TÔI LÀ NGƯỜI VỢ DẠI KHỜ

Tôi và anh yêu nhau từ thời cấp 3 rồi lên đại học và ra trường, trong khi tình yêu của bạn bè đường ai lấy đi thì tình yêu của chúng tôi vẫn sâu đậm được minh chứng bằng một đám cưới đình đám hạnh phúc. Chồng tôi làm giám đốc công ty tư nhân còn tôi làm việc trong một cơ quan nhà nước, kinh tế gia đình nhìn chung là ổn.

Rồi hai đứa con một trai một gái lần lượt ra đời khiến cho tôi bận rộn suốt ngày, đã nhiều lần tôi tỏ ý muốn tìm người giúp việc để chăm sóc hai con thì đều bị anh ấy gạt phắc đi: “con mình đẻ ra không chăm sóc được sao mà phải nhờ người khác chăm chứ với lại anh không muốn có người lạ vào sinh sống trong gia đình mình”. Tôn trọng ý kiến của anh nên tôi cũng không mặn mà với việc thuê ô sin nữa mà thay vào đó tôi phải vừa làm tròn trách nhiệm của người mẹ ở nhà lẫn làm tốt công việc ở cơ quan.

Không hiểu sao mấy tháng nay chồng tôi lại có thói quen kỳ lạ là thích ăn mực nướng. Cứ cách ba bốn hôm vào buổi tối tôi vừa đi làm về là phải lao vào bếp nướng cho anh ấy mấy con mực thơm ngon để anh ấy mang đi tiếp khách. Anh ấy bảo: “vị khách hàng này vừa là bạn thân của anh lại thường xuyên có giao dịch với bên anh ta nên mỗi khi gặp nhau anh ta đều thích mỗi món mực của em nướng ngoài ra không thích món gì khác”.

Tôi thầm nghĩ vị khách hàng ấy thật dễ tính, cũng là điều tốt cho công ty giảm bớt chi phí tiếp khách. Nhưng nhiều lúc tôi cũng tỏ ra thắc mắc với anh: “sao dạo này anh hay gặp vị khách ấy với chẳng nhẽ công ty của anh phụ thuộc hoàn toàn vào anh ta chăng?”. Chồng tôi cười vui vẻ đáp: “em khờ lắm, anh ta gặp mình nhiều thì những hợp đồng làm ăn càng tiến triển thuận lợi”. Tôi nghĩ anh nói cũng đúng.

Hôm đó là ngày lễ tình yêu, ở cơ quan có mấy đứa đồng nghiệp khoe nào là đứa thì tối nay chỉ có hai vợ chồng nó đi ăn quán với nhau để tưởng nhớ ngày quen nhau, đứa thì sáng sớm đã được chồng tặng cho bó hoa hay món quà ý nghĩa. Mấy đứa bạn quay sang hỏi tôi: “thế anh chồng lãng mạn của mày có dự định gì trong ngày lễ tình yêu rồi?”. Tôi cười ngượng: “anh ấy bận lắm chắc chẳng nhớ đâu với lại mình cũng không bận tâm lắm những ngày này”. Nói vậy thôi chứ trong lòng tôi cũng mong chờ điều bất ngờ xảy ra lắm.

Vừa thò mặt về đến nhà anh ấy đã bảo tôi nướng mực nhanh để anh đi tiếp khách cho sớm, tôi ngoan như con cún cứ vâng vâng dạ dạ rồi vội thay quần áo. Nhìn vào bộ quần áo mới chồng mới mua thật đẹp tôi tò mò sờ chất vải có tốt không, bất chợt tôi khựng lại khi thấy trong túi áo vét có gì đó hơi phồng. Thật bất ngờ đó là một cái hộp nhỏ dài, vội mở hộp ra đó là một chiếc dây chuyền vàng Ý được khắc tinh tế rất đẹp mà chưa bao giờ tôi được nhìn thấy.

Tôi thầm nghĩ anh ấy không quên ngày valentine của hai đứa ngày xưa, ngày mai mình sẽ có cái để khoe với mấy bà bạn đồng nghiệp đây. Đang miên man tưởng tượng thì anh ấy ở đâu chạy đến: “sao em lục đồ của anh vậy?”. Tôi trố mắt ngạc nhiên: “ơ sao anh lại căng thẳng vậy, thì trước sau nó cũng là của em thôi mà, anh đeo cho em xem có đẹp không?”.

Chồng tôi cười gượng gạo: “đây là món quà anh mua cho ông đối tác đấy”. Tôi ngạc nhiên hỏi: “vị khách hàng của anh là đàn ông sao lại thích dây chuyền vậy?”. Anh ấn tay vào trán tôi một cái mà nói: “em yêu ngốc nghếch của anh, trong nghệ thuật ngoại giao là người ta sẽ tặng quà gián tiếp để đem lại niềm vui người được tặng. Nếu anh tặng món quà cho ông đối tác này thì ông ấy chắc chắn không đeo sợi dây này rồi mà anh ấy sẽ tặng cho vợ, rồi vợ anh ta vui khiến anh sẽ có thêm nhiều hợp đồng hơn. Hiểu chưa vợ ngốc của anh”.

Nhìn chiếc dây chuyền đẹp tôi thấy tiếc nuối nhưng anh ấy nói cũng có lý, trả lại anh chiếc dây chuyền rồi tôi gợi ý anh: “ngày lễ tình yêu mấy người bạn ở cơ quan được chồng mua tặng hết cái này cái kia lại còn dẫn đi chơi nữa, còn anh chẳng có gì tặng em à?”. Chồng tôi dỗ dành: “thôi em đi nướng mực cho anh không muộn mất, hôm nay là ngày đối tác sẽ quyết định ký hợp đồng, để ngày mai anh sẽ bù đắp lại cho em nhé”. Dù không vui vẻ gì lắm nhưng vì công chuyện làm ăn của chồng nên tôi không thể đòi hỏi hơn được.

Anh đi rồi, tôi cũng chẳng buồn nấu nướng gì có 3 mẹ con ở nhà thì ăn cũng chẳng bao nhiêu. Đã lâu lắm rồi tôi chưa đi ăn nhà hàng, vừa nghĩ tới là tôi vội vàng giục dã các con: “tối nay 3 mẹ con mình sẽ đi ăn nhà hàng rồi đi siêu thị chơi các con mau chuẩn bị quần áo đi nhé”. Nhìn hai đứa con sung sướng ríu rít chuẩn bị đi ăn lên kế hoạch mua đồ khiến tôi quên hết mọi chuyện vừa sảy ra.

bo di voi co nao kia me-Thuviengiadinh.com

Chúng tôi đến một nhà hàng sang trọng để ăn rồi đi siêu thị dạo chơi mua sắm, một buổi tối thật ý nghĩa. Đang suy nghĩ thì đứa con trai giật gấu áo tôi: “mẹ, mẹ nhìn kìa bố đi với cô nào kìa”. Theo tay con chỉ tôi thấy đúng là chồng tôi rồi nhưng anh ấy bảo là đi gặp đối tác sao bây giờ lại cầm tay con nào thế này.

Không đắn đo tôi nóng mặt hầm hậm đi như chạy đến trước mặt chồng, chiếc giây chuyền trên cổ cô gái kia đập luôn vào mắt tôi. Tim tôi đập dồn dập, đầu óc như quay cuồng điên đảo giận dữ, tôi chộp lấy chiếc giây chuyền rồi giật đứt ném vào mặt cô ta và tát cho con người giật chồng một cái tát trời giáng. Nhanh như cắt tôi tát vào mặt con người bội bạc một cái để hả giận rồi vội vã bỏ đi để các con tôi không phải chứng kiến hình ảnh đáng xấu hổ của bố nó.

Vội vã rời khỏi siêu thị, tôi cố kìm nén cảm xúc để trở các con cho an toàn trên đường. Vừa về đến nhà tôi như ngã gục xuống ghế, dường như tôi đang mất hết phương hướng không biết phải làm gì nữa. Tôi đã khờ dại cả tin chồng khiến mình trở thành ô sin cho tình nhân của chồng sai khiến, anh ấy coi trọng cô ta hơn vợ mình. Đứa con gái thấy bố về vội vàng chạy ra sân đón bố: “bố ơi mẹ làm sao ý, chúng con rất sợ”, rồi nó khóc nức nở. Nghe con khóc mà tôi không kìm được nước mắt, tôi bỏ về phòng mà khóc nức nở như chưa bao giờ được khóc.

Anh luôn miệng nói xin lỗi và sẽ bỏ cô ta nhưng dường như trong tôi không còn sự tôn trọng về một người chồng ngày nào nữa mà thay vào đó là sự khinh bỉ, ghê tởm lẫn coi thường. Trong đêm tôi ngồi viết lá đơn li dị, sáng dậy tôi ném vào mặt anh để cho anh ta ký. Anh ấy ôm lấy tôi mà khóc: “anh xin lỗi em ngàn lần, hãy tha thứ cho anh lần này, anh biết mình sai rồi hãy cho anh một cơ hội sửa sai,…”.

Nghe những lời ăn năn hối lỗi của anh tôi cũng vơi bớt đi đau khổ nhưng tôi không biết có tin nổi những lời hứa hẹn của anh không? Các bạn ơi tôi có nên li dị không hãy giúp tôi có quyết định sáng suốt cho cuộc hôn nhân đang đứng trên bờ vực thẳm?

LAN ANH

admin
admin
Chào các bạn ! Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết này, nếu bạn có ý kiến gì có thể để lại comment của mình ở phía dưới. Bạn có bài viết tâm sự, chia sẻ thông tin, bài viết hay...có thể gửi về : info@Thuviengiadinh.com

Related Articles

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

Stay Connected

6,803FansLike
1,627FollowersFollow
25,000SubscribersSubscribe
- Advertisement -spot_img

Latest Articles