó đưa ngón tay vờn vài sợi tóc cô đơn trong khi khói thuốc cứ bay. Nó ngồi ghép bóng nó với bóng anh đang châm chậm chạy ra đường theo ánh đèn đêm. Nó lồng hai bóng vào nhau, đưa ngón tay nghịch đùa mái tóc như muốn lấy tóc trêu đùa anh, cứ thế cứ thế nghịch đùa bóng trên đường phố mưa bay, không để ý rằng anh đang cứ ngồi đấy đưa mắt vô hồn về một khoảng đường xa xăm không dịu vợi. Bất chợt. Anh thấy bóng nó quấn lấy bóng anh, nghịch đùa. Anh cười. Cô bé thích thế sao không qua đây ngồi không phải chơi cùng bóng. Anh với nó bắt bóng cả đêm đến tận bình minh thức dậy giữa một Bâng Khuâng Café không ai nhắn gửi, không ai đợi chờ, cứ thế nghịch đùa. Bắt bóng.

Trong một ngày nắng đứng.

 bắt bóng

Ngồi phía sau em, vài sợi tóc cô đơn vờn qua mặt trêu hương của đất trời và của chính em. Thơm lừng. Có chút gì đó từ nghìn xưa trở về. Nhớ có những khoảnh khắc như thế, ở một làng quê. Một mái tóc dài thướt tha chở nó đi khắp những con đường làng vừa được tráng nhựa, chạy bon bon dưới ánh trăng thay đèn soi, cỏ cây hai bên đường như hờn dỗi mỗi lần qua. Thì thầm. Chắc hai đứa bị hâm cứ chạy đi chạy lại, không biết để làm gì. Nó ngửi hương của tóc trong làn gió bay, cứ thấy sao sao một điều gì đấy khó tả, không hiểu đấy là gì nhưng tất cả những điều ấy cứ thế bay đi. Tự tình. Ôm một vòng tay từ phía sau, vùi đầu vào vai em, để ngửi hương đưa nhẹ cho một phút đê mê. Đắm tình. Dị.

Thiệp hồng báo tin em lấy chồng. Thông qua một người bạn cũ nhắn tin, hỏi mày có đi không, nó bỏ lửng câu trả lời vì không muốn nói rằng mày hỏi gì ngu thế. Như khắc một lời thề trong trái tim dị đắng dị tình, đào hố chôn chân nơi phố thị thành. Không còn hỏi tương lai và quá khứ.

Trong một ngày nắng ngã.

Nó chở anh đi về bản Đôn. Anh ngồi phía sau nó đưa hơi thở nghịch đùa những sợi tóc cô đơn với một vùng da còn tóc con chưa quên mất những dư vị của tình đầu. Tình đầu cũng đến trong một ngày nắng như thế giống hôm nay, tình đầu đến với người con trai không phải từ đất khách xa lạ, ngồi phía sau nó nói về những mong ước cho mai sau, với những chân trời mới mở ra khi phố núi là một chấm nhỏ xa tít dưới mặt đất và tất cả sẽ là một ngày về anh sẽ cùng nó trở lại bản Đôn lần cuối để tiễn đưa một phố núi buồn sẽ chôn đi hồn trẻ. Tự giác. Nó thấy mình trẻ con trong suy nghĩ của tình đầu, thấy má ửng hồng khi nghĩ đến chuyện ngày mai, trong tay anh ấm áp, dưới làn môi anh ẩm ướt, ôm ấp nhau giữa động tình không phải giữa chốn núi non. Bốn năm vượt, sáu tháng trên, thêm vài ngày lướt. Nó ngồi nhìn anh trong sự lặng thinh khi nói rằng chúng mình khác biệt. Những lời anh nói cứ vụt qua như xe bên ngoài lướt đi hờ hững, không đọng lại bất kỳ một tiếng nói gì của tình đầu. Nó ngồi xích ra ngoài để bóng nó không chạm bóng anh. Vòi vĩnh.

Trong một ngày nắng khóc.

Bằng những giọt mưa bay. Nó thấy hơi ấm đang từ từ phũ kín từ một vòng tay ôm. Nó tấp xe dừng lại bên đường khi bàn tay giật mình buông vội. Nó không nhìn lại, đưa hai tay bắt lại đôi tay, khép chặt lại vòng ôm, nó thấy bóng mình bắt lại bóng anh. Vài giọt mưa bay đọng lại trên vòm mi cong.

Theo Yume

giadinhhttps://www.thuviengiadinh.com
Chào các bạn ! Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết này, nếu bạn có ý kiến gì có thể để lại comment của mình ở phía dưới. Bạn có bài viết tâm sự, chia sẻ thông tin, bài viết hay...có thể gửi về : tiepnv.mkt@gmail.com Hoặc kết hợp, đăng quảng cáo...

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

Must Read