Home » Truyện người lớn » Hôm nay anh về ăn tối

Hiếu đã từng ngoại tình khi không có tôi bên cạnh. Tôi không hỏi bất cứ ai là khi chồng mình ngoại tình, họ sẽ làm gì? Tôi không đọc báo để xem thử các chuyên gia tâm lý trên các tờ báo sẽ gỡ rối chuyện của tôi như thế nào. Bởi tôi có một cô bạn học báo chí, ra trường, cô không hề hạnh phúc trong tình yêu, nhưng cô lại giữ một mục giải đáp thắc mắc của những trái tim đau. Những lời dỗ dành của Tâm, cô bạn gái đó, cho những người gửi gắm tình cảm của mình nếu đọc thì cảm thấy đó là một chuyên gia tâm lý đại tài.

Tôi không biết những người phụ nữ đã bế tắc trong chuyện tình yêu, đến độ phải nhờ một người khác giải quyết giúp có nghe lời gỡ rối đó không? Và họ và người họ thương yêu có lại tiếp tục sưởi ấm mái nhà gọi là gia đình kia không? Nhưng tôi luôn mong muốn rằng trên thế gian này không có những mối tình tan vỡ, và những ông chồng chẳng bao giờ ngoại tình.

Tôi có bỏ Hiếu được không? Tôi biết rằng tôi không thể nào bứt lìa anh ra khỏi cuộc đời tôi được. Bởi vì tôi đã phải đấu tranh để có anh, tôi kiệt sức trong tuổi thanh xuân để có anh. Không phải không có anh bên cạnh có nghĩa là tôi sẽ thui thủi một mình trong nhà, tôi sẽ đãng trí cứ cầm chiếc phất trần phủi mãi lớp bụi bám trên bộ salon đã từng ủ hơi ấm của anh, mà thật ra thì những hạt bụi chẳng còn bám vào ở chỗ đó nữa. Ngay cả để có một đám cưới, anh và tôi đã phải chật vật đến nhường nào mới lo được. Ngày tân hôn chẳng phải được ở trong một căn phòng đắt tiền của một khách sạn sang trọng, mà hai đứa phải ngủ tạm trên một chiếc chiếu trên sân thượng và chỗ ở của hai đứa đã trở thành một chỗ bề bộn sau tiệc cưới.

Nhưng tôi và anh đã có những ngày dài hạnh phúc. Hạnh phúc theo nghĩa đơn giản của con người là yêu và được người yêu, nó không cần phải cao xa mỹ miều như phải bước vào những nhà hàng sang trọng, cùng tham gia những chuyến du lịch dài ngày đến những miền đất nào đó. Tôi và anh bước vào đời nhau từ cái khờ khạo của hai con người tha phương cần một vòng tay để cảm thấy mình được chở che.

Tôi và anh cùng đi chung một chiếc xe đạp để xem thử những con đường của thành phố Sài Gòn có đưa ta đến tận cùng không? Anh đã nói như reo khi gặp tôi trong buổi giao lưu tình cờ ấy. Anh buồn, muốn tham dự một buổi gặp mặt cộng đồng vào ngày chủ nhật. Tôi buồn, cũng đăng ký, rồi tới giờ hẹn lên chiếc xe.

Chiếc xe với 47 gương mặt xa lạ, dù tôi và họ cùng ở chung thành phố này, có thể cùng bước chân vào một quán ăn, cũng có thể đã từng ngồi chung trong một rạp chiếu phim. Mấy lần tôi định gọi anh tài xế dừng lại khi xe bắt đầu rời khỏi thành phố, vượt qua cầu Sài Gòn và hướng thẳng về Thủ Đức, nhưng tôi đã vẫn tiếp tục ở lại. Điểm đến của chúng tôi sẽ là một vườn trái cây, sẽ có những sinh hoạt cộng đồng như người dẫn chương trình đi theo chúng tôi nói: “Khi bước lên chiếc xe này có thể tất cả các bạn đều là người xa lạ. Nhưng tôi tin chắc là trên chuyến về chiều nay, các bạn đã trở thành bạn bè và biết đâu các bạn tìm được một nửa yêu thương kỳ thú của mình trong ngày Chủ nhật hồng này”…

Tôi đã không bước xuống xe, nếu tôi bước xuống xe thì tôi đã không gặp anh. Anh nói :

– Anh xin giới thiệu anh là Hiếu. Anh chắc chắn em quê ở Đô Lương?

– Ủa, sao anh biết.

– Trời ơi, anh đi cả ngàn cây số tới đây cũng chỉ để tìm ra giọng Đô Lương quê mình. Giọng nói của em không thể lẫn vào đâu được.

Đô Lương, quê tôi chuyên làm nồi đất. Nồi đất để kho cá, để nấu xôi, để làm đủ mọi thứ khác ấy. Hôm đó, anh bảo với tôi là nếu anh định cư lại Sài Gòn, dứt khoát anh sẽ kinh doanh nghề bán nồi đất Đô Lương vì anh thấy ở đây chưa ai bán. Từ cái khởi đầu ngẫu nhiên không hề xếp đặt ấy, anh xuất hiện trong cuộc đời tôi. Tôi hài lòng vì có anh bởi nhiều lẽ, tôi và anh là đồng hương, là vì tôi bị anh chinh phục ngay từ câu mở đầu gặp gỡ và vì trái tim tôi cho đến khi gặp anh mới biết như thế nào là tình yêu.

Anh không mở một gian hàng bán nồi đất cho đến ngày hôm nay, nhưng anh là một người con trai khéo tay, khéo cả miệng. Anh tự bươn chải học, tôi cũng tự bươn chải học. Anh đã phải làm đủ nghề cho đến khi anh hoàn tất tấm bằng Cử nhân kinh tế và giờ đây anh trở thành trợ lý Tổng giám đốc của một Tổng công ty xây dựng…

Và chúng tôi trở thành vợ chồng khi tôi bắt đầu tượng hình đứa con của anh. Tôi đành bỏ dở dang việc học để lo chuyện gia đình. Anh kiếm tiền dễ dàng, tôi trở thành cái bóng sau lưng anh lúc nào tôi cũng không hay.

Hiếu ngoại tình khi có tôi bên cạnh. Cuộc điện thoại của cô bạn học ngày xưa: “Mỹ ơi, mày ra Đầm Sen ngay, mày tới quán ăn số một mà xem. Ông Hiếu mày đang hẹn hò với con bé nào xinh lắm”.

Tôi trả lời: “Không phải đâu, hôm nay ảnh có cô em họ ở quê lên thăm”. Đến cơ quan, mọi người nhìn vào tôi như tôi sắp mất chồng. Họ to nhỏ thầm thì: “Đàn ông bây giờ có vợ đẹp vẫn chưa đủ. Vẫn thích tung tăng ngoài đường. Vẫn thích hò hẹn công khai trước mặt người khác. Nếu là tôi, tôi mua a xít tạt vào mặt cặp tình nhân đó cho nó hết hớn hở”…

Tôi đau. Sao không đau được khi trong đêm, khi người mình thương yêu ôm mình. Dẫu chiếc máy lạnh đời mới có chức năng khử mùi làm cho căn phòng chỉ còn hương thơm, nhưng trong đầu tôi cứ tưởng tượng đến vòng tay của anh cách đó không lâu đã ôm một người con gái khác. Đôi môi của anh hững hờ gắn lên môi tôi cũng đã gắn lên môi một người con gái khác. Tôi vẫn thường có thói quen ôm cánh tay rắn chắc của anh trong đêm để cho giấc ngủ thêm nồng ấm, để cho tôi tin rằng trong cuộc đời này tôi và anh sẽ đi cho hết cuộc đời. Nhưng tôi lại nghĩ đến vòng ôm của anh đã từng ôm một người con gái khác…

Lạ cho tôi với tình yêu này khi anh đem cô gái ấy về nhà. Cô gái tên Thủy với mái tóc nhuộm màu. Nói chung, khi bắt gặp cô gái, tôi không thể nào ghét được. Một nhan sắc đằm thắm, một tính nết thùy mị. Anh bảo: “Thủy là cô gái mồ côi, hiện đang học nốt tấm bằng ngoại ngữ, tạm thời thử việc ở cơ quan anh”.

Tôi không liếc nhìn hai người. Tôi giấu tiếng thở dài mù xa của tôi trong lòng. Thủy theo tôi vào bếp, tấm tắc khen: “Anh Hiếu bảo anh có một bà vợ vừa xinh, vừa hiền, gặp chị em thấy còn hơn thế nữa”.

Mọi người vẫn thường bảo là con gái Bắc khéo miệng, tôi đã khéo miệng rồi không ngờ Thủy còn khéo miệng hơn tôi. Tôi chịu đựng bữa cơm tiếp khách ấy giống như phạm nhân đang dự một phiên tòa, cứ mong kết thúc cho nhanh, bản án như thế nào không còn quan trọng. Rồi bữa cơm kết thúc. Anh bảo: “Anh đưa Thủy về em nhá”. Anh hôn lên vầng trán lấm tấm mồ hôi của tôi để chứng tỏ tình yêu. Tôi vô cảm với nụ hôn ấy, nhưng tay tôi vẫn mở cửa, vẫn đon đả:

– Vẫn còn sớm, anh đưa bé Thủy ghé quán cà phê nào cho cô bé biết quán xá với anh nhá. Em bận dọn dẹp để ngày mai em về quê ít bữa. Ý định phải tạm thời rời xa anh bỗng dưng có trong tôi khi anh hôn lên trán tôi. Có ai như tôi không, biết chồng rắp ranh ngoại tình mà lại cam tâm đi về quê, để chồng ở lại một mình với tình nhân.

Bây giờ Đô Lương, cái huyện nhỏ xứ Nghệ quê tôi gần như không còn làm nồi đất. Con phố bây giờ cũng đã mở rộng và cuộc sống người dân trở nên khá giả so với những ngày tôi rời bỏ vào tận Sài Gòn. Tôi vẫn có thói quen đem quần áo ra bờ sông giặt. Giặt quần áo ở bờ sông đôi khi tôi nghĩ như đang thả hồn phiêu bồng cho bớt nghĩ ngợi. Trong khi giặt, ta nghe cả âm thanh của đàn vịt gọi bầy, ta nghe cả tiếng lá reo cùng gió và nghe cả âm thanh của buổi sáng lạ làm lòng mình nhẹ đi.

Một tháng tôi về quê, bao nhiêu lần tôi ra bờ sông. Tôi nhớ anh và vẫn không nguôi nhớ anh. Tôi nhủ rồi anh sẽ quay về, anh sẽ đón tôi. Tôi tin tưởng theo cách của một người đàn bà yêu chồng. Nhưng Hiếu vẫn còn ở Sài Gòn. Tôi sắp mất Hiếu. Chỉ nghĩ đến điều đó mà nước mắt cứ trào ra, hòa cùng mênh mông nước của dòng sông.

Mẹ bảo với tôi là mẹ đi theo đoàn hành hương đến Quảng Ninh, thăm Yên Tử. Căn nhà vắng ngắt chỉ còn tôi và bé Trâm. Mẹ nói: “Con kêu thằng Hiếu về ít bữa, con nhá”. Tôi “Dạ” với mẹ trong vô thức.

Đến giờ cơm, tôi vào bếp, tôi nhóm ngọn lửa cháy bùng. Khói từ bếp uốn éo lên trên mái. Tôi quên hết mọi chuyện. Bỗng tôi nghe tiếng chân người đạp trên những chiếc lá đang rụng đầy trước nhà. Tôi chạy ra như phản xạ tự nhiên. Hiếu đó, anh trước mặt tôi.

– Hôm nay anh về ăn tối cùng em.

Anh chỉ nói thế thôi mà tôi khóc. Lạ cho tôi chưa. Tôi không hề thấy một chút hờn ghen nào trong lòng. Tôi chỉ thấy tôi vui.

Khuê Việt Trường

Theo PNVN

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống