Cơn mưa màn đêm (kỳ 2)

Tôi đang bước mệt mỏi trên đường sau cuộc đua xe tối hôm qua. Suy nghĩ mông lung xem mình sẽ làm gì tiếp? Về nhà? Chán quá, ở nhà chẳng có gì thú vị với một gia đình suốt ngày chỉ biết công việc với công việc. Lớp học? Cũng không cần nốt, tôi đã học xong tất cả chương trình ấy rồi, mọi người từ lâu vẫn hay ngạc nhiên vì tôi sở hữu một trí thông minh tính toán đặc biệt từ cha nên việc học với tôi không bao giờ là “khó quá mức” cả. Mà thế thôi thì đã sao nào? Cũng nhàm chán như nhau thôi! Điện thoại tôi chợt rung lên, giật mình thoát khỏi những suy nghĩ ấy. Tôi rút điện thoại, bấm trả lời mà không thèm nhìn màn hình.

“Alô!”

“Là anh đó hả!?” – Giọng của một cô gái ẻo lả vang lên.

Đó là Thư, một trong những cô gái mà tôi đã quen, cô ta là một cô gái nóng bỏng nhưng thật ngu ngốc. Tất cả những đứa con gái đang quen tôi cũng thế, biết là tôi đã có người này nhưng người khác vẫn cứ thích nhảy vào để làm “vợ 2, vợ 3…”. Vớ vẩn! Nhưng với tôi bây giờ thì… nhờ có họ mà tôi không có thời gian rảnh rỗi để nghĩ mông lung. Tôi không thích nhưng tôi vẫn cứ đi với họ chỉ để có “việc” để làm. Giờ đã gần 5 giờ chiều. Cô ấy rủ tôi tối nay đi bar. Tôi đồng ý và Thư hẹn tôi 7 giờ tối. Cô ấy cười mãn nguyện và hôn gió tôi qua điện thoại. Tôi cũng đáp trả, tưởng như tôi đang cười nhưng thật ra khuôn mặt tôi chẳng thay đổi hay “dịch chuyển” gì cả. Tôi tắt máy, vẫn lạnh lùng thế. Đương nhiên rồi… từ ngày em đi tôi có bao giờ ấm áp với ai đâu. Thậm chí tôi còn… hài lòng vì mình “đạt” được cái “lốt” bên ngoài như thế. Một thằng con trai giàu có, nhan sắc trên mức “bình thường”, học giỏi, tiền lúc nào cũng rủng rỉnh trong túi và là “tên đầu đảng” cho những dánh sách đua xe và một số tài lẻ khác. Thế mà… chưa một lúc nào tôi hạnh phúc thật sự cả. Tôi cười buồn. Hạnh phúc… là gì cơ chứ? Tôi lẩm bẩm, mắt như rời khỏi nơi mình đang đi và thế là… “Ối!” Tôi va mạnh vai phải với một thằng con trai nên hậu quả là chúng tôi đều “chụp ếch” cả. Còn đang lắc đầu choáng váng thì tên con trai ấy đã giơ tay ra, ngỏ lời:

“ Cho tôi xin lỗi, đi đường vô ý quá. Anh có sao không vậy?”. Tôi từ từ ngước lên, ánh mắt lia qua khuôn mặt thanh tú nhưng cũng không kém phần lạnh lùng của chàng trai đó, giống nét thế… Tôi chăm chú nhìn, suy nghĩ mà quên mất cái “hiện tại” của mình. Tên con trai ấy cũng chẳng vừa, nhìn thẳng vào mắt tôi. Hắn chợt chựng lại, lôi cái bóp da cá sấu của mình ra, rút một tấm hình nhỏ. Nhìn xuống, rồi lại ngó lên tấm hình, rồi lại nhìn vào tôi. Một nụ cười cay đắng thoáng qua rất nhanh trên gương mặt hắn: “Lâu quá không gặp!”…

Bốp!

Tôi về nhà lúc 7 giờ 30 với khuôn mặt bị bầm một vài chỗ. Thất thần, tôi lê bước nặng nề vào cổng, tiếp đó, tôi đuổi tất cả người giúp việc, quản gia ra ngoài và không cho một ai làm phiền tôi từ đây đến 11 giờ tối. Có lẽ quá quen rồi nên không một ai cãi cả. Chỉ còn một mình rồi, tôi cố kìm nén và làm theo thường lệ, bắt đầu từ việc “giải tỏa” trước. Không thèm bỏ đôi giày cũng chẳng chạy đi rửa mặt. Ngay bây giờ, tôi chỉ muốn làm một việc… “Bốp… xoảng… rầm… rầm…”  – hàng loạt âm thanh do tôi gây ra – tôi đang đập nát hết tất cả những đồ vật trong nhà. Lí do? Không còn bất kì một suy nghĩ nào hình thành trong đầu tôi nữa. Không còn suy nghĩ nữa, tôi lao vào đạp phá tất cả như một con thú điên. Tại sao, tại sao? Trong đầu tôi chỉ còn duy nhất vang lên mấy chữ. “Tại sao? Tại sao lại làm vậy?”. “Ầm… ầm…” tiếp tục – tôi tiếp tục đập vỡ tất cả trong phạm vi cánh tay và đôi chân của mình đang đi đến. Miếng kính, pha lê, bóng đèn… tất cả tôi đều mạnh tay phá hết, gào rú lên như một tên điên, tôi hét ầm ĩ và hoàn toàn không tự chủ được nữa. Tôi bắt đầu hành hạ bản thân mình cho đến khi tay, chân tôi hoàn toàn lấm bẩn một màu đỏ: Máu! Thở dốc, tôi quỳ phịch xuống nền nhà giờ đã “lấp lánh” ánh sắc nhọn, chúng lập tức ghim vào trong da thịt. Nhưng, tôi không còn cảm giác đau nữa. Hay nói đúng hơn là cảm giác đau trong tâm hồn đang tràn ngập trong lòng tôi. Vì vậy mà cảm giác của thể xác đối với tôi giờ không còn quan trọng chuyện đau đớn nữa? Chỉ còn máu và nước mắt. Tôi khóc, khóc mạnh mẽ, tức tưởi! Từ trước đến nay trong đời mình tôi đã thề: Là con trai thì không bao giờ được khóc, không bao giờ để nước mắt chảy ra ngoài khóe mắt mà phải để nó chảy vào trong, dù có đau khổ hay khó khăn cỡ nào. Nhưng với tình yêu của em, tình yêu đầu tiên trong đời tôi chỉ trong một thời gian mà đã làm cho tôi phải cất tiếng khóc đau khổ đến hai lần. Hỡi em, em nỡ lòng nào lại rời xa tôi bằng cách như vậy? Máu hòa nước mắt, trái tim tôi đang thắt chặt. Nhìn sang cái điện thoại đã bị tắt nguồn và bị sứt mẻ không ít. Tay tôi lại đau khổ nắm chặt lấy tấm hình ấy, tấm hình có em đang cười như hạnh phúc lắm vì tôi bây giờ thế này đây. Và tôi quyết định một cuộc đua xe. Một mình, ngay bây giờ! Tôi muốn “gặp gió, chạm được vào gió”. Tôi không muốn một cuộc đua xe bình thường mà phải là một cuộc đua xe đặc biệt. Nó mang tên “vận mệnh”. Tôi muốn đua với tử thần. Ngay lúc này.

Tôi đứng lên, rửa mặt và khoác áo để tạm che bớt những vệt máu loang lổ lại. Đem theo tấm hình, tôi bước ra ngoài sân. Leo lên chiếc môtô và phóng vụt đi với vận tốc cao nhất có thể. Bỏ mặc tiếng gọi hoảng hốt của đám gia nhân. Mặc kệ… giờ tôi không có tâm trí nói gì với họ hết. Trời càng tối dần, màn đêm đang ngự trị, thật tốt để có thể đua mà không phải gặp vật cản gì nhiều. Đứng trên giữa thân cầu, tôi ngưng lại một phút… Rồi bắt đầu lên ga, đạp phanh… Nâng cao vận tốc xe nhanh chóng, tôi vọt đi và đang thách thức với cái chết.

Gió! Mát quá! Thoải mái quá! Tôi muốn gió hãy chạm vào thật nhiều nữa, để cho tôi xin một chút yên bình trong tim mình bây giờ. Làm ơn… Nếu gió có khả năng làm tâm hồn người thoải mái như thế thì hãy xoa dịu vết thương trong tâm hồn tôi đi, hãy cho tôi một liều thuốc băng bó hoặc một liều thuốc kết thúc tất cả cũng được. Vì, tôi chỉ muốn gặp lại em bây giờ, để ôm em cho thỏa nỗi nhớ thôi. Gió ơi… Chỉ vậy thôi mà, sao khó quá thế này? Chìm sâu vào ý nghĩ, ý thức của tôi đã biến mất hoàn, cảm giác những vết thương bắt đầu đau rát cũng dần lãng quên. Điều cuối cùng mà tôi biết đó là một chiếc xe đang chạy ngược chiều và cùng lề đường với mình… Nước mắt vẫn rơi, máu đã thấm ướt ra ngoài. Tôi thầm mỉm cười và ước một điều ước nhỏ rằng tôi có thể gặp được em ngay bây giờ. Ánh sáng chói lòa, tôi nhẹ nhàng buông lơi hai tay, tôi có thể cảm nhận rằng mình đang được đưa đi, khẽ mở mắt, tôi thấy xung quanh thật đông người. Sao thế nhỉ? Ồ, mẹ! Rồi lại nhắm mắt và khẽ hé mắt lần nữa. Ồn ào! Xung quanh ồn ào quá! Cái gì thế kia? Tại sao tôi lại được mang đi. Hình như toàn thân tôi không chuyển động được gì cả. Khó chịu, chóng mặt, chóng mặt quá, thân hình đau nhức nữa. Ai đang lay cánh tay mình thế kia? Đừng, đừng chạm vào nữa, để tôi yên… để cho tôi yên… Mấy người ồn ào quá!

* * *

Trên bờ biển, có một cô gái mặc chiếc đầm ngắn ngang đầu gối, màu xanh biển thăm thẳm với họa tiết nổi bật. Đầu đội một cái nón to màu trắng xanh, đôi chân trắng hồng đã cởi bỏ đôi cao gót cũng màu xanh và đang chạy tung tăng khắp bãi biển. Cái miệng nhỏ nhắn không ngừng gọi tên chàng trai: “Lâm Duy! Xuống đây chơi với em nào… Suốt một tuần không gặp, em nhớ anh lắm đấy nên hôm nay đừng có mong mà kiếm cớ “nghỉ” với em đấy nhá!”. Nụ cười tươi của cô gái như một đóa hoa đẹp lạ lùng, như hấp dẫn được vạn vật, làm cho nắng không thể không ngỡ ngàng và gió không thể ngừng chào đón cô gái ấy một cách nồng nhiệt! Cả chàng trai ấy, một chàng trai cao to, với nét mặt lạnh lùng nhưng vẫn không thể kháng cự lại được sức hấp dẫn từ nụ cười của cô. Tim đang đập mạnh… Cậu chạy thật nhanh đến để ôm lấy người con gái có vóc dáng nhỏ bé ấy, hòa vào tiếng cười trong veo, ngất ngây của cô. Giây phút đó… giây phút đẹp đẽ và hạnh phúc cực kì ấy, cậu hoàn toàn không muốn ai cướp đi. Cậu chỉ muốn riêng bản thân cậu chiếm hữu bông hoa xinh đẹp này. Không muốn một ai bước chân lại gần được. Nhưng bỗng nhiên… phút chốc thời gian và không gian dường như thay đổi nhanh chóng, cảm giác được ôm người con gái ấy biến mất trong tay. Và giờ cậu đang đứng đối diện với tình cảm đã bị ngã rẽ sang hướng khác. Hạnh phúc chợt vuột mất, cô gái với nụ cười xinh như hoa đang quay lưng với cậu, đôi chân bước đi như đang cố gắng chạy thật nhanh… Tại sao? Kí ức dần mờ nhạt. Không gian lại thay đổi, cậu đang đi trên đường và va phải một chàng trai. Một chàng trai có khuôn mặt giống như cô ấy. Đôi mắt… lúm đồng tiền xinh… Chàng trai mà cậu đã tưởng nhầm rằng đó là bạn trai của cô ấy. Kí ức bỗng dưng rõ ràng. Chàng trai ấy đã xem một tấm hình vừa lấy trong chiếc bóp da cá sấu, đã nói câu: “Lâu quá không gặp” và đã đấm cậu một cái trước khi kéo cậu lên và mời đi uống cà phê để nói chuyện. Sự thật… đang sáng tỏ. Điều quý giá nhất mà cậu đã để vuột khỏi tầm tay.

“Cậu biết Linh Như, đúng không!?” – câu hỏi thứ hai vang lên sau câu hỏi đầu tiên “Cậu muốn uống gì?”. Cậu khẽ gật đầu, tay vẫn cầm chiếc muỗng mà xoay vòng liên tục cốc cà phê nóng. Chàng trai kia tiếp lời:

“Vậy… tôi có thể biết cậu với Linh Như có quan hệ như thế nào với nhau, có được không?”.

Tay cậu ngưng, thôi xoay vòng chiếc muỗng nữa. “Tại sao tôi phải nói cho anh biết quan hệ giữa tôi và cô ấy?”. Ánh mắt vô cảm, cậu đặt ngược lại câu hỏi cho người ngồi đối diện:

“Để tôi có thể xác mình vài chuyện. Và cần nhất là tôi muốn xem rõ Linh Như đặt tình cảm mình vào cậu như thế nào. Cậu có xứng đáng không… khi lại bỏ rơi Linh Như của tôi như thế!”, giọng nói chàng trai lộ rõ vẻ khích bác.

“Tôi vẫn cứ thắc mắc, tại sao một người đang là bạn trai của một cô gái mà vẫn cứ thích tò mò về quá khứ của cô ấy nhỉ. Mà… tôi nhớ không nhầm thì tôi mới là người bị bỏ rơi chứ không phải là người đầu tiên xướng lên câu chia tay. Anh nên về và hỏi cô người yêu bé nhỏ của anh cho rõ ràng rồi hãy quay lại đây nói chuyện với tôi. Anh cần phải hiểu rõ sự thật và suy nghĩ cho kĩ trước khi hỏi tôi chứ!”. Cậu đang kìm chế cơn giận của mình. Câu nói phản bác lại tỏ rõ ý nhàm chán và khinh bỉ. Vẻ mặt thì bình thản nhưng trong lòng lại cuộn trào sóng dữ.

Hai chân mày trên khuôn mặt của chàng trai kia chợt nhíu lại, đôi mắt vẫn không ngừng nhìn chằm chằm vào cậu. Suy nghĩ… Sau đó, khuôn mặt của chàng trai lại giãn ra. Người con trai ấy bật lên tiếng cười khanh khách, tiếng cười chế giễu, giòn tan, giống như cô ấy đang cười trước mặt cậu vậy. Nhưng lại chứa đầy sự đau khổ. Cậu không biết phải nghĩ gì lúc ấy, chỉ biết ngồi đấy nhìn con người kì lạ kia cười cho thỏa mãn. Chàng trai kia như đang giễu cợt cậu. Kéo dài sự tò mò của cậu ra.

“Ôi, hỡi cậu bé! Hahaha… tôi thật sự không biết cậu nghĩ thế nào, cậu yêu em gái tôi ra sao mà lại chẳng biết một chút gì về người anh trai của nó cả. Cậu làm tôi buồn cười quá đấy. Hahaha… Chẳng lẽ cậu thật sự không biết rằng em gái tôi chỉ có một người bạn trai duy nhất. Đó là cậu hay sao? Đã không biết mà còn lại cả gan đi ghen với anh trai của nó nữa à!”

Khuôn mặt của cậu bỗng chốc hóa thành tượng, cậu mở to mắt, thính giác của mình lên. Cái gì thế này? Em… em gái và… anh… trai? Và cả mình là người bạn trai duy nhất của cô ấy? Chuyện này… chuyện này rốt cuộc là sao? Không… không thể thế được! Đuổi theo dòng suy nghĩ ấy, cậu không để ý rằng chàng trai kia đã ngưng được “màn cười ấn tượng” và đang quan sát khuôn mặt của mình. “Thật ngốc nghếch, thật tội nghiệp! Linh Như ơi, anh không ngờ em có thể gạt được tên “nai tơ” này đấy!” Chàng trai nghĩ thầm. Cất giọng nhỏ nhẹ, cậu nghĩ đã đến lúc cần phải giải thích khúc mắc cuối cùng này, sau một câu hỏi:

“Cậu bé! Cậu có muốn biết sự thật đằng sau “nụ cười hòa lẫn đau khổ” này không?”

Cậu chỉ chờ có thế, bao nhiêu câu hỏi từ một năm trước, tưởng như đã không bao giờ sẽ dùng đến nữa. Vậy mà giờ đây… Cậu đã mở lời nói nhiều nhất từ ngày hôm ấy cho đến nay! Cô ấy đang ở đâu? Như thế nào rồi, sống có tốt không? Tại sao… cô ấy lại chia tay? Câu hỏi đáng được quan tâm nhất, hôm nay cuối cùng rồi cậu cũng đã có được câu trả lời thích đáng cho mình. Bằng một giọng trầm, chàng trai kia ngã người ra sau, chuẩn bị một tư thế thoải mái. Và bắt đầu nói với những suy nghĩ như quay trở lại ngày ấy. Ngày thế giới này như sụp đổ trước cậu.

“Linh Như là em gái tôi. Còn tôi tên Khánh Nam. Hai mươi mốt tuổi. Sinh trước nó bốn năm! Con bé từ nhỏ sức khỏe đã yếu. Không năm nào không bệnh, đặc biệt là căn bệnh “tiềm ẩn” ấy. Gia đình tôi đã rất mong chờ rằng khi lớn lên. Căn bệnh ấy sẽ không bùng phát. Nhưng thật thất vọng! Sau mười bảy năm, “căn bệnh” ấy đã hiện rõ từng ngày qua triệu chứng của con bé… Ngày hôm đó, vào lúc tôi đi đang đi mua đồ thì nhận được cuộc gọi khẩn cấp từ gia đình. Yêu cầu tôi về ngay vì tình trạng sức khỏe của con bé bỗng dưng thay đổi. Ba mẹ tôi lúc ấy đang đi làm. Không thể về ngay nên mọi chuyện đều trông cậy vào tôi. Tôi đã phải gấp rút chạy về ngay lúc đó để đưa nó đi bệnh viện”…

“Tình trạng… sức khỏe ư?” Cậu nghĩ thầm.

Chàng trai kia tiếp:

“Hôm ấy tôi đã gặp cậu, đúng không! Thật ra tôi chẳng biết cậu là ai mà lại đứng ở cổng nhà để nói chuyện với em gái của tôi cả, tôi cứ tưởng… cậu đã bỏ rơi con bé vì khi vừa đến nhà, tôi thấy nó nằm thở dốc ở bên chiếc xích đu, miệng lại lẩm bẩm “Đừng đi… Lâm Duy! Xin anh… đừng… đừng… Tha lỗi cho em!”. Nó cứ bảo thế, nước mắt cũng không ngừng chảy dài. Thật sự khi đó tôi sợ lắm, vừa sợ vừa giận, nhưng sức khỏe em tôi là trên hết, tôi vội bế thốc nó vào bệnh viện kiểm tra. Kết quả cuối cùng nhận được là: nó đã mắc phải căn bệnh máu trắng! Trong dòng họ nội tôi chẳng ai mắc bệnh ấy cả. Có lẽ nó bị di truyền bên ngoại. Bên nhà ngoại đã từng có người mắc bệnh này mà qua đời sớm. Để chữa chỉ có một cách. Cần phải thay tủy. Nhưng mà… thật không may vì chẳng ai có tủy hợp với nó để thay bây giờ cả. Phải đợi đến lúc có người đồng ý và cùng tủy. Tôi đã giận điên lên suốt mấy ngày hôm ấy. Không tìm được người bây giờ, vậy để cho tới khi tìm được thì em gái tôi cũng chẳng còn trên đời này để mà thay thiết gì!”…

Chàng trai trầm tư, im lặng một chút rồi lại tiếp tục cất giọng đều đều:

“Nó liên tục nói mớ suốt những khi nó ngủ, gào thét tên cậu, xin lỗi cậu và còn lẩm bẩm đủ điều, rồi khóc nữa… Tôi không biết nó đã yêu phải anh nào mà lại đau khổ như vậy. Hóa ra đúng là cậu! Tỉnh dậy được vài tiếng, nó cũng chẳng thiết ăn uống. Thuốc thì mẹ tôi phải ép nó uống vào. Tình trạng của nó ngày càng tệ, những triệu chứng như xuất huyết, sốt, nhiễm trùng ngày càng nhiều. Tôi thật sự đau lòng… Lâm Duy ạ! Thật may là sau đó khoảng ba tuần, chúng tôi đã tìm được một người thích hợp để thay tủy. Nhưng trông nó lúc đó thảm hại lắm. Nó nằm đó, như một cái xác không hồn vậy. Ngày nào tôi cũng dành rất nhiều thời gian chăm sóc, trò chuyện với nó hết. Cho đến cái đêm trước khi bác sĩ thông báo sẽ phẫu thuật thay tủy cho Linh Như. Nó mới kéo tôi lại, kể hết tất cả cho tôi nghe tại sao lại làm thế với cậu. Xin tôi đừng trách cậu. Tấm hình ấy… cũng là nó nhờ tôi đưa cho cậu nếu lỡ có bề gì… thật là ăn nói xui xẻo, cái con bé ấy! Nếu hôm đó nó không nói như vậy thì… biết đâu được… Ngày hôm nay nó vẫn có thể cười với tôi và cậu chăng!?”. Chàng trai cười buồn. “Ngày hôm sau, ca phẫu thuật bắt đầu sớm. Cả nhà tôi ai cũng loay hoay cả, đứng lên đứng xuống. Tôi không biết thời gian đã trôi được bao lâu, nhưng khi cánh cửa được mở ra. Cũng là lúc em gái tôi đang đeo ống oxi thở. Có lẽ… thần chết vẫn chưa kéo nó đi. Lâm Duy à… Tôi chỉ nói là vẫn chưa, chứ không phải là sẽ không giành lấy mạng sống nó thêm một lần nữa. Nên đừng có trưng cái bộ mặt hớn hở ấy ra! Thêm một thời gian ở viện điều trị. Tôi cứ nghĩ là nó đã yêu cậu đến vậy thì cậu nhất định phải tìm hiểu cho rõ nguyên nhân và phải tìm cho bằng được nó chứ. Cậu là cậu ấm nhà cao cửa rộng mà, chẳng lẽ việc điều tra một người đối với cậu khó thế sao? Đặc biệt là người con gái cậu yêu nữa? Lúc đó tôi đã nghĩ cậu là một tên dở hơi. Hừm… Nhưng chỉ sau một tháng, tình trạng của Linh Như không biết sao chẳng hề khá lên… mà ngược lại trong cơ thể bắt đầu sản sinh ra biến chứng. Căn bệnh máu trắng đã quay lại và hành hạ nó thêm một lần nữa. Tôi đâu nói sai nhỉ! Thần chết lại một lần nữa đã giơ bàn tay ra ôm lấy mạng sống của nó. Và lần này… tôi cũng đã khóc hết nước mắt vì không thể làm gì hơn được. Căn bệnh đột ngột quá, bác sĩ không trở tay kịp. Nhưng Lâm Duy tôi muốn cậu biết một điều rằng. Trước khi nó biết cơ thể nó sẽ không thể chống lại nổi nữa, nó vẫn nhắc tên của cậu. Vẫn cầu nguyện cho cậu… Và… nó đã mỉm cười! Một nụ cười đầy cố gắng trước khi nó nới lỏng bàn tay của ba mẹ tôi và đưa hồn mình ra khỏi thế gian này. Nên… Lâm Duy à… tôi thật sự… dù rằng lúc ấy tôi rất ghét cậu, nhưng… tôi cũng phải cảm ơn cậu. Đã cho nó biết tình yêu là gì trước khi nó đi, cảm ơn cậu đã dành trọn tình cảm cho nó. Ít nhất là cậu đã yêu nó vào lúc ấy. Ừm… Giờ tôi thay mặt Linh Như, xin lỗi cậu như điều nó mong muốn, vì đã để lại cậu trên đời này, và đã nói dối cậu lúc đó. À… sẵn tiện cho tôi xin lỗi về cú đấm lúc này nhé!”.

Chàng trai vội phớt bàn tay qua đôi mắt, ngăn cho giọt nước mắt trào ra. Anh đứng dậy, để một địa chỉ trên bàn cùng tấm hình. Trả tiền cho hai ly cà phê đá. Nở một nụ cười hiếm hoi thật sự trước khi chào tạm biệt cậu ra đi.

Còn một mình. Mọi chuyện… giờ đã sáng tỏ! Cậu vẫn ngồi đó, bất động. Nước mắt thi nhau rơi, cậu đã khóc như một tên ngốc trước ánh mắt bao nhiêu người. Sự tội lỗi, hối hận, đau thương… khi nghe tin người con gái mình yêu nay đã ra đi – một nơi xa thật xa và cậu mãi mãi không thể chạm vào cô ấy được nữa.

* * *

Kí ức vụt tắt, để lại một khoảng không vô hình, vô định…

“Linh Như! Em từng bắt anh hứa với em là đừng bao giờ rời xa em. Vậy sao… em lại không giữ lời hứa của chúng ta hả Linh Như? Em có biết đối với anh, em là tình yêu, là mũi tên mà thần Cupid đã “cắm vào” và không thể nào rút ra được nữa hay không? Em làm anh đau tim quá đấy! Hay là, em đang muốn trừng phạt anh vì đã dám đối xử như thế với em? Em… đang cười anh đó hả Linh Như? Này… đừng cười anh như thế nữa, Linh Như à! Cho anh đi theo em với, nhé! Anh hứa, anh hứa… sẽ không bao giờ hiểu lầm em, sẽ không bao giờ buông tay em ra một lần nào nữa đâu… tha thứ cho anh, tha thứ nhé Linh Như! Đợi anh, một lần nữa thôi, Linh Như à! Hãy đợi anh, anh sẽ chứng minh cho em thấy tình yêu của anh đối với em là thật lòng… tình yêu của anh đối với em… là vĩnh cửu!”.

Tác giả: Trịnh Lê Nam Phương

Nguồn: bongtram.vnweblogs.com

(mời xem tiếp kỳ 3)

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.