Home » Truyện người lớn » Khoảng trống không bình yên

Chiều hạ .Những mảng nắng cuối ngày hắt lên tàng cây, mái ngói, lên những ngôi nhà cao tầng.Căn nhà của gã tắm mình trong nắng muộn trở nên rực rỡ, sang trọng hơn. “Nhà cậu quả là đẹp nhất phố!”, hơn một lần gã từng nghe bạn bè khen ngợi. Riêng gã, nhiều đêm nằm một mình trên sân thượng ngắm trăng, gã mỉm cười hài lòng về giấc mơ của kẻ chăn vịt cuối cùng đã thành hiện thực còn hơn cả mong đợi.

Bố mẹ gã nghèo, nghèo lắm. Ông bố suốt ngày say khướt không thể phụ giúp bà mẹ nuôi một đoàn con tám đứa, kết quả của việc gắng đẻ để có người nối dõi tông đường. Thế nhưng việc gã ra đời cũng không hề hạn chế được cái sự nghiện rượu của ông bố. Các chị của gã vì thế không có ai bước nổi vào cổng trường trung học. Bọn họ vừa qua được bậc phổ cập thì ở nhà phụ mẹ làm ruộng, một số đi vào nam làm ăn rồi lần lượt lấy chồng. Giấc mơ đổi đời của gã bắt đầu từ một buổi chiều cuối năm khi anh con bác hàng xóm về thăm bố trên chiếc ô tô láng cóng. Gã, lúc đó đang học lớp bảy, cùng lũ trẻ làng tròn mắt trầm trồ, thán phục. Hình ảnh một người đàn ông thành đạt bước xuống ô tô cứ ám ảnh gã. Người làng bảo, anh ta trước kia học rất giỏi rồi ra Hà Nội học đại học và ở luôn ngoài đó; nghe đâu bây giờ làm giám đốc cả một công ty lớn.Từ đó gã lao vào học bất kể điều kiện như thế nào. Mẹ gã rất thương gã nhưng hoàn cảnh nghèo khổ khiến bà đêm đêm thở dài. Gã hiểu ý mẹ nên quyết định thi vào Học Viện Cảnh Sát và đỗ ngay lần đầu.

khoang trong

Vốn không phải là người thông minh có sẵn nên cái sự học của gã ở trường đại học cũng chỉ thuộc loại khá dù gã đã cố gắng hết sức. Rồi cũng như bao sinh viên, gã bắt đầu tình yêu khi bước vào năm thứ ba. Người yêu của gã là sinh viên trường sư phạm. Nàng khá xinh và lại là con gái của vị giám đốc một công ty xuất nhập khẩu, giàu cú. Để chinh phục được nàng, gã đã trải qua một thời kỳ vô cùng vất vả, bền bỉ.Và cuối cùng cái sự “chai mặt” đã làm nàng xiêu lòng vì phụ nữ từ tình thương đi đến tình yêu rất dễ.

Nhưng thật không may cho người yêu của gã là khi nàng sắp tốt nghiệp thì bố nàng bị bắt vì có dính líu đến một vụ buôn lậu lớn. Mẹ nàng vốn là người đau tim nặng, bà mất đột ngột.Bố nàng bị xử tự bảy năm, toàn bộ tài sản trong nhà bị tịch thu sạch, các em nàng phải dắt nhau về nội ngoại ở quờ ở nhờ . Sau những biến cố gia đình, nàng trở thành trụ cột chính trong nhà.

Ra trường, gã được phân về công tác ngay huyện nhà còn người yêu của gã thì đi dạy ở một huyện miền núi. Nhiệt huyết và những đam mê tình yêu theo tháng ngày dần phai nhạt khi gã nghĩ đến những lần đón đưa và nhất là các em của nàng đang tuổi ăn học mà nàng là chị cả phải gỏnh vỏc. Đôi lần, gã thấp thoáng nghĩ đến việc chia tay.

Cho đến một hôm, gã về thành phố chơi dịp cuối tuần và uống cà phê cùng anh trưởng phòng tổ chức công an tỉnh. Hai người nhanh chóng thân thiết nhau. Có điều làm gã hết sức hài lòng là được anh trưởng phòng mời về nhà và ai ai cũng tỏ ra mến gã , dù anh em họ đều là những người có chức quyền, và nhất là Huệ -em gỏi anh- cứ quấn quýt gó.

Đám cưới của gã và em gái anh trưởng phòng được tổ chức nhanh chóng. Huệ không được xinh đẹp lắm nếu không nói là hơi gầy.Đó là một đám cưới rất

lớn.Có điều, hôm tổ chức ở khách sạn, phía nhà gái sang trọng rực rỡ bao nhiêu

thì phía nhà trai lại giản dị bấy nhiêu. Riêng lời phỏt biểu khi cho con gái của hồi môn đã làm phía nhà trai phật ý tới mức hỡnh như tất cả bỏ ra về sau tiệc cưới.

Sau đám cưới, đôi uyên ương được phía nhà vợ mua cho một căn nhà hai tầng tuy hơi cũ nhưng nằm ngay nơi phố chính của thành phố. Còn gã, ngay lập tức được chuyển về công tác tại thành phố.

Trước hôm cưới ít ngày, gã gặp người yêu cũ.Thật ngạc nhiên khi gã nhìn thấy đôi mắt vẫn trong veo của người yêu. Nàng chỉ nhìn gã bình thản:

-Em chúc hai người sống hạnh phúc! Mong rằng anh yêu thương Huệ thật lòng. Dầu sao cô ấy cũng là bạn học của em thời phổ thông.

Cưới nhau tròn sáu tháng thì Huệ, vợ gã, sinh con gái đầu lòng. Hôm bà nội vào thăm cháu, bà cứ nhìn đứa bé chăm chú rồi buồn buồn ra về. Được một vài ngày, chị gái gã vào, lại nhìn đứa bé chăm chú. Hôm sau, gó chở chị đi chợ, chị  ngập ngừng:

-Chị hỏi em đừng giận! Có phải mợ Huệ có thai trước khi cưới không? Sao em chả nói năng gì? Mẹ thì cứ nghi ngờ. Cụ bảo không khéo “tò vò mà nuôi con nhện”.Với lại do hai đứa quen nhau rồi làm đám cưới gấp quá! Chị nhớ không nhầm thì chỉ có hơn hai tháng thì phải. Mà thú thật, sao đứa bé chẳng giống em tí nào vậy?

Gó cười cười trấn an chị :

-Thời buổi này mà chị lạc hậu quá! Chị cứ về bảo mẹ yên tâm đi !

Cười nói với chị vậy thôi chứ kỳ thực, trong lòng gã, một nỗi buồn âm ĩ đang cháy dần thành những mảng lớn chẳng thể nào dập tắt. Nhớ lại đêm tân hôn, Huệ đã khóc nức nở cầu xin gã đừng lại gần.Trong men rượu, gã lè nhè:

-Tôi biết hết mọi chuyện không tốt đẹp của cô rồi. Nhưng tôi vẫn cưới cô vì tôi muốn cứu cô và gia đình bên ngoại một bàn danh dự. Hừ! Kể ra, tay người yêu của cô cũng sướng nhỉ. Hắn cứ chơi bời cho thoải mái rồi xù qua tận bên Tây. Nhưng bây giờ, cô là vợ tôi. Cô không phục vụ tôi thì còn phục vụ cho ai?

Nói rồi, sẵn hơi men, gã vật người đàn bà gọi là vợ ra giường và giở mọi ngón nghề “làm tỡnh” mà gã từng được biết. Người đàn bà quằn quại rồi nằm thẳng đơ như khúc gỗ, khuôn mặt cô giàn dụa nước mắt. Nhưng đó chưa phải là đêm kinh hoàng nhất trong cuộc đời làm vợ của cô. Cho dù là “con gái rượu” của một gia đình giàu có, Hụê vẫn là một cô gái yếu đuối.Và bây giờ, cô còn phải học sự chịu đựng vốn có của mẹ cô. Cái thai trong bụng cô lớn nhanh hơn cô nghĩ nhiều khiến gã càng thêm bực bội. Những ngày cô sắp sinh, gã lại càng hay đi chơi về khuya.

Thực ra, sau ngày cưới, gã mới nhận thấy bên nhà vợ coi thường gã ra mặt. Bằng chứng là những lần đi nhậu ở bãi biển, bọn họ mãi mê chúc tụng nhau rồi nói những chuyện làm ăn tận đâu đâu. Gã ngồi trong bàn nhậu mà như người thừa. Cứ mỗi bữa nhậu gia đình sơ sơ có hôm đi đứt vài triệu bạc.Thế nên mỗi lần thanh toán, mấy ông anh vợ cứ nhại điệp khúc:

-Để đó tụi này lo chứ cậu thì có tiền đâu!

Gã nghe mà bực mình. Nhưng dầu sao, vị trí công việc mới cũng đem lại cho gã khoản thu nhập kha khá. Làm cảnh sát giao thông, thiếu gì lý do để phạt tiền thiên hạ. Nhất là dịp giáp tết, xe chở quá tải nhan nhản mà xe nào cũng chỉ muốn đi cho nhanh để còn kịp hợp đồng.Thôi thì để tránh lôi thôi mất thời gian, cánh tài xế cứ dúi vào tay mấy anh cảnh sát ít tiền để đi cho được việc. Một số cảnh sát, có thể có lúc nào đó ngần ngại nhưng lâu ngày rồi thành quen, cứ như ăn cơm uống nước.Vậy nên có lần đi nhậu, thằng bạn thân của gã nửa đùa nửa thật:

-Nghề của cậu dạo này là nhất đó.Chẳng cần “đầu tư” nhiều mà thu nhập lại đạt “hiệu quả cao”.

Gã cười hềnh hệch mãn nguyện:

Cậu cứ đùa thế chứ tớ có gì đâu. Ừ mà cuộc sống và “thời thế thế thời phải thế” mà.Thôi, nhậu đi!

Dịp tết, gã về quê. Hôm ấy, nhân lúc cả nhà đông đủ, một chị gái gã thong thả:

– Cậu này, năm mới chị hỏi thật: cậu có hay nhận tiền của cánh tài xế không? Hôm chị đi nhận hàng cuối năm, chị nghe tài xế phàn nàn mấy ông cảnh sát dữ lắm. Mình làm cái gì cũng phải có lương tâm và trách nhiệm em ạ!

Gã nghe, ậm ờ cho qua chuyện. Ngày qua ngày, cuộc sống như một guồng quay khổng lồ cuốn người ta đi nhanh đến mức thậm chí có lúc muốn dừng lại mà  không kịp. Gã cứ tiếp tục công việc, tiếp tục tích góp và xây lại nhà.Đó thực sự là một ngôi nhà đẹp đến mức mấy ông anh nhà vợ còn phải trầm trồ. Bằng tuổi gã, đám bạn có xắn quần lên mà chạy thì khối kẻ hụt hơi.

Vợ gã báo tin có thai làm gã vui lên chút ít. Quả thật, lâu lâu nhìn cô con gái đầu lòng với nét mặt hoàn toàn xa lạ cũng khiến gã bực mình. Để trỏnh tai tiếng dị nghị, vợ gã cũng tinh ý gửi luôn con về đằng ngoại đi học. Thế là hai vợ chồng dành trọn thời gian để chăm sóc cho thai nhi.Từ hôm vợ có bầu, gã về nhà đúng giờ giấc và tối nào cũng ôm cái bụng bầu mà nựng: “Thằng cu Tí của bố !”

Nhưng rồi vợ gã lại không sinh ra thằng cu Tí như gã mong đợi mà là một bé gái giống gã như đúc.

Nhóm cảnh sát giao thông của gã cũng có mấy lần bị nhân dân phản ảnh lờn cơ quan. Cơ quan cụng an tỉnh cũng đó nhiều lần răn đe, cảnh bỏo. Nhưng điều đó không làm gã bận tâm là vì ông anh vợ của gã sắp được bổ nhiệm chức giám đốc và gã nghe đâu cũng có thể được thăng chức nay mai.Vợ gã lại mang thai. Dẫu sao, gã cũng là con trai một, gã cần một đứa con trai.Thai nhi được sáu tháng, hai vợ chồng quyết định đi siêu âm: lại con gái. Hôm đó chở vợ về, gã lặng lẽ còn vợ thì thở dài nặng nhọc.

Tối hôm đó, gã chỉ ngồi đốt thuốc xem chừng căng thẳng lắm. Rồi gã ôm vợ vào lòng:

-Anh muốn bàn với em một việc, dĩ nhiên là tuỳ em quyết định. Em biết đấy, anh sắp được thăng chức nên sinh con thứ ba bây giờ là sẽ bị kỷ luật. Hay là…

Vợ gã nãy giờ vẫn im lặng ngồi nghe. Chỉ đến khi gã ngập ngừng thì khuôn mặt cô đã đẫm nước mắt:

– Nhưng mà con đã lớn thế này rồi, tội lắm anh ạ!

– Ừ thì tôi nói thế còn tuỳ cô mà.Cô cứ suy nghĩ. Lúc nào cô suy nghĩ xong thì nhờ mẹ dẫn đi. Mà tôi có cấm cô đẻ đâu, chỉ có điều bây giờ thì chưa được.

Đó là một ngày xui xẻo, như là “quả bỏo”. Cả nhóm của gã vừa nhận tiền “bồi dưỡng” từ người tài xế xe tải thì bị lập biên bản tại chỗ. Thì ra, ăn hối lộ lắm cũng có ngày “húc”. Hụm ấy gặp Đoàn thanh tra Bộ, cả nhóm của gã bị đình chỉ công tác chờ xử lý.Chiều hôm đó, khi gã đang ngồi uống xả xui cùng đám bạn ở bãi biển thì bố vợ gã gọi điện đến:

-Con về nhà ngay đi! Huệ và đứa bé…

*  * *
 

Chôn cất vợ và con xong, gã hoàn toàn kiệt sức. Căn nhà trở nên trống trải, lạnh lẽo hơn. Gã không còn đủ sức mà nhớ lại mọi chuyện mặc cho bà mẹ vợ ra sức kể lể.Thì ra, theo lời yêu cầu của gã, Huệ quyết định đi phá thai ở bác sỹ tư. Oái oăm thay, thai nhi được lấy ra khỏi bụng mẹ lại là một bé trai. Sự thật, không phải lúc nào máy siêu âm cũng đúng. Phần vì kiệt sức, phần vì sốc, Huệ chết ngay trên bàn đẻ.

Phần mộ hai mẹ con được đặt trên ngọn đồi đầy gió. Con gái gã hãy còn quá nhỏ để hiểu được sự mất mẹ. Hai cha con của gã cứ ngồi yên lặng bên hai ngôi mộ mới. Hương đã tàn từ lâu. Mãi đến khi con gái gã cầm tay gã và cất giọng thỏ thẻ:

-Bố ơi, về thôi con lạnh !

Gã nắm lấy bàn tay con gái. Bàn tay trẻ thơ thật mềm, thật ấm. Hai cha con đi trong chiều muộn đầy gió . Một khoảng trống mênh mông đang dâng lên đầy ngực gã, nhức nhối.

Hoàng Thị Minh Châu

Nguồn: Bongtram.vnweblogs.com

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống