Home » Truyện người lớn » Mê muội trong tình yêu

Kết thúc một ngày làm việc mệt mỏi nhiều áp lực trong công việc làm Hoàng Hải cảm thấy đau đầu, muốn đi nghỉ ngơi sớm và cần một sự yên tĩnh trong căn phòng bé nhỏ của mình. 18 giờ về đến phòng, Hoàng Hải chưa kịp thay quần áo và ăn cơm. Cậu ấy để chiếc cặp bên trong đựng chiếc laptop và mấy quyển sách của mình trên mặt bàn. Hoàng Hải lăn ra ngủ mà không cần biết mọi chuyện xung quanh mình đang xảy ra như thế nào. Cũng chẳng buồn ăn uống gì nữa, vì quá mệt mỏi mà Hoàng Hải đã ngủ một giấc ngon lành đến 23 giờ đêm mới dậy nấu gói mì tôm đã mua từ hôm trước. Vừa gắp miếng mì đầu tiên cho lên miệng thì thấy tiếng cãi vã của nhà bên nghe thật ồn ào và khó chịu, nhưng do mới chuyển đến đây trọ nên Hoàng Hải cũng không dám lên tiếng mà chỉ biết im lặng dù trong đầu mình đang bị đau. Tiếng la ó của mấy cô gái cộng tiếng chạy dầm dầm của vài chàng trai làm cho không khí thêm hỗn độn. Tiếng chửi nhau ngày một lớn, sự thách đố cũng đang xảy ra giữa hai chàng trai. Hoàng Hải cũng chưa định hình được chuyện gì đang xảy ra, cố gắng ăn hết bát mì tôm rồi chạy ra xem xóm trọ có chuyện gì.

Cảnh tượng lúc đó thật hỗn độn, mọi người đều như chú chim lạc bầy, tiếng văng tục được phát ra từ một trong những các chàng trai đang đứng đấy, chàng trai khác thì đang cố gắng lao người đến đấm người đang chửi nhưng với sức khỏe của bốn cô gái cộng lại đã làm cho chàng trai kia không  thể đến bên người đang to tiếng. Được biết người đang to tiếng tên Minh còn người còn lại tên Tùng. Hai người này đều không phải người của xóm trọ nên Hoàng Hải cũng không biết. Sự hỗn loạn ngày càng tăng, tiếng nói cũng như to hơn trong cái không khí tĩnh lặng của xóm trọ. Mọi người ai đang ngủ cũng đều bật dậy xem đang có chuyện gì xảy ra tại nơi mình ở.

me muoi

Ảnh minh họa (Diendanbaclieu.net)

Một anh trong xóm trọ tên bắt đầu lên tiếng, tiếng đầu tiên anh nói nhẹ nhàng với hai chàng trai kia “chúng mày muốn đánh nhau thì ra khỏi  xóm này, muốn làm gì đấy là việc của chúng mày, còn ở đây trật tự, đừng ồn ào làm ảnh hưởng đến hàng xóm, giữ ý một chút đi…”. Câu nói của anh Quang chưa dứt thì Minh lên tiếng, với cái giọng sấc sược và đầy thách thức, Thái độ bất cần đời của Minh làm cho ai nhìn cũng cảm thấy mất thiện cảm. Minh nói “không phải việc của mày, mày biến về phòng đi” Anh Quang cố giữ bình tĩnh, anh chỉ nhìn Minh với ánh măt đầy cáu giận anh nói “bây giờ muộn rồi, muốn nói chuyện gì vào đây uống nước nói chuyện, không thì đi về ngủ đi” dưới sự nhẫn nhịn của anh Quang bao nhiêu thì dường như đó lại là cơ hội cho Minh  nói nhiều hơn và càng hỗn láo hơn. Anh Quang lặng bước tới túm cổ rồi cú đấm cảnh cáo vào bụng Minh được anh ấy đưa ra nhanh chóng rồi thu về vị trí cũ làm Minh đau điếng chỉ ôm bụng mà không nói thêm một lời. Minh bước từng bước đau đớn ra khỏi xóm trọ thì Hoa vội  chạy theo hỏi xem Minh có bị đau không? Có làm sao không?…những lời hỏi thăm của Hoa càng làm cho Minh được đà rồi đứng ngoài cổng chửi bới linh tinh beng hết lên. Dường như cú đấm của anh Quang chưa làm thằng bất cần đời này sợ. Minh lại tiếp tục thách đố anh Quang và Tùng, Minh như một con ngựa điên quằn quại rồi khóc lóc như đứa con nít, chẳng giống như một nam nhi đại trượng phu. Chuyện càng rối tung lên khi Tùng dắt xe ra về thì Minh từ đầu ngõ lao ra đấm Tùng, nhưng may thay Tùng chạy kịp vào xóm trọ.

Điện thoại của Hoa reo lên từng hồi với những lời đe dọa của Minh dành cho Tùng rồi những lời xúc phạm của Minh được nói qua điện thoại làm cho những người nghe cũng thấy khó chịu thay người phải chịu những lời nói đó. Minh còn đe dọa rằng gọi người này, người kia để đến đánh Tùng, Thật đúng là vô cớ đánh người mà! Chẳng có lẽ lại gọi công an cho cái ông này trận chứ! Hoàng Anh chưa biết sự việc đó như thế nào và cũng không biết bắt nguồn từ đâu, nhưng đã đêm khuya và cũng là xóm trọ mình nên Hoàng Anh càng búc xúc hơn. Sau những cuộc điện thoại trong nước mắt của Hoa, Hoàng Anh hỏi “thế là chuyện gì hả chị?” lúc đó Hoa mới nói cho Hoàng Anh biết rằng lỗi lầm chính thuộc về mình. Hoa đã có người yêu ở quê và hiện đang đi xuất khẩu lao động bên Hàn Quốc. Minh đã biết Hoa đã có người yêu nhưng vẫn tán, vẫn theo đuổi Hoa và nói với Hoa những lời mặn nồng của kẻ si tình rằng “anh sẽ chờ em cho đến khi người ấy mang lại cho em hạnh phúc anh sẽ tự động rút lui”. Nhưng đâu phải điều gì cũng là cầu được ước thấy, đâu phải ai  cũng có một chính kiến chắc nịch rằng mình sẽ như thế này hay như thế kia đâu. Xa người yêu là một thiệt thòi khá lớn trong tình cảm Hoa cũng muốn có một ai đó quan tâm mình và Minh đã đến và làm điều đó. Cũng có một phần bị lung lay, nhưng cũng không muốn điều đó xảy ra, hơn nữa sự ích kỷ của cô rằng mong muốn những người yêu mình sẽ yêu mình mãi mãi, cái tham vọng đó lại càng bị cuốn sau vào trong tình cảm của Hoa, mọi việc càng rối tung lên nếu như Tùng không đến. Tùng lại đến và đem tình yêu mang theo Tùng để dành tặng Hoa, Hoa cũng không lỡ từ chối mà cũng chẳng chấp nhận. Lấp lửng giữa tình cảm càng làm cho những chàng trai khó xử hơn. Mọi ngày giờ của hai chàng trai đến là khác nhau. Người này vừa về thì người kia đến, nên mọi chuyện đều ổn không có vấn đề gì. Chẳng biết vì đâu, mấy hôm nay cả hai người đều không đến giờ như mọi ngày mà rất trùng lịch, rồi xảy ra những chuyện không tốt. Hai bên đã có những lúc muốn đánh nhau, nhưng lại thôi. Hôm nay Minh đã uống rượu trước khi đến xóm  trọ Hoa ở, nên mọi việc càng diễn ra một cách phức tạp, khó hiểu và mệt mỏi. Sau những cơn cãi vã, điện thoại… Tùng không về được vì Minh bảo đã gọi 10 người bạn đến chặn đánh Tùng. Lo lắng cho Tùng nên mọi người cùng đều không cho Tùng về.

Sau những hành động điên rồ của Minh, Hoa quyết định bảo Hoàng Anh đi cùng ra ngoài để nói chuyện với Minh. Sự điên rồ của Minh làm cho anh phát choáng, Minh cũng chẳng gọi ai mà đang đứng 1 mình ở đầu làng, Minh đang khóc rồi đứng khuất sau một cây đa rồi ngắm nhìn hồ nước đang lăn tăn gợn sóng, cơn gió càng thổi mạnh làm cho cái lạnh của ngày đông thêm rét mướt. Minh đang buồn và tâm trạng, Hoàng Anh biết ý nên để hai người tự giải quyết, Hoàng Anh ngồi ở chiếc ghế đá đang trống gần đó. Minh thấy Hoa tới Minh như chú hổ khát mồi lao đến em, rồi hôn Hoa rồn rập làm Hoa phải hét lên và dành cho Minh một cái tát nhớ đời. Minh yên lặng không nói lời gì rồi không biết Hoa đã nói gì nhưng thấy hai người đã ngồi xuống ghế đá nói chuyện. Hoàng Anh cũng không chú ý nhiều đến câu chuyện của hai người mà chỉ ngồi đằng xa quan sát xem Minh có định làm gì tổn hại đến Hoa không thôi. Được một lúc thì thấy hai người cùng đứng dậy và Minh đấm liên tục thật mạnh tay mình vào ghế đá và đôi tay to lớn cũng đâu thể chịu đựng được chiếc ghế đá ấy. Và nó đã chảy máu, những giọt máu đỏ bắt đầu tuôn ra từ đôi bàn tay ấy. minh bắt đầu như chú chó điên loạn chạy một mạch ra ngoài đường và lao lên phía chân cầu đòi tự tử, cả Hoa và Hoàng Anh chạy theo, Hoa không biết phải làm gì đã hỏi ý kiến của Hoàng Anh, Hoàng anh đã đưa ra giải pháp tình thế rằng Hoa cố gắng ngăn không cho Minh tự tử và Hoàng Anh sẽ về mở cổng cho Tùng đi về để yên tâm. Hoàng Anh vừa về đến cồng thì 4 – 5 cái xe máy kèm hai, kèm ba đi sau Hoàng Anh. Những gương mặt nhìn chẳng khác nào sát thủ làm Hoàng Anh càng lo lắng khi chỉ có mình ở đây. Vừa đến cổng thì Tùng và anh Quang cùng một cô gái ở xóm trọ đang ở đấy. Hoàng Anh là Tùng đã gọi người đến và mở cửa rồi bảo tùng ra về. Tùng hỏi chỗ Hoàng Anh vừa gặp Minh, nhưng thật may khi ra thì Minh đã chạy đi nơi khác. Minh cùng đồng bọn đã về, tiếng gọi điện thoại của Hoa cất lên từng hồi cầu cứu khi Minh sắp nhảy sông Hồng. Hoàng Anh và anh Quang đã cùng nhau chạy đi tìm hai người họ, hết cầu Vĩnh Tuy lại đến cảng nhưng không thấy, cuối cùng hai người cũng đã gặp lại Hoa và hỏi về Minh thì biết Minh chạy xuống dưới kia. Biết rằng Minh sẽ chẳng dám nhảy nên Hoàng Anh và Quang đã đưa Hoa về phòng trong niềm đau xót và mệt mỏi của Hoa. Đã 2 giờ sáng cũng đã quá mệt mỏi nên Hoàng Anh cũng đi ngủ để lấy sức mai đi làm việc.

Ngày hôm sau, khi bình minh lên, gió vẫn đang thổi nhè nhạng, những tia nắng buổi sớm  chỉ len lỏi đến những nơi thoáng đãng hơn cả. Minh bắt đầu cho một ngày mới làm việc, rồi kết thúc công việc muộn hơn mọi hôm. Hoàng Anh về xóm trọ thì được tin rằng Minh chẳng nhảy cầu tự tử gì cả, đó chỉ là chiêu đe dọa để lấy tình thương từ Hoa mà thôi! Cuối cùng Minh vẫn đến phòng Hoa chơi, nhưng mọi người ai cũng thấy không thích Minh từ hôm đó. Một chuyện coi như đã  xong thì bất ngờ lại nhận được tin Hằng ở xóm trọ vừa cãi nhau với người yêu bởi sự ghen tuông khi Hằng phát hiện trên trang cá nhân của người yêu mình có xuất hiện một tên facebook lạ và đã gửi công khai cho người yêu hằng bài hát “Tau thích mi” rồi hai người comment tình tứ trên facebook. Những cuộc điện thoại của Hằng cũng không được trả lời kho Hằng gọi cho người yêu mình. Hằng lại đòi đi mua thuốc ngủ tự tử trong sự can ngăn của bạn cùng phòng. Khi Hằng đi mua thì hàng thuốc đã đóng cửa, Hằng lại ngồi lên xe đạp rồi lao vù khuất sau cánh cổng. Hằng lại về rồi đi ngủ, và ngày hôm sau lại chẳng có chuyện gì xảy ra…..

Tôi không hiểu tình yêu của giới trẻ bây giờ là gì? Họ chỉ cãi nhau một chút, giận hờn một chút lại đòi chia tay, lại đòi tự tử. Họ yêu nhiều đến vậy sao? Vậy những người sinh ra họ thì họ có nghĩ đến không? Họ không nghĩ cho bản thân họ thì ít ra cũng nên nghĩ cho những người đã đẻ ra bạn và nuôi bạn thành người. Sao họ có thể mê muội và mù lòa trong tình yêu vậy chứ! Biết rằng tình yêu thật khó nói trước điều gì, nhưng chuyện tự tử thì thật vớ vẩn. Nếu yêu thì đừng điên rồ hay quá mê muội hãy luôn tỉnh táo nhé!

Nguyễn Văn Tiệp

Thuviengiadinh.com

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống
wap tai zalo chat 2017 nhanh
  • Chăm sóc trẻ
  • Kiến thức gia đình