Home Tâm lý Tâm sự Bún riêu rốc

Bún riêu rốc

Tôi nhớ mãi món bún riêu rốc mẹ nấu từ những ngày niên thiếu, cách nay đã mấy chục năm. Đến bây giờ, tôi vẫn chỉ gọi “rốc” là “rốc”- cách gọi dân gian của người lao động vùng duyên hải Bắc bộ, chứ không gọi “rốc” là “cua đồng” như nhiều người vẫn gọi. Bún riêu rốc là món ăn bình dân, rất ngon của những người dân Bắc bộ từ ngày xưa.

Lần đầu tôi được ăn bún riêu rốc là ngày mẹ tôi cho tôi đi chợ Thái (còn gọi là chợ Thái Ngơi hoặc Thái Nghi), gần bến đò Khuể, huyện An Lão, tỉnh Kiến An (cũ). Hồi ấy, tôi mới học lớp 3. Mẹ tôi bán hàng vải ở chợ Thái và các chợ May, chợ Mõ, chợ Đại mấy làng gần bên. Mỗi sáng, mẹ tôi thuê xe chở các súc vải đến chợ, rồi để phụ xe bốc xếp vải vào quán, còn mẹ đưa tôi ra hàng bún riêu rốc.

Quán bún nào cũng có nhiều người ăn. Mỗi quán được dựng bằng bốn cọc tre, mái nghiêng nghiêng, lợp bằng rạ hoặc bằng cói, đơn sơ. Một cái bàn tre, với mấy cái ghế tre con con, thấp lè tè. Một cái nồi đồng to nấu riêu rốc, luôn được đun bằng củi nhỏ lửa, nước riêu sủi lăn tăn, tỏa mùi thơm quyến rũ. Trên chõng tre để một bát gạch rốc màu vàng sẫm; một bát dấm to có mấy quả chay hoặc quả chua me; đĩa rau sống gồm rau muống thái móng lợn, hoa chuối thái mỏng khoanh tròn, cùng các món rau thơm gia vị; một bát con đựng muối rang giã nhỏ, có mấy lát ớt xanh đỏ. Cái muôi múc riêu bằng vỏ quả dừa, cũng có khi là muôi đồng. Bún được đựng trong rổ lót lá chuối xanh. Những xúc bún làm bằng thứ gạo quê loại ngon, sợi trắng trong, mềm mại.

Bún riêu rốc ngon chính bởi nước riêu. Riêu rốc được làm khá công phu. Những con rốc tự nhiên, sống ở bờ ruộng và các ao chuôm, mai rốc vàng khượm, được rửa sạch, rồi bóc mai, bóc yếm. Sau đó giã rốc bằng cối đá cho nhuyễn, phải giã mấy lần cho thịt rốc tan hết, sau mỗi lần giã thì lọc lấy nước cho vào nồi đồng. Khi dùng đũa khều gạch rốc, phải bỏ lại lõi mai, để nước riêu không bị “hoi”. Nước rốc trước khi đun, được cho vào một ít mắm tôm đặc để có nồi riêu ngon, đậm đà. Khi gần sôi, thịt rốc quện lại nổi lên thành từng mảng. Còn gạch rốc được khều từ mai rốc, thì được xào với hành mỡ (phải là mỡ lợn mới ngon), có màu vàng sẫm, mùi vị thơm ngậy, quyến rũ lạ thường, được để riêng ra bát, mỗi khi chan nước riêu xong, thì chêm vào mỗi bán bún cho nổi màu, nổi vị.

Bún riêu rốc được đựng trong bát chiết yêu. Mỗi bát bún bao giờ cũng có một ít gạch rốc được múc ra từ tảng gạch trong nồi, lại điểm thêm một ít gạch rốc từ bát gạch vàng sẫm, mấy nhánh rau rút chần tái và rưới thêm ít nước dấm. Khi bát dấm vơi, bà hàng bún lại múc nước riêu đổ thêm vào, rồi dầm mấy quả chua me hay quả chay để tạo vị chua rất dễ chịu. Ngày ấy, hầu như không có mỳ chính như bây giờ, mà sao bát bún vẫn ngọt, vẫn ngon lạ thường. Bát bún nóng, ngầy ngậy, thơm ngon, ăn với rau sống tươi giòn, thật là mát ruột. Mấy bà ăn xong, dùng đôi đũa để quệt môi. Xem ra, còn có thể ăn thêm được nữa!

ĐÀO NGỌC ĐỆ (Hải Phòng)

Theo PNVN

admin
Chào các bạn ! Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết này, nếu bạn có ý kiến gì có thể để lại comment của mình ở phía dưới. Bạn có bài viết tâm sự, chia sẻ thông tin, bài viết hay...có thể gửi về : info@Thuviengiadinh.com

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

Must Read