Home Tâm lý Hôn nhân BỐ TÔI ĐÃ GIÀ NHƯNG TÌNH YÊU CHƯA GIÀ

BỐ TÔI ĐÃ GIÀ NHƯNG TÌNH YÊU CHƯA GIÀ

(Thuviengiadinh.com) – Bệnh ung thư đã cướp mất người mẹ yêu dấu của chúng tôi đi khi bà mới 50 tuổi, bố tôi vì thương nhớ và chung thuỷ với mẹ tôi nên quyết không đi bước nữa. Bố thay mẹ chăm sóc chị em tôi ai cũng được học hành tử tế, công việc ổn định, rồi lại xây dựng gia đình cho chúng tôi.

Chúng tôi biết ơn sự hi sinh của bố vô cùng, như nhiều người đàn ông khác thì đã lấy vợ hai vợ ba. Nhưng bố tôi không muốn xoá đi hình ảnh của mẹ tôi trong gia đình bé nhỏ, cũng như thương các con phải chịu khổ nếu chẳng may ông lấy phải người mẹ ghẻ cay nghiệt. Trong thâm tâm chị em tôi là lòng biết ơn vô bờ dành cho bố.

Em trai tôi thì lấy vợ ở cùng với bố, còn tôi thì lấy chồng cũng gần nhà nên cuối tuần nào vợ chồng tôi và các cháu cũng trở về nhà của bố tụ tập ăn uống cho vui. Nhìn con cháu hạnh phúc sum vầy, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt của bố tôi là một nỗi buồn da diết, đã từ lâu tôi không được nhìn thấy nụ cười rạng ngời của bố.

Vậy là thấm thoát mẹ tôi mất đã 25 năm rồi, hôm đó là ngày giỗ mẹ tôi, bố tôi mời rất nhiều khách bạn bè thông gia hàng xóm. Chị em tôi thì vui vẻ nhiệt tình làm cỗ giỗ mẹ mà không để ý đến những biến đổi trên nét mặt cử chỉ của bố. Trước khi ăn bố tôi tự tin tuyên bố lý do bữa cơm hôm nay, rồi bố tôi gọi cô Tâm hàng xóm cũng bị chồng mất với những cử chỉ rất thân mật mà nói: “nhân tiện hôm nay có đông đủ bạn bè anh em tôi muốn giới thiệu người bạn thân thiết của tôi và tôi muốn công khai tình yêu vài năm nay với cô ấy, mong tất cả ủng hộ chúng tôi”.

Bố tôi dứt lời là một chàng vỗ tay chia vui nhiệt tình của mấy ông bạn bố, còn tôi tưởng như mình đang mất đi một thứ gì quý giá vô cùng. Tôi cảm thấy ánh mắt của mọi người đang đổ dồn về phía chị em tôi như muốn thăm dò phản ứng của chúng tôi. Tôi muốn nói thật to với bố: “bố ơi con không muốn bố lấy vợ nữa, con muốn bố mãi là của chúng con”, nhưng không muốn làm bố buồn nên tôi cố kìm nén nỗi đau khó nói trong lòng. Với vẻ mặt u buồn ánh mắt lúc nào cũng u sầu của bố ngày hôm qua đã biến mất thay vào đó là nét mặt và ánh mắt rạng ngời, tôi không thể cướp đi giây phút hạnh phúc hiếm hoi của bố trong lúc này được.

Khi khách vừa về hết, bố tôi gọi chị em tôi vào nói phủ đầu: “bố thật vui khi các con không phản đối quyết định lấy vợ của bố”. Em tôi có lẽ uống nhiều rượu nên không biết nó nói hay rượu nói mà ra dáng lắm: “bố đã già rồi lấy vợ làm gì cho khổ bố, vợ chồng chúng con và các cháu đối xử tốt với bố vậy rồi bố còn muốn gì nữa, bố đã hi sinh gần hết cuộc đời cho chúng con rồi thì cố gắng chút nữa để lại tiếng thơm cho con cháu học tập bố ạ”. Bố tôi định nói thì tôi chen vào: “con không chê trách gì cô Tâm, nhưng con không muốn có người khác chen vào tình cảm của bố con mình, con phản đối cuộc hôn nhân này”.

Bố tôi cười rất vui vẻ để xoá tan bầu không khí căng thẳng: “Các con nói hết chưa đến lượt bố nói đây”. Bố tiếp lời: “bố biết các con là những đứa con có hiếu và hiểu biết, trong thâm tâm các con luôn muốn bố được vui nên các con hãy đồng ý để bố có thể thoải mái vui vẻ đến cuối đời”. Bố tôi làm công tác tư tưởng cho chị em tôi cả buổi chiều nhưng chúng tôi vẫn kiên quyết phản đối vì muốn giữ người bố kiên cường cho gia đình.

Bẵng đi một tháng chẳng ai nói năng về chuyện lấy vợ của bố tôi còn chuyện hai ông bà qua lại thì chúng tôi không hề ngăn cản. Mấy hôm nay bố tôi bị ốm nằm lỳ ở giường chẳng thể đi ra ngoài được, vợ chồng anh em tôi thì bận đi làm từ sáng đến tối, ở nhà chỉ có mỗi bố tôi tự chăm sóc bản thân. Chúng tôi đi làm công ty nên không thể nghỉ giữa giờ được, chỉ để chiếc điện thoại bên cạnh có việc gì gấp thì ông gọi cho chúng tôi.

Vừa đi làm về đến ngõ đã có bác hàng xóm của tôi chạy qua và nói: “vừa nãy bác nhìn thấy bà Tâm hớt hơ hớt hải đi tìm bác sĩ cho bố cháu đấy, đi sang xem ông có bị sao không”. Nghe đến đây cổ tôi nghẹn lại, mắt tôi như nhoà đi, không biết bố tôi có bị sao không nữa. Vội vàng phóng xe đến nhà em trai, vợ chồng nó vẫn chưa về, chỉ có mấy đứa cháu đang chơi ngoài sân. Tôi chạy nhanh vào trong nhà thì chẳng thấy bố tôi đâu, hỏi mấy đứa cháu thì nó nói là có xe cấp cứu đưa ông đi rồi.

khi bo nam vien chung toi moi thuc tinh-Thuviengiadinh.com

Hỏi thăm hàng xóm thì biết bố tôi đến bệnh viện đa khoa, chẳng nghĩ được gì tôi vội lên xe. Sau 30 phút tôi có mặt tại phòng cấp cứu, bên ngoài là cô Tâm và mấy người bạn của bố tôi, em trai tôi cũng đến tiếp sau. Mấy bác bảo: “bố cháu bị co giật thấy bảo huyết áp tăng, không biết có biến chứng gì không, cũng may mấy ngày nay có bà Tâm chăm sóc ông nếu phát hiện muộn chưa biết điều gì xảy ra”.

Một tuần sau bố tôi được xuất viện trong sự chào đón nhiệt tình của mọi người, chúng tôi đã thấy hậu quả của sự ích kỷ của bản thân. Gía mà chị em tôi nghĩ thoáng hơn thì chắc bố tôi không đến nỗi phải nằm viện thế này đâu. Có lẽ câu “con chăm ông không bằng bà chăm ông” vẫn còn mãi giá trị. Bó hoa em trai tôi mang đến không phải tặng cho bố tôi mà nó tận tay đưa đến tặng cô Tâm, nó nói: “bó hoa này cháu muốn tặng cho cô, mong cô hãy làm bạn với bố cháu đến đầu bạc răng long”. Chỉ có gặp khó khăn người ta mới biết được lòng tốt của nhau, cần nhau đến mức nào.

THU HOÀI

admin
Chào các bạn ! Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết này, nếu bạn có ý kiến gì có thể để lại comment của mình ở phía dưới. Bạn có bài viết tâm sự, chia sẻ thông tin, bài viết hay...có thể gửi về : info@Thuviengiadinh.com

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

Must Read