Home » Truyện người lớn » Ngoại tình(1)

Cuộc đời không như mong muốn nên một bất ngờ lớn đã xảy ra, khiến tất cả những dự tính của nàng bị đảo lộn. Một buổi sáng đầu tháng 11, tên Phi hiển thị trong màn hình di động của nàng, trong lúc đang ngồi xem kịch bản của chương trình sắp lên sóng. Giọng Phi trìu mến:

– Trưa nay em rảnh không? Mình đi ăn, anh có chuyện muốn nói với em

– Okie, Chỗ nào vậy anh? Nghỉ trưa em sẽ tới!

– Để anh qua đón em.

– Cũng được. 11h nhé!

Đúng giờ hẹn Phi lái xe đến dưới văn phòng chờ nàng. Nhanh chóng trang điểm sơ lại khuôn mặt, nàng đi xuống, mở cửa xe bước vào. Phi lái xe đến điểm đậu xe trên đường Hàn Thuyên rồi cùng nàng đi bộ vào nhà hàng Đồng Dao trên Pasteur. Một điểm đến tĩnh lặng…

Nàng và Phi mỗi người chọn một phần ăn trưa cho mình. Một lúc sau, trước mặt Phi là ly trà nóng, còn nàng ngồi nhâm nhi ly cà phê sữa.

– Hôm nay anh có chuyện quan trọng cần cho em biết. Nhưng trước tiên em nghe anh kể chuyện đã.

– Anh kể đi, em đang nghe!

– Em có nhớ một lần anh đã hỏi em: Có sẵn sàng vì một người mà từ bỏ mọi thứ đang có không? Sự nổi tiếng, tiền bạc, những cơ hội… Và em đã trả lời rằng: Có thể!

– Vâng!

– Chính vì vậy anh đã 3 lần bay ra Hà Nội tìm hiểu về em, thậm chí anh đã từng về tận nhà em ở quê…

– Tại sao anh làm thế?

– Vì anh cần hiểu tất cả cho câu trả lời của em. Bởi trước khi anh làm như thế, anh đã biết khá nhiều mối quan hệ của em. Dù anh rất bận công việc của mình, nhưng mọi hoạt động của em anh đều nắm rõ.

– Làm sao anh biết được!

– Hiện tại anh đang giữ rất nhiều hình ảnh về em. Anh đã nhờ thám tử thu thập.

– Anh cho người theo dõi em?

– Em đừng mất bình tĩnh như thế! Nghe anh nói tiếp nhé! Anh muốn câu trả lời của em chỉ đơn giản là: Có, không phải phân vân nữa. Còn nếu như tâm lý của em nằm ngoài dự đoán của anh. Thì anh chỉ muốn nhắc em một điều: Có một số chuyện em nên cho người yêu em biết. Nếu không sau này sẽ rất khó xử đối với em…

– Em nói thật nhé! Em không tin vào câu chuyện của anh. Mà nếu nó có là sự thật đi chăng nữa thì anh đúng là rảnh quá!

– Khi em quan tâm đến một người, em sẽ đủ thời gian làm tất cả những chuyện đó!

– Vậy mục đích của anh là gì? Phải chăng đang đe doạ em?

– Anh chỉ muốn, em từ bỏ tất cả và làm vợ anh.

– Anh đùa à?

– Xin lỗi! Em không đùa nữa. Em phải về làm việc. Em sẽ tự đi taxi…

– Anh biết em sẽ không chấp nhận lời cầu hôn một cách thẳng thừng như thế, và nhất là trong tình thế này. Nhưng em sẽ có thời gian để suy nghĩ. Anh muốn em nghe thêm một câu chuyện nữa… sau đó anh sẽ đưa em về!

*

Từ sau buổi ăn trưa với Phi, nàng bắt đầu có thái độ khác hẳn với Khánh trong những khi gần gũi. Khánh như phát điên, nhiều lúc cứ dằn vặt: Anh đã sai gì mà sao em lại lạnh nhạt như thế? Em không hôn anh như ngày xưa được nữa sao? Đã có điều gì làm em thay đổi, nói cho anh nghe đi!… Nàng đều im lặng, cắn chặt môi kèm đôi mắt buồn thẳm. Cho đến một lần Khánh dường như phát điên, đập phá đồ đạc, tự đấm tay mình qua cửa kính, khi thấy nàng chỉ như một con búp bê lạnh lùng. Nàng hốt hoảng nhào lại ôm Khánh, nước mắt rịn trên khoé mi. Rồi nhẹ nhàng băng lại tay cho anh. Tâm trạng Khánh đã có vẻ tĩnh lại, bàn tay phải băng trắng muốt và nàng bắt đầu kể về một phần quá khứ của mình

– Trước khi yêu anh, em đã yêu một người đàn ông có gia đình. Từ những ngày em còn ở Hà Nội, dù người ta chỉ coi em như tình nhân, em vẫn yêu người ta rất thực lòng. Nhưng em chỉ thấy khổ sở, đau đớn vì không có được người đàn ông mình yêu, nên em đã ra đi. Chính vì thế em vào Sài Gòn sống.

– Vậy thì sao? Đó chỉ là quá khứ của em. Nó ảnh hưởng gì đến hiện tại của chúng ta?

– Giá như nó chỉ là quá khứ… Nhưng anh biết không? Sau khi em yêu anh, thì em gặp lại người ta. Anh ấy vào Sài Gòn công tác rất thường xuyên… và trong lúc yêu anh, em vẫn còn yêu người ta. Em là một kẻ chẳng ra gì, em đã phản bội anh. Anh hiểu không? Em không hề chung tình với anh… em yêu cùng lúc cả hai người… Em đã sai rồi, em thấy mình có lỗi nên… em muốn… em muốn chúng ta chia tay. Em không xứng đáng với anh. Em thật tồi tệ…

Khánh rũ xuống như một tàu lá héo. Anh không tin vào những gì nàng nói. Nhưng sự thật cứ như một nhát gậy đập mạnh vào gáy khiến người ta phải ngất xỉu. Anh không nói được lời nào với nàng nữa. Gương mặt anh thất thần, đôi mắt vô hồn phủ đầy hư không…

*

Khánh không nói lời chia tay với nàng. Anh bỏ đi đâu biệt tăm. Quên cả việc công ty, quên cả những cú nhảy đầy mạo hiểm dưới đáy thị trường chứng khoán. Có lẽ anh sốc nặng, tâm hồn anh hẳn rằng rất đau. Nàng cũng đau. Tim cứ nhưng nhức. Song nếu càng gắn bó, đến mức không thể tách lìa, và khi ấy, sự thật lộ ra, Khánh sẽ sống thế nào? Nàng sẽ trở thành kẻ tội đồ đáng khinh như nào? Có lẽ dễ tiên đoán hơn tình trạng hiện giờ rất nhiều. Nàng đã không lừa dối Khánh quá lâu, ít ra nàng cũng đã thành thật dù đã khá muộn cho duyên phận của hai người. Thi thoảng nàng hỏi dò về tình trạng của Khánh, hối hận vì đã gây ra đau thương cho anh và thực tâm muốn anh được bình an. Tất cả tin tức về anh đều u u mê mê, không gì rõ ràng, dường như anh thực sự biến mất để trừng phạt nàng. Lỗi lầm chỉ thuộc về nàng thôi, nhưng anh chính là người phải gánh chịu nỗi đau, và rồi anh không còn ở đây nữa thì đau khổ vô chủ đó lại đè lên nàng, kèm theo những ăn năn.

Cũng từ sau bữa trưa với Phi, nàng không gặp [Đàn ông có vợ 5], dù có lúc anh gọi nàng và thắc mắc về thái độ né tránh khác lạ của nàng. Chưa bao giờ nàng như thế cả. Nàng chỉ giải thích mình đang gặp một rắc rối lớn, khủng hoảng rất tệ đến tinh thần nên không muốn gặp anh. Bởi nàng sợ thái độ không tốt sẽ làm xấu đi mối quan hệ của hai người. Khi nào tình trạng tồi tệ này qua đi, nàng sẽ gặp lại anh.

Trong những ngày tháng đó, xa lánh hai người đàn ông mình yêu thương, nàng lại gặp gỡ Phi nhiều hơn. Đi cùng anh trong những buổi tiệc tùng, event cuối năm. Chỉ là đi cùng thôi, không có một chuyện khuất tất nào xảy ra cả. Nàng đang dừng lại và nhìn lại, những gì đã ào ạt qua với độ tuổi chưa tròn 26 của một người phụ nữ ít nhiều thành công nhưng đơn độc. Có lẽ là để thêm một lần kiểm nghiệm, sau một câu chuyện bất ngờ,…

*

“Em nói chuyện thông minh, trí thức lắm. Chỉ có điều, em chẳng biết gì về đàn ông cả”. Một gã đàn ông lạ hoắc bảo nàng thế.

Gã vào làm quen với nàng qua chat, và gã rủ nàng đi chơi, vì trong suy nghĩ của gã nàng là một GÁI GỌI. Vài người bạn làm ăn của gã đã giới thiệu về nàng như vậy trong lúc trà dư tửu hậu. Vài người bạn của gã, trong đó có [Đàn ông có vợ 5]… Rồi gã lên mạng tìm hiểu về nàng, qua Google gã thấy tên nàng nằm trong một cái list hàng hot ở Sài Gòn, cái list mới được update, nóng hổi.

Nàng bảo rằng nếu “đi chơi” đồng nghĩa với việc lên gường thì một số người bạn của gã, ngoại trừ một người đã có những tự mãn ảo vô cùng. Gã khoái chí vì cảm nhận thấy sự mất bình tĩnh nơi nàng. Gã bắt đầu nói chuyện trắng trợn hơn. Gã cần một người “đi chơi” cùng, không phải là một “con hàng” cứ hoạnh hoẹ gã là ai, gã là người như thế nào, những ai đã giới thiệu và nói gì với gã về nó… Thế là nàng bắt đầu pha sự bỡn cợt vào trong câu chat. Cuối cùng gã hậm hực biến vì mất thời gian với nàng và đụng phải một kẻ quá kiêu căng.

(Còn tiếp)

Theo KENG’s Blog

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống