Home » Truyện người lớn » Những đốm lửa

Chiếc xe nhàn nhã lướt dọc bờ sông, ngược dòng con nước lờ đờ, ngầu đục, dập dềnh vài cụm lục bình lơ thơ hoa tím. Bầu trời ảm đạm đứng yên, lặng nhìn tôi và anh trôi hững hờ, lạnh nhạt trên đường như ngọn gió chiều la đà qua khung cửa trống.

          Đường vắng ngắt. Anh thở hắt ra khi thấy bàn tay tôi đang vịn ngang bụng anh chợt rụt rè, len lén rút về.  Tôi nói bâng quơ:

          – Con đường nầy bây giờ đẹp quá! Xanh ngắt những  hàng cây!

          Anh gật đầu, nhìn mấy bụi dừa nước lao xao, chải những tàu lá mườn mượt, bóng nhẩy vào không gian yên tĩnh:

–         Ừ, Tất cả đã đổi thay!

          Lòng tôi nao nao. Tôi và anh cũng thay đổi. Mỗi người thay đổi một cách. Suy nghĩ riêng tư, âm thầm sống bên nhau dưới một mái nhà. Chẳng biết tự bao giờ, cuộc sống trở nên buồn tẻ, đáng chán. Những chuyện cơm áo cứ xoáy mòn tình yêu đôi lứa. Ngôi nhà trở thành tù ngục. Cả hai đều muốn thoát ra nhưng có một sợi dây vô hình buộc chặt. Đó là đứa con. Thằng cu Tủn, tên thân mật của thằng Khoa, đứa con duy nhất của chúng tôi.

          – Nhanh quá! Mới đó mà thằng Tủn đã mười ba tuổi. Gần thi tốt nghiệp Trung học cơ sở rồi.

          Anh nhìn đăm đăm ra phía trước, đầu cui cúi. Những sợi tóc ôm lấy cái gáy gầy. Tôi buột miệng:

          – Mình già hết cả rồi.

          Giọng anh rầu rầu, pha chút cay đắng:

          – Ừ, sắp chết đến nơi. Cũng xong một kiếp người. Rảnh nợ.

          Nỗi đau lại nhói lên, xiết lấy trái tim nhạy cảm của tôi. Chết có là một cách giải quyết tốt không? Cũng có thể, cho riêng mình. Còn những người thân sẽ ra sao? Thằng cu Tủn nó mới mười ba tuổi, lẽ nào nó phải rời bỏ thời thơ ấu đầy ắp những ước mơ đẹp đẻ chỉ vì cách “sống mòn” của cha mẹ? Tôi hấp tấp bấu chặt vào lưng anh:

          – Dù thế nào mình cũng phải sống cho tới khi con mình trưởng thành, có vợ, có con.

          Anh cười khẩy, nhấn ga, chiếc xe vọt tới. Hơi men bay ngược ra sau, xộc vào mũi tôi. Vợ chồng quen hơi mà. Mùi da thịt, mùi mồ hôi của riêng anh đã biến mất, thay vào là cái mùi chung mà tôi ngửi thấy ở những gã đàn ông say rượu thoáng ngang. Đôi khi, tôi giật mình hoảng hốt vì chẳng nhận ra anh. Có đêm, tôi ngơ ngác nhìn người đàn ông nằm cạnh. Hắn giăng tay, bẹt chân, ngoẹo đầu, há hốc mồm. Một dòng nước dãi nhờn đục chảy dọc khóe miệng, xuống cằm. Chốc chốc, anh trở mình, đập tay đánh rầm, miệng ú ớ điều gì đó rồi ngáy phì phò như kéo bể. Mùi men chua loét, trộn lẫn mùi mồ hôi, tràn ngập căn phòng. Dìm tôi vào nỗi đau kì quặc.

          Anh, người tôi yêu đâu rồi? Người con trai khỏe mạnh, yêu đời đâu rồi? Anh năng nổ, xông xáo trong công việc, anh chinh phục mọi người bằng những tài mọn nhưng ít ai làm được. Và, anh có còn là lộng che mát đời tôi. Tất cả đã biến mất tự bao giờ, chẳng rõ.

          Mãi đến hôm nay, hai vợ chồng mới có dịp đi chung. Nhờ anh bạn thân muốn con cũng “hạnh phúc” như chúng tôi nên nhờ tôi và anh dắt hai cháu vào… phòng hoa chúc. Ôi, một nhầm lẫn đáng thương! Nhưng, cả tôi lẫn anh đều lặng lẽ xấu hổ và hợp tác biểu diễn cái màn hạnh phúc giả trá một cách rất đạt.

          Buổi sáng, anh đưa tơi đến chỗ làm tóc, trang điểm rồi về nhà chờ đến giờ tới rước. Thoáng nhìn, anh sững sờ, kêu khẽ:

          – Em lạ lắm, rất đẹp!

          Tan tiệc cưới, anh rủ tôi đi loanh quanh cho thư thả. Dong xe hết con đường này sang đường khác. Cả hai bâng khuâng, hồi hộp trong cảm xúc lạ lẫm như thuở ban đầu. Anh thầm thì:

          – Cái răng cái tóc là gốc con người, đúng lắm! Kiểu tóc nầy rất hợp với em.

          Tôi tựa cằm lên vai anh, khúc khích cười. Giọng anh êm như ru:

          – Em nhớ không? Con đường nầy hồi đó hai đứa trốn học ra ngắm trời nước. Kìa, chỗ cây mù u, anh đã nắm tay em. Ha ha…Hồi đó sao minh ngố quá, chỉ có vậy mà hai đứa đều run. Về nhà, hồi hồi, hộp hộp mãi.

          –  Hi, em cũng vậy. Tối ngủ cứ lăn trở hoài. Chị hai nằm cạnh cằn nhằn hoài luôn.

          – Hôm đó, em mặc áo bà ba trắng, cổ lá trầu. Tóc em chỉ dài  chấm  vai Óng mượt, bay bay trong gió, nhìn dễ thương làm sao!

          Tôi thở hắt ra:

          – Bây giờ, em đã già rồi!

          Anh lặng im, có lẽ để tìm câu trả lời vừa ý tôi:

          – Ừ, nhưng chưa đến nỗi nào. Hôm nay, em đẹp lắm! Chiếc áo màu nắng Thu nầy rất hợp với em, mua hồi nào vậy?

          – Của cơ quan tặng đó. Em đâu có mua.

          – Lâu rồi, anh chẳng mua sắm gì cho em, anh bậy thiệt.

          – Ồ, không sao đâu. Em già rồi, đâu cần se sua.

          – Em nghĩ vậy là lầm rồi. Làm đẹp khác với se sua. Em quên rồi sao! Chồng yêu cái tóc nên dài, cái tay nên khéo, cái tài nên khôn!

          Tôi nhìn vào lưng áo anh. Dù màu xanh chưa nhạt nhưng đã xuất hiện những chấm li ti, làm cho anh mang vẻ ốm yếu, xanh xao, nghèo nàn làm sao. Tôi cảm thấy xót xa, hỗ thẹn. Lỗi tại tôi. Tôi đã không chăm sóc anh. Cứ mãi quẩn quanh trong chuyện cãi cọ. Lúc nào tôi cũng đòi hỏi và chờ đợi nhiều hơn lo vun vén hạnh phúc.

          Anh cho xe quẹo vào con hẻm, dọc hông chùa để vào Ao Bom. Những vòm lá dầu thấp thoáng, lao xao. Nắng chiều hắt những tia vàng chói, lấp lánh trên mặt ao. Và cánh sen hồng nhô cao, đẫm nắng, rực rỡ. Dừng xe, anh và tôi đến ngồi bên gốc cây nhìn bâng quơ những chiếc lá vàng dưới chân. Anh cầm tay tôi. Cánh tay đầy gân xanh và một hàng xẹo. Đó là dấu phỏng tàn thuốc do chính anh gây ra. Anh muốn xóa hàng chữ “Hận đời đen bạc” đã xăm trên đó. Anh giận ba mẹ. Một người mãi theo đuổi bóng sắc, một người cứ mãi ghen hờn, rình rập, không ai nhớ đến anh. Anh trốn học đi theo lũ bạn hư thân mất nết cũng chẳng ai hay. Đến khi trường gửi giấy mời, ba anh lại phủ xuống đầu anh một trận đánh thừa chết thiếu sống. Anh bỏ nhà đi bụi. Xăm lên tay hàng chữ ấy.

          Thật may, lần đó, chẳng hiểu vì sao anh bị một nhóm người vây đánh. Sau khi chém ba nhát dao vào mông anh, chúng tẩu thóat. Đang ngồi học bài, nghe tiếng la hét, tôi chạy ra xem. Vừa lúc nhìn thấy anh ngã xấp trên mặt đường, máu ra linh láng. Tơi kinh hoảng, kêu cứu inh ỏi. Người ở khu phố chạy tới, giúp tôi đưa anh tới bệnh viện cấp cứu. Vết thương lành, trở về, anh cứ lảng vảng trước cửa nhà tôi. Tưởng anh có ý đồ xấu, tôi không dám mở cửa sổ. Một đêm, cây dạ lý bên rào trổ hoa, tỏa hương ngào ngạt, len vào phòng. Tôi mở toang cửa sổ, vươn vai, hít thở không khí trong lành, ngát hương thì một bóng đen từ xa chạy tới. Sợ quá, tôi đóng sầm cửa lại, chỉ kịp thoáng nghe trong gió tiếng gió:”Cám ơn cô bé, Cám ơn cô bé!” Hôm sau, anh đón tôi trước cổng trường. Anh mời tôi đi ăn kem nhưng tôi từ chối, với lý do: ”Sợ anh” Anh trợn mắt: ”Tôi có gì để bé sợ?” Tôi chẳng dám nói rằng tôi sợ cái nết phóng đãng, hư đốn của anh mà cứ ấp a ấp úng mãi rồi chỉ đại vào cánh tay có xăm hàng chữ: ”Hận đời đen bạc”. Anh bật cười, thăm dò: ”Nếu tôi xóa sạch hàng chữ nầy, bé có chịu đi chơi với tôi không?” Tôi gật đầu. Anh lặng lẽ rút điếu thuốc châm lửa. Anh rít một hơi dài, đốm lửa lóe sáng. Anh dí mạnh vào da. Tôi kinh hồn đánh rơi chiếc cặp. Mặc cho tôi năn nỉ, khóc lóc, van nài anh ngưng ngay hành động kì hoặc kia, anh vẫn thản nhiên dí những đốm lửa lên dòng chữ. Lớp da phồng dộp như có ai hà hơi vào đó. Tôi bật khóc, anh dỗ dành: ”Cảm ơn em, người đã giúp anh xóa tan dấu vết của một thời hoang đàng, hư hỏng. Anh sẽ bắt đầu lại đời mình bằng tình yêu. Anh yêu em!”.

          Tôi tựa người vào anh. Bàn tay vuốt ve lên vết sẹo sần sùi. Anh nhìn tôi, ánh mắt hiền từ như phật. Đúng là anh đã đổi thay. Anh trở lại trường học. Rồi thi đỗ cùng lúc với tôi Hai đứa cưới nhau. Chúng tôi rất hạnh phúc. Đi làm về, không như người khác, nằm đọc báo mà anh lao vào công việc nhà, giúp tôi chăm sóc thằng cu Tủn. Nhờ vậy, tôi có thời giờ nghỉ ngơi, học thêm ngoại ngữ. Lẽ ra, chúng tôi sẽ sống tốt hơn nếu như cơ quan anh không giải thể, anh mất việc. Ba người sống nhờ vào đồng lương của tôi. Đời sống eo hẹp hẳn đi. Anh trở nên trái tính, trái nết. Ham gây gổ. Còn tôi, người đàn bà được nuông chìu và may mắn có hoàn cảnh thuận lợi nên thiếu kiên nhẫn, sức chịu đựng thấp kém. Tôi chẳng hiểu được nỗi đau của chồng mà lại xé  vụn những chuyện vốn dĩ vụn vặt. Tôi bới rác lên để… cùng ngửi. Tôi có đủ mọi tật xấu của đàn bà mà không hề biết. Tôi cứ nghĩ mình giỏi nên địa vị cao hơn chồng. Lấy đuợc tôi là phúc đức cho anh. Tôi đã mang bộ mặt kiêu hãnh đáng ghét ấy nghênh ra trước mặt anh như dựng lên một bức tường ngăn cách vợ chồng. Cả tôi và anh đều đau đớn, khổ sở. Anh định thốt ra bằng rượu. Còn tôi lao vào công việc để quên và hao mòn dần với những ưu phiền tự chuốc.

          Tôi bật khóc, anh vụng về dỗ dành:

          – Nín đi em! Những vết sẹo ấy lành từ lâu lắm rồi mà. Không bao giờ anh quên được ánh mắt em lúc ấy. Vừa bàng hòang vừa hạnh phúc. Không có em, chẳng biết bây giờ anh ra sao nữa. Hay là đã chết  vì những vết dao thanh toán vu vơ.

          – Nhưng cũng chính em đã làm khổ anh.

          Anh nheo mắt mỉm cười:

          – Anh sướng gần chết. Tối ngày chỉ lẩn quẩn trong nhà rồi ra quán nhậu nhẹt. Cho chó ăn chè.

          Tôi đỏ mặt xấu hổ. Đúng là tôi thích trách móc mà không tìm cách giúp anh có niềm say mê khác. Một tia sáng chợt lóe lên trong đầu u tối của tôi:

          – Anh ơi, hay là anh thi vào đại học, ban đêm học thêm tin học!

          – Em điên rồi sao? Học để làm gì chứ? Nhà mình đang khó khăn…

          Tôi say sưa trong ý tưởng mới:

          – Đừng lo, em sắp được tăng lương. Em lo được mà.

          – Nhưng anh già rồi. Sắp chết đến nơi.

          Tôi bật cười:

          – Già bằng một phụ nữ ở nước ngoài không? Bà ta đã một trăm linh bốn tuổi mà mới tốt nghiệp đại học đó. Người ta rất hãnh diện vì có một nữ sinh cao tuổi như vậy.

          – Em muốn hãnh diện vì có một thằng chồng già rồi còn đi học?

          – Tất nhiên! Em muốn làm một người đàn bà mà người ta ca ngợi: ”Vì chồng em phải trải dâu. Vì chồng em phải qua cầu đắng cay!”. Em nghĩ cũng gay go đó. Nhưng anh sẽ làm được. Đi học, anh sẽ làm giàu kiến thức của mình mà còn có cơ hội giúp vợ con sau này. Dẫu khó khăn nhưng cũng chưa bằng dí những đốm lửa vào da để tẩy vết nhơ.

          Anh nhìn tôi đăm đăm. Có vị giọt nước ẩn nơi khóe mắt anh, khiến cho tia nhìn sóng sánh như mặt hồ thu gờn gợn. Anh cúi xuống tìm môi tôi. Trên cao, gió hát. Những chiếc lá dầu rì rào hòa âm. Mặt trời chợt lóe sáng trước khi rụng xuống chân trời phía xa.

NGUYỄN THỊ MÂY

Theo Yume

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống