Home » Truyện người lớn » Tàu băng qua năm cũ

Thẩm đã chuẩn bị tất cả, hoàn thành cả một khóa học nữ công, chốt lại những kế hoạch công phu suốt thời con gái.Và có lẽ đám cưới ấy sẽ không bao giờ đến nữa.

Hồi năm nhất đại học, về quê đứa bạn chơi, nghe nói có bà thầy tướng thiêng lắm, Thẩm cùng đám bạn kéo tới xem. Đứa nào cũng thu hoạch được những lời hay ý đẹp. Đến lượt Thẩm, bà nhìn một thôi, khẽ thở dài: “Nhân tướng tình duyên qua nhiều trắc trở mới được viên thành…”. Chưa dứt lời, lũ bạn ùa vào, cười cười nói nói gạt đi. Rồi Thẩm cũng quên mau kỷ niệm xa xưa ấy.Cho đến hôm nay, đứng trên sân ga, trong làn mưa lất phất ngày tàn đông, lời nói cũ lại vọng về, len vào lần áo khoác thênh thang, mang theo bao lạnh giá.

Một chuyến tàu lại rời ga, chở đi ăm ắp những người ngoại tỉnh rời xa thành phố. Thẩm biết, mỗi nơi chốn họ về là cả mong đợi của một năm ròng rã. Còn Thẩm, Thẩm sắp rời khỏi đây, nói đúng hơn là trốn chạy một cái Tết có lẽ sẽ vô cùng buồn bã.

Biến cố ấy không ngờ lại giúp Thẩm thực hiện cái dự định điên rồ “3 trong 1” thời con gái: Ăn một cái Tết một mình ở một nơi xa lạ. Thẩm những tưởng nó sẽ mãi ngủ yên trong ngăn ký ức. Vậy mà… Thẩm cười một mình, muốn khóc một tiếng mà nước mắt rủ nhau đi đâu hết.

doan tau bang qua

Người ta thường ví von vui vẻ về gia đình Thẩm là “cặp vợ chồng quạ sinh ra công”. Bố Thẩm không xấu nhưng ông gắn bó với chiếc xe lăn từ thuở Thẩm còn nằm nôi. Còn mẹ Thẩm, vị trí trụ cột gia đình bất đắc dĩ làm bà già trước tuổi.Cả gia đình 3 người sống trong căn hộ tập thể thừa kế của ông nội. Không dưới một lần, Thẩm nghe người ta xì xào nếu bố Thẩm không bị tai nạn, có lẽ mẹ con Thẩm đã không cực khổ đến vậy.

Mẹ Thẩm là một người phụ nữ tốt, tốt nhất trong những phụ nữ Thẩm từng gặp. Bà đã gắn bó với công việc y tá hàng mấy chục năm trời chưa một điều tiếng, là bác sĩ riêng của cả khu tập thể và chưa bao giờ để Thẩm phải chịu mặc cảm thua kém bạn bè. Thẩm không biết mẹ lấy đâu ra sức lực để vừa chu toàn công việc tập thể vừa cáng đáng việc nhà và lo cho bố Thẩm. Ban đầu Thẩm nghĩ lý do vì mình là con một, nhưng rồi dần dà Thẩm nhận ra giữa bố và mẹ có lẽ có điều gì đó bí mật. Một bí mật mà họ âm thầm chia sẻ với nhau qua từng ánh mắt, từng cử chỉ chịu đựng. Ngoài việc học ra, Thẩm ít khi phải động đến việc nhà. Nếu vô tình gặp ngoài đường, người ta sẽ nghĩ Thẩm là một tiểu thư, một dạng búp bê trong khung kính.

Thẩm học giỏi, xinh đẹp, tốt bụng, chừng ấy quá đủ để mẹ tự hào. Ngày Thẩm đưa Kiên về ra mắt, bà vui mừng luống cuống đến nỗi nói năng lắp bắp hơn thường ngày. Và từ cửa sổ, mẹ Thẩm nhìn theo bóng con gái tiễn người yêu qua cánh cổng chung cũ kỹ của cả khu tập thể. Thẩm ngước lên và bắt gặp đôi mắt long lanh của mẹ. Bà đã có thêm một niềm tự hào về con gái. Kiên chắc chắn sẽ là chỗ dựa vững chãi cho cuộc đời Thẩm. Anh có tất cả những gì mà những người cùng trang lứa chưa chắc đã có được: Một vị trí công việc tốt, bản lĩnh chín chắn của người đàn ông trưởng thành, đặc biệt là không có bất cứ một dấu hiệu nào so sánh hoàn cảnh của mình với người yêu.

Thẩm đã đến nhà Kiên. Một căn nhà không quá lớn nhưng tiện nghi, ấm cúng. Kiên chỉ ở có một mình. 3 năm trước, mẹ anh sang Úc định cư cùng chị gái. Kiên nói: “Bố là một người cực kỳ đặc biệt với anh. Anh muốn ở lại, cạnh bố và hương khói dù cho ông đã ra đi từ rất lâu. Vả lại, anh sẽ rất ân hận nếu mình ra đi, anh sẽ không được gặp em và không có được em”. Thử hỏi có cô gái nào không ngã lòng trước những lời “đốn tim” như thế?

***

Mưa ngừng rơi, gió cũng thôi chơi trò đuổi nhau trên đường ray, Thẩm ngồi xuống chiếc ghế đá còn lưu lại hơi ấm của một hành khách vừa đón chuyến tàu xuôi về Nam. Mới sáng nay, Thẩm còn mải lựa món quà để tặng mẹ chồng tương lai, Kiên cũng vừa kịp đón chuyến bay cuối cùng để trở về nhà. Và 2 bà mẹ đang chuẩn bị tinh thần để gặp thông gia tương lai trong bữa cơm thân mật ở một nhà hàng nổi tiếng. Một đám cưới trong mùa xuân đang cận kề. Tất cả vỡ vụn chỉ trong khoảnh khắc.

***

Khoảnh khắc khi Thẩm đẩy cánh cửa nhà hàng.Mái tóc búi thấp thân quen của mẹ lặng lẽ.Và gương mặt người phụ nữ quý phái đối diện – chắc hẳn là mẹ Kiên -không một nét vui. Thẩm chưa kịp hiểu gì thì mẹ Kiên đã đứng dậy. Đôi mắt bà lướt qua gương mặt thiên thần của Thẩm. Kiên cũng vừa kịp đến. Anh ngơ ngác không hiểu gì. Ra hiệu cho Thẩm, anh chạy theo mẹ, đang đi như bay ra khỏi cửa hàng.

***

Đó là lần đầu tiên mẹ và Thẩm ngồi chung với nhau trong một cửa hàng mà không có bố. Những món ăn được mang lên. Mẹ gắp thức ăn cho Thẩm như những ngày còn nhỏ.Bà chậm rãi ăn, như chưa từng xảy ra bất cứ chuyện gì.

Khi mẹ áp cốc trà nóng lên má, Thẩm chợt nhận ra mẹ rất đẹp.Vốn dĩ gương mặt bà có nét, hôm nay lại được trang điểm tinh tế, trông khác hẳn vẻ mộc mạc thường ngày. Nhìn bà lúc này ai dám bảo “vợ chồng quạ sinh ra công”.

“Ngày trước, nghe người ta nói, mẹ cũng có chút nhan sắc. Nhưng rồi một lần lái xe, bố con lỡ gây ra tai nạn nghiêm trọng. Ông bị tàn phế còn người kia thì không qua khỏi. Vụ việc được đem ra khởi tố. Mẹ nhan sắc tàn phai, gia đình ta đã khuynh gia bại sản, nợ nần chồng chất bao năm qua vì số tiền bồi thường cho gia đình người bị nạn. Bố con không phải đi tù nhưng vĩnh viễn sống cuộc đời trên xe lăn. Còn gia đình kia, người chồng chết đi, người vợ một nách nuôi hai con khôn lớn.Con gái lấy chồng rồi định cư ở nước ngoài, còn con trai cũng thành đạt, đem lòng yêu một cô gái xinh đẹp…”.

Thẩm trở về nhà khi thành phố đã lên đèn. Trong những căn phòng tập thể, người ta đang náo nức chuẩn bị cho những ngày Tết sắp gần kề. Tiếng trò chuyện, tiếng trẻ con cười đùa, tiếng một người mẹ gọi điện thoại cho con trai ở xa… Mẹ đang chuẩn bị đến bệnh viện để kịp ca trực. Khép nhẹ cánh cửa, mẹ nói đủ tầm hai người nghe: “Mẹ nói với bố, con đi trông bạn nằm viện. Mẹ phần cơm con đấy. Ăn rồi đi ngủ sớm. Ngày mai còn nhiều việc lắm”.

Lúc Thẩm xếp xong mấy bộ quần áo vào chiếc va li nhỏ, định đẩy xuống giấu dưới giường thì bố xuất hiện.“Có chuyện gì xảy ra phải không con?”. Thẩm cố tránh ánh mắt của bố. “Bố đã linh cảm có chuyện gì rồi, từ lúc mẹ con về. Sớm muộn gì thì bố cũng biết thôi”. “Bố! Từ lâu lắm con đã mơ về một chuyến đi đến một miền đất xa lạ, đón Tết một mình để cảm nhận thật sâu sắc về mọi thứ. Nhiều năm qua, con đã quá hạnh phúc trong vòng tay bao bọc của bố mẹ. Con không biết gì cả, kể cả vụ tai nạn của bố. Cho mãi tới hôm nay, khi mẹ gặp mẹ Kiên. Bố biết không, người mất trong vụ tai nạn của bố chính là bố Kiên”.

Sau bấy nhiêu năm, Thẩm mới nhận ra rằng bố thực sự là một người rất bản lĩnh. Ông nắm lấy tay con gái, dáng người hơi chùng xuống bởi những lo nghĩ tháng năm: “Con và Kiên hoàn toàn không có lỗi gì trong chuyện này cả. Bố không ngăn được con và chuyện của bố không thể ngăn trở được hạnh phúc của hai đứa nếu có tình yêu đích thực. Hãy làm những gì con muốn”.

***

“…Xin mời quý khách đi tàu nhanh chóng ổn định chỗ ngồi. Đoàn tàu sẽ chuyển bánh trong 5 phút nữa”. Tiếng loa gọi hành khách làm Thẩm giật mình bừng thức.Trên toa 9 chỉ còn lại 2 chiếc ghế duy nhất, Thẩm ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh cửa sổ. Nhắm hờ mắt, những âm thanh sắp xếp hành lý lỉnh kỉnh của hành khách chuyến tàu cuối đập vào tai Thẩm, mờ dần, mờ dần…

“Hành khách cho kiểm tra vé tàu”, Thẩm choàng tỉnh bởi tiếng gọi khúc chiết. Sục vào túi áo khoác, Thẩm nhặt ra tờ giấy nhỏ chìa qua mặt gã mũ áo sùm sụp ngồi bên cạnh. “Cái gì đây, vé tàu cơ mà”, người soát vé cáu kỉnh. “Sao cơ ạ?”, Thẩm hỏi. “Cô đưa cho tôi vé tiễn làm gì?”.

Thẩm sực tỉnh.Thôi chết. Đầu óc bấn loạn, Thẩm quên cả mua vé tàu, vô thức trả tiền và cầm tấm vé tiễn người ta ấn vào tay. “Vé đây ạ!”. Một giọng nói quen thuộc làm Thẩm giật mình. Nhận lại 2 chiếc vé từ tay nhân viên tàu lửa, chiếc mũ được kéo cao lên lộ gương mặt điển trai và nụ cười ấm áp của Kiên.

“Sao anh biết?”, Thẩm mở to đôi mắt. “Đây là món quà anh chuẩn bị cho em từ trước, 2 tấm vé để đón Tết ở một miền đất xa lạ”, Kiên vịn thanh đỡ đồ, nhìn Thẩm say đắm. “Và sao lại là toa 9?”, “Chẳng phải em từng thổ lộ nếu đi tàu sẽ chọn toa 9 sao?Ý thức dẫn em đến toa 9. Mà anh cũng chưa từng hỏi vì sao lại là toa 9?”. “Kỷ niệm năm em 9 tuổi. Một cậu bạn cùng lớp ngỏ lời mến em”, Thẩm nói khi đã ngả đầu vào vai Kiên.“Anh đã nói chuyện với mẹ rồi, hãy bỏ qua hết tất cả em nhé, anh tin dưới suối vàng, bố cũng mừng cho hạnh phúc của chúng mình. Anh đã đặt toa số 1 cho chiều về.Từ giờ đến lúc đầu bạc răng long, mình sẽ đặt vé với số lần đi tàu cùng nhau tương ứng với số toa. Còn lúc này, anh chỉ muốn đón một cái tết thật đáng nhớ bên cạnh người mình yêu thương nhất, dù là ở một miền đất xa lạ, chỉ cần mình có nhau, chỉ cần mình yêu nhau”.

Tiếng còi tàu dường như cũng nghe lời Kiên nói, reo vang đồng tình, xé gió băng qua ngày tàn năm cũ.

Truyện ngắn của MỘC ANH 

Theo PNVN

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống
wap tai zalo chat 2017 nhanh
  • Chăm sóc trẻ
  • Kiến thức gia đình