ANH MUỐN BỎ TÔI ĐỂ LẤY CON GÁI GIÁM ĐỐC

(Thuviengiadinh.com) – Những ngày chán nản mất người yêu, bỏ việc cứ đeo đuổi tôi cả tuần nay, tôi đang trong tâm trạng thất tình chán trường đau khổ. Hàng ngày tôi ngồi co ro một mình ở góc phòng nhớ về những kỷ niệm giữa tôi và anh.

Lần đầu tiên gặp anh tôi đã bị anh hớp hồn vì vẻ đẹp trai với dáng chuẩn như người mẫu của anh, không hiểu sao có rất nhiều bạn gái theo đuổi mà anh lại phớt lờ đến khi gặp tôi anh lại chấp nhận yêu tôi. Trong khi tôi chẳng có điểm gì nổi bật đã nhiều lần tôi có đưa ra câu hỏi thắc mắc với anh thì kết quả nhận được là: “anh rất ngưỡng mộ vì thành tích học của em”. Nói về thành tích học của tôi thì có lẽ nổi hơn các bạn một chút, nếu liệt kê từ năm một đến năm ba thì tôi chưa bao giờ được điểm dưới 8, các bạn trong lớp và trong trường rất nể về kết quả học của tôi. Còn tôi có một chút tự hào về bản thân.

Tôi cảm nhận được tình yêu anh dành cho tôi rất nhiều, tôi cũng yêu anh thật lòng. Trong khi tôi đang học năm 4 thì anh ra trường kiếm được một công việc làm kỹ sư sửa chữa máy trong một công ty may có tiếng của thành phố. Mặc dù cả hai đều rất bận rộn không còn nhiều thời gian dành cho nhau, nhưng tối nào anh cũng tranh thủ thời gian để gặp tôi một chút cho đỡ nhớ.

Dường như anh sợ mất người yêu nên đã mấy lần ngỏ ý muốn cưới làm vợ trong khi tôi đang học rất vất vả, tôi nhẹ nhàng khéo léo từ chối để anh không giận: “em cũng muốn lấy anh làm chồng lắm, nhưng em đang học và bạn bè thầy cô trong trường sẽ rất thất vọng về em đấy”.

Cuối cùng ngày ra trường của tôi cũng đến, cầm tấm bằng xuất sắc rời ghế giảng đường tôi đi tìm việc khắp nơi với hi vọng sẽ kiếm được công việc với mức lương cao ổn định. Nhưng tất cả là những cái lắc đầu, ở đâu cũng đòi kinh nghiệm hay quen biết ai trong công ty không. Là sinh viên mới ra trường thì kinh nghiệm lấy ở đâu chứ, đang trong lúc thất vọng tràn trề thì anh ấy mang tin vui đến cho tôi: “hay mai em đến công ty anh làm, họ đang cần tuyển nhân viên văn phòng đấy”. Như chết đuối vớ được cọc tôi hồi hộp chờ đợi tin vui anh mang đến.

Vậy là tôi đã trở thành đồng nghiệp với anh, tôi có nhiều thời gian ở gần anh hơn và anh sẽ trở tôi đi về mỗi ngày. Những ngày đầu làm việc mọi thứ đều mới mẻ ai tôi cũng thấy lạ trừ mỗi anh, nhưng mọi người đều rất nhiệt tình giúp đỡ tôi trong công việc. Trong những người đó có một chị là sếp của tôi và được giới thiệu là con giám đốc công ty, tôi thầm cảm ơn sự nhiệt tình của chị. Nhưng tôi thấy chị ấy nói chuyện rất thân mật với anh, hai người còn gọi nhau là anh em trong khi chị hơn anh vài tuổi.

Tôi có đưa thắc mắc thì anh chỉ cười và gạt phắt đi: “anh phải nịnh bà ta để kiếm việc cho em đấy”. Tin lời anh tôi cũng không khắt khe mỗi khi hai người gặp nhau trò chuyện. Nhiều lúc tôi thấy hai người đứng rất gần nhau để nói chuyện khi tôi xuất hiện thì họ vội đứng giãn ra. Vì là nhân viên mới và chị ấy là sếp, nên tôi luôn tỏ ra từ tốn khiêm nhường không dám giận dữ mặc dù trong lòng tôi hơi ghen.

Hôm ấy là sinh nhật anh có rất nhiều bạn bè đến chúc mừng tặng quà anh, trong đó có cả chị ấy nữa. Nhìn chiếc xe SH mới tinh tôi ước khoảng 80 triệu đồng đoán là của chị ấy nên tôi tò mò hỏi: “xe chị mới mua sao chưa có biển số vậy ạ?”. Chị ấy hồn nhiên trả lời: “xe đấy là chị mua tặng sinh nhật anh Tú đấy, thấy Tú đi xe cũ chị thấy tội quá”. Nghe đến Tú là tôi nóng mặt rồi, chẳng nhẽ chị không biết anh Tú là người yêu của tôi sao, chị ấy muốn giật anh ấy bằng sự giàu sang chăng. Tôi đưa thắc mắc về chuyện chị ấy tặng xe đẹp sinh nhật nói với anh thì anh cau có mặt: “em đừng làm rạo nên mà mất sinh nhật vui của anh đấy, anh không để em yên đâu”. Vậy là tôi im lặng chờ đợi câu trả lời của anh.

Không hiểu sao vô tình hay cố ý mà anh ngồi giữa tôi và chị ấy, mấy người bạn thắc mắc: “hôm nay là sinh nhật, mày công bố ai là người yêu để bọn tao còn chúc mừng”. Tim tôi rộn ràng chờ đợi câu trả lời của anh nhưng kết quả là sự tảng lờ của anh: “người yêu của mình ai cũng biết rồi còn gì, sao lại hỏi vậy, thôi nâng cốc nào”. Câu trả lời của anh làm tôi không vui, tôi đang chờ đợi mọi người về hết để hỏi cho ra ngọn ngành.

Toi bat gap hai nguoi ben nhau-Thuviengiadinh.com

Đã 24h đêm rồi tôi không thể ngồi đợi chị ấy về để tôi nói chuyện với anh được, mà chính tôi phải rời ngôi nhà về trước vì tôi sợ về muộn nhỡ ra có chuyện chẳng lành, còn chị ấy cứ ngồi đấy xem tivi. Đi được một lúc tôi thấy bụng dạ sốt ruột nên vội quanh trở lại xem hai người đang làm gì. Nhìn thấy cánh cửa đã đóng tôi nghĩ anh chuẩn bị đi ngủ, đang định quay xe nhưng trái tim mách bảo tôi vội khẽ tiến lại gần phòng anh. Tôi nghe rõ tiếng chị ấy, nhìn qua khe cửa hình ảnh hai người không một mảnh vải che thân quấn quýt bên nhau. Đau khổ trong im lặng tôi như rụng rời chân tay, vậy là anh đã phản bội tình yêu đẹp của hai đứa để đi theo chị ta.

Đứng bên ngoài tôi không kìm nén được nỗi tức giận đập cửa, một lúc sau cánh cửa mở ra hai con người tôi tin tưởng nhất với quần áo sộc xệch như chết lặng khi nhìn thấy tôi. Không thể ngăn được những dòng nước mắt đang rơi, vừa khóc tôi vừa quát vào mặt anh: “sao anh hứa là đợi em ra trường rồi cưới vậy mà sao anh đã phản bội em vậy”. Anh đang cố thanh minh với tôi: “vì có chút men rượu nên anh không kiềm chế được bản thân, với lại đây là lần đầu tiên giữa anh với Liên vượt quá quan hệ bạn bè, em hãy tha lỗi cho bọn anh nhé”.

Thấy anh có vẻ biết lỗi tôi lại làm căng lên: “vậy mà em cứ nghĩ anh là người đàn ông tử tế chung tình, anh cũng chẳng khác những thằng đàn ông khác đâu tất cả chỉ có hám tiền mà thôi”. Lời nói của tôi làm anh nóng mặt: “nếu em nghĩ anh là con người như vậy thì chúng ta chẳng còn gì để nói, anh cũng chán em lắm rồi, anh sẽ lấy Liên làm vợ, chúng ta chia tay thôi”. Nghe anh nói mà tim tôi như tan nát, tay tôi đập liên hồi vào ngực anh như ăn vạ: “anh bỏ em để lấy con giám đốc à? Vì tiền mà anh đánh đổi tình yêu dễ dàng vậy sao, em căm thù anh”.

Những ngày chán nản mất người yêu, bỏ việc cứ đeo đuổi tôi cả tuần nay, tôi đang trong tâm trạng thất tình chán trường đau khổ. Hàng ngày tôi ngồi co ro một mình ở góc phòng nhớ về những kỷ niệm giữa tôi và anh. Tôi ôm chiếc điện thoại chờ cuộc gọi của anh mong anh nghĩ lại và chính tôi cũng đang rất nhớ anh muốn gọi điện thoại cho anh để bỏ qua hết mọi chuyện để hai ta làm lại từ đầu. Các bạn ơi tôi phải làm sao để có thể lấy lại người yêu đã mất của mình, tôi yêu anh ấy hơn cả bản thân mình.

YẾN NHI

admin
admin
Chào các bạn ! Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết này, nếu bạn có ý kiến gì có thể để lại comment của mình ở phía dưới. Bạn có bài viết tâm sự, chia sẻ thông tin, bài viết hay...có thể gửi về : info@Thuviengiadinh.com

Related Articles

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

Stay Connected

6,803FansLike
1,627FollowersFollow
25,000SubscribersSubscribe
- Advertisement -spot_img

Latest Articles