Home Giáo dục Mầm non Cho con đi học

Cho con đi học

Bước vào tuổi lên 3, trẻ cần được mở rộng phạm vi giao tiếp. Đây là giai đoạn trẻ phải được đi học, để từ môi trường gia đình trẻ sẽ bước vào môi trường xã hội thông qua trường Mẫu giáo, sự phát triển của trẻ bây giờ không chỉ do sự chăm sóc của bố mẹ, mà còn được hỗ trợ một cách tích cực từ các giáo viên, và cả những bạn bè mà trẻ sẽ quen biết tại nhà trường. Trẻ phát triển sự hiểu biết của mình từ một phạm vi hẹp là gia đình sang phạm vi rộng hơn là nhà trường. Phát triển sự quan hệ với bố mẹ sang sự quan hệ với những trẻ khác và giáo viên. Điều đó giúp cho trẻ hình thành thêm nhiều khã năng và cảm xúc mới, những đồng thời cũng có thêm những lo lắng và căng thẳng do môi trường mới đem lại.

Một lời nói cửa miệng của trẻ trong giai đoạn này là từ  “không!” đây không phải là sự từ chối hay chống đối mà chỉ là một hình thức khẳng định cái Tôi, điều này đôi khi lại gây ra những căng thẳng không cần thiết trong quan hệ mẹ – con, khi trẻ cứ trả lời những yêu cầu bằng một chữ không! Chúng ta không nên buộc trẻ phải chấp nhận, vì đơn giản, đó chưa hẳn là một sự từ chối hay thách thức, mà có thể là một mong muốn, mẹ hãy quan tâm đến con nhiều hơn nữa. Vì vậy, để giải quyết vấn đề này, thay vì đưa ra một mệnh lệnh như: “con phải làm cái này, con phải đi theo mẹ…”, thì chúng ta có thể đưa ra một thách thức: “Đố con có thể uống hết ly sữa trước khi mẹ làm xong việc này ! Nào, chúng ta cùng thi đi về nhà thật nhanh nhé !…” Trẻ sẽ hăm hở thi hành mong muốn của chúng ta, thay vì cứ không và không…khiến chúng ta phát cáu lên rồi cho trẻ … ba roi, sau đó lại nhọc công dỗ dành và có khi lại gây ra những ức chế tâm lý cho trẻ vì sự áp đặt.

Chúng ta cũng nên nhìn nhận sự từ chối của trẻ như một thái độ khẳng định bản thân, đó cũng là sự phát triển về tâm lý của trẻ trong giai đoạn này, và điều đó cho thấy, trẻ cần được khuyến khích và giúp đỡ thay vì cấm đoán và trừng phạt. Những biện pháp giáo dục không phù hợp trong giai đoạn này sẽ để lại cho trẻ nhiều ức chế và những ấn tượng khó phai mờ.

Ở tuổi này, một đứa trẻ trung bình cao từ  90 – 96cm và cân nặng từ 13 – 16 kg, con gái thường nhẹ cân hơn con trai một chút. Trẻ đã có khả năng giữ thăng bằng, có thể đứng bằng một chân, tung một quả banh, bước đi dọc theo một đường thẳng, hoặc bước lùi lại. Trẻ chuyển từ những cử động thô (cầm, nắm, chụp lấy) của bàn tay qua những cử động tinh (Cầm muỗng, cắt kéo, cầm viết chì, cọ, xé dán giấy…) Khi đứng trước những tiến bộ khá nhanh chóng của trẻ, nhiều bậc cha mẹ lại có tâm lý mong muốn cho con mình học tập những kỹ năng ngày một cao hơn và khó hơn nữa đôi khi vượt quá mức tiếp thu theo lứa tuổi của trẻ. Một trong những kỹ năng này là tập cầm đũa và tập viết chữ. Đây là một kỹ năng thường đi đôi với nhau, có nghĩa là trẻ biết cầm đũa sẽ cầm viết tốt và ngược lại. Thế nhưng, tuỳ theo khả năng nhận thức và tiếp thu mà trẻ có thể làm tốt hay tỏ ra vụng về. Chúng ta nên tập cho trẻ, nhưng không nên buộc trẻ phải tiến bộ nhanh như con ông hàng xóm! Và đôi khi chúng ta cũng phải chấp nhận cho đến khi trẻ được 5 tuổi thì mới có khả năng cầm đũa và cây viết.

Có nhiều bà mẹ vì quá yêu thương và có tâm lý ôm ấp con, không muốn xa con khi cho con đi học, vì thế việc đi học mẫu giáo, đôi khi không phải là điều khổ sở cho đứa trẻ, mà lại làm cho người mẹ hết sức khổ tâm vì phải “xa con”. Những buổi học đầu tiên ở trường mẫu giáo không chỉ đầy nước mắt của trẻ, mà còn có cả những giọt ngắn, giọt dài của bà mẹ. Vì vậy, bên cạnh sự chuẩn bị tâm lý cho con để trẻ có thể đến trường một cách nhẹ nhàng, thì bà mẹ cũng phải sửa soạn tâm lý cho chính mình, bằng cách không quá quyến luyến con khi đã đưa con đến trường, sau khi đã giao trẻ cho cô giáo thì chúng ta nên ra về ngay, có thể trong những ngày đầu nên gửi trẻ học một buổi, sau vài ngày hay vài tuần thì mới tăng lên cả ngày.

Việc cho ăn với trẻ 3 tuổi cũng là một vấn đề vì bắt đầu bước vào tuổi này, trẻ có thể cùng ăn với gia đình tại bàn ăn. Có nhiều bà mẹ vì không muốn con gây ra những lộn xộn hay đổ vỡ, nên vẫn cứ cho trẻ ăn riêng và tự  tay đút cho con ăn hay yêu cầu người nhà, người giúp việc phải đút cho trẻ trong khi trẻ đã đủ khả năng để tự xúc ăn một mình. Điều này tuy có được cái lợi là trẻ sẽ ăn nhanh hơn, sạch sẽ hơn nhưng lại vô tình cản trở khả năng phát triển vận động của trẻ và có khi làm cho trẻ trở nên chán ăn.

Đến giai đoạn này, sữa và bột không còn là thức ăn chủ lực nữa mà thực đơn của trẻ phải phong phú và đa dạng hơn. Có nhiều người, vì ưa thích hay cho rằng những loại củ quả như khoai tây, cà rốt và xương heo, thịt bò là những chất rất bổ dưỡng và cứ thế mà cho trẻ ăn theo khẩu phần sáng súp khoai tây thịt bò, chiều xương heo nấu với cà rốt, khoai tây. Với sự trợ lực của chiếc máy xay sinh tố, thì bất cứ thứ gì trước khi vào miệng của trẻ đều được xay nhuyễn thành cháo, và trẻ chỉ có mỗi một việc là nuốt ! Điều này không những chỉ làm cho trẻ dễ trở nên chán ăn, mà còn là một trong những nguyên nhân ngăn cản sự phát triển ngôn ngữ của trẻ, vì trẻ không có nhiều cơ hội chuyển động cơ hàm và vận động sự linh hoạt của cái lưỡi.

Chế độ ăn uống của trẻ cần được cân bằng và đủ chất dinh dưỡng, chúng ta có thể sử dụng một số  rau quả tươi sống, miễn là bảo đảm về vệ sinh. Trẻ cần protein để tăng trưởng, cần carbonhydrat và chất béo để tăng sức lực, rau củ quả để cung cấp vitamin và chất xơ giúp cho việc tiêu hóa dễ dàng hơn. Nên chọn thức ăn cân bằng theo 4 nhóm:

–  Thịt, trứng, cá và những thức ăn giàu protein.

–  Sữa, phô mai, sữa chua, sữa đậu nành …

–  Gạo, ngũ cốc, khoai tây, bánh mì, mì sợi và những thực phẩm có carbonhydrate.

–  Trái cây và rau củ quả.

Việc ăn uống cũng như những hành vi khác, chúng ta không thể dạy trẻ những thói quen ăn uống tốt nếu như cha mẹ không biết giũ gìn mà lại có một chế độ ăn uống thất thường và tuỳ tiện. Tuy nhiên, sự hấp thu của trẻ tuỳ theo thể trạng và chiếc đồng hồ sinh học của trẻ, chúng ta cũng không thể lên một cái thời khóa biểu cứng nhắc về ăn uống, ngủ nghỉ. Khi trẻ không muốn ăn, cần phải tìm hiểu nguyên do chính đáng (trẻ ăn quà bánh nhiều, uống nước ngọt nhiều, hay trẻ đang có bệnh, mệt mỏi…) không nên cứ hễ đến giờ là alê hấp, ngồi vào ghế ăn và phải ăn cho bằng hết cái tiêu chuẩn đưa ra. Điều này chỉ làm tăng thêm khả năng từ chối ăn của trẻ.

Kỹ năng quan trọng mà trẻ cần được hướng dẫn trong lứa tuổi này là kỹ năng giao tiếp xã hội, việc cho trẻ đi học là một bước cơ bản và cần thiết, với sự dạy dỗ của giáo viên và chơi đùa với các trẻ cùng trang lứa, trẻ sẽ học được nhiều nguyên tắc trong ứng xử và mở rộng rất nhanh kiến thức cũng như vốn từ của mình. Nhưng, bố mẹ vẫn có một vai trò quan trọng trong việc hình thành nhân cách cho trẻ. Một trong những biện pháp cần thiết là tập cho trẻ tham gia các hoạt động trong gia đình.

Nhiều gia đình có điều kiện kinh tế, hay do sự thương con không hợp lý đã không để cho trẻ tham gia vào các hoạt động như phụ nấu bếp, dọn thức ăn, vệ sinh nhà cửa, thu dọn sách báo… Ngay cả việc xếp gấp quần áo hay màn mùng sau khi ngủ dậy, cũng không muốn cho trẻ nhúng tay vào. Thay vào đó lại muốn cho trẻ phải tập trung vào việc học, học chữ  sớm để vào lớp 1, học Anh Văn và có khi cả vi tính để đầu tư cho tương lai.

Việc học là cần thiết, nhưng chính những khả năng khéo léo thu đạt được trong khi làm việc nhà mới là cơ sở giúp trẻ tự tin vào bản thân, yêu lao động và biết chia sẻ với người khác, đó mới thực sự là một sự đầu tư đúng đắn và cần thiết cho tương lai sau này của trẻ. Các kỹ năng rèn tập cho trẻ, sẽ được thuận lợi hơn nếu như nó được lồng ghép vào các hình thức như một trò chơi, và cũng thông qua các trò chơi mà trẻ sẽ làm quen với các hoạt động xã hội.

Vì thế trò chơi và đồ chơi đóng một vai trò quan trọng trong việc giúp cho trẻ phát triển, không chỉ là những kỹ năng mà còn cả về nhân cách, vì thông qua trò chơi trẻ sẽ học được các đức tính như: thẳng thắn, trung thực, kiên nhẫn, biết tôn trọng và chia sẻ với người khác, biết cùng cộng tác để đạt được mục đích chung. Hiện nay, có một vấn đề là bố mẹ thường than phiền là tình trạng thiếu sân chơi cho trẻ, đó là một thực tế đáng buồn vì ngay cả ở một số trường thì sân chơi cũng chỉ có một diện tích khiêm tốn, và số công viên có những khoảng không gian để trẻ vui chơi cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay và cũng ít có khu vui chơi nào trang bị tốt các công cụ giúp trẻ phát triển.

(Còn tiếp) Theo tamlytreem

admin
Chào các bạn ! Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết này, nếu bạn có ý kiến gì có thể để lại comment của mình ở phía dưới. Bạn có bài viết tâm sự, chia sẻ thông tin, bài viết hay...có thể gửi về : info@Thuviengiadinh.com

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

Must Read