Home » Truyện người lớn » NHỮNG NGƯỜI NUÔI LỬA – tiểu thuyết Khôi Vũ (Kỳ 10)

10.

Cùng số báo có đăng bài “Những bữa cơm chan mồ hôi và nước mắt”, trên trang sáu còn một bài viết khác của Thanh Nam mà cả trường Đồi chuyền nhau đọc. Đó là bài: “Cần ủng hộ những câu chuyện dưới cờ”. Với bài viết này, người đọc vừa bị thuyết phục bởi hiệu quả của những câu chuyện dưới cờ tại trường Đồi, vừa có ý nghĩ rằng việc làm này tất nhiên đã được các cấp trên thuộc ngành giáo dục của nhà trường ủng hộ và sẽ chính thức cho phép. Ý kiến của giám đốc sở giáo dục cho rằng nội dung các câu chuyện đều tốt và có cả ý kiến của phó phòng Thuyết đã dịu dàng hơn hôm ông tới trường Đồi: “Chúng tôi tin rằng năm học tới, sẽ có nhiều thuận lợi cho tiết dạy đạo đức sáng tạo này”.

Nhưng chuyến đi xa của Huyên không phải vì bài viết trên mà vì những dòng tin giờ chót dưới bài báo về lâm trường Đại Ngàn. Cô nói dối Khánh và Bình Minh:

– Cô Hai có việc phải trao đổi lâu với phòng giáo dục. Có thể cô Hai sẽ đi hai ngày mới về. Khánh coi nhà, nhắc chừng Bình Minh việc hàng ngày giùm cô Hai.

Khánh đáp dạ, còn Bình Minh thì phụng phịu:

– Con biết con phải làm gì lúc má vắng nhà mà! Con lớn rồi chớ bộ!

Qua bốn chặng xe các loại từ làng Đồi tới Quốc lộ 1, tới thành phố Hồ Chí Minh, tới tòa soạn báo nơi Nam làm việc, rồi tới nơi anh nằm điều trị. Huyên bước xuống chiếc xe cuối cùng của chặng đường dài, một bác xích lô già mà nếu là lúc bình thường cô đã chẳng đón vì tội cho sức yếu của ông, đồng hồ tay của cô chỉ đúng một giờ trưa.

Huyên thấy khát nước mà không thấy đói. Nhưng cô đã không ghé lại xe nước mía gần đó. Mười lăm phút sau cô bước vào một phòng bệnh nội trú bốn giường, Nam đang nằm ngủ trên chiếc giường cuối phòng và một phụ nữ ngồi cạnh giường bệnh của anh đang đọc một tờ tạp chí.

– Thưa chị…

Huyên nói rất nhỏ, gịọng bồi hồi và lo lắng. Cô đã nhận ra người phụ nữ kia là Hảo, chị Nam. Một khúc phim ngắn trong dĩ vãng, nơi chân cầu thang giữa cửa phòng Hảo và phòng bà Sáu Thành ngày nào hiện lại trong trí nhớ Huyên.

Hảo nhìn Huyên, mắt chớp chớp:

– Cô là… ?

– Dạ, em là Huyên…

Nam đã thức dậy:

– Chào Huyên…

– Anh khỏe chưa anh Nam? – Huyên hỏi thăm rồi nói với cả hai chị em Nam – Huyên đọc báo thấy đưa tin anh bị nạn… sẵn đi công tác, Huyên ghé thăm anh…

Hảo nhìn theo Huyên lấy gói cam và hộp sữa trong túi xách của mình, đặt lên tủ đầu giường bệnh của Nam. Cô bất ngờ xưng hô thân mật với Huyên:

– Em ngồi chơi với Nam, để chị đi mua ly nước lạnh. Em đi nắng phải không Huyên?

Huyên hiểu là tình cảm của Hảo với mình không còn thù hằn như xưa nữa. Lòng cô xúc động. Cô “Dạ”, vẫn rất nhỏ như lúc mới đến.

Hảo đi ra khỏi phòng, Huyên ngồi thay chỗ Hảo:

– Anh khỏe chưa anh Nam?

Cô hỏi lần thứ nhì. Nam vẫn chưa đáp mà hỏi lại:

– Không phải Huyên đi công tác, đúng không?

Huyên im lặng.

Một bàn tay của Nam đưa về phía Huyên. Không hiểu sao, cô nắm lấy bàn tay ấy và nước mắt lăn dài trên má.

Nam kể:

– Kẻ lạ mặt ép tôi té xe. Rồi hắn bỏ xe, phóng qua đánh rất nhanh một khúc gỗ vào sau gáy tôi. Tôi ngất liền tại chỗ… Tôi hiểu, Danh muốn cảnh cáo tôi!

– Ở làng Đồi, mọi người đang xôn xao bàn tán chuyện này.

– Huyên có nghe ý kiến bác Ba Công không?

– Có! Bác Ba nói: Nếu anh Danh có tội thì anh có quyền lên án.

– Bác Ba Công là người tốt, am hiểu việc đời. Khi nào khỏe hẳn, tôi sẽ về làng Đồi gặp bác…

– Nhưng sức khỏe của anh…

– Bác sĩ nói tôi có thể xuất viện sau vài ngày nữa…

Hảo trở lại với ly nước đá chanh. Huyên đứng lên trả chỗ cho Hảo, nhưng Hảo đã ngăn lại:

– Em cứ ngồi đó. Chị ngồi đây với thằng Nam được rồi. Uống miếng nước đi em…

Huyên uống nước. Cô vừa thấy đỡ khát, vừa thấy lòng vui rộn:

– Chị đọc cả hai bài của thằng Nam viết về trường em – Hảo nói – Em giỏi lắm. Thầy Bảy Tín dưới suối vàng chắc rất mừng vì có đứa học trò như em đã nối chí thầy…

Hảo chỉ Nam và vẫn nói với Huyên:

– Thằng Nam nó cứng đầu quá. Má chị và chị nói nhiều lần rồi, biểu nó kiếm việc khác mà làm, bỏ cái nghề viết báo vừa cực vừa lắm kẻ thù mà nó đâu chịu nghe. Chị nghĩ, Danh mắt lươn nó còn nghĩ tình, chớ không thì không biết giờ này có còn nằm ở đây được không.

Nam ngắt lời Hảo:

– Chị rầy em chừng đó đủ rồi..

Hảo vẫn chưa chịu thôi:

– Phải, đủ rồi! Khỏe một cái lại phóng đi. Má buồn, má khóc hoài mày đâu có biết. Từng tuổi đó rồi mà vẫn lông bông chưa vợ con gì cả…

Huyên quay ra phía cửa, mắt cay cay…

 

***

 

Bảy giờ tối, Huyên về đến tỉnh lỵ, tìm đến nhà Nam. Một cô bé trên mười tuổi ra mở cửa mời Huyên vào nhà rồi gọi ngoại xuống tiếp khách. Huyên biết đó là con nuôi của Hảo.

Bà Sáu Thành mập ra, nhưng mọi cử chỉ đều chậm chạp. Bà chưa nhận ra Huyên ngay, Huyên phải nhắc:

– Bác Sáu, con là con nhỏ Huyên, con gái ông Hai Đương ở làng Đồi đây mà…

Bà Sáu Thành nắm tay Huyên, nhìn cô một lúc. Rồi bà khóc:

– Tụi bay lớn hết rồi. Sao cuộc đời đứa nào cũng khổ… Thằng Nam nhà này…

Huyên kể là mình vừa đi thăm Nam về. Theo ý Hảo và Nam, cô ghé thăm đồng thời báo tin cho bà Sáu Thành biết là Nam đã khỏe, sắp được xuất viện. Bà Sáu Thành lại khóc. Người đàn bà ấy nắm tay Huyên từ lúc cô mới đến vẫn chưa rời, bà dắt cô lên phòng mình và bảo cô:

– Đêm nay, con ngủ với bác Sáu nghe Huyên. Bác Sáu có nhiều chuyện muốn nói với con lắm.

Huyên bước lên cầu thang. Ngày nào, chính tại nơi đây, Huyên đã đi cùng Nam, lòng rộn vui. Căn phòng riêng của bà Sáu Thành tuy có khác đi đôi chút nhưng Huyên  vẫn nhận ra nhiều hình ảnh cũ. Ngày đó, bà Sáu đã nói chuyện với Huyên và Nam ở đây. Bây giờ, Huyên đã là một phụ nữ ngoài bốn mươi, đã có một vị trí trong xã hội, đã có bé Bình Minh. Bây giờ, bà Sáu Thành và chị Hảo đã đổi khác, về hình dáng và cả suy nghĩ. Chỉ có Nam vẫn thả con diều đời mình bay mãi trên khoảng trời xanh…

Chín giờ tối, Huyên ngồi bên bà Sáu Thành sau khi hồi chuông mõ cuối cùng của buổi tụng niệm chấm dứt. Cô nhớ má và mơ là mình đang ngồi bên má. Những đứa con chỉ khi nào không còn cha mẹ mới biết là trong đời mỗi người, bóng mát của cha mẹ là cần thiết đến đâu. Bà Sáu Thành hỏi Huyên nhiều chuyện ở làng Đồi, hỏi chuyện gia đình cô, chuyện dạy học của cô. Huyên không biết với một lượng thông tin dồn dập như thế, rồi bà Sáu Thành sẽ nhớ được bao nhiêu nhưng những tiếng thở dài của bà thì không ngớt. Rồi bà nói với Huyên chuyện ngày xưa:

– Càng ngày, bác Sáu và con Hảo càng nhận ra là mình vô lý quá chừng. Hồi đó con còn nhỏ xíu, đã biết gì! Bác Sáu trai hiểu đời hơn, từ khi xuống tóc đi tu, bác Sáu trai thường nhắn về là phải nghĩ lại về con. Con nói cho bác Sáu nghe đi Huyên. Con có giận bác Sáu và con Hảo nhà này không? Có giận không hả con?

Huyên khóc để trả lời. Phải chi những suy nghĩ này có ở bác Sáu Thành và Hảo từ ngày Huyên theo Nam về căn nhà này. Bác Sáu Thành cứ nhắc đi nhắc lại câu hỏi:

– Con nói đi Huyên, con có giận bác Sáu và con Hảo hay không? Mới ít bữa rồi, bác Sáu nằm mơ thấy bác Sáu trai về  rầy: Tại bà mà ngày này thằng Nam vẫn sống một mình. Nói đi Huyên. Con cứ nói thật lòng…

Huyên nói khi nước mắt chảy mặn môi:

– Con không giận mà chỉ buồn cho số phận của mình. Con và anh Nam không có duyên số với nhau, bác Sáu à.

Bà Sáu Thành ôm Huyên, vuốt mái tóc của cô. Bàn tay của bà chạm phải vết sẹo trên trán Huyên. Bà hỏi:

– Có phải đây là vết sẹo bữa con và thằng Nam giận nhau trên đồi cỏ hay không?

– Dạ phải, nhưng làm sao bác Sáu biết?

– Bác Sáu biết hết! Thằng Nam nó kể cho bác Sáu nghe hết rồi. Từ hồi gặp lại con dịp gần đây, nó thường về nhà hơn trước. Nó kể cho bác Sáu nghe tất cả những gì giữa nó và con. Nó còn nói với bác Sáu là… là nó vẫn thương con…

Huyên cúi đầu sát vai, một bàn tay bưng mặt. Tình cảm của Nam từ ngày gặp lại, Huyên đã nhận ra. Cô cũng biết lòng mình không còn dửng dưng như một thời gian dài, cô đã dửng dưng với mọi người đàn ông. Gặp lại Nam, kỷ niệm trong dĩ vãng trở về với Huyên, tình cảm ngày đó với Nam cũng trở về hầu như trọn vẹn.

Nhưng bây giờ bên Huyên đã có bé Bình Minh.

Bà Sáu Thành lấy khăn thấm nước mắt cho Huyên. Cử chỉ của bà không khác nào của một người mẹ với con gái. Bà bảo Huyên:

– Nghe bác Sáu nói nè Huyên. Tình cảm của con với thằng Nam thế nào thì tùy con. Nhưng từ nay, bác Sáu muốn được coi con như con Hảo, như thằng Nam trong nhà này vậy. Liệu con có coi bác Sáu như chị Hai, má của con được không Huyên? Rồi bữa nào con đưa con nhỏ Bình Minh và thằng nhỏ Khánh lên chơi với bác Sáu nghe chưa?

Huyên gục mặt vào vai bà Sáu Thành. Cô thấy mình nhỏ lại, thấy mình đang ở trên đồi cỏ với Nam. Nam đòi cô kể chuyện “Ăn khế trả vàng” và cô đã hỏi Nam sau khi kể xong:

– Nam có thích gặp chim thần không?

* * *

 

11.

Một buổi chiều tháng tư dương lịch, lúc đàn chim Tóc từ bên kia sông bay về trú đêm nơi đồi Oan Trái, nắng quái đỏ như máu và gió rất nhiều.

Đạo nước suối đã dùng xong bữa chiều. Giăng võng dưới hai gốc tràm bông vàng bên cạnh nhà nằm hóng mát, y ê a những câu kinh mới soạn ra để truyền dạy cho đệ tử buổi dạy kinh sắp tới. Giọng của y nghe mùi mẫn chẳng khác giọng một anh kép cải lương:

Kiếp này ăn trái ngọt ngon

Bởi do kiếp trước vuông tròn đường tu

Kiếp này vương phải tội tù

Oan khiên kiếp trước đền bù chẳng sai

Làm lành lánh dữ ai ơi

Người người hành thiện cuộc đời yên vui…

– Ông đạo!

Tiếng gọi của ai đó làm Đạo nước suối giật mình. Y ngồi dậy trên võng, nhìn về phía có tiếng gọi. Y giật bắn người khi nhận ra đó là Ba Hùng và Út, hai người em của y sĩ Vân. Mặt Ba Hùng thì đỏ rần, đằng đằng sát khí còn Út thì trái lại, xanh lét như tàu lá chuối nhưng cũng hầm hè dễ sợ.

Đạo nước suối đứng lên, lui nép sau thân một cây tràm bông vàng. Y lắp bắp hỏi:

– Tụi bay… Tụi bay kêu tao làm gì?

Ba Hùng bặm môi, cung đôi tay khỏe mạnh của một thanh niên ngoài ba mươi, gằn từng tiếng:

– Thằng chó đẻ, mày biết chuyện gì chưa?

Đạo nước suối nghe cách xưng hô không còn chút kiêng nể y của Ba Hùng thì linh cảm có chuyện không lành vừa xảy ra. Tự nhiên lưỡi y líu lại:

– Ch… chuyện… chuyện gì?

– Mày dỏng tai mà nghe đây. Chị Hai tao sanh rớt, không ai biết để cứu, hai mẹ con chỉ đều chết cả rồi!

– Trời đất ơi! Oan khiên!

– Mày phải thường mạng cho chị Hai tao!

– Không! Không! Tôi… tao… tao vô tội. Tao không phải là người hại đời cô Vân.

– Mày im đi, thằng chó đẻ. Bước ra đây ! Mày bước ra ngay đây!

– Không! Tụi bay không có quyền. Tao vô tội. Mà nếu tao có tội thì đã có luật pháp…

– Câm ngay! Luật pháp đã không làm gì được mày. Bởi vậy anh em tao mới phải ra tay. Thằng chó đẻ! Ra đây! Tao hỏi mày có nghe không? Ra đây!

Ba Hùng nói như gào lên.

Đạo nước suối nhìn quanh rồi bất thần y bỏ chạy về phía chân đồi nơi có mái nhà của anh thanh niên chăn bò mướn Sáu Nhỏ. Vừa chạy, Đạo nước suối vừa la lớn:

– Bớ bà con! Bớ làng xóm! Cứu tôi! Nó giết tôi mất. Bớ bà con! Bớ làng xóm!

Anh em Ba Hùng và Út đuổi theo bén gót. Không đầy ba trăm thước, Ba Hùng đã túm được cổ áo của Đạo nước suối. Y gào lên tuyệt vọng:

– Bớ bà con cô bác cứu tôi!

Ba Hùng lôi xềnh xệch Đạo nước suối trên đường đất về tới sân nhà y. Rồi anh ta đẩy y ngã sấp xuống. Anh ta chỉ mặt Đạo nước suối lúc đó không còn hạt máu:

– Đọc kinh sám hối đi thằng chó đẻ! Rồi tao sẽ đưa mày lên niết bàn!

Đột nhiên Đạo nước suối chồm tới, đấm thẳng vào mặt Ba Hùng một đấm. Bị trúng đòn bất ngờ, Ba Hùng chới với nhưng sức trai đã giúp anh ta lướt mau qua sự đau đớn. Rồi anh ta phản công bằng những cú đấm, cái đá của một người có nghề. Đạo nước suối chẳng phải vừa. Y cũng chứng tỏ là một tay võ nghệ. Y đứng tấn khá vững, ra đòn hiểm và tránh đòn rất tốt.

Dù sao đi nữa, Đạo nước suối cũng đã trải qua một thời gian dài hưởng thụ, thân thể bệu bạo, rệu rã đi, còn Ba Hùng thì đương sức. Sự liều lĩnh của Đạo nước suối bị trả giá. Chẳng mấy lúc, phần thắng nghiêng hẳn về em trai cô y sĩ xấu số. Đạo nước suối bị đánh mềm người, chảy máu mũi. Tới lúc này y mới hoàn toàn chịu thua. Y hướng về phía cô Út đang đứng chứng kiến với một sự hả dạ nhất định mà lạy như tế sao:

– Út! Tao van mày! Mày xin giùm tao một tiếng! Thằng Ba nó đánh tao chết mất thôi. Tao lạy mày Út ơi!

Ba Hùng dựng Đạo nước suối dậy. Y bị nắm ngực áo, đẩy mặt ngửa lên nhìn thẳng mặt Ba Hùng, đôi chân khụy xuống như đang quỳ. Ba Hùng hỏi:

– Bây giờ, mày khai đi rồi tao tha chết cho!

Đạo nước suối nói không ra lời:

– Được… Tao khai…

– Con trai Tám Đố là con ai?

-… Nó … nó là…

– Con ai?

– Ôi! Oan khiên! Con tao! Nó là con tao!

– Vậy con gái Mười Yên là con ai?

– Nó cũng là… là… con tao.

– Tốt! Còn câu cuối cùng. Ai hại đời chị Hai tao? Nói!

– Không! Tao không làm hại cô Vân. Tao vô tội. Ba Hùng ơi, Út ơi! Tao vô tội mà…

Nắng đang tắt nhưng gió lộng hơn. Ba Hùng nói như muốn khóc:

– Thằng chó đẻ. Mày nói láo. Chính mày đã hại đời chị Hai tao để tới bây giờ chỉ phải lìa bỏ cuộc sống. Mày là đồ thú vật mà!

Trong cơn kích động, Ba Hùng siết đôi bàn tay vào cổ Đạo nước suối. Y giẫy dụa, ú ớ. Út sợ anh giết người, chạy lại gỡ ra.

Đúng lúc ấy trên con đường nhỏ dẫn tới nhà Đạo nước suối, có hai người chạy tới. Đó là anh chăn bò Sáu Nhỏ và vợ mới cưới của Ba Hùng. Người đàn bà chạy tới giằng chồng ra, khóc lóc nói với anh ta:

– Anh Ba, bộ anh tính giết người rồi đi ở tù sao?

Sáu Nhỏ giữ chặt Ba Hùng trong tay.

Bà con kéo tới khá đông. Ba Hùng vừa khóc vừa nói:

– Bà con tới mà nghe con vật kia nó thú tội. Nó thú tội với tôi rồi. Chính nó đã có con với Tám Đố, với Mười Yên. Nhưng nó vẫn ngoan cố không chịu nhận tội đã hại chị Hai tôi, làm cho chỉ phải bỏ mạng oan ức…

Đạo nước suối sụp lạy mọi người:

– Bà con cứu tôi, đừng để Ba Hùng nó giết tôi. Tôi nhận tội. Nhưng tôi chỉ có con với Tám Đố, với Mười Yên thôi. Tôi không biết chi chuyện cô Vân. Tôi oan lắm… Tôi oan lắm…

Nước mắt ràn rụa mặt Đạo nước suối lẫn với máu mũi.

Công an và du kích tới sau cùng. Họ đưa Đạo nước suối về trụ sở để bảo toàn tính mạng cho y, đồng thời dẫn cả Ba Hùng theo.

Trên đường đi, Ba Hùng thừa lúc cậu du kích vô ý, bỏ chạy ngược lại phía căn nhà của Đạo nước suối. Anh ta xông vào trong nhà, lấy quẹt châm mồi lửa ném lên mái tranh. Ngọn lửa phừng lên với sự hỗ trợ của gió. Mấy người đàn ông chạy lại giữ Ba Hùng. Nhưng không ai nghĩ tới việc chữa cháy.

Gió và lửa quyện vào nhau, tiếng tre nứa nổ lép bép, hơi nóng tỏa đi lúc một xa hơn.

Trong bóng đêm đang xuống, căn nhà của Đạo nước suối chỉ còn là một quầng lửa đỏ rực, sáng cả một vùng đồi.

* * *

12.

Chuồn chuồn mắc phải nhện vương

Đã trót quấn quít thì thương nhau cùng.

Con trăng lưỡi liềm bị một đám mây đen bay qua che phủ khiến bầu trời thẫm đen một lúc. Xe chạy không nhanh mà Huyên thấy lạnh vì gió từ phía sông thổi về lúc một nhiều hơn. Trên phố phường tỉnh lỵ không người quen biết này, Huyên yên tâm ngồi chung xe với Nam. Ở đây, cô được tự do như cánh chim xổ lồng dù làng Đồi vẫn là cái nôi ấm của đời cô.

Huyên thấy nhẹ nhõm hẳn từ lúc thầy Thuyết cười tủm tỉm nói với cô và Nam: “Phòng giáo dục đã có hướng bảo vệ tiết dạy đạo đức của trường Đồi trước Sở”.

Huyên nói rất vui:

– Anh giỏi quá! Tất cả là do sự tác động của anh.

Nam cũng phấn khởi không kém:

– Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng mà Huyên. Thái độ của thầy Thuyết vốn là cương, Huyên lại cương đối lại là hỏng việc. Binh pháp có câu: Dĩ nhu thắng cương…

– Anh làm như đây là một trận đánh vậy.

– Thì cũng tương tự như thế. Một cuộc đấu tranh có lẽ chính xác hơn. Một người như thầy Thuyết, càng tỏ ra là mình có quyền lực với cấp dưới thì lại càng nể sợ cấp trên. Ngoài ra, dạng người này rất ngại sự đụng chạm, chẳng hạn như đụng chạm với nhà báo…

– Anh nói đúng lắm. Nhưng vẫn có người chẳng ngại chút nào. Trái lại, người ta còn sẵn sàng tặng cho nhà báo một khúc cây vào đầu bất tỉnh…

Hai người cùng cười khi con trăng bị mây che. Khác với lần trước, bây giờ từ xa có tiếng sấm ì ầm. Nam tăng ga cho xe chạy nhanh hơn:

– Năm nay mưa sớm. Không chừng lát nữa mình sẽ được tắm mát bởi cơn mưa đầu mùa…

Bà Sáu Thành ngồi hóng mát trước hiên nhà đợi Huyên và Nam. Bà tươi cười với cả hai:

– Má chỉ sợ hai đứa bay mắc mưa trên đường.

Cơn mưa chưa đổ xuống. Cơn mưa đầu mùa trăn trở. Sấm nhỏ từ xa. Chớp lóe từng hồi. Gió mạnh và lạnh. Trăng không còn ló mặt nổi. Chỉ còn thiếu những giọt mưa.

– Xong việc chưa Huyên?

Bà Sáu Thành hỏi khi Huyên dìu bà lên cầu thang về phòng. Cô đáp :

– Dạ, kết quả tốt lắm bác Sáu à.

– Cái thằng Nam, bác Sáu không muốn nó theo nghề báo chút nào, nhưng đôi khi cũng thấy thương. Nó có lắm kẻ thù nhưng cũng giúp được nhiều người…

Bà Sáu Thành chưa vào phòng mình mà gõ cửa phòng Hảo:

– Hai ơi! Đưa chìa khóa cho em nó mở cửa phòng đi con.

Hảo mở cửa:

– Sao về trễ vậy Huyên? Công việc sao hả em? Đây nè, chìa khóa phòng. Chị giăng mùng sẵn rồi. Đợi chị lấy thêm cho cái mền. Đêm nay chắc thế nào cũng mưa đầu mùa.

Bà Sáu Thành đưa Huyên qua phòng dành cho cô đêm nay. Căn phòng ở kế phòng trà, nhỏ gọn vừa cho một người ngủ, làm việc.

– Con cứ tự nhiên như ở nhà con vậy nghe Huyên.

Huyên khép cửa. Hảo đã lo cho cô thật chu đáo. Nơi mắc áo có sẵn một bộ đồ ngủ của Hảo để cô thay. Trên bàn có chai nước lọc và cái ly thủy tinh trong veo. Huyên không sao ngờ được những thay đổi nơi Hảo. Phải chăng khi tuổi đã quá thì con gái, ngẫm lại đời mình, thấm thía những ngang trái, phũ phàng của cuộc đời, Hảo trở nên độ lượng hơn.

Huyên thay quần áo, nằm nghỉ chứ chưa thấy buồn ngủ. Cô nghĩ về bé Bình Minh và Khánh. Lòng cô ray rứt.

Từ lâu rồi, mỗi khi về họp phòng giáo dục, phải ở lại đêm, Huyên không còn phải lo lắng việc nhà. “Người đàn ông mười bốn tuổi” Khánh có thể thay cô lo lắng tất cả cho bé Bình Minh. Cậu bé ấy sớm chững chạc nhưng cũng khá khe khắt. Lúc này, sự ray rứt trong Huyên vì một lẽ khác. Lần về họp này, Huyên đã nói dối Khánh và Bình Minh là cô phải ở lại hai ngày trong khi thực ra công việc chỉ cần một buổi là xong. Tất cả chỉ vì lời hẹn của Nam. Cô tự biện hộ cho mình. Yêu nhau cởi áo cho nhau, về nhà dối mẹ qua cầu gió bay. Huyên đã bắt đầu nói dối con và cháu vì tình yêu đang nhen lên trong lòng mình? Bà Sáu Thành đã nói thay con, Hảo cũng tỏ ra quan tâm đến chuyện tình cảm của em trai. Chỉ có Nam là chưa nói gì. Nhưng tất cả hành động, thái độ của anh đã nói thay cho lời nói.

Gió lùa qua cửa sổ lành lạnh. Cơn mưa vẫn chưa đổ xuống. Cả đến trời đất cũng không dễ dàng khi sinh nở cơn mưa đầu mùa.

– Huyên ơi!

Tiếng Nam gọi khẽ ngoài cửa. Huyên dậy, ra mở cửa. Nam mặc bộ pyjama xanh:

– Tôi thấy phòng Huyên còn để đèn. Huyên khó ngủ à?

– Vâng, lạ lắm. Huyên không ngủ được.

– Tôi cũng vậy. Hay là…

– Sao anh?

– Chúng ta lên sân thượng ngồi nói chuyện một lát…

– Trời sắp mưa rồi anh Nam à.

– Trời mưa, mình sẽ chia tay…

Nam nhìn Huyên đợi cô đồng ý. Huyên im lặng. Nam bước lên cầu thang trước và tới khi anh lên đến tầng trên, Huyên mới đóng cửa phòng mình. Cô tự hỏi lòng mình: “Mình sao vậy? Vì sao mình lại sợ ngồi nói chuyện với Nam? Đó là một hành động tội lỗi với Khoa, với bé Bình Minh chăng? Và vì sao mình lại chấp nhận lên sân thượng với Nam? Nam sẽ nói với mình những chuyện gì? Và mình sẽ nói với Nam những chuyện gì?”

Nam mở đèn sáng. Ngoài sân thượng có kê một bộ bàn ghế đá. Trời chớp lóe. Gió trên cao mạnh và lạnh hơn Huyên tưởng. Nhưng phần ôvăng phía trên khá rộng, vẫn có thể bảo vệ được người ngồi dưới nó nếu mưa nhỏ.

– Huyên kể cho tôi nghe chuyện cổ tích “Ăn khế trả vàng” đi.

– Chuyện ấy anh đã biết rồi. Huyên chỉ bắt chước nội Huyên hỏi anh mấy câu thôi.

– Huyên hỏi đi.

– Nếu gặp chim thần, anh sẽ xin chim thần điều gì?

– Ngày xưa Huyên đã trả lời nội thế nào?

– Huyên trả lời: Huyên muốn được chim thần chở bay lượn trên vùng trời làng Đồi để ngắm quê hương mình từ trên cao, để ngắm cây khế ngọt và… cậu bé trèo khế hái trái chín cho bạn mình…

– Tôi sẽ không xin chim thần như thế. Mà tôi sẽ xin… Vâng. Huyên ạ. Tôi sẽ xin chim thần cho tôi được…

Nam chợt nắm một bàn tay của Huyên. Cô thấy tay anh run run như giọng anh không bình tĩnh:

– Huyên… liệu chim thần có thể giúp tôi có Huyên bên cạnh đời mình mãi mãi hay không?

Huyên nhìn Nam. Anh cũng nhìn cô. Huyên muốn trả lời Nam: “Chim thần sẽ giúp chúng ta”. Nhưng liền đó cô nghe tiếng Bình Minh líu lo hỏi: “Chừng nào ba con về hả má ?”

Tới bây giờ những giọt mưa đầu mùa mới rơi xuống. Cơn mưa kéo hai người về với thực tế. Nam đứng lên trước:

– Thật đáng tiếc, chúng ta không thể ngồi nói chuyện với nhau lâu hơn. Ta tạm chia tay Huyên nhé?

Huyên đi theo Nam về phía cầu thang. Anh dừng lại một lần nữa, đôi tay anh lại nắm lấy tay Huyên. Giọng anh thủ thỉ:

– Tôi xin lỗi nếu đã nói ra điều làm buồn lòng Huyên.

Huyên ngước nhìn Nam. Đôi mắt anh buồn, chịu đựng. Huyên nghe tiếng mưa rơi đang lớn bỗng nhỏ đi, biến mất, rồi tiếng nói tự lòng cô vang lên: “Không! Anh Nam! Bởi vì ước mơ của anh cũng là của chính em mà!”

Huyên giật mình, bàng hoàng. Không phải tiếng lòng cô mà chính cô đã thốt ra với Nam câu ấy.

Huyên thấy Nam mở lớn đôi mắt, thoáng buồn biến đi để xuất hiện hai đốm sáng như hai vì sao trên bầu trời đêm. Huyên cảm thấy mình bị ép chặt bởi vòng tay của Nam. Cô gục mặt vào ngực anh. Cô khóc. Cơn mưa đầu mùa trong lòng cô đã đổ…

K.V (mời xem tiếp kỳ 11)

Nguồn: Bongtram.vnweblogs.com

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống