Home Tâm lý Cách tỏ tình Ta biết “Đời còn dài và zai còn nhiều”

Ta biết “Đời còn dài và zai còn nhiều”

(Thuviengiadinh.com) – Trong cuộc sống của tôi sẽ còn gặp rất nhiều những người tốt, yêu thương mình thật lòng. Thế nhưng liệu rằng ai sẽ là người có thể giúp tôi lau nước mắt mỗi khi tôi khóc? Ai là người sẽ cho tôi mượn bờ vai để sẻ chia những nỗi niềm thầm kín như anh? Không ai cả chẳng ai có thể làm được điều đó vì tôi. Tôi biết “Đời còn dài và zai còn nhiều” nhưng liệu mấy ai có thể cho tôi nụ cười thực sự sau những đau thương anh mang?.

co don

Em chòng chành nghiêng ngả như mình đang phải bước qua một sợi giây nhỏ xíu để rồi phải nhón từng bước chân băng qua đoạn đường đó. Đoạn đường khó khăn đó chỉ có mình em bước đi trong cái nắng hè gay gắt. Em thấy mình chẳng cần gì cả, chỉ cảm nhận được trong tim mình là một khoảng không cô đơn và tâm hồn rỗng tuếch, chẳng có một niềm tin cho lý trí tiếp tục bước đi. Tim em nhỏ máu. Nước mắt em rơi từng giọt đau xót và ký ức hiện về với biết bao hình ảnh tươi đẹp.

Quá khứ tươi đẹp về một tình yêu của đôi ta đã tuột mất khỏi tầm tay em tự lúc nào để rồi em cố với lấy nhưng chỉ còn lại là những giọt lệ sầu xót xa, những nỗi đau giằng xé vào tâm khảm tựa như em đang tự mình cắt đứt trái tim em rời khỏi vị trí vốn có của nó, để nó nhỏ máu, từng cơn đau thắt quặn lại hòa quyện vào những giọt nước mắt mặn chát khiến trái tim càng thêm tuyệt vọng, xót xa. Em tìm anh, tìm ở những nơi ta từng qua, góc nhỏ ta từng tới, em tìm về quá khứ hạnh phúc khắc tên hai chúng ta nhưng chỉ còn lại là kỷ niệm, chỉ còn lại là niềm vui thoáng qua còn nỗi buồn ở lại. Nỗi đau ấy đang ngự trị trong tim em, từng cơn từng cơn một ùa về như cơn bão không được báo trước. Em cần một bờ ai ngay lúc này để chia sẻ niềm vui, em cần đôi bàn tay anh lau những giọt nước mắt còn đọng trên má. Thế nhưng hóa ra anh đã đi rồi, đi xa nơi đâu mà em không thể tìm thấy. Anh đã chẳng còn ở đây để làm chỗ dựa cho em như ngày xưa.

Niềm hy vọng mong manh rằng một ngày anh trở lại đang đùa giỡn bỡn cợt với em qua từng hồi ký ức, để rồi nó mạnh bạo xé tan những hình ảnh của hai đứa thành nhiều mảnh bay lơ lửng trên bầu trời u tối. Em đã cố, đã cố rướn người lên để chắp nhặt những mảnh vụn lại thành một niềm vui bé nhỏ, anh biết đó dù cho em có ghép từng mảnh lại thì nó cũng sẽ không còn vẹn nguyên như xưa, dù biết vậy mà em vẫn ghép vẫn chắp cho những ký ức ở lại nơi đây. Nhưng cơn gió vô tình thổi bay dòng ký ức lên trời cao, đôi tay em ngắn ngủi, đôi chân em cũng đã mỏi và đôi mắt em mờ dần vì những giọt khóc, em không thể cố chắp ghép được nữa và đành tự mình buông tay tất cả.

Con tim cô quạnh, một mình với nỗi buồn mang tên anh, một mình trong căn phòng nhỏ hiu quạnh, lặng lẽ mang đầy vẻ um ám, tĩnh mịch đến lạ thường. Em tìm đến những bản nhạc Dj mạnh mẽ để che dấu đi nỗi buồn còn đọng lại nơi tim em. Thế nhưng bản nhạc cất lên là nỗi đau càng thêm đau, miệng cười nhưng giọt khóc thì không ngừng lăn dài như dòng sông chảy mãi. Phải chăng cứ mỗi lần trải qua một cuộc tình là một lần tim ta nhỏ bé lại, vòng tay ôm không còn được chặt nữa, niềm tin cũng dần cạn kiệt cùng tháng năm. Cuộc đời của một con người sẽ phải đi qua biết bao dang dở và liệu rằng ai đó có còn nhớ tới ta?.

Ta thấy ta buồn, tâm hồn ta như lơ đãng trên bầu trời rộng lớn để tìm lại một niềm vui bé nhỏ, ta thấy mình chẳng thể yêu ai nữa, chẳng thể tìm thấy một bàn tay đủ dịu êm để giúp ta lau những giọt nước mắt còn đọng trên má, chẳng thể tìm thấy một người cho ta mượn đôi bờ vai vững chắc để vượt qua những khó khăn. Ta biết rằng “đời còn dài mà zai còn nhiều” nhưng ai sẽ là người mang cho ta nụ cười sảng khoáng, ai sẽ mang đến cho ta sự bình yên mỗi lúc ta yếu lòng?.

Không ai cả, không ai giúp ta điều đó. Vậy thì ta làm sao có thể đem trái tim của mình một lần nữa đặt trọn niềm tin nơi tình mới, làm sao để xóa sạch những ký ức đã chỉ còn là mảnh vụn?. Ta sợ rồi người ấy cũng sẽ ra đi bỏ lại ta nơi đây xót thương, một mình ta ôm trong lòng những nỗi buồn đọng lại, sợ lắm! sợ cảm giác bị ai đó bỏ mặc ta cô đơn, sợ bị ai đó để ta bước đi một mình trên con đường vắng lặng. Sợ cả những giọt nước mắt vô tình lăn trên má.

Một buổi sáng thức giấc, vậy là mọi chuyện đã trở thành quá khứ, trở thành những ký ức đau thương và ta cần chôn vùn nó để bước tiếp chặng đường còn lại. Đường về nhà dù dài hay ngắn thì ta vẫn phải về, dù có đau thương thì cũng cố phải chấp nhận. Tạm biệt nhé ký ức của tôi hãy ngủ vùi trong quá khứ đau thương đừng bao giờ thức giấc nữa. Ta sẽ cố gắng cho hành trình còn lại để không phải nuối tiếc.

Việt Tiệp

admin
Chào các bạn ! Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết này, nếu bạn có ý kiến gì có thể để lại comment của mình ở phía dưới. Bạn có bài viết tâm sự, chia sẻ thông tin, bài viết hay...có thể gửi về : info@Thuviengiadinh.com

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

Must Read