Home Tâm lý Hôn nhân EM CẢM ƠN ANH

EM CẢM ƠN ANH

(Thuviengiadinh.com) – Ngày em yêu anh bố mẹ em ra sức ngăn cản với lý do anh đẹp trai quá, trong khi tôi thì chẳng có nét gì nổi bật nên anh rất dễ phản bội vợ con mà đi ngoại tình. Bố mẹ không tin vào tình yêu anh dành cho em là thật sự, mà cho anh là kẻ trăng hoa không chung thuỷ và nếu em lấy anh sẽ khổ cả một đời thôi. Còn em tin con người của anh, tin vào tình yêu của anh là thật lòng nên em vẫn cố gắng thuyết phục bố mẹ hãy để cho em được tự quyết định cuộc đời, có khó khăn khổ cực gì em sẽ gánh chịu mà không dám ca thán oán trách bố mẹ.

Sau những cố gắng không mệt mỏi anh và em cũng đến được với nhau, rồi hai đứa con gái xinh xắn lần lượt ra đời. Hai vợ chồng chăm chỉ kiếm tiền vun đắp xây dựng gia đình êm ấm hạnh phúc. Em cũng chỉ mong gia đình mình mãi sum họp vui vẻ như vậy thôi.

Hôm ấy em đi làm tăng ca về muộn như mọi ngày, vì đường vắng nên em đi xe với tốc độ cao vừa đi vừa nghĩ về anh và các con chắc giờ này đang mong mẹ về lắm đây. Bỗng từ đâu xuất hiện một chiếc xe máy trong hẻm phi ra khiến cho em không kịp phản ứng và chuyện gì đến cũng đến. Khi tỉnh dậy em đang nằm trong bệnh viện với đủ mọi thiết bị y tế vây quanh, có cảm giác đau đau ở dưới chân, cố ngẩng đầu lên để nhìn xem chân mình có sao không.

Ôi thôi một chân của tôi đi đâu mất rồi, tôi sống sao nổi với cơ thể tàn tạ thế này. Vừa nhìn thấy chồng tôi vội hỏi: “chuyện gì xảy ra với em vậy anh?”. Chồng tôi buồn bã trả lời: “em bị tai nạn trong lúc đi làm về, lúc đó em bất tỉnh may mà người gây tai nạn cho em là người tử tế nên đã đưa em đến bệnh viện và gọi điện thoại cho anh. Anh ta chịu hết viện phí cho gia đình mình đấy”.

Nhìn thân hình tàn tạ tôi chán nản khóc vật vã toàn muốn chết quách đi cho mọi người khỏi phải vất vả khổ sở vì tôi. Còn anh luôn ở bên cạnh để chăm sóc động viên an ủi mỗi khi tôi chán sống. Từng lời nói của anh là động lực để tôi có thể sống và vượt lên chính bản thân để cho mọi người bớt đi nỗi vất vả.

Xuất viện mất đi một cái chân và thêm một cái nạng để tiện cho việc đi lại hàng ngày. Nhìn các con tôi rơi nước mắt và mẹ con tôi ôm nhau khóc nức nở, có lẽ chúng hiểu được sự mất mát quá lớn của mẹ nó cũng như gia đình đang phải trải qua. Với thân hình này tôi chẳng thể tự tin mà giữ anh là của riêng tôi nữa nên mặc cho anh muốn đi đâu làm gì thì mặc tôi không có quyền bắt anh khổ cả cuộc đời với tôi.

Dường như hiểu được suy nghĩ của tôi anh đã dành nhiều thời gian để đả thông tư tưởng cho người vợ bất hạnh này. Anh nói: “em hãy tin tưởng vào anh, anh sẽ không bao giờ bỏ vợ con khổ cực để đi hưởng hạnh phúc một mình bên ngoài đâu. Anh sẽ chứng minh với bố mẹ em biết là anh chính là chàng rể chung thuỷ và rất mực yêu gia đình”. Nghe anh nói lòng tôi như được sưởi ấm hơn, dù biết anh nói để động viên thôi chứ trong thâm tâm tôi không còn tin tưởng vào tình yêu của anh nữa.

chong toi luon o ben canh cham soc toi-Thviengiadinh.com

Anh là tài xế nên cứ khi nào không phải trở hàng anh lại tranh thủ về qua nhà nấu giúp tôi bữa cơm, dọn dẹp nhà cửa và dìu tôi đi lại cho phục hồi nhanh. Nhìn anh vất vả kiếm tiền lại còn phải làm việc nhà tôi thấy thương anh vô cùng mà không biết phải làm gì và tôi tự hỏi không biết anh sẽ chịu đựng được thế này bao lâu nữa đây. Rồi cứ ngày này qua ngày khác anh vẫn giữ được tình yêu chân thành dành cho vợ mà không hề toan tính thiệt hơn.

Anh càng làm việc chăm chỉ cần mẫn, anh càng đảm đang tháo vát càng khiến tôi thấy bản thân vô dụng, tôi muốn anh sống thật lòng đúng với bản chất thật sự của người đàn ông để tôi được cảm giác không phải chịu ơn. Nghĩ là làm, tôi biết đứa cháu gai họ của tôi đang ở trọ nhà tôi để đi làm cho gần, tôi chợt nghĩ….

Tôi mở lời thăm dò đứa cháu: “nếu được chọn đàn ông thì cháu sẽ chọn mẫu đàn ông như thế nào?”. Nó vô tư trả lời: “cháu sẽ chọn mẫu đàn ông vừa đảm đang chung thuỷ như chồng của cô”. Tôi trả lời tỉnh bơ: “thế cô nhường chú cho cháu đấy, cô cảm thấy không hạnh phúc khi sống bên chú, hình như chú đang ban ơn cho cô thì đúng hơn”. Đứa cháu im lặng không nói gì.

Hôm đó là sinh nhật của đứa cháu gái tôi nên nó tổ chức rất tưng bừng, nó mời cả mấy đứa bạn tới nữa, các con tôi thì hồ hởi tham gia. Chồng tôi cũng ở nhà, vậy là đã lâu rồi không có được một ngày đông đủ và vui vẻ như thế này nên chồng tôi đã mang rượu ra để chúc mừng sinh nhật. Còn tôi không thể tham gia được điệu nhảy tăng gô cùng bọn trẻ nên đã bảo chồng tôi hãy tham gia cho không khí thêm vui để cho hai đứa con tham gia cùng. Nhìn chú cháu nó nhảy thật đẹp đôi và vui vẻ quá tự nhiên trong tôi có cảm giác chạnh lòng.

canh cua he mo-Thuviengiadinh.com

Tối hôm đó đang ngủ tôi chợt giật mình nghe tiếng xì xào của ai đó bên ngoài phòng, không thấy chồng trên giường tôi đoán ngay là chồng đang ở bên ngoài cửa phòng nói chuyện với ai đó. Cảm giác tò mò lẫn lo lắng đan xen trong tôi, vì trong phòng quá tối, tôi không thể tìm thấy cái nạng nên đã cố lết chân đến cửa phòng để nghe xem ai đang ở bên ngoài.

Trước mắt tôi là cảnh đứa cháu ăn mặc hở hang đang cầm tay chồng tôi kéo đi đâu đó, còn chồng tôi hất tay nó ra, nó lại cố gắng ôm lấy chồng tôi, trong khi đó chồng tôi đang ra sức hắt tay nó ra mà quát thầm thì: “cháu làm cái trò gì đấy, cô cháu mà biết thì lại lắm chuyện, cháu về phòng cháu ngủ đi”. Nó vẫn chưa chịu buông tha: “cô ấy bảo không yêu chú nữa đâu, còn chú thì chỉ thương hại mà sống vợ chồng với cô chứ thực ra chú làm gì còn tình cảm với một người tàn tạ như vậy”.

Chồng tôi đẩy nó ra: “tốt nhất cháu hãy rời khỏi ngôi nhà này càng sớm càng tốt cháu đừng có dùng sắc đẹp để mê hoặc đàn ông, không phải đàn ông nào cũng yêu cái đẹp đâu. Chú đây trọn đời chỉ yêu một người duy nhất thôi”. Nói xong chồng tôi quay ngoắt lại đẩy cửa phòng bước vào làm tôi không kịp phản ứng gì, cánh cửa phòng mở ra đập một cái vào trán khiến tôi ngã lăn ra nhà.

Chồng tôi hiểu được là tôi đã nghe thấy hết mọi chuyện, anh luôn miệng xin lỗi tôi vì đã đưa tôi vào hoàn cảnh khó xử. Không nói gì tôi ôm chặt lấy anh như không muốn mất anh vậy. Anh vỗ vai tôi mà nói: “em đừng suy nghĩ gì, cho dù em có thế nào đi nữa trọn đời này anh vẫn luôn bên em để che trở cho em bảo vệ em, em chính là động lực để anh sống có ích hơn”. Cảm giác hạnh phúc lẫn ấm áp xen lẫn trong tim tôi, tôi thầm cảm ơn cuộc đời đã không lấy đi mọi thứ của tôi, em thầm cảm ơn anh đã chung tay gánh vác khó khăn gian khổ cùng em.

THU LAN

Nguồn: Thuviengiadinh.com

admin
Chào các bạn ! Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết này, nếu bạn có ý kiến gì có thể để lại comment của mình ở phía dưới. Bạn có bài viết tâm sự, chia sẻ thông tin, bài viết hay...có thể gửi về : info@Thuviengiadinh.com

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

Must Read