Home » Truyện người lớn » NHỮNG NGƯỜI NUÔI LỬA – tiểu thuyết Khôi Vũ (Kỳ 11)

13.

Danh về làng Đồi. Anh vẫn đi bằng chiếc xe du lịch đời mới của giám đốc lâm trường Đại Ngàn, có tài xế lái, dù rằng anh đã nhận được quyết định ngưng chức và đã bàn giao công tác lại cho phó giám đốc.

Người làng Đồi truyền đi rất nhanh tin Danh về làng. Ngay trong buổi sáng đầu tiên, những người bênh vực Danh đã tìm tới nhà ông Ba Công để hỏi thăm. Họ động viên Danh đừng sợ. Có người bảo nhà báo Thanh Nam không có trái tim, không biết nghĩ gì đến tình làng xóm xưa. Một người sôi nổi nói rằng trị tội Thanh Nam còn quá nương tay. Danh cám ơn những người có mặt và không quên đính chính mình không liên quan gì đến việc nhà báo Thanh Nam bị đánh.

Sau bữa cơm trưa và một giấc ngủ ngắn, Danh bảo tài xế đưa mình đến trường Đồi thăm cô hiệu trưởng. Huyên bị mệt không đến trường, Danh lại tìm đến tận nhà cô.

Huyên tiếp khách mà trong lòng không khỏi hoang mang. Cô đoán rằng sự xuất hiện của Danh có liên quan đến những bài báo của Nam. Cô gợi chuyện:

– Tôi lấy làm tiếc về việc của anh…

Danh cười:

– Chuyện bình thường thôi Huyên à. Thanh Nam có việc của ảnh, còn tôi thì lo việc của tôi. Quả tình là tôi rất bực tức vì những bài báo của Thanh Nam. Nhưng với anh Nam thì lại khác. Tôi vẫn nghĩ rằng tình cảm xóm làng của chúng tôi vẫn còn đó…

Huyên xúc động nhưng liền tự hỏi liệu cô có thể hoàn toàn tin vào lời nói của Danh hay không?

– Tình trạng của anh hiện nay thế nào, anh Danh?

– Sở đã ngưng chức giám đốc của tôi. Thực ra đó chỉ là cách gọi nhẹ nhàng của một thực tế khác : tôi bị cách chức. Sắp tới sẽ có thanh tra, xử lý để đi đến một kết luận nào đó. Nhưng tôi không quan tâm lắm. Tôi nghĩ Huyên cũng không cần quan tâm đến làm gì.

– Anh về làng Đồi lần này…

– Tôi về vì lý do tình cảm là chính. Tôi đến thăm Huyên hôm nay là thăm một người bạn cũ, một người cùng học thầy Bảy Tín ngày xưa. Ngoài ra, tôi có món quà nhỏ tặng Huyên. Đây là món quà ấy…

Danh lấy trong cặp một tấm hình phóng lớn khổ 24×30. Huyên nhận tấm hình, bồi hồi trước những gương mặt trẻ thơ trong đó.

Tấm hình chụp thầy Bảy Tín đứng giữa đám học trò nhỏ của mình. Huyên tìm thấy mình đứng cách thầy Bảy Tín một đứa bạn gái, nay đã đi xa làng Đồi. Cô bé Huyên trong hình cột tóc đuôi gà, đang quay nhìn thầy Bảy Tín như tìm hiểu điều gì. Danh đứng cạnh thầy, nắm tay thầy có vẻ thân thiết lắm. Còn Nam đứng bên chị Hảo ở phía trái, nhìn thẳng vào ống kính. Một gương mặt làm Huyên không cầm được nước mắt là gương mặt dễ thương của chị Vân…

Danh lấy thêm tấm hình thứ nhì và nói với Huyên:

– Tôi giữ tấm hình này bao nhiêu năm qua. Hình gốc nhỏ hơn thế này nhiều. Tôi thuê phóng lớn thành nhiều bản để tặng bạn bè cũ. Tôi nhờ Huyên chuyển giúp tấm này tới…  Nam!

Huyên nhìn Danh nghi ngờ. Anh ta mỉm cười:

– Huyên đừng ngạc nhiên và nghĩ rằng tôi có hậu ý. Tôi đã nói rồi, tôi phân biệt rạch ròi đâu là công việc và đâu là tình cảm…

– Tôi tin lời anh – Huyên nói mà thực lòng vẫn hoài nghi – Tôi hứa sẽ chuyển đến tận tay anh Nam.

– Cảm ơn Huyên. Còn bây giờ, tôi muốn nhờ Huyên việc này. Tôi muốn Huyên cùng đi để chỉ giùm nơi an nghỉ của Vân. Tôi… tôi muốn đốt một tấm hình kỷ niệm này để gởi cho Vân… Tội nghiệp cô ấy…

Lòng Huyên xốn xang kỳ lạ. Chẳng lẽ cô và mọi người, kể cả Nam, đã nghĩ sai về Danh. Một người giàu tình cảm như thế kia thì không thể là kẻ ham thích lợi lộc nhất thời.

– Huyên giúp tôi được chớ?

– Vâng. Tôi sẵn lòng. Anh đợi tôi một chút.

Huyên thay áo trắng, dặn dò hai đứa nhỏ coi nhà và đem theo một bó nhang. Danh ra xe đứng hút thuốc đợi.

Chiều lộng gió. Danh bật quẹt tới lần thứ ba mới đốt được mấy nén nhang cắm nơi đầu mộ Vân. Huyên cắm nhang nơi nấm mộ nhỏ hơn, cạnh đó. Đó là nơi yên nghỉ của đứa trẻ xấu số, chưa kịp chào đời và cũng chưa kịp có một cái tên.

Danh đứng im lặng rất lâu trước mộ má con Vân. Gió thổi làm tung mái tóc của anh ta ra sau, dã dượi.

* * *

Sau vụ việc ở nhà Đạo nước suối, Ban hương chức Đình làng vui mừng như bắt được vàng. Sẵn công an giữ Đạo nước suối để bảo vệ y trước sự nóng nảy muốn trả thù của Ba Hùng, ban hương chức đề nghị chuyển qua dạng tạm giam vì đã có bằng chứng buộc tội Đạo nước suối. Y bị nhốt trong một căn phòng vuông vức mỗi chiều ba mét, ngày được nuôi ăn ba bữa đồ chay.

Đạo nước suối không chối tội đã quan hệ và có con với hai bà Tám Đố, Mười Yên. Nhưng trước sau như một, y không nhận là mình đã phá hoại đời cô y sĩ Vân.

Đạo nước suối bị tạm giam đến ngày thứ ba, theo luật thì công an phải thả cho y về. Nhưng việc y một mực chối tội đã khiến nhiều người nổi nóng. Trưởng công an xã tuyên bố :

– Đạo nước suối chưa chịu nhận tội, tôi còn nhốt. Cấp trên phê bình, kiểm điểm, tôi chịu. Bị cách chức tôi cũng chấp nhận luôn.

Cách xử lý đã chuyển từ luật pháp qua luật làng, luật con người.

Sáng hôm ấy, cũng là ngày thứ nhì giám đốc Danh về làng Đồi, hai bà Tám Đố và Mười Yên rủ nhau tới thăm và tiếp tế cho Đạo nước suối. Những người có mặt đều nhìn hai bà với ánh mắt khinh bỉ. Nhưng họ chẳng còn gì để mất nữa.

Đạo nước suối được dẫn ra. Hai người đàn bà vẫn giữ cách xưng hô kính trọng với y:

– Xin thầy bảo trọng sức khỏe!

Đạo nước suối, nước mắt chảy dài, lắc đầu nói:

– Đừng kêu tôi như vậy nữa. Kể từ nay, tôi là một người dân bình thường như mọi người. Tôi quyết định cởi áo ông đạo rồi. Nếu người ta cho về, tôi sẽ đi trồng mía, làm rẫy kiếm ăn phụ hai bà nuôi con. Tôi muốn nhận con mình. Hai bà tha thứ cho tôi…

Hai người đàn bà im lặng gạt nước mắt.

Hôm ấy, Đạo nước suối phải viết bản cung khai mới. Y vẫn chối tội với y sĩ Vân. Đọc xong tờ khai, trưởng công an xã không dằn được, đứng vụt lên, nói như quát :

– Thằng sâu bọ ! Mày đừng quên là tao có thể dàn cảnh để thanh toán mày, trả thù cho nỗi nhục của làng Đồi này. Tao chỉ cần thả cho mày đi rồi bắn chết, sau đó, tao làm tờ trình rằng mày bỏ trốn nên bị bắn. Sẽ có chữ ký của mọi người làm chứng cho tao. Bởi vì mọi người đều nguyền rủa mày. Mày có biết không?

Đạo nước suối nhìn anh trưởng công an với đôi mắt dàn dụa:

– Cậu Ba, thì cậu Ba cứ làm như vậy đi cho tôi được nhắm mắt yên thân. Tôi chịu chết mà! Nhưng trời đất ơi! Tôi đâu phải là người hại đời cô Vân. Trời đất ơi!

Tối hôm ấy, Đạo nước suối xé hai ống quần kết thành một sợi dây, treo cổ mình lên xà nhà trong căn phòng chín thước vuông giam giữ y.

Sáng hôm sau, khi người ta mở cửa phòng giam thì Đạo nước suối đã chết. Bàn tay phải của y còn nắm chặt một mảnh giấy báo gói đồ thăm nuôi. Mảnh giấy có viết mấy chữ bằng than, nét nắn nót: “Oan tôi lắm bà con ơi !”

* * *

Danh đi bộ ra quán cố Hai, gọi một ly cà phê đen. Mấy người quen xúm lại hỏi chuyện, nhưng Danh tránh né trả lời. Anh ra đây để nghe bà con bàn tán chuyện tự tử của Đạo nước suối.

– Đạo nước suối có bị oan không mấy cha?

– Có trời mà biết! Nhưng thú thiệt, cái vụ giả treo cổ và để lại mấy chữ “Oan tôi lắm bà con ơi”, cứ nghĩ tới là tôi nổi da gà khắp người! Trời ơi! Sao mà rùng rợn quá!

– Bi kịch! Rốt cuộc lại, ba mạng người nằm xuống. Quả là tai họa cho cái làng Đồi này!

– Theo ý cố, Đạo nước suối có bị hàm oan hay không?

Ông lão búi tó đang hút điếu thuốc rê gần tàn, ném mẩu thuốc còn lại xuống đất, khẽ thở dài:

– Trời đất vô cùng, cuộc sống cũng vô cùng. Trước đây qua vẫn coi Đạo nước suối là đồ sâu bọ làm xấu mặt làng mình. Nhưng lúc này qua cũng phải tự hỏi như chú em mày vậy: nó có bị hàm oan hay không?

Rồi cố Hai hỏi chuyện Danh:

– Vụ chú em mày thì sao?

– Dạ, đang chờ kết luận.

– Qua nói thiệt lòng chú em mày đừng buồn. Chú em mày đừng có giận thằng Nam. Vạch thẳng cái dở của nhau mới là tình làng nghĩa xóm chân thật.

– Tôi xin nghe lời cố. Thôi chào cố, tôi về.

Danh đi trong bóng đêm làng Đồi, nơi anh đã cất tiếng khóc chào đời, đã sống qua thời niên thiếu. Làng Đồi bao con dốc lên rồi xuống. Đời người phải chăng cũng thế, cũng phải theo cái đồ thị hình sin kiêu căng và tàn nhẫn ấy. Anh có thù hận Nam hay không, chính anh cũng không biết rõ. Chỉ biết rằng anh đã chơi một ván bài dở với Nam và đành phải thua cuộc. Giờ đây, anh đang chờ một bước ngoặt trong đời mình. Có người gợi ý anh nên về hưu non. Danh chẳng đời nào chịu rút lui sớm như thế. Trở lại Sở lâm nghiệp làm chuyên viên hoặc đi nghiên cứu sinh nước ngoài một thời gian, là hai cách giải quyết anh có thể chấp nhận được. Dĩ nhiên, trừ khi người ta quyết định đưa anh ra tòa. Anh không thể để mình bị vùi sâu hơn nữa. Chừng đó đã quá sức chịu đựng của anh rồi.

Danh về tới nhà thấy cậu tài xế còn thức đọc tiểu thuyết. Anh nói:

– Đi ngủ đi thôi. Sáng sớm mai ta về.

Cậu trai ngạc nhiên hỏi lại:

– Nhưng thủ trưởng nói là còn ở lại đây mấy bữa nữa mà?

– Phải! Nhưng tôi đổi ý!

Danh đã không nói ra điều anh đang nghĩ trong đầu: “Nơi đây có quá nhiều sức ép mà tôi không chịu nổi”.

*

*      *

14.

Mùa mưa đến dữ dội hơn mọi năm.

Nhiều cơn mưa lũ đã đổ xuống, nước từ trên cao rót xuống đầy sông, ngập suối, ào ạt qua xóm làng. Trời đất những muốn rửa sạch rác rưởi trên mặt đất, trong lòng người. Con suối Cát qua làng Đồi cũng hung dữ khác thường. Nó tràn bờ, xô gãy chiếc cầu nối từ đồi Lửa qua đồi Chúa. Nó xông lên cuốn sạch những gì còn lại của căn nhà Đạo nước suối bị đốt dạo nào, đem chất màu cho cỏ lên xanh tốt cả ngọn đồi.

Một buổi sáng trời tạnh quang sau cơn mưa đầy thịnh nộ của trời đất kéo dài cả ngày hôm trước, một chiếc xe đời mới của Công ty du lịch xuất hiện trên đường tới làng Đồi. Nó vừa đi vừa thỉnh thoảng dừng lại. Cuối cùng, chiếc xe ngừng luôn trước quán cố Hai, giữa đỉnh đồi Chúa. Chiếc cầu gãy qua suối Cát không cho phép chiếc xe tiếp tục đi.

Người đàn ông cao lớn, da dẻ hồng hào, mặc bộ âu phục lịch sự, tay xách chiếc cặp va li hăm hở đi trước. Ông già lái xe xách cái túi nặng khác đi theo sau. Họ đi trên đường với sự tò mò của nhiều ánh mắt dân làng Đồi. Một người đàn bà trong làng nhận ra khách, sau khi hỏi han tíu tít đã tình nguyện dẫn khách tới nơi anh ta cần tới mà thời gian đã khiến anh ta phải bỡ ngỡ.

Huyên đang dạy Khánh học chương trình toán lớp chín với hy vọng vào đầu năm học tới, Khánh có thể đến trường với môn toán chín đã rành rẽ. Bình Minh thì ngồi học Anh văn.

Khách đến cổng, đứng lại nhìn vào trong nhà. Người đàn bà dẫn đường gọi lớn:

– Cô Huyên ơi! Ông bác sĩ về nè!

Huyên quay ngoắt người nhìn ra cổng. Khánh buông bút. Bình Minh ném cuốn sách xuống đi văng. Chính con bé chạy ra đầu tiên. Thời gian đã xóa mờ những hình ảnh trong trí nhớ của con bé. Khi ba ra đi thì nó còn quá nhỏ. Nhưng linh cảm của tình huyết thống là cái gì đó huyền bí không thể giải thích được. Con bé đứng, còn người đàn ông thì bỏ va li xuống đất, ngồi sụp giữa sân. Bình Minh ôm cổ khách, vừa nói vừa mếu máo:

– Ba! Con là Bình Minh nè ba! Ba còn nhớ con không hả ba?

Người đàn ông là bác sĩ Khoa. Con người vốn cứng rắn và quen lạnh lùng trước nỗi đau cơ thể của các bệnh nhân ấy, lúc này đã không giữ được nước mắt. Anh chỉ biết ôm chặt đứa con gái dễ thương, xoa xoa bờ vai nó và nói:

– Con của ba ngoan lắm. Ba nhớ con lắm.

Huyên chỉ có thể đứng lên cạnh bàn học của Khánh. Một thứ tình cảm gì đó không thể nhận ra đã khiến toàn thân cô run rẩy. Một hỗn hợp tình cảm thì đúng hơn. Nó có cả thương yêu lẫn hờn trách, thông cảm lẫn khó tha thứ.        

Khánh bước tới khoanh tay chào Khoa:

– Con chào dượng Hai!

Khoa ôm lấy Khánh:

– Con lớn quá, dượng Hai nhìn mãi mới nhận ra.

Anh dừng lại trước hiên. Ánh mắt người chồng cũ của Huyên dừng khá lâu nơi gương mặt cô, rồi anh nói nhỏ:

– Chào em.

Huyên trấn tĩnh:

– Chào anh. Anh về nước từ hôm nào?

* * *

Đêm làng Đồi.

Trời lại mưa sau một ngày tạnh. Cơn mưa không lớn như cơn mưa trước đó mà rả rích.

Mười hai giờ, ngọn đèn dầu nơi bàn làm việc của Huyên vẫn sáng. Một giờ khuya, nó vẫn sáng. Hai giờ, Huyên còn ngồi bên bàn. Ba giờ, bé Bình Minh nằm mơ gọi má.

Huyên chẳng làm gì cả. Cô chỉ ngồi để nhớ lại một khúc phim ngắn diễn ra trong ngày hôm nay, một ngày không bình thường.

Đối với mọi người và với Bình Minh, với Khánh, thì sự việc khá đơn giản. Sau nhiều năm ra đi, nay bác sĩ Khoa về nước trong một đoàn khoa học Mỹ có công trình cộng tác với ngành y tế trong nước. Anh tranh thủ ngày rảnh về thăm vợ con. Anh thuê xe của Công ty du lịch về làng Đồi. Anh đem về nhiều món quà có giá trị cho vợ, và nhất là cho con gái. Anh dùng cơm trưa với gia đình. Xế chiều, anh từ giã vợ con để về lại thành phố do công việc quá bề bộn. Anh để lại địa chỉ của mình ở thành phố để vợ con có thể lên chơi. Anh hẹn sẽ quay lại và ở lại đôi ba ngày trước khi về Mỹ.

Nhưng sự thật không đơn giản như thế.

Cơm trưa xong, sau một lúc chuyện trò và sắp xếp chỗ nghỉ cho bác tài xế, Khoa rủ Huyên ra vườn khế chơi. Hồi còn sống chung với nhau, rất ít khi Khoa chịu ra vườn khế với vợ. Có lần anh đã gắt với Huyên: “Em lúc nào cũng kỷ niệm và mơ ước. Chúng ta đang là những người chạm chân trên mặt đất, đâu phải loài chim”. Liền sau đó, nhận ra sự thiếu tế nhị của mình, anh đã xin lỗi.

Hành động của Khoa sau tám năm xa cách khiến Huyên nghĩ: “Khoa đã thay đổi rồi chăng?”.

Nhưng cô chưa kịp tìm hiểu thì Khoa đã tự bộc lộ khi anh nói:

– Anh không muốn hai đứa nhỏ biết chuyện người lớn. Ở vườn khế, chúng ta nói chuyện thẳng thắn và thoải mái hơn.

Huyên trách mình quá mơ mộng. Chẳng có gì thay đổi nơi Khoa. Anh vẫn là một người thực tế, rất thực tế.

– Anh chờ mãi không thấy em viết thư trả lời.

– Vì em muốn được trả lời trực tiếp với anh.

– Vậy thì em nói đi, anh sẵn sàng nghe.

– Chén nước chung của chúng ta đã đổ.

– Anh hiểu! Nhưng chúng ta có thể cùng uống chung một chén nước khác.

– Tình cảm không giống hẳn một chén nước.

– Thôi được! Vậy còn việc bé Bình Minh đi theo anh?

– Em không thể xa con, anh hiểu cho!

– Anh không thể hiểu nổi em. Trong khi nhiều người khác ao ước được bảo lãnh ra đi thì em lại từ chối. Hay là em đã có một tình yêu mới? Anh nghe hai đứa nhỏ nói em và Nam đã gặp lại nhau.

– Đúng! Em và anh Nam đã gặp lại nhau. Nhưng giữa chuyện ấy và chuyện gia đình ta không có mối liên quan nào cả. Em và anh không thể sống chung vì chúng ta thuộc hai dạng người khác nhau nhiều lắm.

– Em không nghĩ rằng em sẽ phải khổ suốt đời vì sống thiếu thực tế sao? Một mái nhà tranh với hai trái tim vàng ư? Đó là chuyện tiểu thuyết, chuyện cải lương rẻ tiền!

– Anh muốn nói gì? Anh nên nhớ ngày xưa, nội em là một nhạc sĩ cổ nhạc và cả gia đình này đều thích cải lương.

Huyên gay gắt bất ngờ. Khoa lúng túng:

– Anh xin lỗi. Anh không có ý xúc phạm. Anh chỉ muốn nói là em cần thực tế hơn. Thí dụ như việc em gắn bó với ngôi trường ở cái làng hẻo lánh này, để làm gì?

– Đó chính là cái khác, rất khác giữa chúng ta.

– Em và Nam vẫn yêu nhau chớ?

– Nói như vậy không chính xác. Tình yêu thời sinh viên đã không còn kể từ khi em rời khỏi nhà Nam sau những lời thù hằn vô cớ của chị Hảo. Chuyện ấy em đã kể cho anh biết rồi, chắc anh còn nhớ. Tuy nhiên, gần đây, từ khi gặp lại anh Nam đúng là tình cảm em có khác những ngày trước đó. Anh nói đi, em có quyền như thế không?

– Em có quyền. Bởi vì anh đã bỏ em mà ra đi. Nhưng nay anh đã trở về, anh muốn tái hợp cùng em…

– Em đã nói, chúng ta có hai thế giới tâm hồn khác nhau nhiều lắm.

– Nghĩa là em không đi với anh để ở lại làm vợ Nam?

– Điều đó chưa có gì là chắc chắn. Bởi vì em luôn nghĩ tới Bình Minh. Em tự cho mình có quyền yêu Nam, nhưng em vẫn nhớ mình còn là một người mẹ, mà một người mẹ thì không được quyền vì tình cảm của riêng mình mà làm mất đi hạnh phúc của đứa con.

– Anh tin lời em. Nhưng tại sao em không nghĩ rằng cho Bình Minh đi cùng anh, em đã đem lại hạnh phúc cho nó? Mặt khác, còn lại một mình em cũng dễ có những quyết định khác…

– Em nghĩ rằng ngược lại.

– Thật đáng tiếc. Anh đã cạn lời mà em vẫn khăng khăng bảo vệ ý mình.

– Có lẽ người ta nói về em không sai. Người ta bảo em là một cô giáo bướng bỉnh.

– Phải! Và còn là một người đàn bà bướng bỉnh!

Khoa bực dọc bỏ vào nhà.

Lúc từ giã, Khoa nói riêng với Huyên:

– Có thể chúng ta sẽ không còn gặp lại nhau nữa. Nếu em đổi ý, em có thể viết thư cho anh biết – Anh đổi giọng cay đắng – Hoặc nếu em cần một giấy xác nhận ly hôn thì cứ báo cho anh biết. Ngược lại, khi nào cưới vợ, anh sẽ gửi thiệp báo để em chia vui cùng anh.

Huyên chẳng buồn, chẳng vui. Tất cả chỉ là những gì phải xảy ra. Cô không thay đổi và Khoa vẫn thế.

Cơn mưa vẫn rả rích.

Cô giáo Huyên vẫn ngồi im lặng bên ngọn đèn dầu. Ngọn đèn tuy leo lét, nhưng nó ấm.

K.V (mời xem tiếp kỳ cuối)

Nguồn: Bongtram.vnweblogs.com

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống