Home » Truyện người lớn » NHỮNG NGƯỜI NUÔI LỬA – tiểu thuyết Khôi Vũ (Kỳ 8)

6.

Nam đoán chắc rằng kế hoạch đối phó với một tay nhà báo từ Sài Gòn tới lâm trường Đại Ngàn điều tra theo đơn tố cáo của công nhân của anh đã được anh ta thay đổi toàn bộ, khi anh ta bất ngờ nhận ra Nam là người quen cũ ở làng Đồi.

Danh cao lớn, đẹp trai, dáng tự hào. Anh ta vỗ vai Nam:

– Tưởng ai, hóa ra là con trai bác Sáu Thành. Hồi đó, cái hồi bác Sáu bị bắt, cả làng Đồi ai cũng cầu trời cho người bị hàm oan được trả tự do. Tôi nhớ, hồi đó tôi mới mười, mười một tuổi, học lớp nhì trường thầy Bảy Tín.

Nghe nhắc tới thầy Bảy Tín, Nam không khỏi bồi hồi:

– Hồi đó tôi học lớp ba, nhà tôi ở cạnh nhà Huyên, cô hiệu trưởng trường Đồi bây giờ…

Danh nói:

– Tôi đề nghị thế này. Trước sau gì thì chúng ta cũng sẽ phải làm việc với nhau về những gì thuộc lãnh vực công tác. Nhưng hãy tạm để đó. Đêm nay, tôi và anh sẽ nói chuyện với nhau về những kỷ niệm ngày xưa. Anh thích uống rượu hay uống bia? Bia nhé! Ồ! Rượu à! Lại là rượu đế nữa! Nước mắt quê hương! Nhà báo các anh chắc tửu lượng cao lắm? Thú thật tôi không quen uống rượu đế. Thường thì tôi uống bia, bia lon ngoại, tất nhiên, còn rượu thì cũng phải là rượu ngoại. Anh đừng cười, đừng cho là tôi vọng ngoại. Nhưng tôi vẫn cứ nghĩ rằng cái món uống hại sức khỏe ấy mà là của “ông ta” sản xuất vẫn cứ nhiều độc tố và có hại hơn do “ông Tây” làm. Nhưng, nói là nói vậy, chớ đêm nay, tôi sẽ cố gắng hầu tiếp anh. Về mồi, chúng ta sẽ có một đĩa thịt rừng tuyệt vời, tôi cam đoan với anh như thế!

Nam tự bảo mình: “Danh chơi ván bài tình cảm với mình chớ chẳng phải đơn giản là anh ta muốn tâm tình. Nhưng chẳng sao. Cứ tạm để công việc lại ngày mai sẽ tính”.

Đêm trong rừng, trời lạnh. Hành lang căng tin nhìn ra dòng sông đen vắng. Đêm nay, theo lệnh giám đốc, căng tin chỉ tiếp khách ở gian ngoài, không ai được phép ra hành lang phía sau, nơi anh ta tiếp Nam. Một loạt lệnh khác : nhạc mở nhỏ, chọn nhạc hay, cấm tuyệt đối mở nhạc hải ngoại, nhạc sến cũ. Mua một lít rượu nếp loại thượng hạng, nếu ngoài chợ không có thì đánh xe qua bờ nam tìm mua cho bằng được. Nhà bếp làm một đĩa thịt heo rừng xào lăn, cho thật cay. Lệnh cuối cùng: trưởng phòng hành chính chuẩn bị xe, súng ống, có thể nửa đêm sẽ có một chuyến đi săn trong rừng… Danh quả như một lãnh chúa!

Danh nhìn ra dòng sông phía trước, nói với Nam sau khi thuộc cấp đã lui chân:

– Ở rừng, kỷ luật phải nghiêm và dứt khoát như thế đấy, anh Nam ạ. Giám đốc như tôi buộc phải hành xử như một ông vua dù thật lòng không muốn chút nào…

Nam nghĩ: “Danh đóng kịch không đến nỗi tồi”.

– Trước khi tới đây, tôi có ghé thăm bác Ba…

– Ồ! Điều này thật bất ngờ! Nhưng sao anh biết nhà tôi ở làng Đồi mà tìm đến?

– Anh nói lạ chưa! Tôi đã từng là dân ở đó. Vả lại, đường đi tại miệng. Thêm nữa, gia đình của một người nổi tiếng như anh thì người nào ở làng Đồi lại không chỉ được cho tôi…

– Anh đã tìm hiểu được những gì về tôi nào?

– Cho phép tôi không trả lời. Chúng ta đã thỏa thuận với nhau rồi mà. Đêm nay, chúng ta tạm gác công việc lại…

– Phải. Tôi xin lỗi. Chúng ta sẽ chỉ nói chuyện với nhau về những kỷ niệm. Thời gian trôi nhanh quá phải không anh Nam? Mới ngày nào bọn mình còn là những đứa trẻ ham chơi. Hồi đó, anh có thường ra chơi nơi mấy ngọn đồi cỏ hay không? Tôi thì chẳng chiều nào vắng mặt. Hồi đó, tôi thích nhất trò chơi vật nhau trên cỏ…

Kỷ niệm buổi chiều trên đồi cỏ cùng Huyên khiến câu nói của Nam như mơ màng:

– Hồi đó, tôi mơ lớn lên sẽ được bay cao lên bầu trời như một cánh diều…

– Còn tôi ngoài ước mơ chiến thắng tất cả bạn bè trang lứa, còn muốn chinh phục vùng rừng bờ Bắc. Bây giờ, tôi đã làm được điều mình muốn. Tôi đã rời khỏi làng Đồi lo chuyện học hành, đã đi đây đi đó để rồi cuối cùng tới đây, tới khu rừng Đại Ngàn bên kia dòng sông tuổi nhỏ của chúng ta. Tôi nói thế là muốn chứng minh rằng tình yêu rừng đã nẩy mầm trong lòng tôi từ nhỏ. Vậy mà… Anh biết không? Người ta tố cáo tôi phá rừng!

Nam mỉm cười:

– Anh Danh à, anh lại nói về công việc nữa rồi…

– Xin lỗi…

Giữa những ly rượu nếp cay miệng, nóng bụng, những miếng thịt heo rừng thơm ngậy, cay ngọt đậm đà, câu chuyện lại xoay quanh những người ở làng Đồi…

– Chắc anh Danh biết nhiều về cô Huyên?

Nam hỏi khi nỗi nhớ về Huyên tràn ngập lòng anh.

– Biết! Đó là một người học trò quyết nối chí thầy Bảy Tín. Đó là một cô giáo yêu nghề, một cô hiệu trưởng cứng cỏi, cũng có thể bảo là bướng bỉnh! Nhưng tôi rất thích mẫu người như thế. Người có khả năng bao giờ cũng có ý kiến riêng và quyết bảo vệ ý kiến của mình, vì thế bị cho là bướng bỉnh. Bản thân tôi, có lẽ anh đã biết, người ta không ưa, người ta tố cáo chỉ vì tôi dám nghĩ dám làm khác với các giám đốc lâm trường khác…

Thêm một lần nữa, Danh để lộ ý định phân bua nhân bữa rượu này. Nam không nhắc anh ta nữa mà lái câu chuyện qua hướng khác:

– Thuở còn nhỏ, cô Huyên đã rất thích chuyện cổ tích. Bây giờ cô ấy vẫn mê cổ tích. Có điều, do chính cô ấy nghĩ ra rồi kể cho học trò nghe. Để tôi kể cho anh nghe một chuyện mà tôi được nghe kể hôm ghé thăm Huyên. Đó là chuyện của con sông Nai và vùng đất nó chảy qua…

Nam kể. Danh lắng nghe, thỉnh thoảng gật gù.

– Một câu chuyện thú vị! – Danh kết luận sau khi Nam kể xong – Tôi biết để có câu chuyện này, cô Huyên không chỉ tưởng tượng. Tất cả các chi tiết trong câu chuyện đều dựa vào các sự kiện lịch sử cấu tạo địa chất miền Đông Nam bộ. Chẳng hạn cô ấy đã dựa vào giả thuyết của Xô Ranh cho rằng trước kia sông Cửu Long đã chảy qua vùng này, sau đó nó trượt dòng về phía nam tới vị trí như hiện nay để nhường miền đất mới được nâng lên cho sông Đồng Nai chảy qua. Hoặc là chi tiết Cha Đất nổi giận phun dòng sông lửa là dựa vào hiện tượng núi lửa phun dung nham tạo ra vùng đất đỏ trên dải đất miền Đông của chúng ta…

– Tôi không ngờ anh am tường lịch sử địa chất quá!

– Anh quên rằng tôi là một kỹ sư nông lâm sao? Và tôi cũng còn là một người nhạy cảm.

– Ý anh muốn nói gì?

– Cô Huyên muốn dạy học trò của mình bài học yêu thương con người và thiên nhiên. Đó là điều anh muốn nhắc nhở tôi phải không?

– Tôi công nhận anh thật nhạy cảm dù rằng tôi không có ý định như anh nghĩ. Tôi chỉ định hỏi ý kiến anh là tôi có nên công bố những chuyện cổ tích mới của cô Huyên như truyện trên lên báo chí hay không?

– Ồ! Nên lắm chớ! Điều ấy sẽ góp phần động viên và an ủi cô Huyên!

– Sao lại là an ủi?

– Cô ấy là một phụ nữ thiếu hạnh phúc. Anh có biết rõ chuyện vợ chồng cô Huyên chia tay nhau không?

– Tôi có biết nhưng chưa tiện hỏi rõ.

– Tôi khác anh. Tôi biết khá rõ chuyện này. Thời gian anh bác sĩ Khoa làm rể làng Đồi, ảnh cũng là người điều trị bệnh dạ dày cho má tôi. Má tôi đỡ bệnh, Khoa trở thành quen thân với tôi. Hồi đó, tôi còn là cán bộ ở sở lâm nghiệp. Khoa thường tâm sự với tôi rằng vợ chồng ảnh bên ngoài coi êm ấm hạnh phúc chớ thật ra hai người thuộc hai dạng người khác nhau. Anh Khoa thì sống thực tế, sống bằng lý trí, trong khi vợ ảnh lại quá lý tưởng và tình cảm.

– Vì vậy mà hai người phải chia tay?

– Tôi tin rằng đó là nguyên nhân sâu xa. Còn đối với xã hội thì mọi người hiểu theo một nguyên nhân khác : Huyên quyết định không cùng vượt biên với Khoa vì xung khắc lý tưởng. Gia đình Huyên có người là liệt sĩ cách mạng!

– Anh có nghĩ còn một cái neo khác đã giữ Huyên lại không?

– Có! Cái neo quê hương!

Nam nhận thấy Danh rất tinh tế. Lần đầu tiên, từ khi tiếp xúc với Danh, anh thấy ấn tượng xấu về anh ta được xóa đi phần nào. Anh nói sau khi uống cạn ly rượu:

– Phải! Huyên yêu làng Đồi kỳ lạ!

Nửa đêm, tay trưởng phòng hành chính tới nhắc chuyện đi săn. Danh có vẻ hào hứng nhưng Nam lại muốn được nghỉ ngơi. Chuyện đi săn phải gác lại. Danh ra lệnh một cô gái dẫn Nam về phòng nghỉ.

Nam đi theo cô gái dẫn đường một quãng không xa lắm, đến một dãy nhà khang trang, cô gái mở cửa một phòng rộng có đủ tiện nghi như một phòng hạng nhất trong khách sạn. Nam vào phòng, ngắm qua một lượt. Tiếng chốt cửa khiến anh giật mình quay ra. Trước đó một giây, anh đã tự trách mình quá bất lịch sự khi không nói lời cảm ơn cô gái dẫn đường. Nhưng, anh ngạc nhiên thấy cửa được chốt trong mà cô gái còn ở lại. Nam đoán ngay ra ý định của Danh. Cô gái có vẻ tự nhiên khi bước tới trước tấm gương soi vuốt lại mái tóc dài để xõa. Đó là một cô gái trạc ba mươi, nhan sắc trên trung bình nhưng khá hấp dẫn nhờ những đường nét của thân thể. Nam tới gần, dừng lại sau lưng cô gái và nhìn vào gương hỏi cô ta:

– Sao cô còn ở lại?

Cô gái không quay lại, cũng nhìn Nam trong  gương mà trả lời:

– Giám đốc bảo em ở lại với anh đêm nay.

Nam tới gần hơn, đặt một bàn tay lên vai cô gái. Cô ta quay lại, ngước mặt nhìn anh, ánh mắt vừa mời mọc vừa khinh mạn. Chắc chắn cô ta đã làm việc này nhiều lần, vừa dùng mọi thủ thuật để quyến rũ đối tượng, vừa tỏ vẻ coi thường bọn đàn ông ham gái. Đôi tay cô gái vòng ôm cổ Nam, mặt vẫn ngẩng lên và đột nhiên, nhắm mắt lại sẵn sàng.

Nam lấy hết phần lý trí còn lại để chế ngự lòng ham muốn bình thường của một người đàn ông. Anh không hành động như cô gái chờ đợi mà nói với cô:

– Em tuyệt lắm! Nhưng đêm nay anh rất mệt. Em có thể về…

Cô gái mở choàng đôi mắt, ngỡ ngàng. Nam mở cửa phòng làm một cử chỉ lịch sự mời người con gái ra về. Cô gái tần ngần đôi giây rồi ngượng ngùng bước ra.

Nam đóng cửa, trở vào, thả mình trên giường. Anh mệt mỏi nghĩ: “Danh quỷ quyệt hơn mình tưởng nhiều”.

7.

Sáng hôm ấy, Đạo nước suối vừa ăn xong gói mì chay điểm tâm thì nhận được giấy mời khẩn cấp của công an xã. Lúc đầu, y còn đưa ra lý này lẽ nọ để phản đối, từ chối tới trụ sở công an làm việc ngay. Nhưng khi hai cậu du kích không dằn được nóng nảy, một cậu thúc mũi súng vào hông y, thì y đành chịu đóng cửa am đi theo họ. Y nghĩ, chẳng nên dại dột chọc giận kẻ có súng trong tay. Con người, ai cũng vậy thôi, giây phút giận dữ kéo đến bất chợt chẳng ai biết trước. Bùm một tiếng, kẻ giết người sau đó có phải ngồi tù thì mạng y cũng đã không còn!

Suốt từ trưa tới chiều hôm ấy, ở quán cố Hai, người ta bàn tán về chuyện Đạo nước suối bị bắt.

Nhà thơ điên Hoài Mộng từ khi được bệnh viện tâm thần cho xuất viện về làng, ngày nào cũng lê la khắp chốn để đọc thơ “tâm huyết” của mình. Mỗi tuần một hai lần, quán cố Hai được ông chọn làm chỗ dừng chân dùng bữa. Như lần này.

Ông nhà thơ ngồi riêng một bàn, dứt khoát không ngồi chung với ai mà ngược lại cũng chẳng ai dám cả gan ngồi chung bàn với ông ta để bị ông ta đuổi đi. Ông ta gọi một dĩa cơm, một ly trà đá, một điếu thuốc đen, dáng ung dung nhàn hạ. Ăn uống xong, vừa hút thuốc ông ta vừa nói với cố Hai:

– Tính tiền cho em út đi cố!

Một giây sau, đúng là chỉ một giây sau đó, không đợi cho chủ quán kịp nói gì, ông ta nói tiếp:

– Rồi héng! Tiền bạc sòng phẳng rồi héng!

Cố Hai cười cười, gật gù:

– Rồi!

Với nhà thơ điên Hoài Mộng thì phải thế thôi. Ông ta không còn ý thức được hành động của mình. Mà ông ta cũng chẳng có tiền để trả. Chẳng sao! Mấy chục năm mở quán, cố Hai đã từng giúp đỡ nhiều người làng Đồi khi cơ nhỡ, khó khăn. Có người từng được nuôi ăn hàng tháng chẳng tốn đồng xu. Có người chỉ phải trả tượng trưng. Bây giờ đến lượt người thương binh mất trí tự nhận là nhà thơ kia, có gì là lạ! Cố Hai lo ít bữa cơm trong tháng cho ông ta cũng như bao gia đình khác ở làng Đồi này lần lượt nuôi ông ta vậy!

Như mọi lần, trong lúc ngồi hút thuốc, uống nước trà đá, nhà thơ điên đọc thơ “tâm huyết”. Những người có mặt trong quán chiều nay ai cũng đã từng một lần chứng kiến cảnh này. Người lắng nghe thực sự và suy tư vì phải đâu những câu thơ của người mất trí kia là những lời trống rỗng. Người thì tỏ ý thương hại. Cũng có người coi đó như một trò vui.

Giọng đọc của nhà thơ sang sảng:

– Làng ta có chuyện nực cười

Đã xưng ông đạo, nợ đời còn vương

Muốn kiếm con nối tông đường

Mà không dám nhận, đổ vương cho người

Làng ta có chuyện nực cười

Đã hai bà góa đẻ đôi trẻ khờ

Mà cô Vân vẫn nằm mơ

Để thằng sâu bọ làm nhơ đời mình

Buồn thay cái cõi nhân sinh!

Anh thanh niên chăn bò mướn Sáu Nhỏ cũng vừa dùng xong bữa, ngồi bàn đối diện nhà thơ, nói vọng qua:

– Tía ơi! Tía làm thơ hay lắm, tuyệt vời lắm! Buồn thay cái cõi nhân sinh! – Sáu Nhỏ ngâm nga – Buồn thay cái cõi nhân sinh… Tuyệt cú mèo! Nhưng tía nói hai bà góa hồi đó và cô Vân y sĩ bây giờ nằm mơ hả? Tía lầm to rồi! Lầm to rồi tía ơi!

Đôi mắt dài dại của nhà thơ nhìn Sáu Nhỏ hỏi:

– Thế nào là lầm to?

Rồi ông ta ứng khẩu ngay một câu thơ lục bát:

– Nhà thơ Hoài Mộng trải đời

Lẽ nào đôi mắt nhìn người lầm sao?

Sáu Nhỏ cười khì khì:

– Lầm! Lầm to chớ tía! Nếu tôi nói là cho tới bây giờ, bà Mười Yên và bà Tám Đố, hai bà đó vẫn còn qua ngủ với Đạo nước suối đều đều thì tía nghĩ sao ? Lần này mà Đạo nước suối vẫn vô sự, tía và bà con làng Đồi này lại thấy hai bà góa kia lại ôm bụng bầu, lại đẻ thêm mỗi người một đứa con cho coi. Về lâu về dài, họ cũng sẽ tiếp tục sản xuất, sản xuất dài dài…

Bất chợt nhà thơ điên Hoài Mộng vỗ đùi, nét mặt hớn hở. “ng ta vừa nói vừa đọc thơ:

– Sản xuất à? Đúng vậy! Trong tình hình khó khăn về lương thực hiện nay, bộ đội giải phóng chúng ta phải tăng gia sản xuất. Nào!

Tăng gia sản xuất bạn ơi

Tay cầy tay súng không rời vẫn vui

Bao giờ chiến thắng khắp nơi

Đánh tan Mỹ ngụy ta thời ấm no…

Sáu Nhỏ cụt hứng lắc đầu. Những người khác cũng không khỏi bị khựng một giây. Rồi, người liếc nhìn nhà thơ, người khẽ lắc đầu. Tất cả đều thông cảm, hiểu những gì đang diễn biến trong tâm hồn ông ta. Lúc này là lúc ông ta không còn tỉnh trí. Ông ta ngồi đó mà lại thả hồn về những ngày chiến đấu trước kia, những ngày cùng đồng đội tăng gia sản xuất.

Cố Hai hỏi khi Sáu Nhỏ trả tiền cơm:

– Nè! Những điều bay nói có đúng sự thật không đó?

– Nếu cố muốn, tôi ra đồi Oan Trái thề trước miếu bà Huỳnh liền bây giờ!

– Nhưng lấy gì làm bằng chứng?

– Đó, vấn đề là ở chỗ đó. Muốn có bằng chứng thì phải bắt quả tang. Muốn bắt quả tang thì phải rình rập nhiều ngày. Nhưng ai chịu đi rình rập cái chuyện trời ơi đất hỡi đó hả cố? Còn tôi? Tôi bắt gặp hai bà kia đi về đêm hôm với Đạo nước suối hoài, lần nào đi qua nhà tôi cũng len lén như ăn trộm. Nói thiệt với cố, tôi không tin kỳ này Ban hương chức đình làng sẽ bắt tội được Đạo nước suối. Còn chính quyền thì đâu có vượt qua được luật pháp để xài luật giang hồ. Rốt cuộc, cùng lắm, Đạo nước suối bị đưa ra kiểm điểm trước dân về tội truyền bá mê tín dị đoan, chữa bệnh không có cơ sở khoa học là xong!

– Chẳng lẽ là như vậy? Qua không tin. Nếu như vậy thì chân lý ở đâu? Lẽ công bằng ở đâu?

Sáu Nhỏ nhún vai:

– Chân lý và lẽ công bằng ở trong đầu, trong tim những người có lương tâm. Nhưng cố Hai ơi, ở đời này, tôi tuy còn nhỏ tuổi chưa trải đời bằng ai nhưng tôi cũng biết là lẽ phải khó tìm như tìm vàng ròng trong đất vậy!

Sáu Nhỏ chào về.

Cố Hai nhìn theo anh thanh niên chăn bò mướn mà không khỏi thấy rúng động trong lòng. Rúng động vì lý lẽ của anh ta về vụ thưa gởi Đạo nước suối. Rúng động vì điều nhận xét cuối cùng của anh ta.

Lẽ phải khó tìm như vàng ròng trong đất vậy!

Sáu Nhỏ khá quá!

Đằng kia, nhà thơ điên Hoài Mộng sau một hồi nói chuyện và đọc thơ về một thời dĩ vãng, đã tỉnh lại. Ông đứng dậy, nghiêm trang chào mọi người bằng cái chào của người lính:

– Tạm biệt bà con! Hẹn ngày tái ngộ!

Khi ông ta đi khỏi, trong quán bắt đầu có lời xầm xì về bài thơ “tâm huyết” mới nhất của ông ta. Một người nào đó cố nhớ và đọc lại bài thơ:

Làng ta có chuyện nực cười

Đã xưng ông đạo, nợ đời còn vương…

* * *

Nắng cháy da cháy thịt.

Đạo nước suối rời khỏi trụ sở công an xã sau khi trả lời hàng mấy giờ liền những câu hỏi đủ loại quanh việc Ban hương chức đình kiện y tội quyến rũ phụ nữ, phá hoại đạo đức. Y ký tên vào biên bản. Y mừng là mình đã không để lộ sơ hở nào, cũng không nhận bất cứ tội lỗi gì trong khi bên nguyên cáo không có bằng chứng nào cụ thể. Nhưng y cũng lo vì biết rằng từ đây, những ngày bình yên của mình không còn nữa. Điều đáng lo nhất là trong lúc làm thủ tục ra về, y nghe lọt mẩu đối thoại ngắn nhưng hết sức căng thẳng giữa đại diện Ban hương chức và chủ tịch xã. Ông hương chức Toàn cho rằng chính quyền tỏ ra bất lực trong việc kết tội Đạo nước suối. Trong trường hợp này dân làng sẽ có cách xử của họ mà hậu quả sẽ không lường trước được. Cái mà Đạo nước suối sợ chính là luật làng của những người mà cho tới như cố Hai cũng chẳng tin lời y.

Đạo nước suối bước đi trên nền đất gan gà rát bỏng. Thỉnh thoảng y lại quệt ống tay áo già lam lên trán lau mồ hôi. Y đã đi được một quãng, gần tới cầu suối Cát thì sực nhớ một việc khá quan trọng phải làm. Y cần phải cho mọi người biết là y đã được thả, đó cũng có nghĩa là y vô tội, trước mắt là như thế. Mà nơi có nhiều người tụ tập nhất chẳng đâu khác quán cố Hai.

Tất cả những ai có mặt tại quán cố Hai đều trố mắt ngạc nhiên khi thấy Đạo nước suối xuất hiện. Y chào mọi người bằng cái gật đầu nghiêm nghị rồi chọn một bàn ngồi, gọi ly nước đá chanh. Cố Hai làm nước cho khách, bưng ra cho y mà không hỏi một tiếng. Con sâu bọ không ngại hạ mình. Y gật đầu chào cố Hai và nói:

– Công an xã mời tôi tới làm việc. Nhưng họ phải cho tôi về vì tôi vô tội, cố Hai à.

Cố Hai thấy nghèn nghẹn nơi ngực. Ông lão nhớ lời Sáu Nhỏ, càng phục anh thanh niên chăn bò mướn. Ôi! Lẽ phải!

Đạo nước suối chỉ uống nửa ly nước rồi trả tiền ra về. Mục đích của y đã đạt được rồi. Y tạm thấy yên tâm trên đường về. Y qua cầu suối Cát mới được thay ván. Y đi theo con đường làng quanh đồi Lửa. Y băng qua một đồi mía mới thu hoạch còn bỏ hoang. Y qua một đồi cỏ thấp có dăm nóc nhà mà căn cuối là của Sáu Nhỏ. Cuối cùng, y nhìn thấy nơi trú ngụ của mình : một căn nhà vách thưng lá, mái tranh không khác gì những căn nhà nghèo trong làng Đồi, nhưng nó lại được nhiều người coi là chốn thiêng liêng: Am tu của ông Đạo nước suối!

Cửa am vẫn khóa trái như lúc Đạo nước suối ra đi. Nhưng khi mở cửa bước vào, Đạo nước suối không khỏi ngạc nhiên khi thấy ngọn đèn dầu vẫn leo lét sáng, nơi bát nhang, ba nén nhang mới cháy hơn nửa. Y đoán hiểu ngay. Trong buổi sáng nay, Mười Yên hoặc Tám Đố đã tới đây đốt đèn thắp nhang thay cho y. Y rịn mồ hôi vì lo. Nếu chẳng may có người bắt gặp thì chắc hai người đàn bà này sẽ khó trả lời khi bị chất vấn tại sao lại có chìa khóa mở cửa vào am ? Đó là một bằng chứng để người ta buộc tội y.

Đạo nước suối cởi quần áo dài vắt lên thành giường rồi đi ngõ sau xuống chân đồi, nơi con suối Cát chảy qua, định tắm mát trước khi trở lên nghỉ ngơi một giấc.

Y thầm kêu lên: “Trời đất ơi! Khổ nạn!”

Trước mắt y, bên bờ suối, Tám Đố đang ngồi giặt giũ, quay lưng về phía y. Y hắng giọng. Người phụ nữ giật mình quay lại. Thấy y, bà ta vội đứng lên chắp tay:

– Đội ơn Trời Phật. Thầy đã được về!

– Phải, họ cho tôi về. Họ làm sao bắt tội tôi được! – Đạo nước suối tự hào nói, nhưng rồi y chợt xuống giọng – Nè, có phải bà mở cửa am thắp nhang đó không? Trời đất ơi! Đờn bà các bà lòng dạ nông cạn lắm. Chết! Chết như chơi, bà có biết không? Có ai ngó thấy bà tới đây không hả?

– Dạ không…

– Vậy thì tốt! Bà về nhà liền bây giờ đi. Bà đi báo cho các đạo hữu biết là tôi đã được về, rồi bà mời họ tới am viếng tôi và nghe tôi giảng đạo.

– Dạ, tôi hiểu rồi.

Bà Tám Đố bưng chậu quần áo đi vội lên am. Bà còn rán giũ khô bộ quần áo già lam, phơi lên dây phơi đâu đó rồi mới quay về phía Đạo nước suối, chắp tay kính cẩn từ giã y.

Đạo nước suối thở phào, thong thả bước xuống suối, ngâm mình vào làn nước mát. Y kỳ cọ, đồng thời cũng tự bảo mình cũng nên rũ sạch những điều phiền toái từ sáng tới giờ để tìm chút thảnh thơi. Một đôi chim Tóc đuổi nhau qua con suối, rồi một con đáp xuống bãi cỏ, con kia đáp theo, quấn quít bên nhau. Đạo nước suối nghĩ tới Mười Yên, rồi Tám Đố. Y có cảm tình với gương mặt hiền hiền bầu bầu của Mười Yên hơn. Nhưng hôm nay thì người đàn bà có gương mặt xương Tám Đố lại tới lo chuyện nhà cửa cho y. Đôi chim Tóc vẫn đùa giỡn với nhau mặc kệ đôi mắt của y theo dõi và trong đầu y đang dấy lên một ý nghĩ…

Dễ chừng mười một giờ khuya, Sáu Nhỏ đang ngồi đàn ca một mình trước nhà thì thấy một bóng người nhỏ nhắn lầm lũi đi trên đường vàng mờ ánh trăng lá lúa. Sáu Nhỏ nhận ngay ra đó là bà Tám Đố. Chiều nay, anh đã thấy nhiều người từ am của Đạo nước suối đi qua để về nhà. Tám Đố còn ở lại tới giờ này có việc gì? Sáu Nhỏ thừa hiểu. Dù vậy, anh ta vẫn tỉnh bơ hỏi:

– Chị Tám đi đâu về khuya vậy?

Tám Đố ấp úng:

– Ơ… Tôi đi nghe kinh rồi bị trúng gió… Bây giờ mới kha khá, để về cho thầy còn nghỉ… Cậu Sáu! Giờ này mà cậu chưa đi ngủ à?

– Tôi cũng sắp đi ngủ rồi. Thôi chị Tám về đi… kẻo lại trúng gió giữa đường thì khổ!

Tám Đố bước đi vội vã.

Sáu Nhỏ ôm cây đàn cũ xì, nghĩ ngợi: “Trúng gió cái con khỉ! Thằng cha Đạo nước suối không biết sinh ra dưới ngôi sao chi mà cuộc đời sướng quá! Cơm no, bò cỡi, lại được làm thầy, làm cha thiên hạ! Lần này, chả lại được dịp cười vào mũi mấy ông hương chức!”.

Bất giác, Sáu Nhỏ thấy hết buồn ngủ, anh ta khảy đàn, cất giọng ca một đoạn Nam Xuân:

Đây đó đà kết nguyền bạn loan

Nguyền trăm năm gắn chặt bền keo sơn

Duyên sắt cầm đôi ta đã cạn lời vàng

Cho phỉ nguyền quân tử tao đoan

Như Tương Mã xưa khúc Phượng cầu hoàng…

 

8.

Đợi học sinh vào lớp hết, Huyên mới trở lại văn phòng. Cô bước theo phản xạ của thói quen trong lúc mải nghĩ ngợi.

Vậy là lại thêm một tuần lễ trôi qua. Phòng giáo dục vẫn chưa có ý kiến gì về kiến nghị của trường Đồi xin được dạy thử các tiết học: “Câu chuyện dưới cờ”. Huyên quyết định vẫn tiếp tục việc mình đã làm. Sáng nay, sáng thứ hai đầu tuần, cô vừa kể cho học sinh trong trường nghe chuyện bà Mạnh Mẫu dạy con là Mạnh Tử. Cuối câu chuyện, cô khuyên học trò: “Các em phải chọn bạn mà chơi, chọn điều hay lẽ phải mà học để mai sau lớn lên thành người giỏi giang, tử tế của làng Đồi”.

– Chào Huyên!

Huyên giật mình khi nghe tiếng chào của một người đàn ông từ trong văn phòng vọng ra khi cô vừa tới cửa. Chị Thủy ngồi tiếp khách, báo lại với Huyên:

– Ảnh tới từ lúc cô bắt đầu “Câu chuyện dưới cờ” nên tôi mời ảnh ngồi uống nước đợi.

Huyên kêu khẽ:

– Anh Nam! – Nhận ra chị Thủy mỉm cười ý nhị, Huyên vội nén xúc động – Xin lỗi đã để anh phải đợi.

– Tôi mới là người có lỗi. – Nam nói – Tôi xin lỗi đã thất hẹn với Huyên. Đây là một sự chuộc lỗi tôi gởi Huyên…

Nam trao cho Huyên một tờ báo.

Chị Thủy nói với Huyên:

– Cô lật trang sáu mà coi. Anh Nam, ảnh viết bài về những “Câu chuyện dưới cờ” của trường mình đó! Trong lúc đợi cô, tôi đã đọc qua rồi. Tôi nói với ảnh: anh giúp trường chúng tôi thật đúng lúc, nhưng cũng có khi là anh lại khiến cho chúng tôi gặp khó khăn hơn…

Huyên lật tìm bài báo.

Nam viết về trường Đồi và giới thiệu đây là một trường hẻo lánh xa xôi, cần được các cấp quan tâm và giúp đỡ. Về những “Câu chuyện dưới cờ”, anh nhận xét là một tiết dạy đạo đức sinh động và có hiệu quả, lại mang tính sáng tạo. Cuối bài, Nam kể tóm tắt truyện “Cha Đất cho lửa”. Anh cũng không quên nhắc đến cô hiệu trưởng như một người xả thân vì lớp trẻ…

Huyên xúc động. Nhưng lý trí mách bảo cho cô là chị Thủy đã đưa ra một ý không phải chỉ nghe cho vui. Cô nói với Nam:

– Tôi phải thay mặt nhà trường cảm ơn anh Nam rất nhiều. Nhưng tôi cũng nghĩ như chị Thủy vừa nói, rất có thể bài báo sẽ là chén dầu đổ thêm vào ngọn lửa tự ái của thầy Thuyết…

Nam ngạc nhiên:

– Tôi chưa hiểu có chuyện gì?

Huyên kể vắn tắt.

Nam khẽ lắc đầu:

– Thì ra những cái rào cản thời đại vẫn còn không ít.

Chị Thủy chen lời:

– Người ta muốn chứng tỏ quyền lực, anh Nam à.

– Tôi sẽ đứng về phía trường Đồi.

Chị Thủy tế nhị cáo từ đi lo một việc riêng.

Huyên mời Nam uống trà. Cô không giấu được lòng nôn nóng :

– Sao lần trước anh đi rồi mất biệt luôn vậy?

– Tôi xin lỗi. Tôi đã bị động. Anh Danh đã phá vỡ các dự tính làm việc của tôi. Anh ấy cầm chân tôi ở lâm trường Đại Ngàn ba ngày và ra sức thuyết phục tôi là không có chuyện tiêu cực nào lớn ở nơi ấy. Nhưng thật đáng tiếc, tôi đã xác định được rõ hơn là nội dung các đơn tố cáo hầu hết đều là sự thật. Số báo đầu tuần sau sẽ đăng bài thứ nhất trong loạt bài tôi viết về Đại Ngàn…

– Nhưng anh đã kiểm tra chắc chắn rồi chớ?

– Làm sao tôi dám cẩu thả khi Danh không phải là chỗ xa lạ gì với mình!

Một phút im lặng giữa hai người. Rồi Huyên hỏi:

– Hôm nay anh về làng Đồi có lẽ không chỉ vì bài báo này?

– Phải! Tôi về để thu thập thêm tài liệu cho các bài báo tiếp về anh Danh.

– Vậy Huyên mời anh trưa nay về dùng cơm tại nhà Huyên. Hai đứa nhỏ nhắc tới anh hoài.

Huyên ngước nhìn Nam và cô bối rối khi bắt gặp ánh mắt của anh đang nhìn mình như muốn hỏi: “Còn Huyên, Huyên có mong gặp lại tôi không ?”

– Tôi nhận lời.

– Bây giờ anh đi đâu? Hai đứa nhỏ học buổi sáng cả. Hay là anh cầm chìa khóa về nhà nghỉ trước?

– Cảm ơn Huyên. Tôi nghĩ là không tiện. Tôi sẽ ra quán cố Hai. Ông lão có chuyện gì đó đang muốn gặp tôi lắm.

Nam đứng lên từ giã:

– Trưa nay, tôi sẽ kể cho Huyên nghe chuyện tôi qua bên kia sông dịp trước. Anh Danh không tốt. Nhưng tất cả chúng ta, những học trò của thầy Bảy Tín, chúng ta đều có lỗi với thầy, Huyên ạ!

K.V (mời xem tiếp kỳ 9)

Nguồn: Bongtram.vnweblogs.com

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống