Home » Truyện người lớn » Tháng ngày lặng lẽ

Nhà tôi nghèo. Nghèo lắm và đầy tối tăm trong ký ức. Mười năm qua rồi tôi chưa từng về thăm lại nơi tuổi thơ bị vùi dập của mình. Bởi tôi không cách nào đối diện với sự sợ hãi xưa cũ đã hằn sâu vào từng nếp gấp tâm hồn. Tôi bỏ nhà đi từ năm 15 tuổi. Biền biệt tháng ngày dài và cơ cực. Trưởng thành một mình, không người thân, tôi cứng lạnh như một mảnh sắt và khô khốc tựa hồ viên đá ném giữa dòng đời.

Hòn đá lăn, lăn mãi cũng tạm hết những con dốc và dừng ơ hờ ở một điểm vô định. Tôi nghĩ cuộc sống của mình đã dần ổn từ đây. Bởi công việc quản lý xưởng đóng giày xuất khẩu đem lại nguồn thu nhập khá cao so với một kẻ quá thấu hiểu giá trị đồng tiền. Dẫu cho tôi độc thân và chưa có vẻ gì già cỗi.

Có một anh chàng chịu ngỏ lời yêu kẻ đơn độc không gốc gác, tôi hạnh phúc ngất ngây khi anh ấy đề cập đến chuyện cưới hỏi. Ngày ra mắt cha mẹ chồng tương lai, tôi buộc phải nhớ lại mình vẫn còn một gia đình sống tại vùng quê nghèo hẻo lánh. Cha tôi đã mất nhưng nơi đó vẫn còn mẹ và ba đứa em. Hai em trai liền tiếp và em gái út 3 tuổi cách đây 10 năm. Tôi phải báo cho họ rằng mình sắp lấy chồng. Không ai thích một lễ cưới mà phía bên nhà cô dâu chẳng có nổi một người thân.

Tôi đã đi rất lâu, lâu đến nỗi nghĩ rằng mình không thể nhớ được đường về và lòng cứ chất dầy mối e ngại của đổi thay không thể lường chốn quê nhà. Nhà ư? Đó từng  hơn bất cứ điều tệ hại nào tôi biết trong suốt 10 năm lang bạt của mình. Trước khi rời bỏ ngôi nhà ấy, tôi đã luôn luôn ước ao mình được xuống địa ngục. Lẽ chừng êm ái hơn nhiều.

*

Chặng xe đò thứ ba trên đường về nơi tôi đã chạy trốn suốt một thập niên lèn chặt mùi nhộn nhạo. Những người dân quê tay thúng tay bị ngồi chồm hổm trên phía trên hoặc bên cạnh đồ đạc của mình. Họ rề rà nói những câu chuyện rất cũ về ruộng đồng. Bao nhiêu thời gian đã trôi cũng không làm thay đổi lịch trình một chuyến duy nhất trong ngày về bến cuối cùng cách nhà đẻ tôi hơn bốn cây số. Ráng chiều bắt đầu vương vãi phía chân trời, tôi cồn lên nỗi sợ hãi mơ hồ như một kẻ yếu ớt nhiều lo toan lạc vào mảnh đất lạ ẩn tàng lũ bẫy hoảng hốt.

Chốn quê vùng chiêm trũng, những người nông dân lập thành từng xóm nhỏ giữa đồng và sống lẫn trong niềm tị hiềm. Các bậc thân sinh của tôi lạ lùng hơn, định cư trên một mô đất nhô lên giữa cánh đồng mênh mông. Ngoài hơn một mẫu ruộng bọc quanh, nhà tôi trồng niễng kín những khoảnh đất sát cạnh và luôn giữ bếp đỏ lửa để nấu rượu. Vô thần và cô độc, nhưng đầy đủ nghi thức sống cho những người quen chân lấm tay bùn.

Ngày xưa tôi đã đi bộ trong đêm tối ra khỏi chốn đồng quê hèn mọn, từ bỏ gốc rễ cùng một mớ luẩn quẩn. Bây giờ tôi cũng phải lội bộ qua những con đường đất nhỏ phủ dài vạt cỏ đã nhuộm hơi sương để nối lại sự cắt đứt thủa nào. Cứ như thể một sự tuần hoàn, đi ra khỏi bóng tối, hết một vòng quay, lại trở về với bóng tối. Đầu tháng tư, có lẽ mưa phùn lây rây của mấy hôm trước giữ lại trên vài đoạn đường vắng cỏ sự lầy lội, nát nhuyễn như tương. Từng mét vuông quê hương sũng nước. Đôi bàn chân tôi ken đặc thứ đất cũ đã trở nên xa lạ.

Mới khoảng tám giờ tối mà không gian im vắng đến ghê rợn. Tôi cứ lầm lũi cõng sợ hãi mà đi. Ngang qua những gốc gạo vương vãi tàn lửa trên nền đất ẩm về phía cuối xóm, nơi có con đường rất nhỏ hướng đến hòn đảo cạn lùm xùm giữa cánh đồng. Mẹ và các em tôi đang ở đó, chắc họ nghĩ rằng tôi đã chết để chẳng bao giờ còn chờ đợi sự trở về này nữa. Xách dép, xách đồ, khó khăn lắm tôi mới vượt được bùn đất để vào đến mảnh vườn ẩm lá mục. Để tạm đồ đạc dưới gốc dừa to thui trái, tôi ngồi rửa chân ở cầu ao, nơi cha tôi đã ngã xuống mà chết thủa nào.

Có tiếng lá vỡ rịu rịt phía sau và hơi rượu sượt qua, tôi giật mình quay đầu lại, nhìn thấy bóng dáng một người đàn bà đứng bất động, trong tay nắm chặt thanh củi. Trăng non mờ mờ phía xa cho tôi chút ánh sáng để nhìn nổi gương mặt từ quá khứ. Tôi im lặng vài khoảng khắc, rồi vội lên tiếng: “Mẹ ơi! Con đây!”, phòng trường hợp bà không nhận ra tôi và thanh củi kia trở thành vũ khí.

Mẹ tôi quay lưng, tôi xách đồ bước theo vào căn nhà tối tăm không điện đóm. Chiếc đèn dầu nhỏ được thắp lên, leo lét. Dường như tất cả chẳng có gì đổi thay ngoài sự cũ kỹ và chắp vá. Người mẹ xa lạ lôi ra một cái chiếu cói cũ sờn thủng một mảng to ở giữa và lạnh nhạt bảo: “Không ai thức hầu cô được, nên cô ngủ đi, có chuyện gì thì sáng mai nói!”. Rồi bà leo lên chiếc gường gỗ kẽo kẹt, chận cửa màn lại và ngủ.

Tiếng ngáy của người đàn bà già vang to giữa không gian u mịch, tôi không có chăn để đắp giữa đêm lạnh đầu tháng tư nên bó gối ngồi thao thức… từng mảng quá khứ chập chờn…

*

Khi tôi bắt đầu lớn và thích đi chơi ra ngoài hòn đảo cạn của gia đình mình, dân trong vùng nhìn tôi bằng đôi mắt bé, húp lại những khinh miệt. Họ nói gia đình tôi quái dị, sống biệt lập cùng đám hồn ma từ đời này qua đời khác. Có thể, giữa sự cách ly và u mê, gia đình tôi đã ăn cả thịt người hoặc là đã giết người không chừng. Tôi chỉ biết gương đôi mắt lì lợm của mình ra để trả lời cho những xì xầm đó, ngay cả bản thân tôi cũng không biết họ đúng hay sai nữa.

Những đứa em và có thể cả tôi đều được sinh ra từ cơn say hung bạo triền miên của cha. Ông uống thứ rượu nhà nấu nguyên chất như nước lã cả ngày. Thỉnh thoảng vài lít dư dả được xách vào làng đổi thuốc lào. Chỉ đến khi mùa niễng căng bắp trên mặt ruộng, mẹ lùa đám con dại xuống bẻ và mang ra bày bán ở chợ phiên mới kiếm được chút tiền.

Lúc em gái út của tôi mới chỉ là một bào thai sáu tháng, thì cha biến mất vào thế giới khác. Trưa hôm đó, ngay bữa ăn chỉ có cơm và rau luộc chấm muối, ông còn đánh túi bụi vào mặt mẹ, khiến tôi và hai đứa em trai nép sát vào góc nhà xanh lét, bụng đói cồn cào. Đến khi mặt mũi mẹ tím bầm, ông quay vào bợp chúng tôi mỗi đứa vài cái rồi lè nhè xách nửa can rượu bỏ đi. Mấy mẹ con còn lại rấm rứt nhặt cơm nước tung toé trên nền đất lên ăn. Đêm đến người đàn ông say xỉn không về. Nhưng tôi đã có một giấc ngủ chập chờn… Tôi có cảm giác mẹ không ở trong nhà từ sẩm tối, và đến khi bóng tối ken đặc thì giọng lè nhè của của kẻ say rượu vọng lại, dường như có cả tiếng nước quẫy, rồi chỉ còn sự tĩnh mịch của đêm, rỉ rả giọng côn trùng… Lát sau âm âm đến nhịp bước chân thai phụ, và đêm yên ả trôi đi.

Xác cha tôi được vớt lên ngày hôm sau và chôn ngay vườn nhà. Không quan tài, không bia mộ, chỉ manh chiếu bó lại là người đã nằm dưới lòng đất xóa hết tội tình ở trần gian.

Ông ngã xuống ao chết trong đêm vì say rượu. Đó là những gì phơi bày ra trước mắt người hay suy đoán. Tôi không được chứng kiến cái chết của kẻ nát rượu cộc cằn đó, nên tôi cũng suy đoán, có thể một bàn tay đã đẩy ông ta từ phía sau, giúp ông xuống địa ngục sớm hơn. Bởi tất cả những người còn lại trong nhà đều mong ông chết khi đã luôn sống với tính nết của một hung thần. Kẻ vũ phu lìa đời hóa ra lại là niềm vui lén lút trong lòng vợ con ở chốn trần gian. Tôi lén mừng khi thấy xác ông nổi lên bên cầu ao, miệng dính đầy bùn đất. Suốt mười năm chào đời, thứ được cảm nhận thừa mứa chính là đòn roi bạo ngược và những chuyện vượt ngoài tầm hiểu biết của trẻ con. Dường như ông hít thở không khi mỗi ngày để chỉ biết đến ba điều: uống rượu, đánh đập con cái và hãm hiếp vợ mình.

Người còn sống vẫn luẩn quẩn trong vòng tội nợ. Sau ngày nhà hết đàn ông mẹ tôi uống rượu thay chồng ngay cả khi bầu bì vượt mặt. Trong cơn say sặc lên mùi xám hối về một tội lỗi mơ hồ. Mẹ say cũng chẳng khác gì cha, cũng la hét, đập phá, đánh chửi con mình, khác một điều làm bà đáng thương hơn là luôn khóc ròng rã cùng hơi men.

Ngày ghét cha còn biết thương mẹ, giờ ghét mẹ chẳng còn biết thương ai, làm thân chị cả tôi phải hứng hết đòn roi và những ngoa ngoắt thay các em mình. Cuối cùng tôi bỏ nhà ra đi khi đứa em gái út hơn hai tuổi khóc ngằn ngặt trên manh chiếu rách ở góc nhà. Tôi không muốn chờ đến khi sự phản kháng của mình trào đến đỉnh điểm vào một ngày nào đó sẽ tự sát trên hòn đảo cạn, hoặc tôi sẽ nuôi mưu đồ giết chết người thân và dành suốt quãng thời gian còn lại của đời cho sự sám hối. Tôi đã đi thật xa khỏi cái gốc gác nghèo hèn tăm tối của mình, trải 10 năm trở về vẫn thấy lại sự nghèo hèn tăm tối ấy.

*

Đêm trắng trôi đi, đến khi mờ sáng râm ran tiếng gà báo thức tôi lẳng lặng bước ra ngoài ngắm lại khu vườn cũ. Đầu trái nhà những nấm đất xanh um cỏ, tôi đếm đã thấy thêm hai so với lúc đắp mộ cho người cha hung bạo. Có lẽ hai trong ba đứa em của tôi đã chết vì một lý do nào đấy. Chùng lòng  xuỗng khi nghĩ rằng xung quanh hẳn đang có bao nhiêu âm hồn đang oán trách, bởi tôi đã sống ích kỷ cho riêng mình.

Hơi rượu lại sượt qua, mẹ tôi đứng đằng sau cầm vỏ chai nước suối bên trong đựng lưng lửng thứ chất lỏng nồng cay: “Hai thằng em cô tự đâm nhau chết cách đây bốn năm. Tôi chờ con bé chết rồi cũng chết luôn cho hết nợ đời!”. Bà có lẽ đã quá quen men rượu đến mức càng uống càng tỉnh chăng? Tôi thẫn thờ dưới bầu trời ùn kịt những mây xám vào buổi sớm mai, nguyện cầu bình an cho những người nằm dưới đất, thực sự đã quên mặt mũi của hai em trai mình.

Em gái 13 tuổi của tôi nhìn vóc dáng chẳng khác nào Gollum trong phim Chúa Nhẫn. Thân thể em nhỏ thó, gầy gò bởi suy dinh dưỡng từ thủa chưa sinh và hằn đầy khổ ải quãng thời gian sống ở trần gian. Điều duy nhất không biến em tôi hệt như con yêu tinh là gương mặt quá ư tội tình. Tôi thậm chí đã từng nghĩ mình chẳng có nhiều gắn bó với em gái, nếu gặp lại cũng chỉ là chút máu mủ ruột già đã khô đen bởi xa cách và thời gian. Cũng như người mẹ đã sinh ra tôi, bà mặc kệ thứ hạnh phúc tôi sắp có được, bà cảm thấy chẳng liên quan, vì từ ngày tôi bỏ đi, bà đã coi tôi không còn sống trên cõi đời này nữa. Sau này tôi không thể dẫn chồng mình về đứng trước người đã sinh ra mình, giới thiệu là mẹ, không thể chỉ vào ngôi nhà dột nát và kể về thủa ấu thơ mịt mùng của mình. Tôi chỉ có thể bước đi và mãi mãi không nên quay về thêm một lần nào nữa…

– Con sẽ mang em đi! – Tôi nói dứt khoát với người mình gọi là mẹ.

– Cô nuôi một đứa quặt quẹo như nó làm gì? – Bà ngồi ở bậu cửa, mắt nhìn xa xăm nơi cầu ao đang rũ xuống những thân nước nặng nề, giọng bà lẫn vào tiếng mưa lạch tạch rơi trên nền đất – Nó không đủ sức để bỏ đi như cô, nó sẽ chết ở cái nhà này… cùng với tôi!

– Mẹ không thể vùi cả tương lai rất dài của một đứa trẻ tại đây được!

– Cô không thể mang nó đi! Nó và tôi sẽ sống chết ở đây!

Bà không thèm nhìn tôi, lặp đi lặp lại việc không cho em tôi đi đâu cả. Có lẽ bà không muốn sống một mình giữa những hồn ma đã đọa đày nỗi khổ hạnh trong những năm tháng tuổi già. Hoặc bà sợ chết khô trong cô độc mà không một ai đào huyệt chôn xác. Nên bà cần có một đứa con dẫu nó ốm đau bệnh tật. Ít ra khi bà lìa đời nó biết khóc thương trong sợ hãi hay là biết lê lết vào làng tìm người đến làm ma cho mẹ mình. Bà không hề nghĩ đến cuộc đời còn dài của em tôi, bà chỉ biết ích kỷ cho riêng tuổi già nghiệt ngã tự tạo. Tôi dường như không thể kiềm chế nổi với ý nghĩ đó, tôi bắt đầu gào lên, nước mắt tuôn ra điên loạn:

– Mẹ hãy tha cho cuộc đời em con đi! Nó không thể là một đứa trẻ bình thường là tại ai?… Tại ai?… Con bỏ đi là tại ai?… Mẹ sống trong khổ sở tại ai?… Nó có tội tình gì chứ?… Sao nó phải chịu đựng khổ sở với mẹ?… Mẹ đã từng giết chồng… bây giờ mẹ định giết cả con mình ư?…

Người đàn bà là mẹ đẻ của tôi ngồi bên bậu cửa thẫn thờ với lời kết tội, mặc kệ những hạt mưa trên nền đất bắn lấm tấm lên người. Đôi mắt bà khô đục, sẫm lại như ký ức đen tối. Tôi gạt nước mắt, bỏ lại một xấp tiền trên đầu giường của mẹ rồi xách đồ và dìu theo đứa em run rẩy không thể đứng vững ra đi giữa cơn  mưa đầy dai dẳng. Bỏ người đàn bà già nua vướng đầy nợ đời ở lại sau lưng. Em tôi mếu máo khóc, nước mắt tôi cũng tan lẫn vào mưa.

*

Con đường nhỏ dẫn vào làng mềm oặt ra dưới ngàn ngàn giọt nước nặng nề của trời. Tôi dò dẫm bám chân vào từng cọng cỏ nhỏ để giữa thăng bằng, níu theo em gái mỏng manh như một cánh lá. Ruộng đồng đang thời con gái dập dềnh sũng ướt, cảm giác mênh mông  chiếm lấy tầm mắt, quãng đường phía trước cứ xa vời vợi. Dường như lần đầu tiên em  tôi bước ra khỏi cái bậc thềm bằng đất cao chừng nửa mét. Em ấy không thể đi nổi, đôi chân chuội miết trong làn nước ướt lạnh. Tôi cố gắng nhủ mình không được nản lòng. Đã từng đi được mười năm trước. Mười năm sau chẳng lẽ tôi không đủ cứng cỏi để dìu theo một đứa trẻ yếu đuối, mỏng tanh.

Nhưng rồi tôi trượt chân và ngã xuống mé ruộng, em gái gầy gò trôi theo lực kéo tuột thẳng vào làn nước lạnh, lênh bênh đám lá lúa xanh. Tôi hốt hoảng kéo em lên, tiếng sặc nước cũng yếu ớt, một cơn co giật mạnh mẽ kéo đến. Đôi mắt em gái lạc đi nhưng vẫn hướng về vẻ mặt bấn loạn của tôi, nửa trách móc, nửa hàm ơn. Rồi em từ từ nhắm mắt, sượt tay xuống mặt đất bết lạnh. Tôi sững người, lạc hồn vào u mê… Em gái tôi chết rồi, chết trên cánh tay bất lực của tôi…

Lầm lũi cõng xác em gái quay lại, tôi nguyện câm lặng hứng chịu những lời nhiếc móc miệt thị của mẹ. Bởi tôi đã sai, đã ương ngạnh lôi đứa em ốm yếu ra đi giữa gió mưa, đã bứt linh hồn em ném vào trời mây xám ngắt. Nhưng ngôi nhà im vắng đến ghê người… Mẹ tôi cũng chết rồi! Chết dưới vòng dây thừng treo vắt vẻo nơi xà nhà…

Văng vẳng lời cay nghiệt của mẹ lúc sớm hôm: “Tôi chờ con bé chết rồi cũng chết luôn cho hết nợ đời!”. Người lìa trần đã nhẹ hồn, xác về cát bụi, còn người sống sẽ ra sao? Phải chăng tôi lại giống mẹ thủa nào, luẩn quẩn cùng những xám hối, ăn năn.

Cứ ước gì mình đã không trở về…

*

Tôi gỡ thi thể của mẹ xuống, dùng sợi dây thừng bà treo cổ để bó thêm manh chiếu quấn quanh người. Xác em gái cũng được bó chiếu, đặt bên miệng huyệt tôi đào vô cảm cả đêm. Không quan tài, không hương khói, không đám tiễn đưa,… Mưa lây rây, lây rây. Đất ẩm sâu vào vùng tối. Nhập nhòa những mảng hiện tại ngất lịm trước sớm mai.

Bên cạnh những mồ mả tổ tiên tôi không biết mặt, cạnh mộ người cha nát rượu, mộ hai đứa em trai xa vắng, nấm đất lớn mọc lên, đè xuống hình hài của mẹ và em gái tôi. Nấm đất tôi tự tay đắp, chôn đi những người thân cuối cùng của mình. Chẳng thể khóc, dù nước mưa ướt đẫm trên mặt.

Hửng sáng, trời vẫn âm u lắt lay những giọt ướt mỏng tang. Tôi rửa sạch bùn đất nơi cầu ao cha chết, rồi trở lên bậc thềm mẹ ngồi những giờ thẫn thờ cuối đời mong nén lại những hỗn mang trong lòng. Tôi ngồi bất động hơn một ngày, sâu thẳm mong chờ một ai đó ghé qua, một người làng xa lạ đến và phát hiện ra không khí tang tóc nơi này, rồi bao người kéo đến vặn vẹo tôi về cái chết của hai mẹ con trên hòn đảo cạn kỳ quái,… tôi sẽ bị canh giữ, sẽ bị điều tra, và trong những ẩn ức, bấn loạn, tôi sẽ khóc được vì khổ ải từ cuộc đời. Nhưng chẳng ai ngó ngàng đến nơi này. Có lẽ từ rất lâu những người nhà của tôi đã là một sự lãng quên trong lòng cư dân quanh vùng, hoặc một nỗi sợ hãi mơ hồ ngăn cách họ. Niễng không được coi sóc mọc hoang xanh rì quanh mô đất, càng bao bọc lấy ẩn tình nơi gia đình tôi. Neo đơn, quái dị và heo hút.

Không ai bước vào thế giới ám muội này cả. Buộc lòng tôi phải gượng đứng dậy tìm đường về với cuộc sống đô thị của mình. Một công việc đang chờ, một đám cưới đang chờ, một gia đình mới đang chờ,… Cớ chi tôi níu mình ở lại? Chỉ một bờ vực hụt hẫng đã hút trọn những người thân cuối cùng xuống đáy sâu trống trải. Tôi gói gém đồ đạc và ra đi, không quên mang theo hai bộ quần áo cũ sờn của mẹ và em gái. Băng qua con đường đất nhỏ, băng qua cơn mưa sụt sùi, tôi đã không còn lý do gì tìm về gốc gác của mình nữa.

*

Lại ba chặng xe đò lèn chặt mùi nhộn nhạo, ken lẫn những ơ hờ hoang hoải lênh lênh nơi tâm trí, tôi đón khoảng nắng tươi rói qua tấm kính xe mà chẳng thể hong khô được cõi lòng. Những tia nắng chạy đuổi theo chuyến xe chở tôi và cứ thế cười ngạo nghễ vào nỗi u tịch vô chừng.

Tôi không báo chồng tương lai ra đón, âm thầm trở về nhà trọ  đóng kín cửa và vùi mình vào giấc ngủ mệt nhọc. Cả thể xác và tâm hồn đều âm ỉ đau. Quá sức với những sự biến trong mấy ngày qua.

Trải qua giấc ngủ sâu và dài, tôi tỉnh dậy khi nghe tiếng gọi cửa quen thuộc. Chồng tương lai đến với ánh mắt lo ngại. Tôi gục đầu lên vai anh, nghe những âm từ vô vọng thoát ra từ miệng mình: “Nhà em chẳng còn ai nữa cả… về cát bụi hết rồi anh ơi!”. Sau câu nói đè nén, tôi bắt đầu nấc lên khóc nức nở, anh ôm tôi vỗ về và yên lặng để những giọt nước mắt êm trôi.

Trước ngày đi lấy chồng, tôi đốt hai bộ quần áo của mẹ và em gái lấy tro bỏ vào bình sứ, mang lên chùa gửi. Nguyện mỗi ngày rằm mồng một về sau sẽ lên chùa thắp hương cầu cho họ được siêu thoát và xám hối về khoảng ký ức đen tối của mình. Dẫu sao được giải đáp những ray rứt trong lòng bằng sự hụt hẫng cũng đỡ hơn suốt quãng đời còn lại tôi cứ hồ nghi về 10 năm trước, về số phận của gia đình mình đã bỏ lại sau bóng đêm. Tôi tự an ủi để bước vào cuộc sống mới, với người đàn ông sẽ gọi là chồng, với những người sẽ gọi là cha mẹ, với một mái nhà sẽ gọi là gia đình.

Ngày cưới, khách mời đa phần của bên nhà trai, tôi chỉ có vài người bạn ở xưởng đóng giày đến chia vui. Khoác lên mình bộ váy trắng tinh tươm, tôi đứng trước gương nhìn khuôn mặt điểm trang tươi tắn, song lệ bỗng dưng tràn lên khoé mắt,… Không có mẹ hay em gái giúp mình lau đi những giọt nước mắt hạnh phúc, tôi lặng lẽ khóc trong phòng thay đồ, chia cách tâm hồn với vẻ náo nhiệt ngoài kia.

Cũng như hôm nay,

tôi sẽ phải lặng lẽ khởi đầu cuộc sống mới của mình,

lặng lẽ giữ gìn hơi ấm của gia đình tương lai,

và lặng lẽ nguyện cầu cho những nỗi niềm khó mà xa vắng.

Bóng dáng mẹ và em gái lẩn khuất bên cạnh, nhưng không ai có thể giúp tôi níu lại những giọt nước mắt đang rơi. Giọt kết đọng của buồn đau và hạnh phúc. Như nhắc tôi phải tự giữ gìn những gì mình có được… kể cả quá khứ u tịnh!

SG, tháng 5/2010

Theo Keng’Blog

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống