Home » Truyện thiếu nhi » Ba điều ước

…Lúc ấy, tôi oà khóc. Những giọt nước mắt đó là những giọt nước mắt hạnh phúc, ngọt ngào chứ không phải là đắng cay, tiếc nuối…

Hôm đó, cô giáo trả bài kiểm tra. Tôi chỉ được 6 điểm. Tôi rất buồn. Hết giờ học, thay vì chơi với các bạn như mọi khi thì tôi lại lủi thủi ngồi một mình trong lớp để suy nghĩ. Bạn bè không thấy tôi chơi cùng, chia nhau ra tìm. Có mấy bạn tìm gặp, tôi lại đuổi bạn ấy đi vì lúc đó tôi rất buồn, chỉ muốn ngồi một mình và khóc. Mệt quá, tôi thiếp đi lúc nào không hay. Trong giấc mơ, tôi thấy mình bị bố mẹ mắng dữ dội. Trong một phút nông nổi và buồn bã, tôi bỏ nhà đi lang thang rồi lạc vào một khu rừng vắng. Những nhân vật trong các câu truyện ma, những bộ phim kinh dị như bủa vây lấy tôi. Sợ hãi, tôi định quay về nhà xin lỗi bố mẹ thì… không kịp nữa rồi, bốn bức tường khổng lồ từ trên trời rơi xuống vây quanh tôi như là tôi đang ở trong một nhà ngục vậy.

Bỗng nhiên, tôi nghe thấy một giọng nói cứ văng vẳng bên tai mình: “Hãy hét lên, hét thật to nếu bạn còn muốn sống và thoát ra khỏi nơi này. Hãy hét lên đi!”. Giọng nói đó quả quyết đến nỗi khiến tôi không thể nào không nghe theo. Và thật bất ngờ, tôi vừa hét lên thì có một luồng ánh sáng từ trên trời rọi xuống. Cùng với luồng ánh sáng đó là một bà tiên, một bà tiên thật sự. Bà tiên đưa tôi lên trời, hỏi tôi tại sao tôi bị lạc. Tôi sụt sùi hồi lâu rồi kể hết mọi chuyện đã xảy ra cho bà nghe. Nghe xong câu chuyện, bà cười:

– Hoá ra, chỉ vì vậy mà con bỏ nhà đi. Con thật là ngốc. Con có biết rằng trên đời này, bố mẹ là người yêu thương con nhất không? Thôi, ta cho con 3 điều ước. Con ước đi.

Nghe vậy, tôi vui lắm. Tôi nói:

– Thưa bà, điều đầu tiên mà con ước là bố mẹ con sẽ tha lỗi cho con; điều ước thứ hai của con là con trở thành người tài giỏi và điều ước cuối cùng của con là con có một cậu em trai.

Bà tiên mỉm cười và nói:

– Được, ta sẽ cho con toại nguyện.

Nói đoạn, bà tiên vung đũa lên… Bỗng tôi nghe thấy tiếng gọi:

– Bống ơi, dậy đi con! Con làm mẹ lo quá!

Nghe thấy tiếng gọi, tôi vội mở mắt, ngồi dậy y như vừa lạc vào một cõi thần tiên. Tròn mắt ngạc nhiên. Nhìn thấy mẹ, tôi vội ôm chầm lấy cổ mẹ, thút thít khóc. Mẹ hỏi:

– Kìa, con làm sao thế? Con gặp ác mộng à?

– Không, con không sao cả.- Tôi nói, miệng nhoẻn cười nhưng vẫn khóc -Chỉ là con thấy trời tối rồi mà lại nghe thấy tiếng gọi nên con cứ tưởng là … ma.

Mẹ tôi cười, mắng yêu tôi:

– Con chỉ được cái thần hồn nát thần tính. Mẹ tìm con suốt từ chiều đến giờ mà có thấy con ma nào đâu.

Lúc ấy, tôi oà khóc. Những giọt nước mắt đó là những giọt nước mắt hạnh phúc, ngọt ngào chứ không phải là đắng cay, tiếc nuối. Sau khi nghe tôi kể hết giấc mơ và cái điểm 6 “tệ hại” của mình, mẹ nói:

– Qua giấc mơ của con, mẹ đã hiểu con hơn rồi đấy. Từ nay, con hãy cố gắng học thật giỏi để biến điều con mong ước thành sư thật nhé!

Nghe mẹ nói, tôi cảm thấy rất xấu hổ. Tôi lí nhí:

– Vâng, con xin lỗi mẹ …

Mẹ tôi lại nói :

– Mẹ có nói con sai đâu nào. Mẹ nói để con khắc phục thôi. Mà mẹ cũng không trách con vì điểm 6 đó. Nếu con buồn vì nó thì hãy cố gắng ôn bài thật kĩ, để lần sau sẽ được điểm cao hơn. Con hãy vui lên nhé!

Nói xong, thấy tôi vẫn buồn , mẹ đưa tôi về nhà, làm cho tôi một số món tôi thích mà trước đây mẹ vẫn cấm. Và tôi hiểu, đó là cách mẹ làm cho tôi – đứa con gái nhỏ của mẹ – vui lên./.

Bùi Quỳnh Anh

LHPNVN

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống