Home » Truyện người lớn » KHI BÌNH YÊN QUAY VỀ …

(Thuviengiadinh.com) Trong cuộc sống, đôi khi có những điều xảy ra đối với bản thân mình, khi nó đến thật bất ngờ đó là một điều vô cùng kì lạ với cô. Chính cô đang tự ngạc nhiên về mình.

8:00

–       Này, em ngủ chưa vậy?

–       Em ngủ dậy rồi đấy chứ!

–       Thôi đi cô, nhìn mặt cô là biết cô xạo rồi. Lại thức trắng cả đêm phải không?

Anh đoán trúng phóc khi nhìn gương mặt bơ phờ của cô qua webcam. Đúng là cả đêm qua cô thức trắng để cố hoàn thành cho xong bản dự án dang dở. Lúc ngơi tay thì những ánh nắng đầu tiên đã lọt qua tấm màng cửa mỏng của căn phòng.

–       Em ngủ chút đi, hôm nay em được nghỉ mà, có phải không?

–       Vâng, chắc em đi nằm tí xíu…

–       Ngủ cho thẳng giấc chứ nằm tí xíu làm gì?

–       Nhưng mà… em có hẹn đối tác ăn trưa nay.

–       Thôi đi, hẹn người ta dịp khác đi…

Không hiểu sao những lời của anh lại có mãnh lực với cô như vậy. Xa nhau đã ba năm ròng, anh cũng đã có vợ đẹp và những đứa con ngoan. Vậy mà anh vẫn quan tâm chăm sóc cô như những ngày anh còn bên cạnh cô. Lúc cô buột miệng hỏi, anh có vợ con rồi, quan tâm nhiều đến em làm gì. Anh trả lời gọn lỏn : “ Vì em từng là vợ anh”

9:00

Cô tắt máy, dẹp hết những dự án, gọi điện cho sếp báo mình không thể dự bữa trưa nay, và cô lên giường ngủ. Cô không thể ngủ ngon được nếu không dùng ít thuốc an thần. Đã ba năm nay, từ ngày anh chia tay cô, không đêm nào hay phút giây nào cô có thể nhắm mắt ngủ một cách bình an. Vì khi có anh, dù những đêm ngủ chung giường với anh chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhưng anh luôn là nơi cô yên ả dụi đầu vào như một con mèo nhỏ. Từ khi anh đi, nhà trở nên trống trải, và giường dường như quá lớn, quá thừa thãi với cô. Cô bán căn nhà của hai người, mua lại một căn hộ chung cư cao cấp nhỏ vừa đủ cho cô ra vào. Căn nhà bé nhỏ của cô và anh cũng được bán cho một cặp vợ chồng trẻ, và đôi khi, cô thầm hy vọng họ sẽ không tan nát như cô và anh.

Cô thừa hiểu tại sao có ngày hôm nay. Cô quá đam mê công việc, còn anh lại mong đợi một gia đình ấm êm hạnh phúc.Tiếp khách, họp hành… những thứ linh tinh của công việc kéo cô đi xa vòng tay anh. Đôi lúc, cô ngẫm nghĩ, muốn sắp xếp mọi thứ để xây dựng lại. Nhưng điều trong “dự án gia đình” của cô chưa được thực hiện thì tất cả đã vụn vỡ dưới chân cô, như những mảnh ly thuỷ tinh tan nát khi cô cầm tờ giấy ly hôn anh đưa trên tay. Anh từng bảo, con người gặp nhau và nên duyên vợ chồng có cái số của nó, ông tơ bà nguyệt đã định sẵn rồi. Và anh cũng bảo, chúng ta chia tay vì hết duyên hết số, tơ đã đứt và nguyệt đã tàn. Ông tơ không khéo dệt tơ cho anh và cô, nên sợi tơ mỏng manh dễ vỡ. Dù lấy điều đó ra để biện minh cho chính mình, nhưng cô cũng không khỏi tự trách mình vì những điều không đáng có. Nếu cô biết cách dung hoà, nếu cô biết dành thời gian, nếu…. Tất cả những chữ “nếu” ấy mà không xảy ra thì cô đâu có dang dở một chuyến đò.

Anh lập gia đình với một cô gái nước ngoài. Cô đến Việt Nam du lịch “bụi” và mê tít anh khi anh giới thiệu về đồng quê Việt. Và anh được sống đúng nghĩa một gia đình, khi bỏ mọi thứ để sang đất người “làm nông” – một công việc anh vô cùng thích thú. Mỗi sáng thức dậy với tiếng cừu, tiếng dê, bò, và mùi ấm áp toả ra từ bếp, anh bảo anh thật hạnh phúc và bình yên. Cô hài lòng vì điều đó, vì anh đã được hạnh phúc, được chăm sóc vẹn toàn. Anh gởi cho cô những bức hình đồng cỏ, những thửa bắp, cà chua mà chính tay anh gieo trồng. Anh cũng gởi hình cô con gái bé xíu da trắng tóc vàng hoe của anh, và anh đặt tên bé theo tên cô, như một cách nhớ và yêu thương cô. Dõi theo cuộc sống của anh, đôi khi cô nghẹn ngào và ghen tị. Có lần anh nói, em cũng kiếm một ai đó để dựa vai, một ai đó để làm điểm tựa, và yêu thương em. Nhưng khi cô ngước mắt lên nhìn xung quanh mình, cô bỗng sợ hãi, sợ phải bước chân vào con đường tình cảm, và sợ những người ở bên cạnh mình.

binh yen

Ảnh minh họa (nguồn: yume.vn)

16:00

Giấc ngủ ngon lành của cô bị đánh thức bởi cơn khát. Cô mò dậy, lấy chai nước trong tủ lạnh, rót và uống. Dòng nước lạnh chảy qua từng ngóc ngách cơ thể cô. Điện thoại của cô có hai tin nhắn, đều của sếp. Cô định không xem, nhưng tò mò muốn biết kết quả cuộc hẹn trưa nay thế nào nên vội mở tin. Tin thứ nhất : “ Có chuyện gì xảy ra với em vậy? Em vẫn ổn chứ? “ – Tin thứ hai : “ Tôi sẽ đến nhà mời em đi ăn tối nay nhé, hãy nhắn lại cho tôi biết nhé! “

17:00

Có tiếng gõ cửa phòng khi cô đang tắm. Lau vội và choàng chiếc áo khoác vào, cô lật đật chạy ra mở cửa, và vô cùng bất ngờ khi thấy sếp đứng trước cửa phòng với giỏ hoa cát tường thật đẹp trên tay.

–       Làm sao anh biết nhà em?

–       Em quên rồi à, ngày em mừng nhà mới em đã mời mọi người trong phòng đến mà!

–       Ôi em quên mất, và hoa…

–       Tôi nghĩ là em bệnh nên mang hoa đến thăm em. Vì em không trả lời tin nhắn nên….

Lúc này cô mới sực nhớ ra cô đọc tin mà không trả lời. Bệnh đãng trí của cô có vẻ đang tăng cao.

18:00

Sếp chở cô đến một nhà hàng nhỏ và ấm cúng theo phong cách Châu Âu. Lâu lắm rồi từ khi ly hôn, cô mới có dịp đi ăn tối riêng với một người đàn ông. Và cũng là lần đầu tiên cô có thời gian ngắm sếp. Làm việc với nhau hơn hai năm, chưa bao giờ cô nhìn kĩ người đàn ông này. Với cô, mọi người cô gặp, cô cố gắng nhớ gương mặt để nhận diện khi vô tình đối mặt nhau ở đâu đó. Đối tác thì cô tìm hiểu vô cùng kĩ lưỡng, nhưng người làm việc với cô hằng ngày, cô lại không quan tâm nhiều đến. John gốc người Anh, cao to, vẻ ngoài săn chắc của một người ưa thích hoạt động thể thao. Mặc dù đi đôi giày cao gần một tấc, nhưng cô đứng vẫn thấp hơn vai John. Mái tóc vàng nâu được chải chuốt cẩn thận làm tăng thêm vẻ nam tính của gương mặt, đôi mắt John màu xanh biển sâu, cộng với mùi nước hoa thoảng hương dịu nhẹ và ấp áp của mùi gỗ, anh trở nên một hình mẫu đàn ông ưa thích của các cô gái chân dài. Nghĩ đến đó, cô mỉm cười. “Miên cười gì thế?” – sếp nhìn cô và ngạc nhiên hỏi. Cô bật cười khi sếp gọi tên cô, người nước ngoài không thể gọi tên cô một cách rõ ràng được.

–       Sếp không gọi được tên của em đâu. Hãy gọi em là Mi, đó là tên thân mật mà bạn bè và chồng cũ gọi em

–       Liệu có ổn không? – Sếp ra chiều khó xử

–       Không sao đâu mà!

–        Đừng gọi tôi là “sếp” có được không ? Nghe xa cách quá. Đây đâu phải là giờ làm việc đâu Mi

Cô mỉm cười với John. Lần đầu tiên – hình như là vậy – cô với John trò chuyện mà không phải là những câu cầu khiến, ra lệnh hay dùng những từ ngữ chuyên môn khô khan. John dễ mến bởi nụ cười ấm áp, cách nói chuyện nhẹ nhàng – nhưng bấy lâu nay, cô lẩn quẩn và ngập đầu trong mớ bòng bong của công việc, và nỗi đau vì chuyện “ đứt gánh giữa đường” – nên cô không hề nhận ra điều đó.

Thức ăn được dọn lên. Cô đã để John tự chọn món, nhưng quá bất ngờ khi trên bàn toàn những món cô yêu thích. Cô tròn xoe mắt nhìn John. “ Ở thời đại này, tìm hiểu sở thích của một người mình thích không quá khó mà.”  Rượu khai vị chưa nhấp môi ngụm nào mà hai má cô nóng ran, đỏ rực. John hiền hoà nhìn cô, cái nhìn nhẹ nhưng dường như xoáy sâu vào những nỗi niềm sâu thẳm nhất trong cô. Cô chực khóc, khoé mắt ngân ngấn có nước mắt, chỉ một vài giây nữa thôi là sẽ vỡ oà. “Hãy cho tôi chia sẻ cuộc sống với em như em đã bên tôi mọi lúc trong mọi công việc”. John chậm rãi nói và đưa bàn tay với những ngón cứng cáp thon dài chạm vào gương mặt cô, khẽ lau đi những giọt nước mắt đang lăn dài trên má cô: “Đừng khóc !”

21:00

John đưa cô về tận khu chung cư cao cấp, và tiễn cô đến tận cửa phòng. Suốt buổi tối, cô ngập trong những cảm xúc không tên. Ngày đầu mới yêu anh, dường như cô chưa có những cảm giác mãnh liệt như vậy. Những con sóng lòng cô cứ trào dâng, cảm xúc đó cô không thể gọi thành tên. Cô tránh ánh mắt John, vì sợ đôi mắt ấy sẽ thấu hết mọi nỗi niềm trong cô.

–       Em có ổn không? – Đưa cô đến trước cửa phòng, John hỏi khẽ

–       Em ổn. Anh đã đến đây thì vào nhà uống với em tách trà nhé!

John ngồi lặng trên ghế salong nhìn cô pha trà. Dáng John trầm ngâm, vẻ mặt thoáng chút ưu tư buồn bã

–       Nếu tôi đã làm em buồn, nếu lời nói của tôi không phải, thì cho tôi xin lỗi em!

–       Không đâu anh, chỉ là em chưa chuẩn bị …

–       Hãy cứ để con tim dẫn đường Mi ah! Tôi không quan tâm bất cứ điều gì về quá khứ của em, tôi không muốn em chỉ là cộng sự. Tôi muốn chia sẻ cùng em cuộc sống này, em hiểu không?

Cô gần như ngã quỵ khi John bất ngờ đến ôm choàng cô từ phía sau lưng. Hơi thở John sượt qua mái tóc cô, luồn qua vai và quấn lấy hơi thở của cô. Cô khóc, thật sự cô muốn đẩy tất cả những tâm trạng rối bời hiện tại qua dòng nước mắt, và muốn nó trôi đi. Cô chưa bao giờ nghe hạnh phúc ấm áp dâng trào trong lòng mình nhiều đến như vậy. Ba năm, thời gian đủ để cô đóng lại một chuyện tình dang dở. Và cô, trong phút chốc, tự cho phép mình mở một trang mới cho cuộc đời mình. Nếu như anh mang đến cho cô sự bình yên thì John lại cho cô biết thế nào là nồng cháy, và cô cũng muốn cháy theo ngọn lửa của John.

22:00

John ra về sau khi đặt lên má cô một nụ hôn nhẹ và chúc cô ngủ ngon. Cô biết John rất muốn ở lại cùng cô đêm nay, để cùng trò chuyện và ôm lấy cô, nhưng John đã không làm như vậy. John bảo rằng anh tôn trọng những cảm xúc của cô, và chỉ đến bên cô khi cô đã chuẩn bị sẵn sàng.

Cô ngồi bên máy tính, tần ngần trước màn hình khá lâu. Những tưởng như cái ôm của John, nụ cười và hơi thở của John lẩn quẩn quanh cô. Cô mở mail và viết cho anh một bức mail, kể về những chuyện ngày hôm nay, kể về những cảm xúc của cô. Cô biết, chỉ có anh mới có thể chia sẻ với cô những điều đó. Bức mail dài lắm, chỉ đến cuối cùng cô mới nói với anh rằng cô đã bình yên, đã tìm được một người có thể cùng cô bước tiếp quãng đường còn lại, và mong anh cầu chúc cho hạnh phúc của cô cũng sẽ có cái kết tốt đẹp như anh và vợ anh hiện tại.

Cô tắt máy và đi ngủ sớm, một điều vô cùng kì lạ với cô. Chính cô đang tự ngạc nhiên về mình. Cô chìm vào giấc ngủ nhẹ nhàng mà không cần bất kì viên thuốc an thần nào.

Ngày mai, khi nắng lên, John sẽ đến…

 

THẢO VÕ

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống