Home » Truyện người lớn » Hạnh phúc đàn bà

Đang thu dọn số công văn bừa bộn trên bàn chuẩn bị khoá cửa ra về, chị Châu bỗng giật thót mình vì tiếng chuông điện thoại réo vang.

– A lô, tôi nghe đây!

Đáp lại tiếng thưa máy dịu dàng của chị, đầu dây bên kia bỗng im ắng lạ thường. Thêm vài giây chờ đợi, vẫn không có tín hiệu trả lời Châu đành gác máy. Nhưng khi chị vừa ra khỏi phòng, tiếng chuông lại đổ liên hồi. Lần này nó gấp gáp, quyết liệt như không còn cơ hội nào khác nữa. Chị vội vã mở cửa và lao đến chỗ đặt điện thoại. Lẫn trong tiếng nấc, giọng một cô gái nghẹn ngào:

– Chị ơi! Kiếp sau em không làm đàn bà nữa đâu!

– Này em!

Chị cuống quýt gọi, nhưng đầu dây bên kia chỉ còn tiếng tút đều đáp trả. Làm công tác quần chúng đã nhiều năm, đây không phải là lần đầu tiên chị gặp trường hợp như thế này. Chuyện vợ chồng cãi cọ, chuyện ghen tuông xích míc, chuyện đổ vỡ trong hôn nhân… Tất tật họ đều tìm đến chị. Nhưng chưa có ai chỉ nói một câu rồi cúp máy. Linh cảm có chuyện không hay xảy ra với cô gái, chị kiên nhẫn bấm nút gọi lại. Vô ích. Vẫn là tiếng tút đều vọng lại. Chán nản, chị ngồi phịch xuống ghế miên man nghĩ vẫn vơ về số phận và hạnh phúc của chính mình và đồng đội.

…. Phòng chị có ba người đàn bà. Nhiều năm nay vẫn luôn là như vậy. Nếu cô này đi thì sẽ có cô khác trở về. Cứ như dứt khoát không thể khác. Chỉ ba cô những bao giờ cũng mang ba tính cách, ba số phận khác nhau. Hết giờ làm việc buổi chiều, Hiền thường mau mải xuống sân. Dăm phút sau đã nghe tiếng cô cười cười nói nói chí choé với mấy đối thủ cầu lông, ten nít trên sân. Tiếng cười mới vô tư làm sao! Lòng Châu chợt se lại bần thần. Cũng là đàn bà nhưng ở Hiền mọi thứ thật đơn giản, kể cả cách cô quan niệm về hạnh phúc. Hiền có chồng là quan chức cấp cao. Nếu tính lương của anh ra thóc thì có lẽ phải đong được ngót ngét dăm tạ. Thêm vài căn phòng cho thuê đủ để Hiền và hai cậu con trai kháu khỉnh sống thoải mái ở đất Hà thành này. Tuy sống vương giả nhưng tính Hiền lại rất bình dân. Cô chưa khi nào tự cho mình ở tầng lớp trên cao. Một miếng, nửa miếng cô đều thực tâm chia xẻ với bạn bè. Nếu đơn vị có vụ quyên góp ủng hộ nào, Hiền đều sẵn lòng với số tiền gấp nhiều lần người khác. Người ta bảo tại Hiền có điều kiện để làm việc tốt, cô chỉ tủm tỉm cười hiền. Đàn bà con gái trong cơ quan này, đứa nào cũng ao ước có được cuộc sống như Hiền. Tiếc là “phúc nào, phận nấy”, ước chỉ để mà ước, vậy thôi.

Sâm thì ngược lại, chưa đến giờ về cô đã nhấp nhổm. Nhiều hôm trời mưa, đường ngập nước chưa về được, cô cứ than ngắn thở dài. Cũng tội, nhà cô cách đơn vị khá xa. Buổi sáng, khi chị em khác còn ngon giấc thì riêng cô đã phải lên đường. Buổi chiều, khi mọi người còn mải thể thao, tán gẫu, cô đã phải trở về. Một núi công việc đang chờ đợi bàn tay bé nhỏ của cô. Anh ấy là dân tự do, việc làm lúc có lúc không. Hai đứa con thì một đứa mắc bệnh hiểm nghèo. Bao nhiêu tiền lương đều đổ vào nó cả. Hoàn cảnh ấy khiến Sâm lúc nào cũng tư lự. Cô luôn có mặc cảm yếm thế nên ít nói, ít cười. Có vui lắm cũng chỉ tủm tỉm. Điều kiện vật chất tạo nên tính cách, điều ấy với Sâm chẳng đúng chút nào. Cô ăn mặc giản dị, nhưng đủ độ nền nã, lịch sự. Một phần do đặc thù công việc buộc phải thế. Phần khác, do tính cách cô không quen được sự lôi thôi, nhếch nhác. Mọi ứng xử khác thì ai sao cô vậy. Thêm một chút nhiệt tình và thành thật nên cô dễ chiếm được cảm tình của nhiều người. Riêng nhà cô thì chưa một lần cô mời khách đến chơi. Có lẽ vì mặc cảm. Nghe đâu chồng Sâm cũng là một kẻ chẳng ra gì. Phẫn uất việc sa cơ lỡ vận đã đành, lại thêm chuyện bệnh tật con cái triền miên. Làm thằng đàn ông mà không tiền, không thế, không đủ khả năng bao bọc vợ con thì nhục nhã lắm. Bao nhiêu tội nợ anh giáng cả xuống đầu cô vợ tội nghiệp. Sau mỗi lần làm vợ tổn thương, anh lại ôm chân vợ mà khóc lóc xin tha thứ. Sâm chỉ thở dài. Tiếng thở dài ấy đã làm nên tính cách của cô con gái thứ hai. Cháu bị mắc bệnh trầm cảm cả ngày không tiếng nói. 10 tuổi mà nét mặt đã u ám như bà già. Chỉ khi nào hết việc, được mẹ ấp vào lòng nó mới cười. Mà cũng chỉ cười rất nhẹ.

Còn chị, nhân vật thứ ba trong căn phòng này thì giống như cuộc đời của hai cô đồng nghiệp kia cộng lại. Có một thời Châu cũng hạnh phúc và đầy đủ chẳng khác gì Hiền. Anh ấy hào hoa phong nhã lại biết kiếm ra tiền. Đã tưởng chị là người đàn bà may mắn. Ai ngờ hạnh phúc chỉ ngắn như bóng nắng qua thềm. Anh bất ngờ phản bội lại lòng tin của chị vào đúng lúc chị một nách hai con còn đang trứng nước. Vốn tự trọng, chị dứt khoát chia tay. Đó là những năm đầu của thập kỷ 80, đồng lương viên chức như chị eo hẹp lắm. Để tồn tại chị đã không nề hà bất cứ việc gì. Nào bỏ lá mơ cho hàng thịt chó. Nào nhận may áo may ô cho một cơ sở tư nhân. Nào gánh nước thuê. Nào đánh máy mướn… vân vân và vân vân. Vừa theo học một lớp đại học tại chức, vừa công tác, vừa nuôi con thơ, công việc xoay chị như chong chóng. Có lúc chị như quên mình là đàn bà. Mọi cảm xúc khát vọng dần dần trơ lỳ rồi biến mất lúc nào chị cũng không hay. Bây giờ, khi hai đứa con đã trưởng thành và ổn định công việc. Một đứa theo chồng về xứ người. Một đứa đang công tác bên nước bạn. Căn nhà bỗng rộng thênh thang. Chị bị rơi tõm vào sự cô đơn cùng cực. Không có lý do gì để tất bật vội vàng. Cũng chẳng có ai đợi chờ ở phía trước. Hết giờ làm việc chị cứ nấn ná mãi. Nếu một ngày chị không được đến cơ quan, chắc chị chết mất. Vậy là có bao nhiêu thời gian, công sức và lòng nhiệt tình, chị dành hết cho công việc. Những chuyến công tác xa nhà. Những cuộc họp triền miên. Những lần kiên nhẫn hoà giải… đã khiến chị bận rộn và hào hứng. Có lần đứng trước hàng trăm chị em ở một Nhà máy nọ, chị đã mang chính cuộc đời vui ít buồn nhiều của mình ra để thuyết trình về vấn để hạnh phúc. Đó cũng là mong ước cháy bỏng của riêng chị. Làm sao để những người đàn bà thì có được một hạnh phúc thật sự? Hình như cái sự quan niệm thế nào là hạnh phúc cũng chẳng ai giống ai. Kinh nghiệm nghề nghiệp đã cho chị thấy rất nhiều mảnh đời, rất nhiều số phận. Họ khóc, họ cười, họ dằn dỗi nhau rồi lại vui vẻ làm lành. Cũng có trường hợp không một lần nặng nhẹ mà cứ rất khoát chia tay nhau. Thế mới biết, hạnh phúc quả thật vẫn là vấn đề nan giải. Có được nó đã khó mà giữ được nó lại còn khó hơn. Không phải ta cứ muốn mà được. Thì đó, nhiều chị quá lứa nhỡ thì, ngỡ phải đơn độc cả đời thì lại gặp được người đàn ông tử tế. Nhiều em xinh xắn ngoan hiền thì lại gặp cái giống chằn ăn trăn quấn…. Có lẽ hạnh phúc chỉ là thứ vô hình. Con gái 12 bến nước, phải biết bằng lòng với cái đang có, vậy thôi. Như Hiền đấy! Cuộc sống của Hiền là điều không người đàn bà nào không mơ ước, thế nhưng Hiền cũng có nỗi khổ riêng mà phải là người trong cuộc mới thấu hiểu hết được. Vừa rồi cô mắc một căn bệnh hiểm nghèo phải vào viện phẫu thuật. ở vị thế đình đám như vậy nhưng Hiền phải đi trong im lặng, phải nói thác đi với đồng nghiệp rằng mình đi nghỉ mát. Vì sao ư? Vì cô sợ mọi người ùn ùn đến thăm hỏi, mà đã đến chẳng ai đến tay không. Đó là chưa kể sẽ có một số kiểu người nhân cơ hội ấy đến để cầu cạnh, để trả ơn, để tạo mối quan hệ vì chồng cô làm to thế kia mà! Chưa hết, vì anh ấy ở quá cao, quá bận rộn nên cả tuần, có khi cả tháng vợ chồng cô chả mấy lúc ranh rang mà chăm sóc nhau nói gì đến xẻ chia tâm tình? Vì vậy mà ngay cả lần này, cô phải lên bàn phẫu thuật mà cũng chỉ có… một mình. Đó quả thật là điều mà không người đàn bà nào muốn. Sự giàu sang, danh giá đài các của cô thì ai cũng nhìn thấy, nhiều người còn tỏ ra ganh tị. Nhưng nỗi khổ tâm, thua thiệt mà cô đang gánh chịu thì mấy người cảm thông đâu?

Ngược lại, ông chồng ngỡ như “vô tích sự” của Sâm, vua không biết mặt, chúa chẳng biết tên, thế mà mỗi lúc vợ yếu con đau anh đều hết lòng chăm chút. Cứ nhìn cái dáng bơ phờ, gương mặt hốc hác vì lo lắng, không người vợ nào lại không thấy cảm động. Vậy là bao nhiêu khiếm khuyết, bao nhiêu ấm ức dồn nén trong lòng người vợ bỗng nhiên tan biến. Trong cái hạnh phúc bình dị được che chở, được vì nhau ấy, họ thấy lại thấy mình đầy đủ hơn bao giờ hết.

 Thế nhưng khi mấy chị em ngồi tâm tình bàn luận với nhau về chuyện này, Phương – cô gái vừa lập gia đình còn đang ở tuổi đôi mươi đã “xì” một cái thật thản nhiên:

– Ôi dào, quan trọng gì. Có tiền là có tất. Chỉ sợ không tiền chẳng ở đấy mà trông nhau được.

Có thể chị đã lạc hậu, đã quá cũ so với quan niệm của lớp trẻ. Nhưng chị vẫn muốn có được thứ hạnh phúc bình dị …

… Không lẽ cứ ngồi đây mà nghĩ hết đêm. Chị uể oải khép cửa bước xuống cầu thang mà lòng dạ trĩu nặng âu lo. Không biết người vừa gọi điện cho chị đang ở chân trời hay góc biển nào. Tại sao cô ấy chỉ nói có một câu rồi cúp máy? Một câu đủ để em chia xẻ hay em không muốn trút sang chị nhiều hơn nỗi muộn phiền? Mà cũng phải. Trong tấm chăn hạnh phúc, chị nào có ấm hơn ai? Thôi thì đành cầu cho em gái sớm được bình yên.

Trong lúc ấy thì Nhiên – cô gái vừa gọi điện thoại cho chị đang lang thang trên bờ đê sông Hồng với một tâm trạng đau khổ tận cùng. Mới có vài năm mà cuộc đời cô đã biết bao thay đổi. Từ một cô gái hồn nhiên, dễ thương cô bất chấp mọi thứ để làm vợ anh, một người lính mà cô đem lòng thương yêu. Vậy mà khi mầm sống vừa mới tượng hình trong bụng cô, anh ấy đã trở thành người khác hẳn. Thô bạo, tàn nhẫn và tuyệt tình đến không thể tin được. Với gương mặt nhạt nhoà nước mắt và thân hình bầm dập đau đớn, cô chỉ muốn lao xuống dòng nước đang chảy siết dưới kia để kết thúc mọi chuyện. Sẽ không có khổ đau mất mát. Không có nỗi thất vọng ê chề. Không có gì cả. Nhưng rồi cái mầm sống trong bụng cô bỗng cựa quậy, tựa như nó muốn nhắc nhở cô về sự hiện diện của nó.

Nhà Nhiên gần trường Tiến học. Vốn xinh xẻo lại có khiếu ca hát, lần nào trường Tiến hội diễn nghệ thuật, Nhiên cũng được mời vào hỗ trợ. Thế rồi họ bén duyên nhau. Đám cưới nhà binh thật vui. Rồi Tiến ra trường, anh được điều về Nha Trang công tác. Nhiên cũng được vào làm nhân viên của chính ngôi Trường Tiến học. Ai ngờ hạnh phúc vốn mỏng manh. Vào đó không lâu, Tiến đã đem lòng yêu thương người con gái khác. Không những thế, con người bội bạc ấy còn quay về ngược đãi Nhiên thậm tệ. Những trận đòn tàn nhẫn. Những lời thoá mạ tục tĩu. Ghê tởm hơn nữa là Tiến vừa đánh chửi cô vừa bắt cô phải thoả mãn ái ân. Chỉ cần một cử chỉ khác ý là Tiến lại vùi dập cô không thương tiếc. Nhục nhã ề chề, không thể chịu đựng hơn được nữa, Nhiên đã làm đơn kêu cứu. Trước toà, Tiến trâng tráo bịa ra mọi chuyện về nguồn gốc cái thai mà cô đang mang. Khi mọi thứ đã không thể cứu vãn, Nhiên đành để Tiến ra đi. Cứ  ngỡ thời gian sẽ giúp cô xoa  dịu được nỗi đau, rồi cô sẽ được sống bình yên bên đứa con sắp sửa chào đời, với công việc đã dần dần đi vào ổn định.

Thế nhưng, khi bé trai vừa tròn một tuổi, bất ngờ Tiến trở lại. Anh quỳ xuống cầu xin Nhiên tha thứ. Anh nói thật nhiều về những kỷ niệm hai người đã từng có với nhau. Nụ hôn đầu tiên, lần hẹn đầu tiên. Và rồi Tiến khóc. Vừa khóc Tiến vừa quỳ lết đến bên Nhiên. Đôi bàn tay lọc lõi cứ  dần dần lần khắp cơ thể người đàn bà đã lâu thiếu vắng hơi chồng. Người cô mềm nhũn lả đi. Nhiên cảm thấy mình không còn chút sinh khí nào nữa. Sau phút mây mưa, Nhiên thấy giận mình ghê gớm. Nghĩ đến đứa con trai bé bỏng, lòng cô chợt dịu đi rất nhiều. Thôi thì đành chấp nhận để cho mọi thứ vuông tròn vậy. Thế gian đã từng có câu: “Thơm chi mít chín mùa đông – Đẹp chi con gái lộn chồng mà ra” đó sao?. Với lại, chẳng gì anh ấy cũng là cha đứa trẻ. Là người mà mình đã chót yêu thương. Hãy cho anh ấy một cơ hội, cũng là để tránh cho mình một sự chắp nối rồi ra chưa biết thế nào. Cái lúc còn duyên dáng tốt tươi, phận mình đã bèo bọt. Bây gìơ cách trở đò giang, biết hạnh phúc có mỉm cười?

Nhưng dù Nhiên có bao dung thế nào thì những ngày yên ổn ấy chẳng được lâu. Tiến chỉ đủ kiên nhẫn tử tế cho đến khi đạt được mục đích. Tin vào những lời sám hối ăn năn và những lời hứa ngọt ngào của Tiến, Nhiên đã trao cả số tiền cô dành dụm được cho chồng đi mua xe máy. Xe chẳng thấy mà chồng cũng không về. Tiến còn đang tâm cuỗm nốt số nữ trang Nhiên mang theo từ ngày xuất giá vẫn cất trong ngăn tủ. Cay đắng, chán chường, Nhiên như con đò mất phương hướng không biết phải trôi dạt vào đâu. Nói ra sợ chúng bạn cười vì sự nông nổi nhẹ dạ không chỉ một lần của cô. Mất tiền Nhiên không thấy đau bằng mất đi niềm tin vào người mình từng yêu thương. Hơn thế, trong bụng cô bây giờ lại thêm một sinh linh bé bỏng đang tồn tại. Không còn tiền, không còn chồng, Nhiên biết làm gì để nuôi nấng bảo bọc các con bây giờ? Sao đời cô lại khốn khổ thế không biết! Lần đầu tiên cô hối hận mình đã là đàn bà. Nếu có kiếp sau, dứt khoát Nhiên không làm đàn bà.

                            *****************************

Cả dãy phố tự dưng mất điện. Sâm thở dài rời cái bàn ngổn ngang tài liệu đi nằm. Không gian yên ắng quá! Mãi, giấc ngủ vẫn không đến. Trong đầu cô chộn rộn biết bao nhiêu suy nghĩ âu lo. Tháng này có hai cái giỗ. Thêm đám cưới thằng em chú. Rồi tiền khám bệnh cho thằng lớn nữa. Bác sỹ bảo bệnh nó có tiền sẽ mổ được thôi. Nhưng phải mất trăm triệu, biết trông vào đâu? Cô xoè đôi bàn tay mảnh dẻ chằng chịt những vệt gân xanh, thở dài. Quái, sao giờ này anh ấy chưa về? Anh ấy sang quận bên mượn tiền mấy ông bạn bảo về tính chuyện làm ăn. Cô thì muốn anh mở cửa hàng chữa xe tại nhà. Vừa thêm thu nhập vừa có thể trông chừng thằng lớn. Nhưng anh ấy bảo, dồn tiền chạy chữa cho con trước. Còn người rồi sẽ còn của. Để thằng bé như thế, anh không đành lòng. Có ai đành lòng cho được, cô là mẹ nó kia mà! ồ, con út còn làm cái gì nơi góc phòng thế nhỉ? Sâm nhỏm dậy, chỉ thấy bóng nến chập chờn. Cô nghiêm giọng:

– út, sao chưa ngủ hả? Muộn rồi đó con.

– Dạ.

Sâm lại chìm vào suy nghĩ. Nếu có tiền, phải mua cho con út cái xe đạp. Bây giờ học xa, cứ phải đi nhờ phiền lắm. Trăm thứ phải tiền. Dạo này cô thấy trong mình yếu lắm. Lên xuống cầu thang cứ chóng tít cả mặt. Việc nhiều, ăn ngủ lại thất thường, người chứ đến máy rồi cũng phải hỏng thôi. Hôm nọ đơn vị cho chị em đi khám bệnh định kỳ, cô đã tìm cách trốn. Bây giờ cứ khám là khắc ra bệnh, mà cô còn nhiều bệnh nữa cơ. Cô sợ bác sỹ tuyên bố cô đang có khối u trong người. Chữa thì không có tiền, mà không chữa thì chỉ nghĩ cũng chết. Đằng nào không thế. Không biết có khi lại sống lâu hơn. Thôi đành nhắm mắt làm ngơ vậy. Quờ tay lên khắp thân hình dặt xương là xương, Sâm lại nén tiếng thở dài. Đồng hồ khẽ khàng điểm nhịp. Đêm nay sao không nghe con tắc kè kêu gióng một gióng hai nhỉ. Chắc nó buồn nên bỏ đi chỗ khác rồi. Có mùi tóc cháy khét lẹt ập đến. Không nhẽ con út ngủ quên? Cô bực quá cao giọng:

– Mẹ nói mà không nghe hả út? Có biết mấy giờ rồi không?

– Con sắp xong rồi mà mẹ.

Mười phút rồi nửa giờ trôi qua, cái quầng sáng yếu ớt vẫn cứ dai dẳng đổ bóng. Thế này thì quá lắm. Con với chả cái. Cô bật dậy bước nhanh đến chỗ con bé. “Bốp”! Cái tát nóng nảy của người mẹ làm con nhỏ bất ngờ lạng đi, mắt ngân ngấn nước. Sâm chợt lặng người khi thấy chiếc khăn tay trắng thêu dòng chữ “Con yêu tặng mẹ nhân ngày 8/3” vừa từ tay con rơi xuống. Cô vội ghì chặt con vào lòng nước mắt cứ thế tuôn rơi.

– Trời ơi con tôi! Mẹ xin lỗi, mẹ không biết. Hãy tha lỗi cho mẹ.

Như điên dại, cô hôn tới tấp lên gương mặt còn rát bỏng của con. Càng xót xa hơn khi cô bất chợt nhìn thấy vô số những vết kim châm rớm máu trên đầu ngón tay bé nhỏ của cô con gái út. Mấy tiếng thổn thức: “Con không có tiền mua quà tặng mẹ..” làm cô bật khóc to hơn. Cô thật đáng trách. Làm sao cô lại hồ đồ thô bạo đến thế không biết. Những áp lực công việc, gia đình làm sao lại đổ lên đầu đứa con gái hiếu thảo thế này được chứ? Sâm ơi là Sâm! Mày điên thật rồi… Cứ thế một mẹ một con ôm nhau nức nở cho đến khi cả hai mệt quá thiếp đi.

Trong giấc mơ, Sâm nghe tiếng cô con gái bé bỏng cười giòn, tiếng bước chân mạnh mẽ của cậu con trai vừa xách nước vừa hát véo von. Những âm thanh ấy ngập đầy căn nhà vốn xưa nay trống trải. Cô bỗng quên hết nỗi lo cơm áo nhọc nhằn. Hạnh phúc lớn nhất của người đàn bà là được làm vợ và làm mẹ. Hai đứa trẻ kia chẳng là tài sản vô giá mà vợ chồng cô đang có hay sao? Anh ấy nói đúng! Bằng giá nào cũng phải tìm cách chữa khỏi bệnh cho con. Một trăm triệu là số tiền quá lớn, trước mắt phải vay mượn, phải tằn tiện nhưng rồi “nợ mòn con lớn” kia mà. Điều quan trọng nhất là vợ chồng con cái gia đình cô rất thương yêu nhau, biết sống vì nhau, vì cái điều đơn sơ mà bình dị. Có khi chỉ là tiếng cười của cô con gái trong mơ.

Khi Sâm kể cho chị Châu nghe chuyện hồi đêm, cứ tưởng chị sẽ mắng té tát. Ai ngờ chị bỗng ngồi lặng đi, mắt dõi xa xăm như nhìn vào nơi không cùng. Phải một lát sau chị mới nghẹn ngào lên tiếng:

– Chẳng phải mình em đâu. Chị cũng đã một lần vô tình làm tổn thương chính con gái mình mà không biết.

Rồi chị kể: Lần ấy con gái chị mới học lớp năm. Nhà trường tổ chức cho các cháu đi tham quan các di tích lịch sử trong khu vực Hà Nội. Cháu háo hức lắm. Chị đã ủng hộ con bằng cách chuẩn bị cho cháu khá đầy đủ cả thức ăn lẫn nước uống. Đến tối, trước lúc đi ngủ cháu khẩn khoản đề nghị:

– Mẹ cho con xin 20 ngàn để con đi tham quan mẹ nhé!

– Hai mươi ngàn? – Chị ngạc nhiên – Con làm gì với 20 ngàn? Tiền xe mẹ đã nộp, đồ ăn mẹ cũng đã mua. Con đi đến trưa là về, mang theo tiền để làm gì?

Rồi chị lớn tiếng nạt con:

– Con còn bé mà đã biết tiêu sài phung phí mẹ rất buồn. Con có biết để làm ra 20 ngàn mẹ sẽ phải vất vả như thế nào không? Phải 3 ngày mẹ đi bỏ lá mơ cho người ta đấy. Mẹ phải như thế nào các con mới vừa lòng đây? Con nói đi, nói đi!

Vừa tức giận vừa tủi thân, như cái nồi áp suất mở van chị khóc bù lu, bù loa rồi lên giường nằm quay mặt vào trong, để mặc hai đứa co rúm lại vì cơn thịnh lộ bất ngờ của mẹ. Làm thân đàn bà một mình nuôi con cực lắm. Vậy mà chúng nó có hiểu và thông cảm với mẹ đâu. Lúc nào cũng chỉ đòi hỏi và đòi hỏi… Đêm ấy cháu thức học bài rất khuya, thỉnh thoảng lại nén tiếng nấc. Mấy lần chị muốn chạy ra xin lỗi con vì phút nóng giận của mình nhưng có cái gì đó cứ níu chân chị lại. Thế rồi chị mệt quá ngủ thiếp đi. Khi chị tỉnh dậy thì cháu đã đi rồi. Trên chiếc bàn cháu học, có một cuốn vở đang mở. Chị cầm lên và bỗng nhiên chết sững bởi những dòng cháu viết:

“ Hôm nay mình đã bị mẹ mắng bởi đã dám xin mẹ 20 ngàn để đi tham quan. Không phải mình không biết thương mẹ, hoặc mình thích đua đòi tiêu sài hoang phí, mà vì mình muốn làm cho mẹ vui đấy thôi. Lần trước mình cũng được đi tham quan, cứ nghĩ mẹ đã chuẩn bị chu đáo thì không cần gì nữa. Thế nhưng khi xe vừa dừng bánh, các bạn mình ùa cả vào các hàng lưu niệm tíu tít mua bán. Bạn nào cũng rất vui vì đã mua tặng gia đình được những món quà ý nghĩa. Mình lủi thủi đứng rõ xa nhìn vào. Mình không có tiền. Vì mình chưa kịp xin mẹ và cũng vì mẹ đã không nghĩ ra. Lần này mình muốn xin mẹ 20 ngàn để mua quà cho mẹ và anh Thắng. Mẹ thì vất vả nhất nhà. Anh Thắng thì rất chăm học. Mình rất buồn là đã làm mẹ khóc. Mình yêu mẹ nhất trên đời…”

Giọt lệ trên mi mắt chị cứ to dần rồi chậm chạp lăn xuống. Bất ngờ chị Châu quay sang Sâm bảo nhỏ:

  – Thế đấy! Không phải cứ làm cha làm mẹ thì cái gì cũng đúng hết. Ai bảo bọn trẻ bây giờ được nuông chiều nên sống ích kỷ? Con gái em, con gái chị, chúng nó đã dạy cho mình bài học về lòng hiếu thảo đấy. Sau này, chị cứ ân hận mãi là đã muộn một lời xin lỗi cháu. Đó cũng là bài học giúp chị mềm mại linh hoạt trong các ứng xử hàng ngày. Nếu nhân cách mình còn chưa hoàn thiện sẽ khó là tấm gương tốt cho con, phải không em?

*******************************

… Đêm nay Châu lại thao thức mãi. Câu chuyện của gia đình Sâm, những mảnh đời vui buồn xung quanh đã giúp chị chợt nhận ra một điều gì đó. Được chị em tin cậy gửi trao những tâm tư thầm kín, nhưng chị chưa giúp họ được nhiều. Ngay cái hạnh phúc lỡ dở của chị cũng thường xuyên ám ảnh chị. Có lúc chị thấy giận mình. Có phải chị đã quá ích kỷ khi không chịu tha thứ cho anh? Khi chị dứt khoát chia tay anh và dành phần nuôi hai đứa con còn trứng nước, chị đã vì con hay vì lòng tự trọng của riêng mình? Một mình âm thầm đối diện với bao nỗi nhọc nhằn nuôi con khôn lớn, là chỉ để chị thoả mãn cái tính hiếu thắng, để trả thù anh đã làm chị tổn thương. Phần thua thiệt dĩ nhiên chị gánh đủ. Không những thế, chị còn phải chống chọi với búa rìu dư luận, với nỗi cô đơn trong lòng mình. Nhưng chị chưa khi nào để ý đến mong ước chính đáng của các con mình. Chúng muốn có tình thương và trách nhiệm của cha. Chúng cần một gia đình yên ấm đầy đủ. Chị từng dạy con phải biết sống bao dung, còn chị lại dùng sự nghiệt ngã để cướp đi hạnh phúc của chính mình và một ký ức tuổi thơ lành lặn của con cái.

Bất giác, những dòng thư con trai chị vừa từ nước bạn gửi về cứ chập chờn ẩn hiện, soi vào tâm can chị, thôi thúc chị phải làm một điều gì đó trước khi quá muộn. Có thể không chỉ vì con, mà còn vì chị nữa.

Thư cháu viết: “Mẹ ơi, số tiền con gửi về đây, mẹ hãy để bố xây cho mẹ một ngôi nhà thật đẹp mẹ nhé! Khi nào nhà xây xong, con sẽ về cưới cho mẹ một cô con dâu thật ngoan hiền. Cả nhà ta sẽ không còn xa cách nữa phải không mẹ?”.

Hạnh phúc ngọt ngào xa lắc trong chị bỗng cồn cào.

Quỳnh Vân
Theo Nhà văn

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống