Home » Truyện người lớn » Mẹ không thích ăn thịt gà

Nhà tôi rất nghèo. Nghèo đến nỗi cái gì cũng mang đi bán. Từ mấy ngọn rau ngót, rau mùng tơi đến quả chuối, quả hồng, quả bưởi hay con gà, con chó, con mèo, mẹ đều cho vào cái mẹt con, đội ra chợ bán hết. Mẹ bảo phải bán để lấy tiền lo những việc cần thiết hơn. Nếu không bán thì mẹ lại để mang đi biếu, đi cho.

Mỗi khi ra thăm các bác ở thành phố, có cái gì ngon, cái gì đẹp mẹ đều mang đi làm quà hết. Mẹ bảo của biếu, của cho thì phải đàng hoàng kẻo người ta lại cười cho. Thế là còn bao nhiêu những cái xấu xí, xâu xi, đầu thừa, đuôi thẹo thì để lại nhà dùng. Nhiều khi tôi cứ nghĩ có khi cả đời bố mẹ cũng chả được miếng ăn ngon.

Một hôm, đi học về, thấy mẹ đang vặt lông gà, tôi chạy ào xuống, ôm cổ mẹ reo lên sung sướng: “A! Hôm nay mẹ thịt gà. Hôm nay nhà mình được ăn thịt gà rồi! Thích quá! Thích quá!”. Mẹ nuôi hơn chục con gà nhưng trừ dịp tết nhất, giỗ chạp ra chẳng bao giờ thịt nên có khi cả năm mới có miếng thịt gà mà ăn. Cứ nghĩ đến đĩa thịt gà rang lá chanh, tôi lại thấy đói cồn cào ruột gan, nước miếng chảy qua kẽ răng nuốt không kịp.

Tôi nhún vai mẹ giục: “Mẹ thịt gà nhanh lên mẹ, con thèm lắm rồi” nhưng không thấy mẹ nói gì cả, chỉ nghe tiếng sụt sịt. Tôi nghiêng người nhòm xuống mới biết mẹ đang khóc. Sao mẹ lại khóc nhỉ? Hóa ra con gà nhỡ nhà tôi bị con cún vồ. Lúc mẹ phát hiện ra thì nó đã bị ăn mất một góc. Tiếc của quá, mẹ cứ khóc thút thít mãi từ bấy đến giờ. Tôi thì lại thấy vô cùng sung sướng, muốn cám ơn con cún vì nhờ nó tôi mới được ăn thịt gà.

Có thịt gà, bữa cơm nhà tôi vui hơn hẳn. Mọi hôm, đến bữa, phải gọi mỏi mồm chị em tôi mới thèm về ăn cơm nhưng hôm nay, không đứa nào bảo đứa nào tự giác túc trực ở nhà từ lúc mẹ thịt gà cho đến lúc ăn cơm, không bước ra ngoài nửa bước. Mẹ cứ quay vòng hết gắp cho bố lại gắp cho chị em tôi mà chẳng thấy gắp cho mình.

Tôi vừa nhai nhồm nhoàm vừa hỏi: “Ơ, sao mẹ không ăn?”. Mẹ cười bảo: “Mẹ không thích ăn thịt gà”. Thằng em tôi nhe răng cười vô tư: “Mẹ ơi, mình ăn thừa của cún mà ngon nhỉ, mẹ nhỉ!”. Tôi tức mình quát: “Không phải ăn thừa, dốt ạ. Đây là mẹ cướp được của nó chứ. Mẹ mà về muộn tí nữa thì con chó đã xơi hết rồi, còn đâu nữa mà ăn!”. Mẹ lại gắp cho mỗi đứa một miếng nữa vào bát: “Thôi ăn đi! Ăn đi! Chúng mày lắm chuyện quá cơ!”

Ăn xong, vừa buông đũa buông bát, chị em tôi đã chạy ù đi chơi với cái bụng no nê đầy năng lượng. Nhưng vừa chơi được một tẹo, tôi đã thấy khát nước nên phải chạy về uống nước. Có lẽ vì món thịt gà rang của mẹ hơi mặn. Vừa tới cửa bếp, tôi đã phải lùi lại, nép vào sau cánh cửa.

Dưới ánh sáng hơi tối của chiếc bóng tiết kiệm điện bị mạng nhện bao phủ, mẹ tôi đang thu dọn bát đĩa. Mẹ cẩn thận nhặt từng chiếc xương gà, miếng nào bọn tôi ăn vội vàng thì mẹ gỡ thịt, gỡ da cất vào một cái bát nhỏ. Vừa làm mẹ vừa lầm bầm mắng yêu chúng tôi: “Bữa này dư dả thì gặm ẩu vậy đây, phải gỡ lại cho cô cậu ấy ăn bữa sau khỏi thèm”. Thỉnh thoảng, mẹ đưa một sợi thịt gà nhỏ xíu lên miệng nhấm nháp rất ngon lành.

Ôi mẹ, vậy mà chúng tôi cứ hồn nhiên tin là mẹ không thích ăn thịt gà. Và ngay cả giờ đây, mẹ vẫn chỉ nghĩ để dành cái ngon cho bọn tôi thôi. Tôi khẽ lùi ra ngoài, chạy đến một gốc cây to, ngồi ôm mặt khóc.

Theo PNVN

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống