Home » Truyện người lớn » Quỳnh-phần cuối

(Tiếp theo và hết) Hắn và chị cùng ở trong một góc nhọn của Hà Nội, nơi có những ngôi nhà lô xô xây theo thế đất tận dụng thành hình tam giác, thành đường xiên, lọt thỏm giữa những tòa cao ốc. Nhà hắn chỉ cách nhà chị một con hẻm rộng hai mét, hằng ngày mấy mụ nạ dòng miệng loe, môi xề vẫn thường chụm đầu hơn hớn kể cho nhau xem ăn gì cho đẹp, ăn gì cho thơm. Bên vỉa hè láo nháo hàng tôm hàng tép, xì xụp những quán ăn đứng, ăn ngồi, ăn bệt, ăn chạy.

Chỉ có những cơn mưa là có thể san bằng mọi góc, cuốn trôi mọi lớp bụi khiến con hẻm rộng và sâu, người ta đi mãi không hết những phần đường của mình. Mưa làm vị rượu nhạt thếch mỗi khi hắn thấy sau chiếc áo mưa trong suốt là lớp áo mỏng dấp dính vồng ngực phập phồng của chị. Mưa làm nhòe phấn, lem son để lộ đôi má ửng hồng của chị khi ai đó nói vống lên, níu theo bước chân một lời khen vội. Có những thứ chỉ nhìn thấy ở tầm cao hơn con hẻm thấp so với mặt nước biển này, nơi ấy hắn nhìn chị hàng ngày qua một chiếc cửa sổ hình ngôi nhà của loài chim câu được sơn mầu trắng bên cạnh đặt chậu quỳnh mơn man xanh. Chiếc cửa sổ được làm bằng kính mầu trong suốt không bao giờ đóng, thỏa thích gió, hanh hanh nắng.

quynh1

Hắn là lập trình viên trẻ nhưng đã chán ngấy tận cổ công việc của mình. Ngày của hắn tiếp diễn với phòng máy lạnh và máy tính, trà đá wifi cũng máy tính. Chưa từng yêu, chưa từng hẹn hò. Ðứng ngoài những cô gái nhạt nhẽo như dưa thiếu muối, hắn luôn nghĩ mình chỉ yêu chiếc máy tính mà hắn gọi là em. Ðưa tay lên màn hình là hắn cảm nhận thấy làn da mịn màng của em, trỏ tay vào chuột hắn đã cầm được bàn tay em, chỉ cần gõ bàn phím hắn có thể xâm nhập em. Em luôn hấp dẫn, ở bên hắn 24/24 giờ và quan trọng hơn là hắn có thể thỏa sức khám phá em. Thế thì tại sao lại không yêu em nhỉ? Thế thì tại sao lại phải đau đầu vì những cô gái hay nũng nịu, giỏi đòi hỏi và nhiều chuyện. Hắn đã sống quá đơn giản nhưng tới lúc muốn mình phức tạp hơn. Chiếc máy tính trở nên sần sùi, khô khốc với màn hình xanh lét, rần rật chạy khiến hắn mệt mỏi. Hắn không làm được việc gì khi nghĩ về chị sau lần đầu tiên hoa quỳnh nở. Từ đó, ô cửa sổ mầu trắng, bên cạnh trồng bụi quỳnh xanh có sức hút kỳ lạ với hắn từng ngày. Hắn có thể nghe tiếng chị ho khi thời tiết chuyển mùa. Hắn gõ google. Không phẩy không sáu giây có hơn hai triệu kết quả. Mật ong. Chanh muối. Gừng. Ô mai. Viên ngậm. Terpin. Hắn sẽ tư vấn cho chị. Hắn thấy chị đi chợ. Gà. Nấm hương. Hạt sen. Hắn tra google, không phẩy mười lăm giây có hơn bảy mươi nghìn kết quả. Hầm. Tần. Súp. Hắn sẽ học nấu từng món cho chị. Nhất định thế!

– Mời chị cà-phê sáng?

Hắn đợi chị ở quán cà-phê thu mình trong hẻm. Hắn loay hoay mặc sơ-mi kẻ, quần ka-ki. Hắn nói cho chị về chanh, muối, gừng, hầm, tần, súp. Chị cười thú vị.

– Em có thể làm học trò của chị?

Chị cười hiền hậu.

Từ ấy, hắn được ngắm nhìn chị từ một cự ly gần hơn khoảng cách giữa hai cửa sổ. Hắn thường ở lại sau cùng khi lớp học đã tan, đứng bên khóm quỳnh để nói với chị về những tin tức trong ngày, những chuyện lặt vặt quanh khu phố hay những chuyện không đầu, không cuối. Mỗi lần hắn ra về, thằng con trai nhìn hắn với đôi mắt chong chong.

***

Ðêm quạt gió lạnh, hắn và chị cùng đứng chung một ô cửa. Chị mặc áo lụa trắng dịu dàng, trên áo thêu hình bông quỳnh cánh mỏng, một con đom đóm đậu trên hoa, như một cuộc thám hiểm, một cuộc dạo chơi hay chỉ  như sự sắp đặt của người thêu tay giữa hai vật thể cùng tỏa sáng trong đêm. Hắn đưa chậu quỳnh ra phía mưa, loài hoa thân xương rồng mỏng đón mưa như căng lên nhựa sống. Hắn đưa tay gỡ mái tóc xõa rối của chị bằng những ngón tay cục mịch đã từng chỉ biết gõ bàn phím.

– Em yêu chị. Hắn nhìn vào mắt chị bằng cái nhìn cương nghị.

– Chị có gia đình, chị còn đứa bé. Em có tuổi trẻ, em còn sự lựa chọn đúng đắn.

Chị nói, rõ ràng từng tiếng như một sự chuẩn bị chu đáo từ trước.

– Không! Em thù người đàn ông làm chị khổ, em thù chị. Tại sao chị lại lấy chồng từ lúc em chưa dậy thì?

 Sự quả quyết làm chị muốn gục đầu vào khuôn ngực vạm vỡ của hắn. Dường như hiểu điều đó, hắn ôm lấy chị, thấy lồng ngực mình nhức nhối.

– Bao giờ hoa quỳnh nở… Chị thầm thì.

Bên ngoài ô cửa, quỳnh ngủ vùi trong vòng tay màn đêm.

Bao giờ quỳnh nở?

Chị và hắn sẽ cùng nhảy một điệu nhạc. Hắn là một partner thực sự, hiện hữu, Chị sẽ không hối hận khi mình là Mỵ Châu chỉ biết làm theo trái tim. Chị giống như loài bướm đêm, loài bướm cánh mỏng ham muốn bay tới đỉnh cao nhất của tình yêu dù ngay sau đó nó mau chóng rơi vào cái chết trong những ngọn lửa sáng chói.

Bao giờ hoa quỳnh nở?

Hương miên man. Quỳnh e ấp bung cánh. Chị từ từ trút xiêm y.

Bao giờ hoa quỳnh nở?

Dù chỉ là khoảnh khắc của một đêm.

Họ cùng chờ hoa quỳnh nở vào rất nhiều đêm im lặng, cùng chìm trong hương thơm miệt mài bay đến từ hai thế giới riêng, chỉ biết quỳnh đã mang họ lại với nhau.

Nhưng quỳnh vẫn chỉ là một mầu xanh ngằn ngặt.

Chị mải miết tìm câu trả lời trong những giấc mơ nhưng chỉ thấy loài hoa đoản mệnh ấy bung từng cánh phiền muộn, nở lay lắt như khuôn mặt cô phụ trắng bệch, nhòe nhoẹt phấn son chắp vá trên những mảnh gương đã vỡ. Ðứa con gái của anh trốn trong gương, đội lốt thần gương và cười chế nhạo chị về câu chuyện nó gọi tên: “Phi công trẻ lái máy bay bà già”. Thằng con trai như cũng biết. Nó lẳng lặng nhiều ngày. Chị sợ sệt tất cả, y như ngày nhìn thấy tấm ga giường mầu trắng anh chuẩn bị để đón về những giọt máu. Chị sợ sệt những thứ mang tên đạo đức. Ðàn bà là danh hiệu cao quý nhất mà người ta có  thể phong cho linh hồn, cao quý hơn nhiều danh hiệu trinh nữ.

Quỳnh vẫn xanh mầu thiên thanh như đến từ cõi vĩnh hằng.

Hiện thực và quá khứ, lý trí và tình cảm bủa vây, bám riết lấy chị như loài cây leo hoang dại. Mỗi ngày, thêm một chút thắt chặt từng thớ thịt, mạch máu. Suy nghĩ của chị như những mầm cây chết yểu, mục ra và lại tan thành đất. Người đàn bà tự tay đốt những giấc mơ của mình rồi vùi tro xuống những ngôi nhà xanh rêu, thấp lè tè giữa nghĩa địa mênh mông loài đom đóm.

 Hắn hiểu điều gì xảy ra sau đôi mắt quầng không ngủ, sau những nếp nhăn rủ nhau về tụ họp. Nếu không có hắn chắc chị sẽ bình yên. Hắn thấy lòng mình xon xót.

Quỳnh vẫn xanh như loài cây không có hoa.

Nhiều ngày đóng kín ô cửa nhìn về phía chị, hắn mơ về loài hoa quỳnh bung thành trăm ngàn vũ nữ váy xòe. Hắn hối hả tìm chị nhưng chỉ là những khuôn mặt giống nhau như từ một bản sao của công nghệ lắp ghép chiếu bởi hình ảnh 3D. Những cô gái ảo chỉ như một món nhắm thời thượng của thời đại mà với hắn là phù du. Những cô gái xoay tròn hình đốm sáng  khiến đầu hắn muốn nổ tung, thân mềm oặt, rờn rợn.

 Quỳnh điểm thêm mầu vàng.

 Hắn mở cửa sổ, chỉ để muốn biết chị đang làm gì. Ánh sáng trong căn phòng đầy gương phản lại hắn đến nhức mắt. Từ phía sau lưng, hắn nhận ra sự có mặt của người đàn ông trong căn phòng. Anh đã quay trở lại với mẹ con chị, thân thương như chưa hề có đổ vỡ. Chiếc gương trang điểm trong phòng khách được chuyển vào phòng ngủ. Chị cười, má hồng và môi đỏ.

Quỳnh không còn bên cửa sổ.

***

Có tiếng mẹ gọi về ăn cơm. Thằng bé chăn trâu ngủ quên trên đồng chiều chìm trong giấc mơ kỳ lạ. Nó bay cùng cánh diều, bay qua những nóc nhà tỏa khói thơm mùi cơm vừa chín tới, bay qua con đường hoa dại lạnh lẽo những ngôi mộ, qua con đường núi đá lởm chởm, qua con đường lưng chừng trời mịt mờ sương giăng. Nó thấy vui vì được thả lỏng mình và thỏa thích bay như thế. Nó bay qua thành phố có bầu trời mầu cam, qua bụi xe chật túi áo, qua con hẻm rộng hai mét chật hẹp. Nó nghe những phiên bản rao đêm, loảng xoảng họp chợ, tiếng khóc tức tưởi. Nó thấy thành phố này ngột ngạt, tối và xa lạ quá. Nó nhớ cánh đồng còn chúng bạn thân. Nó nghĩ tới con trâu đi lạc ăn lúa nhà người. Nó sợ mẹ đi tìm. Nó muốn ăn bữa cơm tối cùng mẹ.

Hắn lang thang trên phố, mơ hồ gặp nó, nhận ra nó chính là phiên bản hồi nhỏ của hắn. Thằng bé đen nhẻm, gầy nhom và cao vổng níu lấy tay hắn bằng bàn tay thô ráp, đứa trẻ con nào không có bố cũng có bàn tay như thế. Nó cài lên ngực áo hắn một bông hoa mầu trắng rồi bay đi. Nó nói về ăn cơm với mẹ.

Trên con đường không bóng người, hắn thấy chị mặc áo lụa trắng, đội nón mê, sương buổi sớm vờn vũ trên khuôn mặt thánh thiện của chị. Chị đang tỉ mẩn rót từng phễu cháo trắng bằng lá đa, lá mít có gắn que tre ở đầu. Những phễu cháo được cắm theo hàng tạo thành lối đi dài. Những vong hồn vất vưởng nơi cõi âm gần nhau hơn, chợt ấm lại nhờ hớp cháo lá đa. Chị mỉm cười với hắn. Hắn chạy theo chị. Chị dẫn hắn đi qua con đường có những bóng người mỏng như sương, sâu thẳm, xa hút. Chị cứ xa dần. Hắn chạy theo, mãi mãi đến kiệt sức, hình ảnh của chị nhòe đi. Hắn nhìn thấy mẹ, rõ ràng và thân thương. Mẹ dang hai tay, hắn lao lên phía trước, sà vào lòng mẹ, quàng tay lên cổ mẹ, duỗi chân níu lấy chân mẹ, thoả thích hít hà hương thơm trên cơ thể mẹ như thuở nhỏ. Nhưng chỉ là ảo giác. Mẹ vụt qua trước mắt như một cái quệt tay nhòe nhoẹt. Hắn thấy người mình lạnh toát. Hắn gọi mẹ thao thiết mà chỉ thấy quanh mình ngào ngạt hương quỳnh.

Mẹ chỉ có hắn là người thân duy nhất. Ngày còn sống, mẹ chỉ yêu hoa quỳnh, một loài hoa mang tên mẹ, mang tên một kiếp khổ khi bố bỏ hai mẹ con đi. Hắn nói sẽ ở bên mẹ mãi và chỉ yêu người như mẹ. Mẹ dặn khi mất hãy trồng bên mộ mẹ một khóm quỳnh. Mẹ sẽ về với con mỗi khi quỳnh nở. Mồ côi, hắn nhìn mầu trắng hoa quỳnh chỉ thấy bơ vơ.

Ngày mẹ mất, hắn trồng bên mộ mẹ một khóm hoa quỳnh. Quỳnh vẫn ra hoa đều đặn những mùa lễ vu lan nhưng người đi qua đường đã không còn gọi đó là quỳnh nữa.

Truyện ngắn của ĐỖ QUYÊN QUYÊN

Theo Báo Nhân dân

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống