Home » Truyện người lớn » NGƯỜI MẪU BÍ ẨN
Chị là một người đa tài. vừa là đạo diễn, nhà văn, diễn viên, hoạ sỹ. Cả cuộc đời sáng tác, lĩnh vực nào chị cũng thành đạt, lĩnh vực nào cũng để lại tác phẩm được nhiều người ngưỡng mộ. Trong hội hoạ, bức tranh khoả thân “Khát vọng”của chị đã gây xôn xao dư luận

NGƯỜI MẪU BÍ ẨN

Truyện ngắn Phạm Xuân Hiếu

Chị là một người đa tài. vừa là đạo diễn, nhà văn, diễn viên, hoạ sỹ. Cả cuộc đời sáng tác, lĩnh vực nào chị cũng thành đạt, lĩnh vực nào cũng để lại tác phẩm được nhiều người ngưỡng mộ. Trong hội hoạ, bức tranh khoả thân “Khát vọng”của chị đã gây xôn xao dư luận.

Tôi vội đến triển lãm tranh của chị vào buổi chiều chủ nhật, đúng lúc chị đang chuẩn bị dọn tranh về Hải phòng. Tôi giới thiệu mình là người  đam mê nghệ thuật. Chị vui vẻ tiếp tôi như một người bạn, cởi mở nhiệt tình. Rồi bằng một giọng thân gần, chị dẫn tôi đi giới thiệu các bức hoạ treo trang trọng trên tường. Một số bức đã được khách mua mang đi để lại nhưng mảng tường trống. Tôi dừng lại trước bức tranh cô gái khoả thân có dáng đứng kỳ quặc, liếc nhanh qua một lượt thầm nhủ: Chắc bức đang được đồn đại trong giới nghệ thuật. Đọc hàng chữ ghi dưới khung: “Khát vọng”, bên cạnh là dòng chữ nhỏ viết nghiêng “ Xin lỗi quý khách tranh không bán ”, tôi càng cảm giác tò mò, muốn khám phá những điều bí ẩn. Ngắm kĩ bức tranh, tôi rùng mình bắt gặp đôi mắt cô gái như hút hết hồn mình. Quả đúng như lời đồn: “

Đừng có nhìn lâu mà hỏng!”. Thế là tôi liếc ngay sang phía bên, không dám ngắm tiếp những đường cong của cô gái. Chỉ thoáng như vậy mà đầu óc tôi đã mơ hồ, lơ đãng. Tôi tế nhị buông một câu: “ Tranh của chị có sức quyến rũ lạ thường”. Chị lắc đầu: “Chỉ được một bức thôi”. Tôi ngạc nhiên: “ Sao chỉ có một?”. Chị cười: “Em tưởng vẽ bức nào cũng đẹp sao? Nếu vậy thì là thiên tài rồi. Chị chỉ có một cơ duyên vẽ bức  này. Có đẹp đâu, nhưng nhiều nguời vẫn thích”. Tôi xem tranh, nghe chị nói, chỉ trong chốc lát đã tin sự  huyền bí của bức tranh là có thật. Rồi như cơ duyên, chị kể hoàn cảnh, cảm hứng vẽ bức tranh cho tôi nghe:

Hôm đó đêm đã khuya. Chị cắm cây cọ vào ống bút, vươn vai mỏi mệt sau những cố gắng hoàn thành bức tranh “Đồng Quê” cho khách. Với chiếc khăn voan, chị lững thững ra ngoài sân hít thở luồng khí lạnh cuối thu, ngắm bãi biển cuối mùa  ồn âo, từng lớp sóng chen đẩy nhau rồi biến dần trong cát.

Đêm nay, chị có cảm xúc lạ thường về bãi biển quen thuộc Thần Tiên chỉ dành cho những ai thích tắm trần tục như ADAM và EVA. Chị đang thơ thẩn tính ngày mai sẽ phác hoạ nên tranh, viết nên truyện hay nên làm thơ về sóng biển đêm thu, điệp khúc vô hồn mà bao lâu nay chưa sáng tác được. Những ý tưởng chập chờn như những ngọn sóng nhấp nhô nô đùa trong cõi hư vô ngoài bãi.

Chị đưa tay lên xem đồng hồ đã 12 giờ 5 phút. Đang định quay vào nhà, bất chợt nhìn thấy từ trong bờ một bóng đen tiến dần ra biển thướt tha, chờn vờn như một bóng ma đang tiến dần ra biển. Chị không tin ở mắt mình. Đêm  khuya, biển động sóng to. Ai? Bằng một linh cảm, phản ứng tự nhiên, chị vứt chiếc khăn trên vai chạy theo bóng người đang tiến dần ra ngọn sóng. Đôi dép đứt tung quai chị bỏ chạy chân trần mà không thấy đau khi giẫm lên bao viên đá
Cái bóng như mộng du đang lao ra phía trước. Chị chạy đến nơi thì nó đã gần mép nước. Sóng xô trào ống chân. Từ phía sau chị lao lên, ôm ngang lưng cái bóng. Bị bất ngờ, nó đổ vật đè nát ngọn sóng vừa dâng trên cát làm chị cũng ngã theo đè lên nó.

Như bừng tỉnh, nó vùng lên nhưng chị đã kịp ôm chặt hai chân. Nó dẫy dụa như con thú sập bẫy vẫy vùng trên cát. Sóng biển trào dâng tà áo dài, dính trên cát, vờn theo sóng từng đợt nhịp nhàng. Chị cố níu kéo nó khỏi ngọn sóng tử thần muốn lôi cả chị ra biển.

Sau một hồi vật lộn, cả hai người đều thấm mệt. Chị nằm đè lên nó nhờ vài miếng võ cổ truyền, đầu gục trên bờ vai, thở dốc. Cái bóng đưa hai tay đẩy chị lên. Lúc này chị mới nhìn rõ khuôn mặt: Một cô gái trẻ giọng giận dữ: “ Chị buông ra. Ai mượn chị giữ tôi?”. Chị quát như không còn hơi: “ Cô điên rồi sao? Đêm hôm đi đâu? Định chết à? Sống thì khó chứ chết thì đơn giản lắm. Mà sao phải chết ở nơi mênh mông biển cả lạnh lẽo như thế này”. Cô gái lặng yên, giương cặp mắt ngỡ ngàng. “Thôi được, cô muốn chết tôi sẽ giúp cô chết đàng hoàng như tôi đã từng giúp nhiều người trên bãi biển này muốn thoái khỏi thế giới trần gian như cô”. Cô gái nghe có vẻ xuôi xuôi nằm im.

Chị đã thuyết phục thành công người muốn chết. Bởi người muốn chết thì không cần mọi thứ trên đời: Vật chất, tình cảm, tiền tài địa vị. Chị hiểu tâm lý kẻ điên rồ bởi chị là nhà văn, từng xây dưng chân dung các nhân vật nên rất rõ tâm trạng những con người như thế này.

Sau một hồi thuyết phục, cô gái đứng dạy lầm lũi theo chị về nhà. Chị mở cửa, đẩy cô gái đi qua phòng tranh ngổn ngang các bức vẽ tĩnh vật, phong cảnh, trìu tượng… Cô ta rùng mình dừng lại trước bức tranh nam nữ khoả thân. Rồi cô nhanh nhẹn bước vào phòng tắm. Chị bật công tắc điện, nhẹ nhàng như không có chuyện gì xảy ra: “ Có nước nóng, em tắm đi”. Cô gái ngoan ngoãn như con búp bê vô hồn. Chị giơ vòi dội nước cho cô. Hai người đàn bà tắm trần một già, một trẻ như mẹ con. Người nhăn nheo xề xệ, người căng tròn trẻ trung. 

Tắm xong. Chị nấu hai bát mì nóng bê lên. Đang định gợi chuyện nhưng chưa lựa được lời thì cô gái đã dò hỏi trước: “ Chị là hoạ sỹ?” Chị Mai Lam vui vẻ: “Tôi là hoạ sỹ sống độc thân”. Chị muốn gợí tình cảm cô đơn  của mình cho gần với tâm trạng cô gái trong lúc này, vì cô ta đang mặc cảm với cuộc đời, muốn chết để trốn tội nợ trên cõi đời. Chị hiểu điều cô đang nghĩ nên chị không muốn hỏi nhiều, dắt cô gái vào phòng ngủ để cô ta nghỉ ngơi là liệu pháp tốt nhất trong hoàn cảnh này, rồi mọi chuyện mai  sẽ gợi hỏi sau. Là chị nghĩ vậy.

Chị thấm mệt, rời ra chân tay, nhưng vẫn phải ngồi ngoài phòng khách, pha tách cà phê suy ngẫm canh chừng cô gái. Rồi chị gục xuống bàn, thiếp đi lúc nào không biết. Trong giấc mơ chị thấy biển cả lộng lẫy như một lâu đài. Sóng nước dập dềnh tràn ngập cung điện long lanh như thủy tinh. Một cô gái dắt chị ngơ ngác lạc lõng trong thế giới thần tiên ấy. Người bay bổng qua chiếc cổng vòng cung khổng lồ hình chóp nón rồi rơi tõm vào khoảng không đem ngòm vang vọng tiếng quát: “ Mi là ai?”.

Chị giật mình dụi đôi mắt nhìn đông hồ đã 9 giờ sáng. ấnh nắng dìu dịu xiên qua cửa sổ đầu hồi. Rồi như nhớ ra cô gái đêm qua, chị vội vào phòng ngủ, nhìn chiếc giường không. Chăn màn đã đuợc gấp gọn gàng. Chị bàng hoàng tự hỏi: “Cô ta đâu?”. Chuyện xẩy ra đêm qua thật hay mơ, là người hay là ma quỷ?  Cô ta là ai? Từ đâu đến? vv và vv. Hàng trăm câu hỏi chị đặt ra mà không thể trả lời. Chị nhớ đêm qua cô ta đi ra ngọn sóng tìm cõi vĩnh hằng. Chị đã đưa về đây, nằm trên chiếc giường này. Bây giờ cô ta để lại sự trống trải, bâng khuâng áy náy trong tâm hồn chị. Nhưng chị biết làm gì bây gìơ?  Đi báo công an ư? Báo cái gì mới được chứ? Báo thân nhân của cô ta ư? Có biết ai đâu?

Nhiều việc chị muốn làm để hiểu về cô gái nhưng chỉ luẩn quẩn ở trong đầu. Lúng ta lúng túng, đi ra đi vào, chị tự trách mình đêm qua không hỏi xem cô gái là ai? Tại sao lại muốn chết? Mọi thận trọng thành lỗi lầm, chị không biết gì thêm. Rồi chị chợt nhớ ra, chị mở khoá phòng tranh, vào phòng tắm. Đúng như dự đoán: Quần áo ướt thay đêm qua cô ta không lấy mang đi được. Chị lục tìm các túi không có bất kỳ một thứ gì ngoài những dòng chữ viết bằng tiếng Anh nửa tờ A4. Chị ngạc nhiên thấy chiếc áo dài bị cắt cụt một tà đằng trước, cái áo cô ta mặc lúc đi về thế giới bên kia. Thế mới lạ? Thường những người chết và sắp chết bao giờ cũng mặc trang phục rất đẹp. Cô gái này định chết trong trang phục kỳ lạ thế sao? Lạ thật” Chị giơ  chiếc áo lên, đặt xuống rồi vơ vội tất cả cho vào máy giặt. Tâm trạng rối bời mà không bíêt chia sẻ cùng ai?

Chị hong khô bức thư mang ngay đến nhà người bạn dạy tiếng Anh ở ngoài thị trấn. Anh mời chị uống xong chén nước rồi mới cầm tờ giấy lên đọc. Chị chăm chú theo dõi mọi biểu hiện trên nét mặt người bạn như đã đoán được phần nào nội dung bức thư. Anh đặt tờ giấy xuống bàn rồi thư thả: Nội dung vu vơ, lỗi chính tả nhiều, hai câu thơ dân gian tạm dịch: “Hơn nhau cái áo cái quần, nếu cứ để trần ai cũng như ai. Tôi đã đạt được điều tôi muốn. Tôi đã có cái tôi muốn có. Nó rất tầm thường với cô gái như tôi. Bây giờ tôi đi tìm thứ ai cũng như ai?”. Những dòng chữ kia không giúp chị biết thêm gì về cô gái mà ngược lại làm chị tò mò hơn về cô gái bí ẩn đêm qua.
****
Mấy hôm sau, tầm chín mười giờ tối, chị đang tập trung hoàn thiện bức tranh nam khoả thân bên giá vẽ, tự dưng chị cảm thấy gai người như có luồng gió lạnh chạy qua. Chị quay lại, nhận ra cô gái  đứng sau lưng như một bóng ma, không biết đến từ bao giờ. Hình như người cô ta có luồng điện mạnh phát ra. Chị bối rối đứng dậy, thân thiết như chị em lâu ngày mới gặp nhau: “ Em!”. Cô gái cười, quàng tay qua eo ngang của chị: “ Chị nhận ra em sao? Xin lỗi chị em thất lễ với ân nhân của mình quá”. Lời nói làm chị nhẹ cả người. Chị nắm hai tay cô gái trách yêu: “ Em đi đâu biệt tăm làm chị lo quá, ở đây với chị nhé? Căn nhà này chỉ có một mình chị buồn lắm”. Cô gái gật đầu nhận lời. Chị mừng cuống cả lên, chạy ra chạy vào quên cả đóng nắp các hộp màu, rửa cọ dính sơn. Chị lấy bánh, pha nước tiếp cô gái. 

Cô gái nằm trên giường ôm chị thủ thỉ câu chuyện: Em tên là Hương vô gia cư, nghề nghiệp. Cũng chẳng biết tên cha mẹ, quê quán. Em lớn lên ở tu viện Cô Nhi. Vào một buổi tối thứ Bảy cùng các nữ sinh đi chơi công viên thành phố, em bị lạc đoàn. Đang ngơ ngác như con nai từ rừng xuống phố, sau một hồi cân nhắc em rụt rè hỏi thăm một người đàn bà trên dưới bốn mươi tuổi trông rất lịch sự. Bà ta vui vẻ chỉ đường, nhiệt tình dẫn em đi… Không ngờ đó là cạm bẫy bẻ gẫy cuộc đời em.           

Về đến trang trại mênh mông toàn các cô  gái lạ, em mới nhận ra không phải tu viện thì đã quá muộn với một cô gái như em: 17 tuổi, ngây thơ trong trắng, nhưng lạc lõng với người đời.

Họ dẫn em vào một phòng có đầy đủ tiện nghi. ở đó em được chăm sóc chu đáo dưới quyền một phụ nữ trạm trổ đầy mình, chỉ nhìn đã khiếp vía. Một chiếc ti vi to không có điều khiển, treo cao trên tường. Mấy ngày đầu chỉ chiếu phim phong cảnh bãi biển… Ba ngày sau toàn chiếu phim khoả thân. Lúc đầu em xấu hổ, nhắm mắt không xem nhưng rồi cũng không trốn được mãi, vì nó đối diện ngay giường nằm. Dần dần em quen đi vì nghĩ nó chẳng “ảnh hưởng” gì đến đời sống hàng ngày.

Trong phim có nhiều cảnh mà trong tu viện bọn em không được tiếp xúc. Bây giờ phòng có ai đâu? Sau này em mới hiểu ra, đó là trang trại tú bà cao cấp, chuyên đón bắt các cô gái xinh đẹp ngây thơ.

Thời gian đầu em định trốn nhưng không biết đường, cũng không biết đi đâu? Khóc hoài rồi cũng hết nước mắt. Bà chủ thỉnh thoảng xuống chăm sóc sắc đẹp, mang quần áo, đôi khi có cả những người đàn ông đi cùng. Rồi em quen dần với cuộc sống cá chậu chim lồng.
Môt hôm bà chủ đưa xe đón em đến căn biệt thự sang trọng, dự bữa tiệc gồm các món đắt tiền: Tôm Hùm, vây cá, rượu Mao Đài 100 năm thơm ngon, ngọt lịm như đường. Em say lúc nào không biết. Sáng ra em thấy trên mình không một mảnh vải, đang nằm trên chiếc giường trạm khảm lộng lẫy. Em khóc!

Nghe tiếng khóc của em, gã sở khanh bụng phệ thấp lùn, mặt đỏ như gấc mở cửa bước vào nhăn nhở: “ Em dạy rồi?”. Em sợ quá co ro trong cái chăn mỏng trùm kín người ở góc giường. Hai hàng nước mắt nối tiếp nhau lăn trên gò má. Em khóc mà không biết khóc vì sao? Khóc vì cái gì? Lúc đó em chỉ muốn chết! Chỉ có chết mới giải thoát được, nhưng chết như thế nào thì em không biết. Gã bụng phệ lại đến bên…Em ghê tởm hắn quá! Ghê tởm tất cả những thằng đàn ông đến với em…

Thế là từ đó em là món quà quý cho cánh mày râu đủ các lứa tuổi, tầng lớp. Tất cả chúng đều trốn vợ đi chơi, tất cả đều ham của lạ thích gái “Đồng Trinh”. Mà em có còn trinh đâu? Chúng bị lừa tất, quy luật thôi, lừa người cái này, người lừa lại cái khác giống nhau cả? Cuộc đời chỉ là vở kịch, khác nhau vai diễn tốt, vai diễn tồi. Em được dẫn đi ăn chơi trong thế giới danh gia vọng tộc, giầu sang phú quý là món quà họ đãi nhau. Thằng đàn ông nào cũng khen đẹp mà không ai thương em thực lòng. Chị ơi, nghe chuyện của chúng mới thấy chúng bẩn thỉu, ti tiện hơn chị em mình nhiều. Mà chúng khôn ở đâu chứ với gái dại lắm. Cứ chiều ý chúng là được tất cả. Đàn bà hơn đàn ông là ở chỗ đó”.

Cô gái đang kể chuyên ăn chơi, như sực nhớ ra điều bí hiểm quay đầu chị lại nói nhỏ bên tai: “ Chị có biết họ sợ gì không?” Chị vội vàng: “ Ai chả sợ chết, sợ tù tội”. Cô gái bĩu môi: “Không phải, họ sợ điều rất đơn giản: 

 “Sự thật. Sự thật được bóc trần thì khổ nhục hơn cả chết và tù tội”. Chị nghe câu ấy mà  giật mình về sự từng trải của Hương, cô gái đáng thương.

Kể đến đó, Hương quờ tay xem chị ngủ chưa, nắn nắn bộ dạ như kiểu đàn ông xem còn “ngon không?” Chị rùng mình vì lâu không có bàn tay lạ. Rồi Hương đột ngột vùng dậy, đi lại trong phòng giọng giận giữ: “Chị có tin không? Những người như em, diện đẹp đi ra đường khối kẻ mơ, thằng nào cũng thích. Nhưng nếu em trút bỏ quần áo, nói ra sự thật thì còn ai thích không? Em bị bệnh. Người ta sẽ coi em là rác mà rác chỉ có đổ đi hay chôn vùi cho khỏi thối. Đời em còn gì đâu? Không cha mẹ, anh em nhà cửa tiền bạc. Chỉ có vốn quý trời cho thì bây giờ đã tan nát cả rồi. Làm sao mà hàn gắn được. Em không muốn sống để làm món quà lừa dối, hại lẫn nhau. Em muốn chết để bóc trần sự thật”.

Nói tới đây cô gái bất ngờ đổi giọng: “Chị vẽ cho em một bức tranh có được không? Như thế này”. Vừa nói cô vừa trút bỏ quần áo như nghệ sỹ xiếc xoay một vòng khoe nước da trắng và những đường cong tuyệt mỹ, cân đối như siêu người mẫu trước mặt chị. Một tay chống nách, tay buông xuôi, tóc xoã truớc khuôn mặt đẹp như hoa hậu, hiền từ thông minh nhưng đáng sợ. Chị bối rối nhìn dáng cô gái quyến rũ lạ lùng: “ Thôi để mai chị vẽ”. Nói vậy chứ chị đang mê mẩn dáng đứng tự nhiên mà chưa hoạ sỹ nào thể hiện. Cô gái như nhìn thấy chị đang rung động trước những đường nét trên người mình. Cô nũng nịu: “ Chị không vẽ em đêm nay thì không bao giờ chị vẽ được nữa”. Nghe câu nói ma rờn rợn. Chị tự nghĩ: “Cô ta không phải người bình thường?”. Chị không dám từ chối lời thỉnh cầu, vội đứng dậy: “ Đợi chị một tí”, chị lấy tấm toan đặt trên giá vẽ, cầm bút vẽ ngay như sợ mất cơ hội ghi nhận hình mẫu đẹp hiếm có này. Chị phác thảo xong bức tranh thì trời đã gần sáng.

Tiếng chuông điện thoại đã đánh thức hai chị em đang ngon giấc. Cô gái vùng dậy cầm điện thoại ra ngoài hiên nghe rồi quay vào vội vàng: “Em có việc phải đi ngay. Mai em quay lại”. Chị chưa kịp hỏi đi đâu thì Hương đã xách túi đi ra ngoài sân. Chị chỉ kịp gọi với: “ Quay lại ngay, chị đợi”.

Chị chờ ngày mai, ngày kia… Mấy ngày không thấy Hương trở lại. Rồi một đêm nghe tiếng ồn ào ngoài bãi. Chị chạy ra, ngó vào giữa đám đông đang cấp cứu cho cô gái ở trần, mắt mở to. Chị kêu lên: “Hương!Huơng…”. Hương đang nhìn chị như van lơn xin tha thứ. Chị khuỵ xuống ngất đi. Người ta phải dưa chị đi viện điều trị mấy ngày.

Chị kể đến đây thì dừng lại nghẹn ngào như đang hồi nhớ đến những kỷ niệm buồn. Tôi ngước nhìn bức tranh, khác không gian, bố cục   theo lời chị kể. Như hiểu ý tôi chị giải thích: 
Tranh khoả thân thường khoe những đường nét đẹp của cơ thể con người. Còn đẹp như thế nào tuỳ thuộc tài hoa hoạ sỹ. Bức tranh này chị vẽ với  ý tưởng bóc trần quần áo, trang sức vỏ bọc bên ngoài của cô gái, để khoe những đường nét tuyệt mỹ riêng tư, đau khổ chứ không vẽ thuần tuý như bức tranh nghệ thuật khác. Nên khi nhìn vào tranh ai cũng có một cảm giác lạ lùng, gờn gợn. Khoả thân gì mà kỳ quặc? Cô gái đứng, chân trần vững chắc như thế tấn. Tay chống nách, thách đố điều gì? Tay buông xuôi phó mặc hay muốn che phần kín đáo. Hai trái buởi một bên căng tròn, một bên lép nhưng hấp dẫn. Đôi mắt long lanh sâu thẳm như hai luồng hào quang. Chiếc tủ bên trái đầy quần áo tư trang. Mắc trên tường treo một chiếc áo dài mầu trắng cắt vạt đằng trước . “ý chị là con người khi lột bỏ…? Tôi thăm dò. Chị nhìn tôi: “ Thực tình chị chỉ muốn vẽ môt bức tranh tóm tắt cuộc đời cô gái như một kỷ niệm mà không nghĩ đẹp hay xấu”. Nhưng nhiều người xem cứ hỏi mua vì họ thích. Mà thích như thế nào thì không ai diễn tả được. Còn chị mỗi khi nhìn, chỉ thêm buồn.

Tôi ngắm xong bức tranh mà tâm hồn như ở trên mây, rạo rực, bồn chồn như có ai đó đang đọc tâm trạng mình. Quả đúng như lời đồn.

PXH
Phạm Xuân Hiếu: 115 Trần Phú HP
ĐT: 0313 855077    DĐ: 0903437597
Email: phamxuanhieudoco1948@gmail.com

Read more: http://datvietjsc.net.vn/index.php?act=newsdetail&pid=8&cid=33&id=1454#ixzz1Yb3dW6ID

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống