Home » Truyện người lớn » Hạt lúa từ đôi bàn tay mẹ

Cái nắng héo hắt đặt mình lên những đôi vai gầy. Những người nông dân đang căm cụi công việc đồng áng. Mẹ tôi _ Người đàn bà gánh cả những tia nắng gắt cùng những cơn mưa giông đang miệt mài gặt lúa. Mùi hương lúa, cái mùi vị ngòn ngọt thoảng thoảng trong cơn gió như làm dịu đi nỗi vất vả của mẹ trong cơn say nắng. Đến giữa trưa, nắng càng gắt gao hơn, nắng đậu cả lên tấm thân gầy của mẹ đang lom khom đưa liềm lảng ngang thân cây lúa, mẹ thoăn thoắt bó thành từng bó vàng ươm nằm im thin thít.

Tiếng trống trường vang lên giục giã, bọn học trò chúng tôi ùa ra như trẩy hội. Tôi ôm khư khư chiếc cặp da vào lòng, cái cặp da cũ kĩ mà sờn bạc. Con đê nằm khúc khuỷu, men theo cánh đồng lúa vàng tươi đang phất phơ tấm thân trong cơn gió. Có tiếng một ai đó gọi với tên tôi khi tôi đang rảo bước về nhà:

– Trí ơi!

Mẹ tôi, hai ống quần xoắn lên đến đầu gối, chân tay lấm lem đầy những bùn, cái nón lá đội lệch sang một bên nhìn tôi với ánh mắt trìu mến. Vẫn là cái giọng khàn đặc, mẹ tôi dặn:

– Về nhà cất cặp vở rồi thay lại bồ đồ cũ hôm qua ra đồng phụ mẹ gánh lúa về, trời thì về chiều rồi, làm nhanh thì hai mẹ con mình cùng về ăn cơm nữa chứ!

Vừa dứt câu, tôi gật đầu lia lịa rồi chạy đi như tên bắn. Dọc đường đi, tôi bắt gặp những người bạn cũng về nhà giống như tôi sau buổi học, tụi bạn thấy tôi liền hô to:

– Ê, Trí! Đi bắt cá, bắt ốc với tụi tao không?

Tôi khựng lại như một chiếc xe phanh gấp, ngoái cổ nhìn tụi bạn rồi vừa nói vừa lắc đầu:

– Thôi, hôm nay tao không có rảnh. Bữa khác đi, hôm nay tao bắt phụ mẹ tao gánh lúa về rồi!

hat lua tu ban tay me
Cái nhìn tiếc nuối của tụi bạn như dán thẳng vào tôi, nhìn tụi nó thở dài mà ngao ngán. Ngôi nhà mái lợp hiện trước mắt, cuối cùng cũng về đến nhà. Tôi đặt vội cái cặp lên cái phản rồi thay ngay bộ đồ mà tôi mặc từ hôm qua, cái áo bốc mùi hôi nồng nặc. Vừa đi vừa nhảy chân sáo, miệng thì huyên thuyên hát những bài đồng dao, tôi thung thăng ra cánh đồng lúa phụ mẹ gánh lúa về. Bó lúa nặng trịch, một bó chắc nịch tôi ôm không xuể, cái dáng đi xiêu vạo của tôi đang chật vật ôm bó lúa về làm cho mấy đứa con nít nhà ở bên đường cười ngặt nghẽo. Tôi vụng về ôm bó lúa như ôm một đứa con nít đang khóc quấy trên đôi bàn tay tôi, vụng về rơi vãi nhưng bông lúa ngẩn ngơ trên con đường. Tôi thầm trầm trồ thán phục mẹ vì người mẹ mảnh dẻ, nước da ngâm đen, đôi bàn tay gân guốc lại có thể ôm được cả hai bó mà không hề rơi rớt một nhánh lúa nào trên đường. Trời chập choạng, hoàng hôn phủ đầy trên những cánh đồng lúa, nắng đã tàn và nhường chỗ cho một màn đêm đen kịt, thăm thẳm tím. Lúa thì vẫn chưa gánh về hết, tôi lại phải vất vả cùng mẹ làm cho nhanh để về nhà ăn cơm tối, cái bụng tôi nó đang réo lên ầm ĩ. Tôi nhìn mẹ, nghĩ bụng: “Mẹ quả là vất vả thật. Hàng ngày phải đội nắng, đội mưa để đi ra đồng chỉ để kiếm hạt gạo nuôi cho cả nhà. Còn mình thì…”. Tôi tự trách bản thân vì những thời gian mà tôi rong ruổi với chúng bạn đáng lẽ phải phụ mẹ công việc gì đó. Nhìn mẹ miệt mài gánh từng bó lúa về mà lòng tôi nặng trĩu.

Bó lúa cuối cùng cũng được gánh về nhà, kho chất đầy những bó lúa. Tôi cởi bộ đồ dơ ra thật nhanh, chạy ra nhà tắm múc vài gàu nước xối vội, ướt đầm từ đầu đến chân. Cái bàn ăm xập xệ mẹ đã kê them một miếng gạch nhỏ phía bên dưới chân bàn cho cân bằng. Món cá kho với cánh chua thơm mẹ nấu thơm phưng phức, tôi và mẹ múc vội cơm ra bát rồi cầm đũa gấp lấy gấp để, ăn một cách ngon lành. Mẹ nhìn tôi tủm tỉm cười:

– Cơm ngon không con?

Tôi ngốn đầy cả cơm trong họng, lớ ngớ nói:

– Dạ, cơm mẹ nấu hôm nay ngon hơn những hôm bữa nữa mẹ ạ! Mẹ lúc nào cũng nấu cơm ngon nhất!

Tôi cúi gầm mặt vào bát cơm không dám ngước thẳng nhìn vào gương mặt của mẹ. Mấy giọt nước mắt rơi vô tình vào bát cơm làm cho tôi có cảm giác cơm ngon và rất lạ. Hạt gạo mà mẹ làm ra thật ngon và ngọt, những giọt mồ hôi của mẹ đã vun tưới cho hạt lúa những mùi vị thơm mát. Nhà tôi vốn dĩ đã nghèo, lại là những người nông dân chân lấm tay bùn, mẹ kì vọng vào tôi sau này sẽ có một công việc ổn định chứ không vất vả như cái nghiệp cuốc xới của mẹ. Ngày mai mẹ tôi lại phải ra đồng xới đất và gieo hạt cho vụ mùa sắp tới. Gương mặt trằn trọc hiện diện những nếp nhăn, mẹ tôi lại vất vả cho một mùa lúa mới, chăm chỉ như một chú ong tìm mật ngọt cho đời.

Nguồn: Chaobuoisang

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống