Người mẹ và đứa con hư

Đón nguồn vốn đầu tư từ Việt kiều

Sau đại dịch Covid-19, chắc chắn, nguồn vốn đầu tư nước ngoài sẽ tăng trưởng rất mạnh, trong đó có nguồn vốn đầu tư...

Về Trường mầm non Quán Trữ xem cô giáo Bình say sưa dạy trẻ

Giỏi chuyên môn, nghiệp vụ, luôn yêu trẻ, tâm huyết với nghề, cô giáo Phạm Thị Thanh Bình (Hải Phòng) được đồng nghiệp, phụ...

Đổi mới giáo dục vì tương lai

Việt Nam đang hội nhập quốc tế mạnh mẽ và ngành Giáo dục không nằm ngoài xu hướng này. Song, làm sao "hội nhập...

Tập đoàn Vingroup – Công ty cổ phần sẵn sàng đưa vào vận hành các tuyến xe buýt chạy bằng năng lượng sạch (xe...

Tập đoàn Vingroup - Công ty cổ phần đang khẩn trương chuẩn bị để sẵn sàng đưa vào vận hành các tuyến xe buýt...

Ngày bầu cử toàn quốc dự kiến diễn ra vào Chủ nhật, 23/5/2021

Tại phiên bế mạc diễn ra vào chiều 17/11, với 96,47% đại biểu biểu quyết tán thành, Quốc hội đã thông qua Nghị quyết...

         “Công cha như núi Thái sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chẩy ra”, câu ca dao ấy dường như ai cũng biết, ai cũng đều mong muốn và luôn hiểu về công ơn sinh thành và dưỡng dục của cha mẹ. Nhưng không phải người mẹ nào cũng được trân trọng như vậy, từ khi mang thai đến khi sinh hạ biết bao nhọc nhằn, gian khó đến khi hy sinh tất cả để nuôi dậy con thành người. Ấy thế mà bà Biết đã nhiều lần bị “thằng con quý tử” hành hạ, nhưng bà vẫn chịu đựng, vẫn nuôi hy vọng về người con này sẽ sớm thay tâm đổi tính.

          Cũng giống như bao gia đình ở vùng quê nghèo, với quan niệm “nhiều con là nhiều của” bác Biết đã hạ cố được 5 người con, 4 trai và 1 gái, bác  tần tảo nuôi những đứa bé ấy lớn từng ngày. Bác trai thì luôn vắng nhà vì đi làm xa, để cho mình bác Biết nuôi dưỡng và chăm sóc những đứa con thơ dại, giờ đây khi chúng đã trở thành người lớn, tự lo cho bản thân và gia đình nhỏ của mình. Với ngoại hình nhỏ bé chẳng khác gì đứa bé học lớp 5, than hình gầy guộc, đôi mắt buồn, sâu luôn nhìn về 1 hướng xa xăm như đang chờ đợi, mong mỏi điều gì ẩn sâu trong đó, nhưng bác là người có khiếu ngoại giao, ăn nói khá tốt, nhiệt tình, thẳng thắn và luôn quan tâm tới người khác.

Ảnh minh họa

          Cuộc sống vốn không công bằng ở độ tuổi ngoài lục tuần của bác,  người ta thì được hưởng an nhàn từ phúc của những đứa con trong gia đình, bác thì lại không được như vậy không được hưởng những điều tốt đẹp từ những hy vọng của bác về con cái trong nhà. Hôm nay là ngày trầu (Là ngày lễ của bên thiên chúa giáo, 1 năm tổ chức một lần trong nhà thờ) nên bác về để dự trước từ mấy hôm, và chuẩn bị cho buổi trầu tốt đẹp nhất, bác mang tính chất là về nhà con trai thứ 3 tên Luân, nhưng ít ai biết rằng nhà con trai của bác chính là “địa ngục trần gian đối với bác” về được mấy ngày mà đâu được ăn cơm, uống nước đàng hoàng như bao người con tiếp đón mẹ già, không cho bác ăn cơm, bác phải ăn mì tôm cho qua ngày, đôi khi lại sang nhà cô Tuyết để ăm cơm nhờ, đến ngày trầu các gia đình khác họ mời bạn bè từ các nơi tới ăn uống và dự trầu, nghe cha giảng, các con cháu từ nơi xa cũng nhớ ngày ấy để về. Vậy mà bác không được tận hưởng niềm vui ấy từ gia đình, bác phải đi dự cùng nhà khác, không dám về dự ở nhà cô Tuyết (gần nhà bác Biết) mặc dù rất muốn, bởi như vậy thằng con bất hiếu kia sẽ lại sang gây rắc rối cho bác và gia đình.

          Biết điều là vậy nhưng bác cũng đâu được yên ổn khi tối về nhà cô Tuyết ăn cơm cùng 1 bà hàng xóm và 2 người khách nhà cô Tuyết, mọi người ăn cơm vui vẻ, đầy ắp những tiếng cười nói, trêu đùa của mọi người, ăn xong mọi người lại lên bàn uống nước nói chuyện, hôm đó là buổi tối có mưa to, gió rất mạnh, trời âm u cùng những tiếng mưa rơi ngoài sân, đang trong cuộc vui là thế, niềm vui chưa dứt trên những đôi môi ấy, bỗng nhiên Luân xuất hiện không chào ai trong nhà đi kèm đó là cái mắt nhìn chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống bác Biết, đôi mắt như giận giữ của loài cầm thú đang “gầm gừ ” đe doạ người phụ nữ ấy! chú Tuấn (chồng cô Tuyết) rất khó chịu với thái độ của Luân mặc dù vậy chú cũng không quên mời Luân vào uống nước hết sức lịch sự. Không đáp lại tình cảm ấy, Luân vẫn nhìn về phía bác Biết, nhưng bác Biết không dám nhìn vào đôi mắt thú tính ấy, cả căn phòng rơi vào khoảng im lặng, tiếng mưa càng thêm ảm đạm và tha lương tới lạ thường, Như đã chuẩn bị sẵn từ trước Luân nói với cái giọng của giang hồ “Bà về ngay cho tôi, tôi bảo bà về ngay…!!!” như ra lệnh cho bác, bác dường như đang rất ngại hơn với mọi người bác nói “mày là con tao chứ không phải bố tao mà mày nói với tao kiểu đấy!” tưởng như Luân đã biết lỗi và nhẹ nhàng hơn ai ngờ đâu thú tính của hắn lại tăng thêm, bác Biết chưa nói hết câu Luân đã tiếp lời câu nói ấy lại lặp lại nhưng hắn có  vẻ như nói to hơn và  quyết đoán  hơn “tôi bảo bà về ngay, bà có về không??? đứng dậy đi về…” bác Biết như thể đã quá xấu hổ với mọi người tiếc rằng lúc đấy không có cái lỗ nào ở dưới nền nhà chứ không có lẽ bác đã chui xuống đó may ra mới vơi đi sự xấu hổ của bác.

       Bác nói với giọng trầm lắng như vừa đau khổ vừa muốn giải thoát thật nhanh, đôi mắt bác bắt đầu thêm buồn, nụ cười đã tắt hẳn :“mày cứ về trước đi, tí bà về sau, bà nói bà về là bà sẽ về” không nghe giải thích gì thêm Luân nói “bà không về tôi ghè cho bà gãy răng giờ đấy…” bác lặng yên không nói, đôi mắt bác đã ngấn lệ, nhưng bác chưa thể khóc, mọi người khi đó có nói Luận về rồi bác về ngay, sẽ đảm bảo Luân ra khỏi cổng là bác Biết về ngay lập tức, nhưng đồ xúc vật đâu biết gì đâu chứ! hắn lao vào bác thì được mọi người kịp thời can ngăn, hắn nói “bà không về hôm nay tôi giết bà luôn tại đây, bà có tin không?” ôi! thật là đau lòng, căn phẫn vì thằng con bất hiếu vô nhân đạo, bác nói “mẹ thấy xấu hổ vì con quá Luân à. chẳng lẽ mày muốn mẹ chết mày mới vui sao con?”. Như đã chờ đợi từ lâu hắn như con điên phát cuồng rồi nói mà nghiến răng lại “bà chết ngay thì đã tốt quá…” nhân lúc mọi người không để ý hắn dùng đèn pin đang cầm trên tay quăng mạnh vào mặt bác Biết bắn ra ngoài cửa, được mọi người can ngăn nên bác Biết không bị thêm lần nữa, rồi hắn kéo lê bác giữa nhà như kéo một con vật đáng thương, với đôi tay yếu ớt cùng sức khoẻ không tốt bác bất ngờ nên bị ngã lăn ra đất, nhưng tên bất lương vẫn không dừng lại cho tới khi mọi người ra ngăn cản, kể cả người khách cũng búc xúc và ra ngăn cản tên xúc vật ấy! cuối cùng bác cũng đành chấp nhận về cùng hắn để đỡ mất mặt thêm nữa, cà kéo dài chuyện có lẽ càng thêm khó xử với bác, đi giữa trời mưa lớn cùng bóng đêm cô quạnh, không ô, không nón gì trên đầu (mặc dù cô Tuyết có đưa cho bác chiếc ô nhưng bị thằng xúc vật trả lại, không cho đội gì mà trên đầu nó đang đội 1 chiếc nón mới).

          Gió như thổi to hơn, những hạt mưa càng ngày càng lớn, tiếng quạ kêu thảm thiết và thê lương giữa đêm tối trống vắng kia, như báo trước một điều gì không tốt, được nghe kể lại trước đó bác Biết đã bị nhiều lần thằng con bất hiếu này đánh, có lần bị đánh tới tím mặt, xưng mắt nhưng bác vẫn chịu đựng mà không báo chính quyền, bác vẫn nuôi hy vọng về người con này sẽ sớm sửa đổi tính tình ấy, buổi tối ấy trở nên ảm đạm. Mọi người thương sót cho bác Biết khi có đứa con như vậy. Mong rằng những đứa con khi còn bố mẹ trên đời thì hãy biết quý trọng “không đâu bằng gia đình mình” dù mẹ có điên, có bệnh tật…hay làm sao đi chăng nữa thì cũng là mẹ của mình, đừng bao giờ đối xử với người thân của mình bằng tính cách của loài cầm thú. Hãy yêu thương gia đình mình bằng cả tấm lòng của con người bằng tình yêu vô hạn của những người thân trong gia đình, tình yêu đó sẽ không bao giờ sai trái khi mình biết yêu thương biết tôn trọng sự riêng tư và quan tâm nhau bằng tình yêu con người.

Nguyễn Văn Tiệp

Thuviengiadinh.com

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

Hot Topics

Đón nguồn vốn đầu tư từ Việt kiều

Sau đại dịch Covid-19, chắc chắn, nguồn vốn đầu tư nước ngoài sẽ tăng trưởng rất mạnh, trong đó có nguồn vốn đầu tư...

Về Trường mầm non Quán Trữ xem cô giáo Bình say sưa dạy trẻ

Giỏi chuyên môn, nghiệp vụ, luôn yêu trẻ, tâm huyết với nghề, cô giáo Phạm Thị Thanh Bình (Hải Phòng) được đồng nghiệp, phụ...

Đổi mới giáo dục vì tương lai

Việt Nam đang hội nhập quốc tế mạnh mẽ và ngành Giáo dục không nằm ngoài xu hướng này. Song, làm sao "hội nhập...

Bài viết liên quan

Đón nguồn vốn đầu tư từ Việt kiều

Sau đại dịch Covid-19, chắc chắn, nguồn vốn đầu tư nước ngoài sẽ tăng trưởng rất mạnh, trong đó có nguồn vốn đầu tư...

Về Trường mầm non Quán Trữ xem cô giáo Bình say sưa dạy trẻ

Giỏi chuyên môn, nghiệp vụ, luôn yêu trẻ, tâm huyết với nghề, cô giáo Phạm Thị Thanh Bình (Hải Phòng) được đồng nghiệp, phụ...

Đổi mới giáo dục vì tương lai

Việt Nam đang hội nhập quốc tế mạnh mẽ và ngành Giáo dục không nằm ngoài xu hướng này. Song, làm sao "hội nhập...