Home » Truyện người lớn » Lời của cát

Xa quê đã gần hai mươi năm, hôm nay tôi trở về mảnh đất thân thương in dấu kỷ niệm. Không biết làng quê giờ ra sao? Mẹ như thế nào?

Xe dừng tại bến. Tiếng rao mời của những người bán hàng rong. Cảnh vật khác hẳn so với ngày tôi cất bước ra đi. Chỉ có cái nắng gay gắt Quảng Trị như xưa, muốn thiêu lấy làn da trắng mịn của tôi.

– Chị ơi đi xe không?

– Em ơi, về đâu anh chở?

Ðám xe thồ bao quanh đón khách. Tôi lớ ngớ chưa biết đi xe nào, chợt thấy một chú trung niên mặc bộ quân phục bạc màu, tôi đi xe chú.

– Cháu về đâu?

– Cho cháu về… Ơ! Chú Lượng phải không?

– Cháu là…

– Cháu là Thia, con mẹ Lộc đây mà…

– Trời ơi Thia. Có thật là Thia đó không cháu ?

Tôi nhận ra chú bởi vết sẹo dài trên mặt do chiến tranh để lại.

Chú Lượng là người yêu của mẹ.

Hồi còn con gái, mẹ xinh đẹp, nết na, thùy mị, nhiều trai làng theo đuổi nhưng mẹ chỉ yêu chú Lượng. Chú cũng rất yêu mẹ nhưng chưa dám tỏ tình. Ðùng một cái chú có giấy gọi nhập ngũ. Ngày đi, lần đầu tiên chú cầm tay mẹ, siết thật chặt, nhìn sâu vào mắt mẹ…

Mẹ đợi. Vẫn hỏi thăm về chú mỗi khi có đoàn hành quân qua. Khác với những lần trước, không phải là “Lượng vẫn khỏe, nhớ em lắm” mà là tin đồng chí Lượng hy sinh lan khắp quê nghèo. Mẹ khóc cạn nước mắt. Mẹ không tin, vẫn ngày đêm chờ đợi, mong ngóng. Sự chờ đợi vô vọng. Một năm, hai năm, bặt vô âm tín. Mẹ lấy bố, người cùng làng, làm nghề mộc, rồi sinh ra tôi.

Gia đình đang sống vui vẻ hạnh phúc thì bố lâm bệnh nặng. Bao nhiêu tiền bạc, của cải, đất đai bán sạch, mẹ phải đi vay mượn để chạy chữa cho bố nhưng vẫn không qua khỏi. Ngày bố mất đi là cú sốc lớn với mẹ con tôi.

Bố mất hai năm sau, chú Lượng trở về với vết thương trên mình. Ðang làm đồng, nghe tin, mẹ chạy một mạch về, đứng chân nhìn chú một lúc thật lâu mới cất lên lời: “Sao bây giờ anh mới về” – Mẹ trách. Chú kể về những ngày tháng chiến trường ác liệt. Một hôm, tiểu đoàn chú đang hành quân thì trúng bom địch. Chú bị thương nặng, máu chảy dọc cơ thể. Chú bất tỉnh hơn một ngày. Ai cũng nghĩ là chú đã hy sinh, rồi nhờ bà con ở đó chôn cất, đoàn tiếp tục hành quân. Nhưng trong lúc nguy kịch nhất, chú đã nghĩ nhiều đến mẹ, đến ngày hòa bình sẽ làm đám cưới, nghĩ đến những đứa con, chú đã vượt qua được lưỡi hái tử thần. Lúc đó ai cũng tưởng mẹ sẽ lấy chú. Nhưng không. Mẹ lấy lão Quắn như đã hứa từ trước, lão sẽ trả hết số nợ cho mẹ…

***

– Lên xe đi cháu.

Chiếc xe 67 cũ kỹ ò ò dằn lên nắng. Xa quê ngần ấy năm, nay mọi thứ đổi thay. Cây cối xanh tươi, nhà cao tầng. Hai bên đường được lắp đặt thiết bị chiếu sáng. Ðổi mới thật.

– Vào đây cháu.

– Ơ. Tôi ngạc nhiên vì trong trí nhớ, đây không phải nhà lão Quắn. Chú bảo: Ðây là nhà chú, cháu vào đây một lúc đã. Căn nhà cũ rích, mái ngói đóng rêu thời gian, tường nhà là tấm nêm tre trát đất. Bên trong nhà có hai cái giường nhỏ, một cái tủ thờ. Trên tủ có một tấm ảnh phủ lớp vải đỏ. Trông thật túng thiếu. Một cô bé trạc đôi mươi bước từ ngoài ngõ vào, đôi chân tập tàng, hai tay ngoáy tít, đầu nghểnh sang nghểnh về lia lịa. Thấy người lạ nó đứng nép sát cánh cửa nhìn vào, rồi nhoẻn miệng cười toe toét. Mồm nhễu bọt, mắt to xếch. Chỉ có mái tóc là đen dài, óng mượt. Cô bé bị bệnh Ðao.

– Uống nước đi cháu.

Tôi đón ly nước sứt quai từ chú. Nhấp một ngụm, tôi giục chú trở về. Chú bảo: Ở lại ăn cơm cùng chú rồi về.

Tôi nóng ruột, nhưng chú mời nhiệt tình quá nên lán lại chút nữa. Chú hỏi chuyện, tôi kể những ngày tháng bơ vơ đất khách, đi làm đủ việc như chạy bàn, hái cà-phê, hái chè… Sau gặp chủ tốt bụng, họ giới thiệu cho lớp học bổ túc văn hóa. Ngày làm, đêm học. Nhờ sự chịu khó, tôi cũng tốt nghiệp cao đẳng sư phạm, rồi về dạy cho các em miền núi.  Ở nơi khỉ ho cò gáy, hai chín ba mươi rồi mà duyên số vẫn chưa đến đâu. Bây giờ tôi cũng chả cần lấy chồng nữa, chỉ muốn ở với mẹ thôi…

– Lần này về quê, cháu định đưa mẹ vào trong đó sống cùng cháu.

Tôi đang rất hí hửng, thì thấy vẻ mặt chú đăm chiêu.

– Thia à, nhà cháu còn đâu nữa mà về.

***

Ngày cháu bỏ đi, mẹ buồn bã đi tìm khắp nơi làm lão Quắn tức giận. Trong lúc bực bội, mẹ cháu lại sinh ra một đứa trẻ tật nguyền. Lão chối bỏ, không nhận đó là con, lại còn đổ oan cho mẹ là lăng loàn với chú. Lão bảo, chỉ có chú đi bộ đội thì mới nhiễm chất độc da cam và đẻ ra quái thai đó. Lão đánh đập, chửi mắng, đuổi hai mẹ con ra khỏi nhà. Hết nơi nương tựa, mẹ đi bơ bơ bất vất. Ngày nào mẹ cũng bồng con đi nơi này qua nơi khác tìm cháu, chiều đến lại về dọc bờ biển. Chú khuyên thế nào mẹ cũng không chịu về. Chú muốn nhận đứa con đó là con mình, mong mẹ về với chú nhưng mẹ không chịu. Mẹ bảo “Em không xứng đáng với anh. Anh đã hy sinh tuổi xuân chờ em mà em lại đi phản bội anh. Giờ em không muốn anh phải gánh thêm nỗi đau vào người”. Lúc ấy chú mới thú nhận với mẹ cháu là chú đã nghĩ về mẹ rất nhiều để vượt qua cái chết, nhưng lúc sống lại, chú mới biết là mình sẽ khó còn cơ hội làm cha. Nếu trở về, lấy mẹ cháu, chú sẽ làm khổ cô ấy. Chú chỉ muốn mẹ cháu hạnh phúc, nào ngờ…

Cuối cùng chú tìm thấy mẹ ủ rũ bên gốc dương già, trên tay ẵm đứa con dại. Khuôn mặt bạc thếch, đôi môi tím mấp máy, bàn tay khô gầy quờ quạng tay chú van lơn: “Xin anh… tìm con Thia giúp em… và… chăm đứa con này”. Mẹ cháu trút hơi thở cuối cùng sau lời trăn trối. Ðứa con bị bệnh khóc côi cút…

Quờ mắt sang cô bé lúc nãy, tôi giật mình nhận ra cái quái thai đó chính là cô gái đáng thương này. Tôi đau đớn tột cùng. Thật là trớ trêu. Tôi ôm đứa em vào lòng khóc nức nở. Chú Lượng cũng không cầm được nước mắt. Chú đến bên bàn thờ lật tấm khăn đỏ lên, hiện khuôn mặt mẹ ngày còn trẻ. Tôi ào đến bên mẹ “Mẹ ơi, con là đứa con bất hiếu, con đã làm khổ mẹ. Con về đón mẹ đây mà sao mẹ đi đâu”. Ðứa em tôi cũng lăn từng dòng nước trên khuôn mặt bị bệnh.

Tôi nấu cơm thắp lên bàn thờ mẹ. Chú Lượng đi nấu nước ấm tắm rửa cho em. Nhìn chú chăm sóc em, tôi cảm động và biết ơn vô cùng. Mẹ mất đi, chú ở vậy thờ mẹ, nuôi em, coi nó như đứa con mình dứt ruột đẻ ra. Chú mới ngoài năm mươi, vậy mà nếp nhăn xếp chồng lên khuôn mặt. Là lính Trường Sơn, mỗi khi trái gió trở trời cơn đau lại tái phát. Chú đã hy sinh hạnh phúc riêng của mình cho hạnh phúc của mẹ con tôi.

***

Ðêm. Tôi nằm mơ một bàn tay cứ cầm lấy tay chú đặt lên tay tôi. Giật mình tỉnh dậy, vừa nghi hoặc, vừa pha lẫn thẹn thùng.

Sáng. Tôi cảm ơn chú và nói nguyện vọng muốn đưa mẹ vào trong đó cho tiện việc thờ cúng, rồi đưa em Xẻo vào chăm sóc cho chú đỡ vất vả. Chú bảo: Chú đã quen có mẹ và em Xẻo bên cạnh. Cháu cứ lo công tác tốt, còn lo hạnh phúc riêng của mình nữa chứ. Mà ở đây chơi với chú và em vài ngày đã, hay thấy nhà chú nghèo, cháu ngại?

Chú vừa nói vừa siết chặt tay tôi. Nhớ giấc mơ đêm qua, tôi rụt khỏi tay chú.

– Dạ… không. Chú… cho cháu vào.

Nói thế thôi chứ nhìn thấy cảnh này tôi không nỡ đành lòng bỏ mặc mà đi thêm một lần nữa. Biết bao giờ trở lại!

Ở lại với chú, tôi cũng chẳng giúp được gì nhiều ngoài việc cơm nước, giặt giũ mấy bộ quần áo. Trưa, tối về nhà, thấy tôi tưới rau ngoài vườn, chú vui lắm.

– Có cháu, chú đỡ nhiều!

Vội vã đẩy xe vào nhà, vội vã ra bổ củi, rồi vội vã xách xô nước vào buồng tắm: “Ðể đó chú làm cho. Cháu đi tắm rồi ăn cơm kẻo muộn”.

Có lần, đang trong nhà tắm, tôi thấy chú từ ngoài vườn chạy vào giếng múc nước dội. Ðôi tay kéo gàu thoăn thoắt, bắp thịt nổi lên như sợi chảo. Ngực ưỡn như ức chim ưng. Loang loáng trăng, loang loáng nước. Chợt thấy mình tò mò, nỗi thẹn thùng vương trên mặt. Tôi cúi xuống, nhẹ nhàng múc nước dội lên người. Nước xoà xuống da thịt, nước chảy đến đâu nghe mơn man đến đó.

Vào những đêm khuya tôi thường khó ngủ. Thoạt đầu nhớ mẹ, thương em, sau nữa tôi mường tượng đến chú. Tôi cố nghĩ sang chuyện khác nhưng không được. Mọi việc chỉ thoáng hiện ra trong đầu, cuối cùng đọng lại hình ảnh tảng ngực trần loang loáng trăng, loang loáng nước. Bên ngoài, thỉnh thoảng nghe tiếng trở mình, hút thuốc. Hình như chú cũng khó ngủ. Tôi chợp mắt, hình ảnh mẹ cầm tay tôi đặt lên tay chú lặp đi lặp lại như một điệp khúc. Tôi quyết định ở lại cùng chú và em.                                                 

***

– Cháu à! Ðây chính là gốc dương già, nơi mẹ vẫn bế em đợi cháu. Chú nói với giọng trầm buồn. Tôi ôm lấy thân cây, sờ lên lớp vỏ khô, áp má vào đó mà khóc.

Chú dìu vai tôi vỗ về: Ðừng khóc nữa cháu, mọi việc đã qua rồi. Mẹ cháu đã an phận, còn cháu phải giữ sức khỏe để còn nuôi chú và em nữa chứ!

Tôi gục đầu vào vai chú. Chú đưa tay vuốt mái tóc tôi. Má tôi áp vào bộ ngực chú nóng ấm, hai tay níu bờ vai chú, cứ thế mà khóc…

– Ơ… chơ… cha…

Bỗng có tiếng em Xẻo gọi. Nó từ trên núi cát chạy xuống, thấy hai chúng tôi, nó mừng lắm, cất tiếng ú ớ. Tôi giang tay đón em. Ba chúng tôi cầm tay nhau bước đi trên bờ cát trắng. Ngoài kia, biển dội vào bờ những con sóng pha lê.

Cát Miên

Theo Nhân dân

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống