Home » Truyện người lớn » Ngày đầu tiên nó biết đến kinh doanh

Lần đầu tiên nó biết đến kinh doanh một cái gì đó, nó thấy hồi hộp nhưng pha lẫn đó là sự vui mừng và mong chờ được thành công. Mới 12 tuổi, nhưng tham vọng kiếm tiền của nó chẳng khác nào những người lớn đi trước nó. Nó có thể làm mọi việc trong khả năng để kiếm tiền, dù đồng tiền đó là ít ỏi. Nó làm tất cả mọi việc, nhưng kinh doanh do vốn đầu tư của nó thì chưa hề. Thấy được niềm đam mê và khát khao kiếm tiền của nó. Người bạn cùng làng nó đã rủ nó đi kinh doanh cùng, ngày ấy đâu biết thế nào là kinh doanh, thế nào là thua lỗ hay thất bại gì đâu. Nó chỉ nhìn thấy có thể kiếm được tiền thì nó sẽ làm, sẽ cố gắng hết khả năng ngay.

Biết được rằng, ngày nắng dưa chuột sẽ là món ăn tốt cho sức khỏe và là thứ giải khát ngon lành của mọi người. Nó quyết định đầu tư vào mua dưa chuột để bán cho bộ đội gần nhà. Mới 12 tuổi, nó lóc cóc đạp xe theo các chị cùng làng để đi chợ và mua đồ chuẩn bị cho ngày kinh doanh đầu tiên trong đời. Nó háo hức lắm. Đêm đó nó chỉ mong sao đến ngày hôm sau để nó được đi chợ và bán hàng như các chị cùng làng ấy. Đêm đến nó cũng tính toán, cũng đưa ra những cân nhắc cho việc đi chợ, mua bao nhiêu là đủ, chọn quả nào thì ngon để đông khách, hay ngoài bột canh ra có cần thứ gì nữa không…. Nó cứ miên man không ngủ và đêm đó nó đã thức trắng một đêm. Sáng hôm sau tờ mờ sáng nó đã dậy thật sớm để đi chợ mua đồ cùng các chị trong làng. Nó kiểm tra xe, chuẩn bị bao, giỏ để đi chợ…Nó đến chợ cũng chọn lựa và xem xét xem quả nào ngon, quả nào hỏng để mua. Đến gần 8 giờ sáng thì mọi việc đi chợ do đích thân nó cũng đã kết thúc và nó đang chuẩn bị để lên đường cùng chiếc xe đạp và giỏ dưa chuột nó đã mua về. Lòng mong đợi  của nó như đang dâng lên, mới chỉ 12 tuổi đầu mà một thằng con trai như nó cũng đã biết thế nào là kinh doanh, buôn bán nó chịu chạy theo mọi việc chỉ để kiếm tiền. Chẳng hiểu sao bé vậy mà lòng háo hức được kiếm tiền của nó còn cao hơn gấp bội so với các anh chị nó.

dua chuot

Ảnh minh họa (Thucdongiamcan.com)

Bắt đầu xuất phát, nó đạp xe đến cổng doanh trại quân đội trong niềm khát khao và mơ ước. Nó vừa đi vừa mỉm cười và cầu mong cho một ngày thuận lợi, trước khi đi bán hàng nó cũng có thắp hương để cầu mong cho việc buôn bán đầu tiên này được suôn sẻ. Mấy người chị cùng làng do đã bán từ trước nên đã lấy những vị trí đẹp để bán hàng và chỉ còn lại một chỗ hơi nắng một chút dưới gốc cây là tạm thuộc quyền sở hữu của nó. Dù vị trí không đẹp, nhưng nó cũng vẫn thấy vui và hạnh phúc. Ngồi được một lúc có mấy anh bộ đội đi qua chỗ chúng nó đang ngồi ở bên ngoài cổng doanh trại, dưới gốc cây xà cừ cổ thụ to đang xòa bóng mát xuống đó để che đi cái nắng chói chang và oi bức của ngày hè. Mọi người còn đang nhiệt tình mời chào các anh bộ đội với những lời tán tỉnh khéo léo, nó biết nó là con trai lại đi lần đầu nên nó đã ngồi im để nhìn các chị mời các anh ấy mua hàng. Với những lời hỏi thăm như thể họ đã quen nhau, có lẽ đây là khách quen của họ. Đôi mắt nó hướng nhìn hết những anh bộ đội rồi lại đưa mắt nhìn mấy chị cùng làng, nó thấy khâm phục tài ăn nói của mấy chị ấy. Nó chỉ biết cười mỗi khi có anh bộ đội nhìn vào hàng dưa của nó. Các chị kia thì có nhiều đồ hơn, như dưa chuột, dưa đỏ, lê, mía….có chị còn mang cả vải thiều của nhà đi bán nữa. Dù các chị kia có dùng đủ mọi lời lẽ, đến cả cử chỉ và ánh mắt nhưng cũng không thu hút được các anh bộ đội mặc dù hàng của bên các chị tươi và ngon hơn do đã có kinh nghiệm cho việc bảo quản đồ. Nhưng các anh bộ đội đã chọn hàng của nó và ngồi ăn mà chẳng thèm hỏi giá cả hay gì. Với dáng người nhỏ nhắn, 12 tuổi mà trông nó chẳng khác nào mới 10 tuổi, các anh bộ đội đã đặt câu hỏi cho nó “sao bé thế này mà đã đi bán hàng rồi à cu em?” nó thấy từ “cu em” mà một anh bộ đội với dáng cao và đôi mắt sâu đen ấy nói ra vừa thân quen lại vừa thân thiện, nó cười và nói “ hì hì em thích kiếm tiền anh ạ… em muốn kiếm bằng đôi tay của mình^^” nói xong câu đó tất cả các anh bộ đội hay đúng hơn nó phải gọi là chú, nhưng nó thấy mấy chị gọi là anh nên nó cũng gọi anh. Mọi người đều trố mắt lên nhìn nó với câu nói đó, rồi lại cười sảng khoái. Với những câu hỏi liên tục được đặt ra từ các chú bộ đội rồi nó trả lời từng câu hỏi một với dáng điệu bình thản và luôn có nụ cười trên môi. Các chú đã mua ăn giúp nó được hơn 1kg dưa rồi đưa tiền mà không lấy tiền thừa, nó nhất định không lấy tiền thừa của các chú ấy, nó lằng lặc đòi trả lại và bắt các chú ấy cầm tiền thừa của mình. Khi ra về các chú ấy không quên nói với nó “mai có bán không? Mai bán các chú, à quên các anh lại ra ăn giúp cu nhé!” nó cảm ơn và chào tạm biệt những vị khách vui tính đầu tiên trong đời của nó.

Nó nghĩ kể kinh doanh cũng hay đấy nhỉ!. Đang suy nghĩ miên man thì  có hai chú bộ đội khác đến  và lại vào hàng nó, trong khi các chị bên chẳng bán được. Lại những câu hỏi chẳng khác gì một tốp trước đã hỏi,  nhưng lần này nó trả lời khác hơn và vẫn giữ nguyên nội dung ấy bởi đó là nó. Nó ngẫm tưởng rằng ngày khởi đầu của nó sẽ thuận buồm xuôi gió như bây giờ, nó vui lắm! Khoảng 10 phút sau, đột nhiên có những chú bộ đội đeo băng đỏ đến và thổi còi ầm ĩ lên. Nó giật mình chẳng biết chuyện gì, nó nhìn mấy chú ấy, một lát sau thì các chị đã chạy đi nơi khác chỉ còn lại mình nó ngồi đấy. Các chú bộ đội cách nó khoảng 200m thì mới có một chị vừa đạp xe đạp vừa chạy và nói với lại với nó “chạy đi em, không người ta thu hết đồ giờ” Trong sự ngỡ ngàng của nó còn chưa hiểu chuyện gì. Nhưng nó cũng vội thu lại những quả dưa đang được bày ra mà nó kỳ công sắp xếp với những đĩa muối đang còn ngổng ngang ở đó. Nhưng sức nhỏ và kinh nghiệm của nó chưa đủ để thoát khỏi đôi bàn tay gọng kìm do được tập luyện của những chú bộ đội. Nó thấy cổ tay nó đau nhức, mắt nó hoa lên, những quả dưa chuột của nó đang bị mấy chú bộ đội khác thu lại, chiếc xe đạp của nó cũng được dắt đi cùng. Nó bị chính chú bộ đội đang cầm tay nó dắt đi vào theo sau. Nó không khóc, không xin mà cũng chẳng nói gì, suốt dọc đường đi từ ngoài cổng doanh trại, nói là cổng doanh trại nhưng cũng phải cách tầm 1km. Nó được đưa vào phòng trực ban của doanh trại. Một chú bộ đội khác với lấy chiếc cốc trên bàn và rót ít nước lọc trong bình gần đó đưa cho nó với những cử chỉ ân cần. Vẫn không thấy nó mở miệng, mà chỉ thấy sắc thái trên mặt của nó đã biến dạng, mặt nó tái đi, môi ngậm chặt lại, hai tay nó nắm chặt lấy nhau như không thể rời xa.

Chú bộ đội ấy thấy tình hình căng thẳng đã cất tiếng hỏi nó trước. Chào cháu, cháu tên gì? Năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Nó như không nghe thấy tiếng hỏi của người đối diện, đôi mắt nó chỉ cuối gằm xuống mặt bàn, lặng lẽ một hồi lâu rồi chú bộ đội lại cất tiếng hỏi tiếp. Thế cháu có muốn lấy lại dưa và chiếc xe đạp không? Nếu muốn thì trả lời các câu hỏi của chú. Nó vẫn im lặng, nó không nói gì hết mặt nó lại tái hơn, đôi mắt nó lúc này ngân ngấn nước, những giọt nước mắt như muốn trực trào ra nhưng có cái gì đó làm nó không thể khóc được, nó nghĩ nó cần mạnh mẽ hơn nữa, nó không thể yếu đuối được. Chú bộ đội ngồi chờ nó từ sáng đến trưa mà nó cũng chưa cậy mồm ra nói được lời nào. Chú bộ đội lại cất tiếng hỏi tiếp “cháu có đói không? Muốn ăn gì chú mua cho, bim bim nhé! Hay cái gì?” Lúc này nó mới cất tiếng lên được sau 3 tiếng ngồi trong đó nó nói với giọng nhỏ bé và mệt mỏi, nếu như ai không chú ý sẽ không thể nghe được giọng của nó “xe…và…dưa…của…cháu…đâu?” nó nói chậm dãi từng câu một. Chú bộ đội vội trả lời “xe cháu vừa bị thu rồi, dưa thì các chú kia để ngoài trời, chắc héo hét rồi. Giờ cháu muốn lấy lại đồ thì trả lời chú rồi chú cho về”. sau câu nói đó tự dưng nó ngã người ra sau ghế, cũng may chú bộ đội lúc đó không ngồi ghế mà tiến lại gần để nghe rõ nó nói nên kịp thời đỡ nó để không đập đầu xuống đất. Hốt hoảng trước một đứa bé xa lạ bị ngã, chú lo lắng liền vọi bê nó xuống phòng y tế trong doanh trại. Nó nằm đó đến tầm 12 giờ trưa thì mẹ và anh trai nó đến doanh trại hỏi về nó, hôm đó bố nó không có nhà nên mẹ nó đã đến. Ai cũng biết tình hình của đứa nhỏ ấy, ai cũng thấy lo lắng cho nó, và sợ cái cứng đầu của nó. Nhưng thực chất nó không cứng đầu mà là nó không thể nói được, nó bị sốc trước cái cảnh bị một người có thân hình nặng hơn nó gấp 3 – 4 lần cầm chặt tay như thế, đến tím tái lại. Nó quá sợ hãi. Kết luận của những người bác sĩ trong đó đã nói do nó quá sợ hãi mà thành ra thế. Mẹ nó vào đến nơi, nhưng nó không biết. Hai hàng nước mắt mẹ nó đang chảy dài trên đôi má gầy gò của người phụ nữ có làn da dám nắng, thân hình nhỏ bé và hai mắt trũng sâu vì thiếu chất đang chảy. Khoảng 20 phút sau nó mới tỉnh lại, nó mở mắt ra, điều đầu tiên nó thấy là những giọt nước mắt của mẹ nó đang lăn dài trên má. Nó lấy tay lau những giọt nước mắt của mẹ nó. Nó nói với mẹ nó “con xin lỗi mẹ, con bị thất bại trong ngày buôn bán đầu tiên rồi mẹ ạ…” Nước mắt của đứa bé 12 tuổi bắt đầu chảy ra lăn trên má rồi rơi xuống chiếc gối của trạm y tế trong doanh trại. Nó vừa khóc, giọt nó vừa nghẹn lại từng tiếc lấc cũng lấc lên, nó ôm chặt lấy mẹ nó. Những người xung quanh không khỏi rơi nước mắt theo nó với những câu nói vừa trẻ con lại vừa người lớn “Con xin lỗi mẹ, mẹ đừng giận con nhé! Con hứa sẽ không làm mẹ buồn vì con nữa, mẹ đừng khóc mẹ nhé!” sau những biến cố đó thì cuối cùng nó cũng được trả về và doanh trại xin bồi thường lại những quả dưa do bị vất ngoài trời nắng nên đã hỏng hết. Nhưng nó nhất định không lấy, nó nói “cháu thất bại, cháu xin chịu, cháu sẽ không lấy tiền mà mình không làm ra, mình không có công sức”. Dù cho các chú bộ đội có nói thế nào, nó cũng không lấy tiền và nó nói với mẹ nó “con sẽ trả lại mẹ vốn ngày hôm nay sớm nhất” sau câu nói đó nó cũng đạp xe theo mẹ và anh trai nó đi về trên con đường dài của doanh trại, đi qua con suối với nước chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo trên cành cây. Tiếng ve sầu cũng đang râm ran như một bản đồng ca nhiều mầu sắc của ngày hè oi bức. Chiếc mũ rộng vành nó đội như che đi hết người nó,  nhìn xa chẳng khác nào chỉ có chiếc xe đạp đang lăn bánh cùng chiếc mũ đang lơ lửng trên xe.

Ngày đầu tiên nó biết đến kinh doanh, ngày đầu tiên nó muốn làm giàu từ lúc mới 12 tuổi. Thất bại ấy không làm nó buồn lòng mà nó biết nó cần luôn cố gắng, cố gắng hơn nữa để đạt những thành tính cao trong cuộc sống cũng như trong học tập của nó. “Thất bại là mẹ của thành công” nó không ngần ngại thất bại. Nó luôn mỉm cười với cuộc sống và suy nghĩ mọi việc theo chiều hướng tích cực nhất. lần đầu tiên của nó là thế đấy!!!^^

Nguyễn Văn Tiệp

Thuviengiadinh.com

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống
wap tai zalo chat 2017 nhanh
  • Chăm sóc trẻ
  • Kiến thức gia đình