Home » Truyện người lớn » Gái già xì tin (Phần 2)

Dương khoác ba lô vào khu lễ tân của Resort Rainbow check phòng. Cô có 4 ngày hưởng thụ ở khu resort đẹp nhất nhì miền Trung này, và viết loạt bài PR nơi đây.

Anh Tân, trưởng ban biên tập đã vỗ đầu cô và bảo viết cho ngon nghẻ vào. Anh quý cô lắm lắm mới nhường suất này cho cô. Dương nhe răng cười he he giấu đi vẻ cảm động. Với cô, Tân không khác gì người anh thân thiết, đôi khi thậm chí xô bồ, nhưng thực tâm quý mến lẫn nhau.

Những ngày mới đi làm, được Tân phái đến những khu du lịch thế này, Dương bao giờ cũng sướng mê tơi rụng rời. Giờ cảm giác đó nhạt đi nhiều, nhưng bản tính thích du hí khiến cô mỗi lần xếp ba lô vẫn thấy vô cùng phấn chấn. Nhất là khi nghe Duyên và Lam cằn nhằn chúng nó đeo gông cùm vào cổ, không thể nào mò đi đâu được và đang ghen tị với cô đến phát khóc lên.

Cầm chìa khóa phòng, Dương đi về phòng mình. Đó là căn phòng rộng, nhìn ra biển, với những bức rèm trắng mềm mại như tơ. Ngoài ban công, có chiếc ghế trắng xinh xắn, cả một chiếc ô kiểu cách trên đầu. Dương nghĩ buổi sáng ngồi café đọc truyện ở đó thì phê phải biết.

gai gia xi tin phan 2

Tiếng điện thoại vang lên khiến Dương giật mình. Là Tân gọi.

“Alo, em đây sếp ơi”.

Tiếng Tân vọng đến bằng điệu cười khà khà quen thuộc.

“Đến nơi rồi hử? Sao, thấy ngon không”.

“Ngon”.

“Anh đã bảo mà lị. Này, mang súng ống đầy đủ hả! Chụp đẹp vào. Anh dành cả trang bìa cho mày đấy!”.

Dương vờ vịt nhăn nhó.

“Biết mà! Biết mà! Khổ lắm nói mãi”.

“Không! Có cái này chưa nói. Nhớ làm một bài phỏng vấn với tay Hoàng Định, người làm ý tưởng và thiết kế khu này…”.

Dương khựng lại, lăn tăn: “Hở? Đấy là tay nào? Lão ý ở đâu mọc ra ấy, em tiếp cận kiểu gì được”.

Tân cười hề hề: “Rồi, tí check mail là biết. Cứ đến lễ tân hỏi anh Định là ra ngay ý mà. Thấy bảo tay này lúc nào cũng có một phòng đặc biệt ở Rainbow mà!”.

Dương chép miệng: “Rồi. Sếp gửi liền đi. Hix, tự dưng lại phát sinh thêm một bài…”.

“Thì lại phát sinh… nhuận bút nữa còn gì. Về đây anh bao trà bát bảo. Nhá!”.

Dương phụng phịu, “Em thèm vào trà bát bảo 2 nghìn của anh”.

Tiếng Tân cười phá lên, “Trượt giá lên 3 nghìn lâu rồi Nấm ạ!”, rồi điện thoại rơi tạch một cái. Dương lẳng con Blackberry to bằng cục gạch, ngồi lọ mọ lôi máy tính ra. Cô biết tính Tân, vừa nói vừa làm, trong lúc buôn với cô thế nào cũng nhanh tay gửi mail rồi.

Dương mở máy, thấy có thư mới. Nhưng không phải của Tân.

Đó là địa chỉ của Long.

Long, người đã khiến cô đã hồn xiêu phách tán hai năm trước.

Sự xuất hiện đột ngột của bức mail khiến Dương thừ ra. Cô bất ngờ khi một bức mail cũng có thể khiến mình ngẩn ngơ đến vậy. Cô đã từng nhớ nửa năm trước, Duyên và Lam đã lôi “chuyện tình” sến như con hến của cô ra mà chọc ghẹo, và Dương thấy mình cũng hỉ hả cười như nó là chuyện của người nào đó ngoài hành tinh chứ không phải chuyện của mình. Chỉ có những đêm bất ngờ, trong giấc mơ, giữa màn pháo hoa rực rỡ, cô vẫn thấy gương mặt Long thoắt ẩn thoắt hiện, mới biết đôi khi tiềm thức dường như trung thực hơn cảm xúc của mình.

Dương gặp Long lần đầu vào năm Đà Nẵng lần đầu tiên tổ chức Liên hoan quốc tế pháo hoa. Vì mê pháo hoa, mà Dương không quản lạy lục van xin Tân để anh cho cô được tham dự sự kiện này, thậm chí móc tiền túi ra chứ không thèm xin phí công tác.

Lần đó, trong một quán café kiểu cũ ở Đà Nẵng, qua một người bạn cũng mới quen, Dương nhìn thấy Long lần đầu. Khi đó, Long không làm gì hơn việc nhìn thẳng Dương và nói “Anh tên Long”, rồi cầm điện thoại của Dương ở trên bàn, lặng lẽ gọi vào số của mình.

Thế thôi, và Dương đổ xiêu đổ vẹo. Cô từng lẩn mẩn đi khắp xó xỉnh Hà Nội để mua cho Long một chiếc zippo, lại cẩn trọng nhờ một nghệ nhân khắc lên đó hình một con rồng đang say ngủ, với niềm vui dịu dàng hình dung Long đốt thuốc trong những đêm mùa đông lạnh giá, ngửi mùi xăng thoang thoảng và nghĩ đến mình. Dương đã sống một quãng thời gian vừa hạnh phúc, vừa khổ sở. Duyên và Lam ngoạc miệng ra bảo cô bị bệnh tương tư thật rồi khi lúc nào cũng không ăn không uống, đầu óc ngơ ngơ ngẩn ngẩn, tâm thần phân liệt. Chúng nó cười lăn với cảnh Dương cầm đũa lẩy bẩy chán ngán không ăn, và bảo trông cụ bà 90 tuổi lúc sắp xuống lỗ cũng không run rẩy bắt chuồn chuồn như Dương. Dương mặc kệ, cô chìm đắm trong tình yêu xa xôi cách trở của mình.

Tác giả: Nguyễn Thu Thủy

Theo Megafun

(Còn nữa…)

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống