Home » Truyện người lớn » Trái tim bảo thế

Tôi đang lơ mơ ngủ thì có tiếng đập cửa uỳnh uỳnh của Vân: “Anh sang dọn phòng hộ em, con nôn chớ hết ra nhà rồi”. Mỗi lần người giúp việc về quê, tôi rất sợ tiếng gõ cửa ban đêm, đặc biệt là sợ mùi nôn chớ của cậu con trai. Lúc đó, như phản xạ tự nhiên, tôi sẽ lấy đủ đồ để dọn như hót rác, khăn lau, nước cọ rửa sàn nhà…

Công việc của một phóng viên khiến việc gì với tôi cũng vội, kể cả chuyện  cưới xin cũng vội nốt. Trước khi quyết định cưới Vân, tôi có một chuyến đi công tác nước ngoài dài ngày. Khi về nước, chỉ còn vỏn vẹn ba tuần để lo cho đám cưới. Nào chụp ảnh cưới, may áo cưới, may một bộ véc cho chú rể, mua đồ nội thất, chọn tour du lịch cho tuần trăng mật… Tất cả hối hả kinh khủng… Mẹ tôi là người mừng nhất. Bà cũng là người luôn gây sức ép để tôi phải cưới vợ. Bà hớn hở nói cười, có thể vì coi như tôi đã có người quản, trách nhiệm của bà biết đâu giảm đi một phần.

Những ngày đầu trôi qua không có gì đặc biệt, song chỉ một thời gian ngắn tôi và Vân đã có những bất hòa. Bất cứ câu chuyện gì cô ấy cũng phải tranh luận cho đến cùng (vì cô ấy là người hoạt ngôn) nhưng cô ấy không biết rằng việc tranh luận ấy luôn gây không khí căng thẳng cho tôi khi về nhà. Cuối cùng tôi tìm ra một giải pháp, đó là tôi giả vờ… câm. Nhưng giải pháp ấy cũng không khả thi, Vân luôn muốn đi đến tận cùng của vấn đề. Nếu có cãi nhau vào nửa đêm, tôi giả vờ ngủ thì cô ấy sẽ dựng tôi dậy, hét lên và bắt tôi… nói tiếp. Quả thực, có lúc tôi thấy cái sự cưới vợ vội vã dường như là một sai lầm.

Đứa con đầu lòng kháu khỉnh ra đời, cô ấy bận lo cho con tới mức gần như không quan tâm đến sự xuất hiện của tôi. Cô ấy cầm thẻ lương của tôi và dọn một phòng riêng với lý do sợ tôi khó ngủ, ảnh hưởng đến sức khỏe và công việc. Rồi lâu dần tôi quen ngủ một mình, tôi sợ tiếng khóc trẻ con vào ban đêm (cũng có thể vợ tôi biết điều này nên cho tôi ngủ riêng).

Vợ tôi thay đổi hình ảnh nhanh đến chính tôi cũng không nhận ra. Cô ấy tăng cân nhiều đến mức tôi cảm giác như không thể phanh lại được. Vân cũng tự nhận mình “to lù lù như cái tủ lạnh”… Tôi cân nặng 68 ký rưỡi mà còn thấy nhỏ bé trước cô ấy. Những bộ đồ ngoại cỡ thay cho những chiếc váy mong mỏng xinh xinh xưa kia. Mùi sữa, mùi nôn ói của trẻ con thay cho mùi nước hoa ngọt ngào thuở nào, những tiếng cáu gắt, khuôn mặt nhăn nhó nhàu nhĩ thay cho vẻ mặt tươi tắn khi trước… Tôi gần như bị bỏ quên trong chính căn nhà của mình. Thậm chí có lúc thấy cô đơn và trống trải biết bao.

Tôi có những nguyên tắc của mình trong công việc và trong những mối quan hệ xã hội. Ví dụ tôi không thích thú khi gặp lại cố nhân, không khen ai đẹp khi mới quen, kiên quyết “kiêng” con thầy, vợ bạn, gái cơ quan… Tôi biết mình là người khá khô khan và thẳng thắn nên đôi khi cũng có những thiệt thòi trong công việc. Có những lúc việc tòa soạn không mấy trôi chảy, tôi cần Vân tâm sự, chia sẻ thì cô ấy đốp chát: “Anh mệt mỏi cũng chưa bằng em, con khóc oe óe suốt ngày, có chịu ăn uống gì đâu. Nếu việc tòa soạn mệt mỏi thì anh nghỉ ở nhà trông con, em đi làm cũng được”.

Và trái tim tôi đã lạc lối khi gặp một người con gái khác. Em có hàm răng trắng như bắp non và nụ cười toả sáng. Em giống Vân trước kia, mong manh và yếu đuối, nhưng lại rất cá tính. Điều đó, đôi khi làm tôi khó hiểu nhưng thú thực tôi đã không vượt qua được chính mình. Mỗi lần gặp em, tôi thấy em đều mới mẻ. Em mặc áo quần nhiều sắc màu nên mỗi hôm tôi đều muốn hình dung xem em mặc màu gì?

Minh họa: Ngô Xuân Khôi.

Em đi nước ngoài công tác, lòng tôi nóng như lửa đốt, tôi không sao kiểm soát được trạng thái tình cảm của mình.

Tôi gửi email cho em:

“Hôm nay em mặc áo màu gì? Tôi viết cho em những dòng này khi em đã ở xa tôi mấy chục ngàn cây số. Hôm nay là thứ Năm (mình gặp nhau hôm thứ Năm tuần trước) như lời em nói thì tôi còn phải đợi thêm 9 ngày nữa em mới về, mà chắc gì đã được gặp nhau ngay sau đó? Chắc phải đếm từng giờ chứ không phải từng ngày, lâu quá trời lâu!”.

Tôi không biết phải bắt đầu như thế nào cho nỗi nhớ của mình. Cũng không thể diễn tả hết nỗi nhớ ấy, khi nó như mưa rào, đôi lúc như cơn dông gió, lúc như nắng lên rất vội, khi như bão tố mịt mùng…Nỗi nhớ cứ đeo đẳng, bám riết lấy tôi như một sự hành hạ đến tàn nhẫn. Chẳng biết em có còn thời gian để nhớ đến tôi không, nhưng tôi tin mỗi lúc trời mưa chắc em sẽ nhớ đến tôi. Những kỷ niệm của mình luôn gắn liền với những cơn mưa bất chợt và nó như thể là định mệnh để đưa chúng ta gần nhau hơn.

Trước lúc đi, em hứa khi trở về sẽ dành cho nhau nhiều thời gian hơn, tôi biết đó có thể chỉ là câu nói suông để an ủi và làm yên lòng người ở lại. Em là con người của công việc, trách nhiệm và của những đam mê phiêu lãng. Hơn ai hết, em biết em yêu tất cả những gì em đang có, em không muốn mất gì cả.

Hơn cả một nghìn lần tôi đấu tranh tư tưởng, đấu tranh với lý trí rằng mình phải quên em, mình không có quyền làm cho tình trạng hiện tại thêm bế tắc. Vân là người tốt và tôi phải có trách nhiệm với gia đình.

Tôi đã nghĩ sẽ không gặp em nữa, cho dù chỉ là trong phút giây, rồi tôi cố gắng vượt qua nỗi nhớ… Sau những lúc như thế, tôi thường pha cho mình một ly Martini, nhấm nháp nó để xóa đi nỗi nhớ, nhưng lạ thay lúc đó, tôi thấy lòng quặn đau từng cơn, từng cơn,  biết rằng trái tim luôn đúng vì nó có những lý lẽ của riêng mình.

Em gọi điện đúng lúc tôi đang nhớ em (thiêng thật). Em nói gọi cho tôi trước rồi lát mới gọi cho mẹ (cười). Mừng quá!

Mấy đêm trước em nhắn tin muốn tôi kể chuyện cổ tích ru em ngủ…. Chuyện cổ tích bao giờ cũng bắt đầu bằng “ngày xửa ngày xưa”. Tôi kể có một nàng công chúa (đương nhiên là nàng công chúa ấy vô cùng xinh đẹp, sống ở một lâu đài cổ kính, tràn đầy cỏ hoa và ánh nắng) … rồi em ước gì có thể đánh đổi tất cả để được ở bên tôi trọn một ngày. Còn tôi thì ước được đánh đổi nhiều thứ để em không quên tôi. Em hứa không bao giờ quên… Em còn ước một ngày nào đó mở mắt ra đã thấy tôi bên cạnh. Thực ra tôi cũng đã từng ước điều đó. Cuộc đời nghiệt ngã lắm, có những ước mơ mãi mãi chỉ là mơ ước, có những khát khao không bao giờ trọn vẹn.

Cuộc đời vốn có những quy luật vô tình tự nhiên đến khắc nghiệt, cuộc gặp nào rồi cũng phải chia ly, cuộc vui nào rồi cũng tàn, có bắt đầu sẽ có kết thúc… Tình yêu, thứ tình cảm dù ồn ào, mãnh liệt nhưng nó lại mong manh, dễ vỡ vô cùng. Vậy mà nó có thể làm ta đớn đau dài lâu. Có thể nó đủ sức hành hạ ta cả đời và biết đâu nó để lại vết thương trong lòng không bao giờ khỏi. Nó có thể tàn phá trái tim ta bằng những cảm xúc đặc biệt của riêng nó. Biết thế sao ta vẫn cứ nhớ nhung, vẫn mong gặp gỡ, biết vậy sao ta cứ mong gần nhau, thật gần, mong có nhau để tìm sự bình yên và mộng mị.

Quả thực, tôi sợ những ngày không em, đã nhiều ngày như thế rồi, sao kỳ lạ thế. Đâu phải ta yêu lần đầu mà vụng về, bồng bột. Đâu phải lần đầu ta đắm say, nhưng ta thấy chưa bao giờ biết hết biên độ của sự đắm say nó rộng dài là thế…

Thực lòng tôi đã thử cố quên em nhưng em biết không, đó là điều khó khăn nhất với tôi lúc này. Khó khăn như thể tự mình chối bỏ chính mình. Không thể!

Tôi gửi mail cho em:

“Ước gì tôi có một quyền năng lớn lao để em không bao giờ rời xa tôi.

Mail cho tôi những suy nghĩ của em, biết đâu ngày sau ta mất nhau ta mới nhận ra đây là những ngày trọng đại trong cuộc đời”.

Em mail lại:

“Hôm nay trời lạnh, em mặc đồ đen trông như con quạ… Anh là nhà báo nên viết mail hay, nhưng có vẻ nhiều yếu tố kỹ thuật… Dù sao thì anh cũng đã làm em xúc động. Em không nghĩ anh hiểu em nhiều đến thế đâu. Anh có biết, từ khi quen anh, em cũng phải đấu tranh tư tưởng rất nhiều. Em không muốn là người thứ ba, không muốn mình là nguyên nhân khiến cuộc sống gia đình anh đảo lộn. Mấy hôm nay em nhớ Việt Nam quá đi mất. Chỗ này lại quá sang trọng nên có vẻ như hơi khách sáo, dù sao thì em vẫn thích Việt Nam hơn. Anh tin em đi, nếu anh chưa có gia đình, em sẽ không để mất anh đâu. Nhưng có lẽ em sẽ phải biến mất. Em thực sự cần một thời gian bình yên để cơn bão lòng lắng lại. Em thực sự cần một thời gian để quên anh. Có thể em sẽ tìm lại một mối tình dang dở trước kia hoặc em sẽ tìm một tình yêu mới, nhưng có lẽ tìm một tình yêu mới sẽ thú vị hơn. Nếu em biến mất, đừng trách cứ em nhé anh. Những ngày ở bên anh không dài nhưng thực sự là những phút giây em thấy mình được sống. Anh là người đàn ông đầu tiên làm em có cảm giác em cần một gia đình, em cần một điểm dừng chân hay một bến đỗ, đại loại như thế anh ạ. Có nhiều lúc em thèm được nấu cho anh một bữa tối, giặt cho anh bộ quần áo hay chuẩn bị đồ cho anh trong một chuyến công tác xa nhà… Nhưng anh biết đấy, chưa bao giờ em làm được điều đó cả. Có thể anh cho rằng em hèn nhát, em làm cuộc đào tẩu ngoạn mục để chạy trốn tình cảm của mình… Nhưng không, em chạy trốn là vì em dũng cảm đối mặt với những khó khăn khi xa anh, nhất là nỗi nhớ. Tin em đi, nếu có kiếp sau bằng mọi giá em phải có được anh.

Em sẽ biến mất đấy”.

Đọc thư của em, tôi như người rơi vào khoảng không gian không trọng lượng… Tôi mơ tôi được cầm tay em đi trên một con đường nhỏ nhiều hoa và ánh nắng, em cười nụ cười để lộ hàm răng trắng như bắp non, nụ cười tỏa sáng ấy cứ ám ảnh tôi. Thú thật, tôi chỉ ước được cầm tay em mà điều ước ấy vẫn chưa thành hiện thực. Em có nhiều nguyên tắc, và một trong những nguyên tắc vô lý là dù ăn cơm hay uống cà phê chỉ được ngồi đối diện.

Tôi viết mail trả lời

“Hôm nay em mặc áo màu gì? Xin em, em đừng biến mất. Thỉnh thoảng cho anh gặp em ngồi đối diện uống cà phê nói chuyện và ngắm em cũng được, đừng tàn nhẫn với anh. Dù em nói gì thì anh vẫn cứ yêu, vì trái tim anh bảo thế”

Vừa gửi mail đi thì có tiếng gõ cửa uỳnh uỳnh của Vân: “Anh sang dọn phòng hộ em, con nôn chớ hết ra nhà rồi”. Tôi lại đối diện với hiện thực đó là mùi nôn ói của cậu con trai. Hiện thực luôn gần gũi, đôi khi nó nghiệt ngã vì nó là điều ta luôn phải đối mặt.

Theo Đ.T.P.N

CAND

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống