Búp bê và bông hồng trắng

Tại một cửa hàng, tôi thấy một người bán hàng đưa trả lại tiền cho một cậu bé khoảng chừng 5 hay 6 tuổi. Người bán hàng nói: “Cô rất tiếc nhưng cháu không đủ tiền để mua con búp bê này”. Cậu bé nhìn sang một phụ nữ luống tuổi bên cạnh hỏi: “Bà, có phải cháu không đủ tiền thật không?”. Người phụ nữ trả lời: “Cháu yêu à, đúng là cháu không đủ tiền mà”. Người phụ nữ bảo cậu bé chờ bà ở đó 5 phút để bà đi quanh xem hàng, rồi bà rời đi.

Cậu bé vẫn cầm con búp bê trên tay khi tôi đến gần và hỏi xem cậu muốn mua con búp bê đó để tặng ai. Cậu bé trả lời: “Đây là con búp bê mà em gái cháu thích nhất và rất muốn có vào dịp Giáng sinh. Em cháu đã nghĩ chắc chắn rằng ông già Noel sẽ tặng cho nó”. Tôi bảo rằng: “Cháu đừng lo, có lẽ rồi ông già Noel sẽ tặng cho em”. Cậu bé buồn bã trả lời: “Không, ông Noel không thể đem quà tới chỗ em cháu hiện giờ được. Cháu phải đưa con búp bê này cho mẹ để mẹ mang đến cho em cháu”.

Cậu bé mắt đượm buồn kể tiếp: “Em gái cháu đã qua đời. Bố cháu bảo mẹ cũng sắp sửa lên thiên đàng với em nên cháu nghĩ mẹ có thể mang con búp bê này đến cho em”. Trái tim tôi như ngừng đập. Cậu bé nhìn tôi nói: “Cháu đã bảo bố giữ mẹ đừng ra đi vội, phải chờ đến khi cháu trở về đã”. Chìa cho tôi xem một tấm ảnh cậu đang cười, cậu bé bảo: “Cháu muốn mẹ mang tấm ảnh này theo để mẹ không bao giờ quên cháu. Cháu rất yêu mẹ và muốn mẹ không bao giờ rời xa nhưng bố cháu bảo mẹ sẽ phải ra đi sớm để đến bên em gái cháu”. Cậu bé lại buồn bã nhìn con búp bê trong câm lặng.

Tôi nhanh chóng với tay vào ví tiền của mình và nói với cậu bé: “Thử kiểm tra lại tiền xem, nhỡ may cháu có đủ tiền mua con búp bê đó?”. “Vâng”, cậu bé trả lời “Hy vọng cháu có đủ tiền”. Không để cậu kịp nhìn thấy, tôi bỏ thêm một ít tiền của mình vào với số tiền của cậu rồi chúng tôi cùng đếm. Không những đủ tiền mua con búp bê mà còn thừa ra một ít. Cậu bé nói: “Cảm ơn Chúa đã cho con đủ tiền. Tối qua trước khi đi ngủ cháu đã cầu Chúa cho cháu đủ tiền để mua con búp bê này và Chúa đã nghe thấy. Cháu cũng muốn có đủ tiền để mua thêm một bông hồng trắng cho mẹ nữa nhưng cháu đã không dám xin vì sợ như thế là quá nhiều. May sao Chúa đã cho đủ để mua cả búp bê và hoa. Mẹ cháu thích hoa hồng trắng lắm”.

Vài phút sau, bà của cậu bé quay lại và đưa cậu bé về. Tôi kết thúc việc đi mua sắm của mình với mọi việc hoàn toàn không như dự định ban đầu. Tôi không thể ngừng nghĩ về cậu bé. Tôi chợt nhớ ra 2 ngày trước đã đọc được trên báo về một vụ tai nạn giao thông. Một tài xế say rượu đã gây tai nạn làm một cháu gái qua đời và mẹ của cháu đang lâm vào trạng thái nguy kịch. “Liệu đây có phải gia đình của cậu bé?” – Tôi tự hỏi. Hai ngày sau tôi lại đọc báo và biết tin bà mẹ trong vụ tai nạn đã qua đời. Tôi không thể cầm lòng mình nên đã mua một vòng hoa hồng trắng đến nhà tang lễ, nơi mọi người đang đi quanh để nhìn người phụ nữ xấu số lần cuối cùng. Cô nằm đó, trên tay cầm một bông hồng trắng đẹp đẽ cùng với bức ảnh cậu con trai và con búp bê để trên ngực. Tôi rời đám tang, mắt đẫm lệ, cảm nhận thấy những thay đổi trong suy nghĩ của mình. Mọi thứ đều mong manh, chỉ có tình yêu là còn mãi. Tôi sẽ luôn luôn “hào phóng tình yêu” của mình.

PM (Dịch)

Theo PNVN

admin
admin
Chào các bạn ! Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết này, nếu bạn có ý kiến gì có thể để lại comment của mình ở phía dưới. Bạn có bài viết tâm sự, chia sẻ thông tin, bài viết hay...có thể gửi về : info@Thuviengiadinh.com

Related Articles

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

Stay Connected

6,803FansLike
1,637FollowersFollow
25,000SubscribersSubscribe
- Advertisement -spot_img

Latest Articles