Home » Truyện thiếu nhi » Chim chào mào

Tôi là một chú chào mào non. Cha mẹ tôi sinh tôi ra ở một khóm tre đầu làng. (Vì trên đầu họ nhà chim chúng tôi có chiếc mào dựng đứng nên người ta gọi chúng tôi là chào mào). Cha tôi có được chất giọng bổng, cao vút vang xa. Tiếng hót như tiếng chuông ngân. Khi gặp kẻ khác đến tranh giành lãnh thổ, cha tôi dùng tiếng ‘‘ché’’ để quát, đuổi những kẻ khác đến tranh giành thức ăn.

Ảnh intrnet

Trước khi xây nhà làm tổ, cha tôi đã mất rất nhiều công sức, thời gian để tìm cho mình một chiếc tổ gần những nơi có trái quả quanh năm để tiện cho việc kiếm thức ăn sau này. Gần tổ của chúng tôi có một số loài chim khác nhơư: Chim chích chòe, vành khuyên, sẻ đá sống ở những bụi chuối, cây nhãn, cây ổi…

Khi chúng tôi đến khu vơườn này, số lượng chim đến đây còn khá thơưa thớt. Vì vậy lơượng quả chín này có thể dùng quanh năm, không phải lo đến việc kiếm thức ăn hàng ngày. Những quả nhãn, quả dâu da, quả ổi mọc trĩu quả nhưng cha tôi vẫn thường nói với mọi người: ‘‘chúng ta phải tiết kiệm, ăn quả nào thì ăn hết chứ đừng để lãng phí, nếu chúng ta không hoang phí thì lượng quả này có thể dùng quanh năm’’. Tất cả mọi người đều đồng ý với ý kiến của cha tôi, vì vậy mọi ngươời lựa những quả chín ăn trơước, những quả xanh thì để đến khi chín mới ăn. Lượng quả chín trong vơườn vì vậy mà còn rất nhiều.

Ở vườn bên cạnh, do các loài chim dùng trái quả lãng phí nên lượng quả cạn kiệt dần. Họ phải đi sang vườn bên cạnh kiếm thức ăn. Như mọi sáng, cha tôi cùng mọi ngươời đến ăn và đem thức ăn về tổ. Mọi ngươời vừa hái những quả chín, vừa vui vẻ hót ca líu lót thì thấy lũ lơượt các anh chim vơườn bên cạnh đến lấy quả. Họ gặp chúng tôi và nói: ‘‘ Khu vơườn chúng tôi ở, giờ không còn quả nào, lơượng quả thơưa thớt nên việc kiếm ăn gặp khó khăn, chúng tôi đến để xin ít quả về cho gia đình mình’’.

Cha tôi và mọi ngươời vui vẻ nói: ‘‘ Mời mọi ngơười cứ tự nhiên, nhơưng xin mọi người lưu ý, ăn quả nào thì ăn hết, đừng để lãng phí’’. Những loài chim này ậm ừ cho qua chuyện. Nhơưng do quen tính hoang phí, hàng ngày mọi ngơười đến lấy quả chín, họ nếm quả nào ngon thì ăn, quả nào không ngon thì đem vứt bỏ. Ban đầu cha tôi và mọi ngơười nhắc khéo: ‘‘ Nếu các bác mà ăn lãng phí như vậy thì khu vơườn này sớm muộn cũng lại cạn kiệt, lúc ấy tất cả chúng ta chẳng còn quả để ăn đâu’’.

Mọi người lúc này có vẻ không bằng lòng với cha tôi. Họ bảo: ‘‘ Lúc khó khăn chúng tôi mới đến xin ít quả về cho gia đình chứ’’ rồi bỏ đi. Ngày hôm sau họ lại đến, vẫn chứng nào tật ấy lại ăn những quả ngon, quả không ngon thì bỏ đi. Khu vườn trái quả nhiều là thế nhưng do các loài chim vườn bên cạnh đến lấy thức ăn hoang phí nên lươợng quả chín cũng không còn nhiều bởi những quả xanh chưa kịp chín đã bị bọn họ hái mà không ăn. Cha tôi thấy vậy mới bàn với mọi người: ‘‘ ngày mai chúng ta sẽ đuổi tất cả những ngơười khách này đi ra khỏi khu vơườn’’. Mọi người nhất loạt đồng ý.

Sáng hôm sau, theo thói quen, mọi ngơười lại kéo tới. Lúc này cha tôi cùng những ngơười hàng xóm cất tiếng hót đuổi những vị khách này đi. Những vị khách này thấy mình cũng có lỗi nên bỏ đi. Chỉ duy nhất có anh chào mào là không chịu rời đi. Anh nói : ‘‘Trái quả là của chung, tôi không đi đâu hết ’’. Khu vườn này giờ là của tôi. Cha tôi ngạc nhiên trước sự ngang ngược, trắng trợn của anh. Cha tôi nói: ‘‘ Khu vươờn này là do chúng tôi đến đây trươớc, anh hãy trở về khu vươờn của anh đi’’ Anh chào mào nhất mực không chịu đi, anh nói: ‘‘ chiến thắng dành cho kẻ mạnh, kẻ nào thua thì đi chỗ khác kiếm ăn’’ Loài chim chúng tôi là thế, khi có đươợc lãnh thổ mà không có bản lĩnh thì không dễ gì bảo vệ đơược lãnh thổ của mình. (Vì vậy loài chim chúng tôi phải rèn luyện thân thể: Chuyền cành, bay nhảy để có được sự nhanh nhẹn, khoẻ mạnh của đôi chân, tập luyện để có giọng hót to, vang xa. Để có được tiếng hót hay là cả một quá trình học hỏi, rèn luyện. Những chú chim hót to, vang, hót được nhiều giọng là những chú chim siêng năng luyện tập võ nghệ cùng luyện tiếng hót. Tiếng hót thể hiện được bản lĩnh của loài chim)

Cha tôi nói: ‘‘ Được, ngày mai chúng ta sẽ thi đấu, kẻ nào thua sẽ phải chuyển đi nơi khác’’ trơước khi đi anh còn trêu tức cha tôi, ăn một quả ổi và vứt đi cả chùm dâu da chín đỏ rồi mới chịu bay đi.

Cha tôi nói với mọi người : ‘‘ Chúng ta làm đúng thì không phải sợ gì cả. Khu vườn trên là của chúng ta, chúng ta phải giữ những gì thuộc về chúng ta, nếu nhượng bộ sẽ bị chiếm mất lãnh thổ, mà kẻ thua cuộc thì đi đến đâu cũng bị xua đuổi, sẽ phải đi tìm trái quả ở những nơi khác ’’. Mẹ tôi rất lo lắng bởi ở khu vươờn anh chào mào ở và những khu vườn bên cạnh ai cũng phải nhượng bộ bởi tính ngang ngược, không biết điều của anh.

Hôm sau đúng hẹn, cha tôi bay lên cành ổi đợi anh chào mào. Anh xuất hiện trong tư thế thật hống hách. Anh giang cánh, xòe đuôi thể hiện sự dũng mãnh. Sau đó anh bay đến cây ổi nơi cha tôi đậu. Hai bên bắt đầu trổ tài thi đấu. Cha tôi và anh cất tiếng hót, biểu diễn tất cả những giọng hót đã tập luyện hàng ngày. Tiếng hót của anh vang xa ra khắp khu vơườn, cha tôi cũng không vừa, cha tôi rít lên những tiếng chói tai, cha tôi do siêng tập luyện nên tiếng đanh và chắc. Hai bên thi đấu hết tất cả giọng của loài chim, từ giọng trầm bỗng chuyển sang bổng, những tiếng ‘‘ché’’ dùng để lấn át đối phương được hai bên trổ tài nhương vẫn không phân thua thắng bại. Hai bên cùng giang cánh, xoè đuôi để thu phục đối phương. Gần nửa ngày mà không bên nào chịu bên nào.

Lúc này cả hai bên lao vào đánh nhau. Anh chào mào dùng mỏ quặp chặt lấy cổ cha tôi, cha tôi lách đầu, dùng mỏ mổ tới tấp lên đầu anh chào mào. Anh cũng không vừa, mặc dù bị đau nhưng anh vẫn cố  tránh né và dùng chân đá cha tôi, cả hai đều bị rơi xuống đất đau điếng. Vừa rơi xuống chưa kịp hết đau hai bên lại nhảy vào đánh nhau. Tất cả những món đòn như: khoá cánh, dùng cánh để tát đối phương, né đòn được hai bên sử dụng triệt để nhưng vẫn không phân thua thắng bại. Hai bên đánh nhau, dùng tất cả những gì đã tập luyện để hạ gục đối phương. Nhân lúc anh bị mổ tới tấp vào đầu, chưa kịp phản đòn, cha tôi dùng mỏ quặp chặt đầu anh và đè đầu anh xuống giữ không cho anh đứng dậy được. Anh vùng được dậy và mổ trả lại cha tôi.

Cha tôi vít đầu anh và đá liên tiếp vào mặt, vào ức, anh đau quá lúc này mới chịu thua và vội vàng bay đi. Mọi người vui mừng khôn xiết, họ hái các quả chín để chúc mừng vì đã xua đuổi kẻ không mời mà đến này. Cha tôi đau và mệt nhưng vẫn không quên nhắc nhở mọi ngươời: ‘‘ tiết kiệm là một việc nên làm, đừng để hoang phí thức ăn’’ . Vươờn cây lại yên bình như xơa, không còn kẻ đến phá phách nữa.

Tưởng mọi việc diễn ra suôn sẻ. Nào ngờ mấy hôm sau, gia đình bác nông dân chuẩn bị dựng nhà. Họ bàn nhau phá bỏ một phần khu vơườn trên để xây nhà. Tất cả loài chim xung quanh khu vươờn đều lo lắng bởi nếu họ dựng nhà thì tất cả sẽ phải tìm khu vườn khác để dựng tổ. Sáng hôm sau, cha mẹ tôi đi tìm chỗ ở mới, gia đình bác nông dân bắt đầu đốn các cây trong khu vườn. Những cây ổi, cây nhãn, cây tre đều bị đốn. Bác nhìn thấy tổ của gia đình tôi. Bác bắt tôi vào trong một cái lồng bẫy. Vì tôi còn non chươa đủ lông cánh nên không thể bay được nên đành chịu để bác bắt. Lúc ấy cha tôi vừa kịp bay về, cha tôi từ trên nóc nhà nhìn xuống thấy con mình đang kêu thảm thiết nhưng không biết làm cách nào để cứu lấy con mình. Bác nông dân treo tôi lên một cành cây gần đó để dụ cha mẹ tôi vào lồng bẫy. Bác biết khi con bị nguy hiểm, cha mẹ sẽ tìm mọi cách để cứu con, bất chấp mọi nguy hiểm đến tính mạng.

Đến trưa nhân lúc mọi người nghỉ ngơi, cha mẹ tôi bàn cách cứu con của mình. Tôi lo sợ kêu khóc gọi cha mẹ. Vì thươơng con, không suy nghĩ, từ trên nóc nhà cha tôi xà xuống lồng cứu tôi, liền chạm phải lồng bẫy và giãy giụa, không tài nào thoát ra được. Thấy vậy mẹ tôi cũng lao xuống để cứu chồng, không may cạnh đó cũng còn một cái bẫy nữa, cánh của mẹ tôi vướng phải bẫy, vậy là cả nhà tôi đều dính bẫy của bác nông dân. Lúc này bác nông dân chạy ra và nói với mấy anh thợ: ‘’Cả gia đình chào mào sa lưới rồi’’ bác vừa nói vừa gỡ cha mẹ tôi và cho vào hai lồng bẫy khác. Chúng tôi trở thành tù nhân bị giam trong lồng bẫy. Bác bắt đầu cho gia đình tôi ăn. Vì từ sáng chưa được cha mẹ cho ăn gì nên tôi đã ăn hết thức ăn bác cho, cha mẹ tôi thì buồn, ủ rũ. Cha mẹ tôi bỏ ăn. Rồi vì sinh tồn hai hôm sau cha mẹ tôi mới ăn.

Cha tôi chẹp miệng nói: ‘‘ Thôi đành phải sống trong cảnh giam lỏng, bù lại không phải lo đến miếng cơm, miếng nước, Họa cũng là may, chỉ có điều là không được tự do mà thôi, đợi khi có cơ hội chúng ta sẽ trốn ra khỏi đây’’ Giờ đây chúng tôi đã trở thành tay sai cho bác nông dân. Hàng ngày bác cho chung tôi ăn, uống tử tế, bù lại chúng tôi phải là những con chim mồi để dụ những con chim chào mào quanh đó sa bẫy. Những ngày tiếp theo, rất nhiều anh chào mào bị sa lưới bởi có chúng tôi làm chim mồi. Số lượng lồng ngày càng nhiều. Giờ ngoài gia đình tôi còn có nhiều  anh chào mào khác. Không biết mọi người vui hay buồn nữa. Hàng sáng bác cho tất cả chúng tôi ăn, uống, ai cũng ăn hết khẩu phần của mình. Một thời gian sau cha tôi thấy việc làm của mình khiến mọi ngơười cũng cùng số phận nhươ ông. Ông nói với mọi người: ‘‘ Vì tôi mà mọi người bị giam ở đây, tôi thật có lỗi với mọi người’’

Tưởng mọi người sẽ trách mắng cha tôi nhơưng mọi người đồng thanh nói: ‘‘ Chúng tôi phải cảm ơn gia đình bác mới đúng, không có bác chúng tôi không biết phải kiếm ăn sao nữa, trái quả giờ chẳng còn là mấy, quả thì ít mà số lượng người ăn thì nhiều. Giờ chúng tôi không phải lo toan đến cuộc sống mưu sinh nữa. Có tự do mà không có cái ăn thì cũng không thể sống đươợc’’ cha tôi nghe vậy càng buồn hơn bởi họ chỉ nghĩ đến cái ăn mà thôi, tự do họ không coi trọng?

Những ngày tiếp theo cảnh tù túng khiến cha tôi chẳng thiết ăn uống. Cha tôi nói với mẹ con tôi: ‘‘ tôi sống quen tự do rồi, giờ sống cảnh tù đày, tôi không thể sống được, không có tự do thì sống phỏng có ích gì’’ và cha tôi cắn lưỡi chết. Sự việc diễn ra quá nhanh khiến mẹ tôi không kịp suy nghĩ, bà cũng cắn lơưỡi chết cùng chồng. Hôm sau bác nông dân thấy vậy nói với mọi ngươời: ‘‘ Chắc chim bố mẹ quen sống tự do không quen cảnh tù túng’’ Bác vừa nói vừa đi ra thả hết tất cả những lồng bác bẫy đơược. Từng con chim được bác thả ra khỏi lồng. Còn lại một mình tôi bác không thả bởi tôi còn non, chưa đủ lông, đủ cánh, chưa thể tự kiếm ăn đơược nên bác giữ tôi lại để nuôi. Hàng ngày bác cho tôi ăn uống, chăm sóc tôi nhươ chuộc lại nỗi lỗi lầm khi bắt chúng tôi.

Theo thời gian tôi lớn lên rất nhanh. Tôi mọc đủ lông, đủ cánh. Ngực tôi nở nang, tôi bắt đầu biết cất tiếng hót. Để không phụ lòng bác đã chăm bẵm tôi, hàng sáng tôi cố gắng luyện tập giọng hót của mình. Do sống trong cảnh ‘‘chim lồng cá chậu’’  nên tôi không có cảm giác tù túng, mất tự do. Tôi chỉ thấy cô đơn khi nghĩ về cha mẹ mà thôi. Một ngày kia bác nông dân cho tôi ăn và nói : ‘‘ chim ơi, mày đã đủ lông, đủ cánh. Tao thả mày về với tự nhiên. Bác mở lồng để tôi bay đi. Tôi lưỡng lự một hồi không đi. Bác thò tay vào lồng bắt tôi và nói: ‘’Không biết mày có quen với môi trường tự nhiên không, nếu không kiếm được thức ăn thì quay về lồng tao cho mày ăn’’ Vừa nói bác vừa tung tôi bay lên trời. Tôi liền bay vút lên không trung và đậu lên nóc nhà nhìn xuống nơi bác đang ngước nhìn tôi. Do không quen với môi trường bên ngoài, nửa ngày trời tôi cũng chẳng kiếm được chút thức ăn nào, tôi đành sà xuống nơi lồng đã mở sẵn. Tôi chui vào và ăn sạch cám mà bác nông dân đã phần tôi và không quên uống hết sạch nước ở coóng. Bác ra và nói: ‘’ Tao biết mày không thể kiếm được thức ăn ngoài tự nhiên. Thôi thì lúc nào không kiếm được thức ăn thì bay về lồng, tao để sẵn thức ăn trong lồng, mày vẫn được tự do mà. Những ngày sau tôi đi khắp nơi kiếm thức ăn. Lúc nào không kiếm được thức ăn, tôi lại về nơi lồng tôi ở để ăn. Để đền ơn bác, sáng nào tôi cũng cất tiếng hót như để thay lời cảm ơn bác đã chăm sóc, nuôi dơưỡng tôi bấy lâu nay.

Hà nội 19/08/2011
Đỗ Minh Khuê
ĐT: 01223365225

Thuviengiadinh.com

2 Responses to “Chim chào mào”

  1. hoa huong duong 28.10.2012

    truyên ngăn chim chao mao cua đô minh khuê lam tôi nhơ lai tuôi thơ âu cua minh. Cuôc đơi tôi giông như chu chim chao mao. Cam ơn tac gia

    Trả lời
  2. thuy le ha 28.10.2012

    truyên ngăn chim chao mao cua đô minh khuê. Cha me chim giông bô minh ngay xưa. Co tiên thi cung không thê sông đươc ơ thơi đai nay. Cuôc sông tranh gianh miêng cơm, manh ao không khac gi ơ bât cư thơi đai nao. Suy nghi cua chao mao con co khac hơn cha me minh. Co tư do nhưng vân phai nhơ đên nhưng ngươi ban be cua cha minh. Thât giông cuôc sông thơi đai nay.

    Trả lời
Kỹ năng cuộc sống