Home Tâm lý Cách tỏ tình Ta là gì của nhau?

Ta là gì của nhau?

Em là gì của anh?

Anh lảng đi khi nhận ra em đang hỏi một câu… ngớ ngẩn, hay anh biết em chỉ đang hỏi chính mình? Em không phải là người phụ nữ chúc mừng sinh nhật anh sớm nhất, hay là người duy nhất trong một ngày được anh nhắn tin đầy quan tâm: “Em ăn sáng chưa?”, “Trưa nay ăn ngon miệng, ngủ ngon giấc nhé em!”, “Tối về nhớ mặc thêm áo ấm!”. Em cũng không phải là người có mặt bên anh khi anh đang đau đầu, kịp thời mang đến cho anh ly nước mát, đúng lúc đặt bàn tay âu yếm lên trán anh. Càng không phải là người có thể chia sẻ cùng anh tiếng cười giòn tan của con trẻ lúc đầu hôm, hay đêm khuya kịp kéo chăn lên ngực anh khi cơn gió lạnh bất chợt tràn vào ô cửa… Có thể em chỉ là người đầu tiên anh nghĩ đến, khi người-phụ-nữ-bên-anh, vào những khoảnh khắc nào đó, không len vào được những ngóc ngách trong tâm hồn rộng lớn nơi anh.

Anh là gì của em?

Mình chỉ “gặp” nhau trên cửa sổ chat mỗi ngày, chỉ “thấy” nhau qua những tấm hình gửi tặng, chỉ “nghe” nhau qua tin nhắn điện thoại và chỉ “chạm” được nhau trong những giấc mơ khắc khoải… Những gì chúng mình dành cho nhau chỉ lẳng lặng từng ngày… Người này đem luôn con cái và “một nửa” của người kia vào mối bận tâm chung, biến tất cả thành một gia đình lớn. Để khi đang vui vầy bên gia-đình-thật-sự của mình, người này lại chạnh lòng nghĩ đến cảnh hạnh phúc cũng đang diễn ra cùng lúc của gia đình người kia. Rồi tự hỏi mình đang đánh lừa nhau hay dối gạt chính mình, nếu đã hạnh phúc rồi, sao còn để ta  lạc bước vào đời nhau?

Ta là gì của nhau?

Nếu một ngày tình cờ mình gặp nhau, khi đang dắt tay con đi bên “một nửa” của mình, mình sẽ mỉm cười chào nhau hay vội vã đi về hai phía? Câu trả lời nằm ở tình cảm thầm kín dành cho nhau khi ấy của chúng mình… Có gì chắc chắn đâu anh, khi lần nào mình gặp nhau cũng man mác buồn như lần gặp cuối. Anh không nghĩ mình là người có lỗi, vì anh vẫn chăm lo chu toàn cho gia đình, thương con và thậm chí càng yêu vợ nhiều hơn. Anh lờ đi ý nghĩ: chỉ dắt nhau theo vào giấc mộng của nhau đã là có tội rồi.

Mình đâu là gì của nhau, nên mình chẳng thể trả lời câu hỏi ấy mà lòng không trăn trở. Anh vẫn bảo em là “một người rất tốt” của anh, em vẫn đùa anh là “người còn nợ em”, hay chúng mình vẫn thường nâng cánh cho chút tình tội lỗi này bằng định nghĩa: “Thân hơn một tình bạn, lớn hơn một tình yêu”. Nhưng, phút cuối của nó sẽ là gì?

Có lẽ chẳng còn lại gì, ngoài những câu hỏi không lời đáp.

AN SINH

Theo PNO

admin
Chào các bạn ! Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết này, nếu bạn có ý kiến gì có thể để lại comment của mình ở phía dưới. Bạn có bài viết tâm sự, chia sẻ thông tin, bài viết hay...có thể gửi về : info@Thuviengiadinh.com

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

Must Read