Quỳnh

Chị mất ngủ nhiều đêm. Bao giờ cũng vậy, cảm giác ban đầu khi chị ngồi trước gương trang điểm là sự bất an. Ánh sáng chớp nhoáng lóe qua, mầu huyết dụ của chiếc khăn lả lơi trên vai người con gái trong bức tranh treo tường, tiếng u u thiết bị công nghiệp, hình mũi tên kim đồng hồ, mùi X-men…, tất cả đều khiến chị giật mình. Ðã từ lâu rồi, chị không còn bình yên nghe tiếng anh thở đều thỏa mãn sau khi ân ái, tiếng nghiến răng ken két ghê tai, tiếng anh nói mơ trong đêm thứ ngôn ngữ chị mải miết giải nghĩa. Gió sầm sập rượt đuổi nhau trên nóc nhà. Chị thu mình lại trong căn phòng chỉ có màn đêm bủa vây, chiếm lĩnh. Gió lặng xuống rù rì, ì ì… Màn đêm sinh ra giấc ngủ và cái chết, sinh ra tình yêu và cũng sinh ra lừa dối.

Ðã từ lâu rồi, chị không còn bình yên nghe tiếng anh thở đều thỏa mãn sau khi ân ái, tiếng nghiến răng ken két ghê tai, tiếng anh nói mơ trong đêm thứ ngôn ngữ chị mải miết giải nghĩa. Gió sầm sập rượt đuổi nhau trên nóc nhà. Chị thu mình lại trong căn phòng chỉ có màn đêm bủa vây, chiếm lĩnh. Gió lặng xuống rù rì, ì ì… Màn đêm sinh ra giấc ngủ và cái chết, sinh ra tình yêu và cũng sinh ra lừa dối.

quynh

Chị ngồi lặng trước tấm gương, chấm lên khuôn mặt một lớp kem tẩy trang dạng sữa bằng đôi bàn tay ngón gầy. Chị dùng miếng bông, chậm rãi lột đi vỏ mặt nạ bóng bảy thường ngày, lộ ra khuôn mặt thật với những nếp nghĩ như loài cây dại thỏa sức lan chồng chéo lên nhau. Chị dùng nước hoa hồng mang hương thơm của những viên kẹo ngọt rồi thoa son môi từ hỗn hợp tinh dầu và đắp mặt nạ bằng sữa ong chúa. Ở bên anh, chị thích tỉa tót làm đẹp bằng những đồ hiệu anh xách tay về. Nhưng bây giờ chị thụ động làm một cách chán nản và hờ hững như một thói quen cố hữu. Chị vẫn tin ngày anh về, khi ấy, chị không muốn anh thấy khuôn mặt mình xám ngoét, quầng mắt thâm, thêm một vài chiếc mụn và những nếp nhăn mới.

Hình ảnh trong gương khiến chị không còn dám nhìn mình nữa. Chị cúi đầu để mái tóc rũ xuống khoảng không. Thứ thuốc có mùi hắc lẹt làm chị đau đầu. Hồi chiều, chị ra salon tóc, thằng thanh niên có mái tóc lởm chởm như đĩa xôi ba mầu đổ lên đầu chị một hỗn hợp nhầy nhụa rồi dùng chiếc kẹp nóng rẫy kéo tóc chị đến buốt óc. Chị đưa tay chải mà thấy lòng tay mình vương đầy tóc rụng. Tóc đã không còn rụng theo mùa, những sợi tóc gầy hằng ngày vẫn buồn bã rơi, lần lượt ra đi như một phần cơ thể. Anh yêu mái tóc dài của chị nên thường mua những chùm bồ kết lúc lỉu quả đem về dự trữ trong nhà. Anh nướng bồ kết cùng với vỏ bưởi, lá chanh, hương nhu đun thành nước lá, nhẹ nhàng gội đầu cho chị và hít hà hương thơm.

Anh sở hữu niềm đam mê với những chiếc gương. Anh nói thích nhìn hình ảnh được phản chiếu qua gương. Anh dùng gương dẫn truyền ánh sáng, làm rộng không gian và luôn nhìn thấy chị đẹp. Anh tính toán kỹ lưỡng trong cách đặt từng chiếc gương. Gương được bố trí dọc cầu thang khiến cho mỗi khi bước đi chị có cảm giác như mình đang lạc trong xứ sở thần tiên. Trong phòng khách, anh đặt gương ở tầm quan sát để chiếu những hình ảnh tươi đẹp từ khu vườn nhỏ ngoài ban công giúp chị thư giãn với căn phòng tràn ngập hình ảnh thiên nhiên. Anh đặt tấm gương thẳng, cao hơn người trong phòng thay đồ của chị mà mỗi lần nhìn vào bao giờ chị cũng thấy cơ thể mình đẹp với những đường cong kiêu kỳ. Anh không đặt gương trong phòng con trai vì sợ nó giật mình mà làm vỡ. Anh đặt chiếc gương trên bàn trang điểm, đối diện với giường ngủ. Anh bảo như thế sắc đẹp của chị và hạnh phúc của họ sẽ luôn lưu lại trong gương. Chiếc gương được trang trí bằng những hoa văn làm từ hổ phách trong suốt có màu cánh gián ngụ hình ảnh con chim hóa thạch còn nguyên dạng mà anh mang từ Nga về. Anh nói rằng nó rất quý, nó có một và “chỉ xứng đáng với em”.

Ðứa con gái lạ nghiễm nhiên tồn tại trong căn phòng. Nó ngồi trước bàn trang điểm soi xét mình và tấm gương: “Em thích nó”. ” Nó là của em, nữ hoàng ạ”. Anh nói khi một lần nữa lại thích hình ảnh được phản chiếu trong gương. Nó nghe với vẻ hài lòng, ngắm nghía đôi mắt màu khói và chiếc mụn ruồi khóe miệng mà có lần thầy bói phán: “Chín mươi phần trăm cõi đĩ thõa của con nằm ở đây”. “Gương kia ngự ở trên tường. Thế gian ai đẹp được dường như ta”. Nó hỏi và cười ma mãnh khi nghe tiếng thần gương ca ngợi những lời có cánh như gõ nhạc vào tai. Anh đang nằm ườn người trên giường chờ đợi.

Chị gạt tay làm chiếc gương vỡ thành nhiều mảnh nhọn hoắt. Con chim hóa thạch mầu đen thoát xác bay lên khiến chị hình dung về loài chim ác. Loài chim mầu đen như màn đêm, có giọng khàn khàn và mang bất hạnh. Ðứa con gái mặt non choẹt chỉnh lại chiếc váy ôm sát, vểnh lên những đường cong khiêu khích nhìn vào chị khinh khỉnh: “Cứ đau khổ đi, bà đang bước vào thời kỳ tiền mãn kinh đấy” rồi cười một cách khoái trá: “Anh ấy là của tôi”. Ðứa con gái ôm ngang eo anh bằng đôi bàn tay mơn trớn. Anh bình thản nhìn chị, bước đi nhanh. Thằng con trai nấp mình sau chiếc gương, mắt ầng ậc nước.

Từ đó, những chiếc gương loang loáng trong phòng đều gây cho chị cảm giác lạnh rợn người và giả tạo. Mỗi khi nhìn vào, chị đều thấy hình ảnh mình trở nên méo mó và kỳ dị. Thằng bé đã dỡ chúng xuống, xếp hết vào kho và chỉ để một chiếc gương trang điểm trong phòng khách. Thằng bé có khuôn mặt không giống anh thản nhiên khi nghe chị nói tên một vài cô gái. Nó nói: “Con chỉ yêu người như mẹ”.

***

Trước khi ngủ bao giờ chị cũng cùng quỳnh tắm trăng. Chậu quỳnh này do anh mang về, có thể như một món quà chia tay mà chị nhận lấy như một niềm đau, nuôi dưỡng, tôn thờ một tình yêu.

Chị ngồi lâu bên khóm quỳnh cảm nhận hơi lạnh hòa cùng ánh trăng rớt trên ô cửa đọng lại thành giọt. Khoảnh khắc đài hoa rung rinh vặn mình khiến chị ngỡ ngàng. Nụ hoa hé mở. Cánh hoa gầy e ấp. Quỳnh bung xòe bừng sáng che cả vầng trăng, hương thơm ôm choàng lấy màn đêm. Mầu trắng của hoa làm chị nhớ tới mầu tuyết của những chiếc lông ngỗng nàng Mỵ Châu lầm lỗi, đáng thương đã đánh dấu cho người tình trên đường trốn giặc. Chị chìm trong cảm giác đê mê, bay bổng. Mắt chị chan chứa ánh trăng, đôi môi thơm quỳnh hương.

Nhưng quỳnh chỉ là quỳnh trong cảm giác người ta chờ đợi nó, quỳnh không còn là quỳnh nữa khi lõa thể dưới màn đêm. Chị vốn là người không thích thay đổi, những gì được chị thiết lập sẽ được mặc định mãi mãi như hơn hai mươi năm chỉ yêu duy nhất anh. Anh phản bội làm chị muốn nổi loạn. Chị thấy người mình rạo rực, căng tràn như muốn bứt phá trong chiếc váy ngủ voan mầu trắng.

Chị muốn hư.

Hoa quỳnh rực rỡ mà thanh cao như một vũ nữ đài các. Chị mở một bản nhạc du dương, hòa mình trong vũ điệu đắm mê cùng hương quỳnh. Ánh mắt mong chờ, khoảnh khắc chị chạm vào tay partner dâng lên đầy cảm xúc. Chị cảm nhận lực truyền, hơi nóng từ toàn bộ cơ thể của bạn nhảy tới lồng ngực thổn thức, qua cánh tay, khuỷu tay, cổ tay và cuối cùng là bàn tay, khao khát đọng trên đôi môi trễ nải nũng nịu.

Hắn ở phía bên kia ngôi nhà, nhìn quỳnh nở, ngắm chị rất lâu qua ô cửa sổ cách một khoảng đêm dày đặc. Hương quỳnh vướng vít trong tâm trí hắn như bay đến từ một nơi xa lắm. Hắn nhìn chị, ngỡ như mình là một partner của chị, cùng chị lột xác và giải thoát. Chị ngả đầu vào vai hắn, mái tóc mềm cọ trên khuôn mặt hắn êm ái, mắt hắn đậu trên vồng ngực chị mọng hương quỳnh. Hắn lặng đi trong đê mê như một cám dỗ thánh thiện.

Chị buông mình xuống chiếc ghế salon và thiếp đi, thấy nhoi nhói ở đầu lưỡi, ở cổ, ở ngực. Khi yêu, anh thường cắn lên cơ thể chị như một sự đam mê chiếm hữu. Chị vùng vẫy trong cảm giác ngột ngạt và đau đớn, thấy như được giải thoát, bay lơ đãng tựa đám mây rồi ngụ lại trên cầu vồng bảy sắc, nơi có bảy chú lùn, bảy nốt nhạc, bảy hành tinh, bảy tầng trời. Có khi chị ngỡ mình nhẹ bẫng như chìm đi, rõ ràng mình đang tan ra trên chiếc giường ươm đầy hạt giống. Những mầm cây ủ lâu ngày như cựa quậy, đâm rễ, chồi lên qua những ngón tay, trên từng thớ thịt non xanh bởi cơn mưa mát lành tưới tắm.

Quỳnh tình tự cùng đêm.

Buổi sáng, chị thức dậy thấy người mình nhẹ bẫng như bị rút hết sức. Không ngồi trước bàn trang điểm để kỳ cọ phấn son, chị lặng người nhìn đóa quỳnh rũ rượi héo hon như một giọt nước mắt. Quỳnh như người lữ hành kiệt sức trên sa mạc dù hôm qua đã là một nụ cười rạng rỡ. Chị cười nhạt, sau hai mươi năm làm vợ mới phát hiện ra ở đàn ông sự man trá nằm ngay sau vẻ tử tế thường ngày của họ.

***

Chị mở một lớp dạy thêm tại nhà. Những học trò mới lớn chân dài, môi đỏ mọng, tóc hoe vàng, váy áo xúng xính ngay trong lớp học khiến chị nghĩ tới đứa con gái đã mang anh đi. Lão đứng trước cửa nhà, khuôn mặt tỏ vẻ lo lắng, tàn thuốc vung vãi dưới chân khi lớp học thêm vừa tan. Lão là cha của một học sinh, hằng ngày vẫn đón đưa con đi học và trao đổi với cô giáo để con được quan tâm hơn.

– Chào anh, hôm nay cô bé nghỉ học anh ạ, tôi tưởng anh biết.

– Cô giáo, tôi muốn gặp cô có chút việc riêng về cháu. Tôi có thể vào nhà? Lão nói, lộ ra hai hàm răng trắng hếu.

Lão bước vào, điềm đạm ngồi xuống, nhìn vào mắt chị đầy tin cậy:

– À, chuyện về cháu nhà tôi.

Nhưng khi chưa nói hết câu, lão đã đứng dậy, ngồi sang phía đối diện, ngay sát cạnh chị, khóe mép giật sừn sựt, đôi mắt nhìn chò chõ vào cơ thể khiến chị có cảm giác nhồn nhột.

– Cô giáo, cô rất đẹp, tôi biết em đang cô đơn và… anh muốn…

Giọng lão lục ục như sôi nước. Lão ôm lấy chị, ấp vào tường, miệng sặc mùi khói thuốc miết vào cổ, vào tai chị hằn những vệt đỏ. Hai cánh tay lão như một chiếc khóa còng khiến sự chống cự trở nên vô nghĩa.

Cánh cửa bị đạp mạnh, một cánh tay hắn hất lão về phía sau, một cánh tay tạo cho chị khoảng an toàn. Hắn nhìn lão già có mái tóc đốm như rắc muối với đôi mắt hằn vệt tức giận. Lão nhìn hắn, trên khuôn mặt dầy cồm cộm đen như mỡ trộn bồ hóng là ánh mắt như những lá bài sấp ngửa. Lão cười khình khịch rồi rồ ga đi.

Chị cảm ơn hắn nhưng cũng không khỏi thắc mắc hắn là ai?

Partner – Hắn thản nhiên đáp.

Truyện ngắn của Ðỗ Quyên Quyên

(Còn nữa)

Theo Báo Nhân dân

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *