Home » Truyện người lớn » Nhặt vợ

Bao nhiêu kế chuẩn bị để đối mặt với anh con trai của ông bỗng thành vô nghĩa khi cô con dâu ra mở cửa. Cái nụ cười thường trực của nó nhoẻn ra như vầng trăng khuyết bỗng méo lại như mảnh trăng tàn cuối tháng, khi ông giới thiệu: “Đây là cô Nền, cô ấy sẽ về ở với bố”. Nói xong, ông trút phào một hơi thở. Thôi thì cứ trắng phớ ra như vậy cho nó nhẹ người. Cô con dâu bỗng chốc câm bặt, lẳng lặng bỏ lên phòng riêng, không hề hỏi thêm ông câu nào…

Chỉ còn hơn chục cây số nữa là về đến nhà, ông hồi hộp âu lo. Từng cây số đang lùi dần, lùi dần, mà xe khách gì chạy như lên thiên đàng thế này… Ông lén trút một hơi thở dài thật từ tốn, từ tốn vì ông không muốn người đàn bà đang gục vào bờ vai ông thức giấc. Những địa danh quá quen thuộc đang trôi dần qua ô cửa kính xe. Ông sốc người lại cho thẳng thớm, như kiểu sửa mình để bước vào cuộc họp, đó là cái cảm giác đã lâu rồi ông không còn gặp lại nữa. Những cuộc họp kiểm điểm thường diễn ra vào dịp cuối năm, bao giờ cũng rất căng thẳng. Mặc dù đa phần ông được khen, nhưng, lúc nào ông cũng giật thột khi nghe đến chữ “nhưng”. Người ta bảo có tật thì giật mình, ông soát xét lại cũng chẳng có tật gì, sao ông vẫn hay giật mình? Làm quản lý nó khổ thế, chả khác gì đứng trên chiếc ghế cao mà ở dưới có thằng đang giữ, ngộ nhỡ nó thả tay ra là mình ngã chổng kềnh. ấy vậy mà khối kẻ vẫn thích. Ông mỉm cười nhớ lại cái quãng đời làm sếp của mình, tâm đắc vì mọi cái đều ổn. Không tham ô, gái gú, không sơ sểnh ký tá, có chăng thỉnh thoảng nhận chút quà biếu của cấp dưới hoặc dăm ba cái phong bì gọi là cảm ơn của các đối tác. Tuy nhiên chính vì cái đó mà lắm khi cũng làm ông giật thột. Song, nếu không có những cái phong bì đó chắc gì gia đình ông thoát khỏi cái nghèo thâm căn cố đế. Có đổi lại chút ít nơ ron thần kinh âu cũng là điều xứng đáng. Khổ nỗi khi ông có nhà cao cửa rộng, có miếng ăn miếng để thì bà vợ lại lăn ra ốm, ốm quặt ốm quẹo và nhè đúng cái lúc ông vừa rũ áo chốn quan trường thì bà ấy lại về với gia tiên. Tất nhiên, đám tang của vợ ông vẫn đông đúc, đầy đủ các ngành trên chức dưới. Dẫu sao ông cũng không đến nỗi cô quạnh như một số vị quan về hưu. Thậm chí ông còn được đám nhân viên tiếc rẻ: “Lãnh đạo như bác bây giờ cũng hơi hiếm”.

Ông lại hít một hơi thở dài, ưỡn ngực cho thẳng tư thế. Chắc chỉ ít phút nữa là tới nhà. Ông sẽ phải đối mặt với ánh mắt của thằng con trai duy nhất. Bây giờ chỉ ánh mắt nó mới làm ông lo ngại. Nó là bản sao của ông về tất cả. Được học hành bài bản, nó tiến nhanh hơn ông trên con đường quan lộ, mới ba mươi tuổi đã là trưởng phòng một cơ quan báo chí lớn của tỉnh. Gì chứ cái chức phó tổng biên tập là trong tầm tay. Bố con ông rất hợp tính nhau. Sau buổi cơm nước bao giờ cũng nhâm nhi tí thời sự. Nó có ánh mắt nghiêm khắc giống hệt ông, cái ánh mắt đã từng rèn nó mỗi bước đi. Bây giờ chính ánh mắt ấy sẽ lại phán quyết ông.

Người đàn bà vẫn ngủ say tít như đã tìm được bến đỗ. Ông mỏi nhừ bên vai nhưng vẫn không dám cựa. Tay phụ xe đảo mắt lại phía ông hỏi: “Bác xuống đoạn nào, chuẩn bị đi, xe không đỗ lâu đâu”. Ông không thèm trả lời, ai chả biết là phải chuẩn bị rồi. Ông là ông vẫn ức khi nãy hắn đon đả chỉ cho ông cái ghế cạnh tay lái, rồi còn hí hởn chào mời: “Bác ngồi trên này khỏi say, con gái bác ngồi sau cũng được”. Ông lầm lỳ không nhận cái ghế tốt đó mà kéo người đàn bà xuống dãy ghế phía dưới. Nhất quyết ông không thèm nhận những đặc ân dành cho người cao tuổi. Ông mới chỉ hơn sáu mươi thôi mà, nếu so về sức vóc, ông còn trẻ hơn tuổi nhiều. Về hưu không có sự đón đưa và thưởng thức những của ngon vật lạ như lúc đương chức nhưng ông lại có vẻ khỏe ra. Không phải thức khuya dậy sớm, không có những cú thần kinh căng thẳng nên da dẻ ông nhẵn nhụi hồng hào. Chiều đến, tung tẩy cái vợt cầu lông ra khuôn viên đầu phố đánh với mấy ông bạn hàng xóm, cười nói thả phanh, văng tục sướng mồm, ông thấy đời cũng đáng sống chứ không bi quan như cái lúc sắp phải rời ghế. Phải cái, lâu nay ông đâm ghiền cái món internet. Thằng con trai biết bố đói thông tin nên lúc đầu chịu khó đem về cho ông đủ thứ báo, nhưng rồi sau chừng như không đủ kiên nhẫn để sưu tầm các loại báo mà ông đòi hỏi, nên nó đã vác về cái máy vi tính và dạy ông sử dụng. Lúc đầu ông cũng chóng mặt vì những enter, những shift, những del… nhưng khi đã biết cách lướt web rồi thì ôi chao, ông như kẻ nghèo ngợp trong kho châu báu. Ông ngồi lỳ trước máy đến nỗi lúc đứng dậy phải khom khom một lúc mới đứng thẳng nổi. Ông khoái nhất là gõ vào cái google muốn xem cái gì là được cái ấy. Mà khi chỉ có mình ông ở nhà, ông có thể tự do lang thang trên mạng, xem từ thượng vàng đến hạ cám. Tin tức mãi cũng chán, rồi sang đến giải trí, rồi những vấn đề nhạy cảm mà cái thời làm sếp ông luôn phải chặn cái barie đối với các nhân viên. Bây giờ thì ông có thể tự do lặn ngụp trong cái hồ cấm ấy mà chả phải sợ ai. Ôi chao là những đường cong, những đường cong lại còn quằn quại, rên rỉ nữa chứ, nó thôi thúc cái sinh lực đàn ông của ông bao nhiêu năm phải uốn theo cái ghế lãnh đạo, bây giờ được bật tung ra như cái lò so, ấy thế mới khổ. Rời cái máy ra là ông rã rời, thấy nôn nao như người thèm ăn mà không biết ăn gì. Rồi ông mắc chứng khó ngủ…

Minh họa: Nguyễn Đăng Phú.

Anh con trai, dù công việc bù đầu nhưng vẫn rất quan tâm tới bố. Anh nhận ra sức khỏe của bố có vấn đề. Thế là đúng dịp công đoàn cơ quan tổ chức chuyến đi du lịch lên Móng Cái, có ghé sang Trung Quốc vài ngày, anh nhường luôn suất của mình để bố đi. Thực ra đi du lịch thì ông cũng không ham, nhưng ông tặc lưỡi “Thay đổi một tí không khí cũng có cái hay”.

Lúc đầu cũng tại cái tính hay ôm việc vào mình của ông. Ông nhớ lúc đó ông đang thưởng thức các món ăn Trung Quốc tại một nhà hàng bình dân ở một thành phố giáp biên của nước bạn thì buồn đi đại tiện. Ông ra hiệu cho cô nhân viên người Hoa chỉ cho ông nhà vệ sinh. ú ớ một hồi, cô ta cũng đưa ông ra phía sau cửa hàng. Té ra ta hay Tàu cũng thế cả. Trong căn bếp tối tăm ẩm thấp là một dãy nhà vệ sinh. Ông cảm thấy ngượng ngùng vì phải chui vào nhà vệ sinh trước cái nhìn của mấy cô gái bản xứ đang làm bếp. Chẳng ai hỏi ai, với lại ngôn ngữ cũng bất đồng, nhưng khi ông bước ra muốn rửa cái tay để tiếp tục ngồi vào bàn ăn thì lúng túng không tìm được chỗ vòi nước nào còn trống. Bỗng một cô gái đang ngồi trước một chậu rửa bát to tướng ngẩng lên nhìn ông, rồi né người nói một câu  tiếng Việt xanh rờn như đang ở quê cha đất tổ: “Bác lại đây mà rửa này”. Ông quên cả cảm ơn vì ngạc nhiên. Khi ông rửa xong đã thấy cô gái đưa cái khăn mặt trắng tinh lại để ông lau tay. Chừng như biết ông muốn hỏi han, cô nhìn ông chờ đợi. “Cô là người Việt Nam à?”. “Vâng”. “Sang bên này…lấy chồng à?”. “Vâng”. Ông chưa kịp hỏi thêm  thì cô gái đã ghé sát lại phía ông, nói nhỏ: “Bác ơi, cứu cháu với! Cháu bị bán sang bên này, may mà trốn được. Cháu đang trốn trong nhà hàng này chẳng dám ló mặt ra ngoài, bác cho cháu theo về Việt Nam với”.

Thật may cho cô gái đã tìm được đúng người cần nhờ. Sau một thoáng ngỡ ngàng, ông quyết ngay: “Được, tôi sẽ gặp chủ cửa hàng, tìm cách đưa cô về”. Sau khi hội ý với trưởng đoàn và được mọi người trong đoàn ủng hộ, ông đã điều đình với chủ cửa hàng để cô được nghỉ việc. Chỉ khi ra đến cửa khẩu mới gặp rắc rối, nhưng may được cái tài thao lược vốn là năng khiếu của ông nên mọi việc lại xuôi chèo mát mái. Cô gái, nói đúng hơn là một thiếu phụ đã nghiễm nhiên ngồi cùng xe với đoàn đi du lịch của ông. Về đến Hà Nội, đoàn nghỉ lại trong một khách sạn theo đúng lịch trình, mai mới đi sớm. Đáng lý là ông có thể chào tạm biệt người thiếu phụ rồi, nhưng ông lại nghĩ: “Bây giờ trời cũng đã tối, để cô ta về tận Thái Bình liệu có còn xe không?”. “Thôi vào trong này nghỉ tạm cùng với đoàn chúng tôi mai hãy về” – Ông gọi người thiếu phụ đang tần ngần bước đi.

Sáng hôm sau, khi đã xách va ly bước lên xe cùng với đoàn du lịch rồi, nghĩ sao ông lại tụt xuống. Ông nói với trưởng đoàn: “à tôi phải đi thăm mấy ông bạn đồng ngũ cái đã, đoàn cứ về trước”. Thực ra cái lý do chính đáng là ông nhìn thấy bộ mặt thẫn thờ và ánh mắt buồn thiu của người thiếu phụ khi vẫy tay đưa tiễn ông. Phải đưa cô ta về tận nơi tận chốn, thế mới gọi là có trách nhiệm chứ. Ông nghĩ vậy. Lúc mọi người bắt tay ông để về trước, một thằng cha trong đoàn ghé tai ông nói nhỏ: “Bác nên cẩn thận đấy, dẫu sao cũng gái nhặt mà”. Ông tím lịm mặt mày. Bố láo, nó nghĩ ông sẽ làm gì chứ. Phải như nhân viên cơ quan ông thì ông đã cho nó cái bạt tai rồi.

Quay trở lại với người đàn bà, ông đâm bẳn gắt: “Sao còn đứng ngây ra đấy, chuẩn bị đi, tôi sẽ đưa cô về tận nhà”. Người đàn bà bỗng rơm rớm nước mắt, ngước nhìn ông như cầu khẩn: “Cháu không thể về quê được bác ạ. Cháu phải ở lại đây kiếm việc làm chứ về quê … thì nhục lắm. Cháu đã bỏ quê đi lâu rồi, bao giờ có tiền mới trở về được”. “Ôi chà, cô tưởng kiếm được việc làm ở cái đất thủ đô này dễ lắm à, trừ phi… Thôi thế này nhé, tôi sẽ giúp cô. Tôi có nhiều người quen ở đây, chắc họ sẽ giúp, lao động đơn giản thì cũng không khó lắm”.

Thế là ông lại đeo thêm một việc nữa, đi tìm việc cho người đàn bà. Ông tất tả đi cho đến tối mịt mới về. Toàn những ông bạn mà thời còn đương chức, họ thân thiện với ông lắm, cứ hò hò, hẹn hẹn giúp này giúp nọ, nhưng ông chưa có lần nào phải cần đến họ cả, chỉ có bây giờ… “Vâng vâng, có gì đến mai em gọi lại”, “Chân tạp vụ bây giờ cũng khó lắm anh ạ”. Ông lại tìm đến mấy ông bạn doanh nghiệp. “Không có nghề gì ư, có xe máy không? Không thì gay đấy, thôi, bác cứ yên tâm, em sẽ cố gắng thu xếp sau”. Sau sau, biết đến bao giờ, ông còn lạ gì những lời hứa kiểu đấy. Ông ngán ngẩm trở về. Trời lại tối sập xuống, chẳng còn đi đâu được nữa. Ông ân hận bỗng nhiên lại mua dây buộc mình. Nếu không thì bây giờ ông đã vui vẻ quây quần bên con cháu rồi. Nhìn cái mặt như tàu lá héo của người đàn bà, ông đâm chạnh lòng: “Thôi, đến mai tôi đưa cô về quê tôi, chắc chắn tìm việc dễ hơn”. Ông toan lôi cái va ly kéo ra khỏi phòng thì cô ta hốt hoảng ngăn lại: “Bác đi đâu ạ, ở lại đây cũng được mà. Phòng có hai giường mà bác, cháu coi bác như …cha”. Ông nghĩ bụng, ừ cô ta còn kém thằng con trai ông đến vài tuổi, có gì đâu mà ngại, việc gì phải đi thuê thêm phòng cho nó tốn kém.

Ông vào phòng tắm xì xọp kỳ cọ trong làn nước ấm của chiếc vòi hoa sen, thật sảng khoái. Ông trở ra với bộ quần áo ngủ bằng lụa tơ tằm màu mỡ gà, rất hợp với làn da hồng hào săn chắc của ông. Đây là bộ quần áo đứa con dâu đi Thái Lan về tặng mà ông rất thích, nó vừa nhẹ nhàng mềm mại lại vừa tôn được cái vẻ sang trọng quý phái của đấng nam nhi luống tuổi. Nhìn sang giường bên vẫn thấy người đàn bà trẻ ngồi thu lu. Ông giục: “Vào tắm đi, rồi đi ngủ sớm, mai hãy hay”. Ông lên giường buông màn duỗi thẳng chân tay cho khoan khoái và bắt đầu thở đều đều theo thói quen cho dễ ngủ. Người đàn bà vào phòng tắm và ở trong đó khá lâu, hình như ông đã chợp mắt được một lúc, khi tỉnh dậy vẫn thấy cửa phòng tắm đóng kín. Ông lo lắng định gọi thì chợt thấy mùi xà phòng thơm thoang thoảng sộc vào mũi. Một bóng người lướt qua giường ông nghe thơm mùi hồ của bộ quần áo ngủ mới cứng. Tiếng công tắc đèn cái tách, bóng tối tràn ngập căn phòng, một lúc mới lờ mờ hiện lên cái dáng dài manh mảnh của người đàn bà đang duỗi ra trên giường. Trong bóng tối, ông thả sức căng mắt nhìn sang. Cô ta nằm nghiêng quay lưng lại phía ông, nhưng chính cái đường cong chết người ấy lại đánh thức ông. Cái đường cong đã từng làm ông khó thở bao nhiêu đêm, nay hiển hiện ra trước mắt, trong bóng tối lờ mờ lại càng huyền ảo thôi thúc.

Ông bắt đầu thở dốc. Trong phút chốc ông quên mất vai trò của người hiệp sĩ cứu mỹ nhân, mà chỉ thấy đang là một thằng đàn ông với bản năng giống đực ngùn ngụt. Ông tung màn bước sang giường người thiếu phụ không chút ngại ngần, như dòng nham thạch của núi lửa đã được tích tụ từ hàng ngàn năm trào ra không gì ngăn nổi. Bản nhạc câm chỉ bằng những động tác nhịp nhàng nhuần nhị nhưng không kém phần quyết liệt. Khi dòng nham thạch đã cháy thành than, ông mới soài người ra và chợt nhận ra cô ta không hề chống cự, hay là cô đang chịu ơn ông? Không, vì hình như cô còn hưởng ứng là đằng khác. Có lẽ đây là cuộc mây mưa mỹ mãn nhất trong đời ông. Kể cả khi đang là thanh niên, ngay trong đêm tân hôn ông cũng không được cái cảm giác cùng lên mây như bây giờ. Bà vợ ông là một người đàn bà khép kín lại yếu đuối, nên những cảm xúc của bà đã bị nhét chặt trong cái cơ thể không mấy hấp dẫn. Cả một đời vợ chồng của ông bao nhiêu năm thực ra chỉ là làm tròn đạo.

Để khẳng định sự nhiệt thành của người đàn bà đang nằm bên cạnh, ông quay lại ôm cô ta, áp cái đầu bù xù dấp dính mồ hôi của cuộc mây mưa vừa qua vào bộ ngực đang nóng hầm hập của mình. “Tôi…có làm cô giận không? Nếu giận cho tôi xin lỗi”. Không có tiếng trả lời, chỉ có vòng tay cô ta vòng qua người ông xiết lại, và ngực ông đang rỉ ra thứ nước âm ấm chảy tràn xuống lưng. “Ơ, ơ, cô khóc đấy à. Tôi đã làm cô…”. “Không không, cháu, à em hạnh phúc lắm. Ông biết không. Hai năm trời sống với người chồng xứ người, thật là cực hình. Hắn bị bệnh bất lực nên đêm đêm hắn hành hạ em bằng đủ mọi cách. Hắn bắt em phải làm tình với đủ mọi vật dụng, đủ mọi kiểu cách để hắn xem cho thoả mãn. Rồi khi không thỏa mãn hắn cắn xé em như chính em là nguyên nhân khiến cho hắn không thực hiện được. Ban ngày, gia đình hắn nhìn em bằng con mắt hằn học vì em chưa có con. Em… em chưa bao giờ được như thế này”.

Trời ơi, thật thế sao? Ông chẳng muốn hỏi thêm, ông thấy mình như bỗng dưng được một món quà mà Thượng đế vừa ban cho. Tự nhiên ông đâm tiếc cái thời gian đời người của mình còn ít quá. Nhưng muộn còn hơn không, nếu cô ta đồng ý, ông sẽ… Nghĩ vậy ông lại thấy rạo rực, lại muốn được trùm lên cô ta một lần nữa…

“Ơ, ơ, này, cho tôi xuống đây”. “Nói rồi mà bác không chuẩn bị, thôi bác về bến nhé”. “Anh thông cảm, nhà tôi ngay gần đây, xe về bến thì xa quá”. Người đàn bà bừng tỉnh líu ríu theo ông xuống xe. Tay phụ lái lướt cái nhìn tinh quái: “Đỡ ông ấy xuống kìa cô”. Không còn nể nang, ông lườm tay phụ lái một cái sắc như dao bài.

Bao nhiêu kế chuẩn bị để đối mặt với anh con trai của ông bỗng thành vô nghĩa khi cô con dâu ra mở cửa. Cái nụ cười thường trực của nó nhoẻn ra như vầng trăng khuyết bỗng méo lại như mảnh trăng tàn cuối tháng, khi ông giới thiệu: “Đây là cô Nền, cô ấy sẽ về ở với bố”. Nói xong, ông trút phào một hơi thở. Thôi thì cứ trắng phớ ra như vậy cho nó nhẹ người. Cô con dâu bỗng chốc câm bặt, lẳng lặng bỏ lên phòng riêng, không hề hỏi thêm ông câu nào. Lúc ông đi qua phòng nó để đưa người thiếu phụ lên phòng thay đồ, thì nghe có tiếng nói qua điện thoại: “Anh về ngay nhá, bố nhặt ở đâu về một người đàn bà ấy. Đúng là trẻ không chơi già đổ đốn”.

Ngay lập tức anh con trai đã có mặt ở nhà. Anh hỏi han chuyến đi du lịch của bố với cái mặt lạnh tanh. Ông đâm sốt ruột gọi anh vào phòng riêng: “Bố sẽ lấy vợ, lấy cô ấy đấy, con thấy thế nào”. Cái mặt anh con trai trắng bệch: “Con không phản đối, có điều…”. “Bố hiểu rồi, vợ con không đồng ý chứ gì. Thôi được, bố và cô ấy sẽ ở riêng”. “Không, ý con là, con muốn người mẹ kế của con không phải là cô ta”. Cuộc đấu lý của hai bố con không kém phần gay gắt nhưng không ồn ào, và không phân thắng bại. Người thiếu phụ vẫn được sắp xếp cho một phòng riêng trên tầng chót để nghỉ ngơi. Phải tế nhị thế chứ, bao giờ chính thức hãy hay, ông nghĩ vậy, rồi ông sẽ cố dàn xếp con cái sau…

Ông ngủ say như chết, chắc mấy ngày đi lại mệt, khi tỉnh dậy nhà đã vắng hoe. Ông sực nhớ đến người thiếu phụ, vội chạy lên, thấy cửa phòng không đóng. Ông giật mình thấy căn phòng trống không, giường chiếu khá gọn gàng. Một mảnh giấy để ngay trên gối: “Chào ông, em phải đi để ông được yên ấm với gia đình. Cảm ơn ông rất nhiều”. Ông vội nhìn đồng hồ, cô ta chưa thể đi xa được.

Có một dạo, cả thành phố xì xào bàn tán về một dòng tin quảng cáo trên truyền hình nhắn tìm bố với lời lẽ thống thiết của người con trai mà tên lại trùng khít với tên của người Phó Tổng biên tập tờ báo lớn nhất tỉnh. Nghe nói chỉ vì cái tin nhắn đó mà anh phó tổng lao đao suýt mất chức…

Truyện ngắn của Nguyễn Cẩm Hương

Theo CAND

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống