Cơn mưa của màn đêm (kỳ 3)

Tôi tỉnh dậy sau những giấc mơ lặp lại hiện thực, đôi mắt ướt đẫm, cay nồng, khó chịu. Là giấc mơ thứ 99, tôi đã mơ thấy em và câu trả lời “quá chính đáng” cho việc em chia tay tôi. Đầu óc tôi lại hoạt động ngay, làm thế nào để đi đến được nơi em đang ở? Từ từ kiềm chế lại hơi thở, tôi khó nhọc để mở mắt xem mình đang ở đâu lúc này, mùi thuốc sát trùng, thuốc ete bốc lên nồng nặc. Bệnh viện! Rõ ràng là thế rồi, vì tôi có thể cảm thấy cả người tôi được băng bó lại trắng toát, dây nhợ chằng chịt trên cánh tay. Nhưng tôi tự nhủ: Đáng lẽ mọi người nên để tôi chết đi, đễ tôi còn được cảm thấy sự tha thứ trong trái tim mình, dù chỉ một chút thôi cũng được. Chứ cớ sao mà… Thở dài. Tôi lại gồng mình lên để ngăn dòng nước mắt đang chuẩn bị trào ra, đồng thời cố gắng chống lại cơn đau đầu bổng dưng ùa đến. Nhức nhối, khó chịu vô cùng, tưởng chừng như có hàng trăm, hàng ngàn cây búa đập lên đầu tôi vậy. Đau khủng khiếp. Bỗng cửa phòng dịch mở, có tiếng bước chân vội vã và những giọng nói bàn tán gay gắt. Tôi nhanh chóng nằm xuống và giả vờ như vẫn còn đang hôn mê, thoáng suy nghĩ không biết tại sao mình lại làm vậy nữa. Có lẽ là vì tôi không muốn phải thấy khuôn mặt đẫm nước mắt của mẹ tôi chăng? Tiếng nói càng đến gần. Ồ… Hình như là mẹ, nhưng không phải một mình mẹ tôi vào, mà tôi nhận ra còn có ba, cả ông bác sĩ chữa trị riêng cho tôi nữa. Họ đang bàn về vấn đề gì đó nhưng nghe có vẻ khá là nghiêm trọng. Có lẽ là chuyện của tôi.

“Tôi biết là thằng bé chữa trị ở đây cũng không sao nhưng với tình trạng mê man cả tuần thế này rồi, tôi muốn nó sang nước ngoài chữa trị, đồng thời bắt nó quên đi những gì đã xảy ra trong khoảng thời gian này. Tôi phải vất vả lắm mới “đào tạo” ra một đứa con thế này mà giờ chỉ vì một chút chuyện mà nó lại muốn đi đến cái chết. Hỏi thử xem sức chịu đựng của tôi ở đâu ra bây giờ nữa hả?” – là mẹ tôi, bà đang nói với giọng gắt gỏng. Mổ hôi tôi bắt đầu ướt rịn trên trán. “Đào tạo”, tôi biết mà, luôn luôn là như thế!

“Không được, thưa bà. Tôi biết là đưa cậu chủ sang nước ngoài sẽ tốt hơn, nhưng tình trạng của cậu ấy chưa tỉnh hẳn, lại hay mớ thế này, chuyến đi thực sự sẽ không tốt. Tôi là bác sĩ, tôi có thể hiểu rõ tình trạng của bệnh nhân mình. Xin ông bà suy nghĩ kĩ cho.” – Giọng vị bác sĩ nhỏ nhẹ, lại thành khẩn. Vậy là… tôi đã mê man trong suốt một tuần rồi, một tuần cơ đấy! Tôi chợt muốn bật cười. Sao ông trời không cho tôi mê man như thế cho đến cuối đời luôn, chứ hà tất gì mà lại cho tôi tỉnh giữa chừng thế này?

“ Không bàn cãi gì nữa, thằng bé sẽ phải sang nước ngoài, còn ông hãy lo sức khỏe cho nó ổn định và đừng nói gì thêm về vấn đề này nữa, ngày này, tuần sau chúng ta sẽ đi.” – Là ba – giọng nói uy quyền, rõ ràng, dứt khoát ấy không thể là ai khác ngoài ba tôi. Nhưng mà… cái gì cơ? Tôi phải sang nước ngoài thật à, không thể nào, đừng đùa thế chứ! Tôi còn chưa đến gặp em, chưa nói được lời xin lỗi với em, làm sao tôi có thể đi được? Không thể… tôi nhất quyết không thể đi. Rối loạn với suy nghĩ ấy, tôi không để ý mẹ đang tiến lại gần phía giường bệnh, khẽ rùng mình vì cảm giác bàn tay của mẹ đặt lên trán tôi, hình như ba tôi và ông bác sĩ đã ra ngoài. Lại đau, nhưng mà là cơn đau quặn thắt tâm can. Giọng nói của mẹ run rẩy bên tai tôi:

“ Lâm Duy à, con hãy mau chóng tỉnh lại đi nhé. Còn ba, còn mẹ. Còn công ty của chúng ta, con là cậu chủ duy nhất, con phải tỉnh dậy. Ba mẹ sẽ giúp con thoát khỏi sự ám ảnh về đứa con gái ấy. Con nhất định phải tỉnh dậy, Lâm Duy…”.

Ngưng một chút, bà hôn nhẹ lên trán tôi, rồi lặng lẽ ra ngoài và khép cửa lại. Đầu óc tôi đang nổ tung, trong tai vẫn lùng bùng lời nói của mẹ, của ba tôi. Hóa ra họ vẫn muốn tôi sống là vì công ty hay sao? Vì vợ tương lai tôi chưa một lần gặp mặt hay sao? Tôi nhớ lại khoảng thời gian tôi quen em. Trước đó họ còn chưa bao giờ hỏi: “Lâm Duy à, con có bạn gái chưa?”. Đến khi lúc họ biết tôi có em rồi, thì họ lại: “Đứa con gái đó không được, nhà nó tuy cũng có gia thế, nhưng vẫn chưa sánh được với gia đình chúng ta. Con phải chia tay nó đi. Đùa giỡn một lúc thôi là được rồi, ba mẹ đã sắp xếp một cuộc hôn nhân hoàn mỹ cho con. Gia đình chúng ta phải thông giao với một gia tộc huy hoàng chứ không phải một gia tộc chỉ đứng dưới chân chúng ta như thế. Con nhớ cho kĩ đấy! Chia tay đi!”. Thế đấy giờ tôi thân tàn ma dại thế này, họ vẫn suy nghĩ cho lợi ích công ty của họ là trên hết, cưới vợ ư? Sang nước ngoài chữa trị ư? Không – bao – giờ. Tôi phải để cho họ thấy, Đặng Lâm Duy này không dễ dàng sai khiến như thế đâu. Mãi mãi không…

Tôi tức giận run cả người, không kiềm chế nỗi, đôi mắt lại ướt nhòa trên khuôn mặt, khó chịu. Cuối cùng rồi lại lịm đi vì cơn đau đầu như búa bổ. Giấc ngủ đêm ấy đầy mộng mị…

Tôi ngủ một mạch đến sáng hôm sau, khi tỉnh lại thì đầu đã bớt đau rất nhiều. Có lẽ đã hơn tám giờ sáng, nhưng trời hình như đang chuẩn bị mưa – là mưa đầu mùa. Khẽ cười, tôi bắt đầu hoạt động cái bộ não “không ít người mong muốn” để xác định vị trí của bệnh viện cho đến nơi tôi muốn đi. Bệnh viện tôi đang nằm, chắc chắn là bệnh viện Hồng Đức. Ờ, từ đó đi đến nơi cần phải đến, không xa lắm! Đi bộ vẫn được. Nghĩ là làm, tôi nhanh chóng bật dậy, ngay lập tức khựng lại vì vết thương trên vai đau nhức với hai chân, nhưng may mắn là chân trái chỉ trật khớp chứ không gãy hoàn toàn. Tôi bắt đầu theo kiểu từ từ, chậm mà chắc, nhưng vẫn cố gắng làm thật nhanh vì chỉ sợ người nhà vào phòng bất ngờ. Bước được xuống giường bệnh là cả một kì công, ngay lập tức tôi đưa mắt tìm bộ đồ thường của mình. Chợt, tôi nhớ đến tấm hình hôm ấy. Hốt hoảng! Tấm hình, đúng rồi, tấm hình duy nhất của tôi và em. Đâu mất rồi? Hoảng loạn, tôi không còn nhớ cơn đau nhức mà chạy cà nhắc khắp phòng bệnh, tìm trong phòng tắm, trên giường, trên bàn ăn, tủ thuốc. Không được, tại sao tôi lại làm mất thế được? Em sẽ giận tôi lắm. “Đừng giận anh, Linh Như… anh sẽ tìm thấy nó và nhanh chóng đến bên em”. Tự suy nghĩ như thế để mong em sẽ không giận mình thật, tôi tự hỏi có phải tôi đang có dấu hiệu mắc phải căn bệnh tâm thần phân liệt hay không? Chợt, mắt tôi chạm phải chiếc vali đen, tôi vội vã nhào tới, mở toang chiếc vali ra, đập vào mắt tôi lúc đó là bộ đồ dính đầy máu hôm ấy của mình, nay đã được giặt sạch sẽ nhưng những vệt máu vẫn còn in lại, chưa phai đi. Nhưng tôi không để ý điều đó lúc này. Tay tôi lục tìm trong túi áo khoác. Ngón tay khẽ chạm nhẹ… Tìm được rồi! Tấm hình của em. Tôi thở phào nhẹ nhõm, sung sướng. Bấc giác miệng tôi nở một nụ cười hiếm hoi, hôn nhẹ lên tấm hình và thì thầm: “Đợi anh, Linh Như… anh sẽ đến với em ngay. Một chút nữa thôi Linh Như à!”. Vớ lấy bộ đồ, tôi lao vào nhà tắm thay đồ, mặc cho thân thể gào thét nhức nhối. Tôi mặc kệ, giờ tôi chỉ cảm giác được nụ cười của em. Một lần nữa, sẽ cười rạng rỡ với tôi, vì tôi sẽ không trễ hẹn nữa!

Hoàn tất xong, tôi đội hờ chiếc mũ lên đầu. Khẽ mở cửa phòng, tôi đưa mắt nhìn khắp hành lang. Vắng người. Tốt lắm! Khẽ nhấc chân ra khỏi phòng, tôi tìm hướng đi về chữ “Exit” để ra khỏi bệnh viện. Có một hướng duy nhất là cửa sau. Vì thường xuyên đánh nhau đến nỗi phải vào bệnh viện nên việc tôi tìm được đường thoát ra không khó khăn lắm. Hơn một tuần không được chạm vào gió, không gặp được ánh nắng mặt trời, da tôi nhợt nhạt thấy rõ! Tôi lắc đầu, tay vẫn nắm chặt tấm hình, tôi bắt đầu cà nhắc ra phố, đi đến nhà thờ gần bên bệnh viện. Vết thương trên người cứ đau buốt từng cơn, nước biển vẫn chưa truyền xong mà tôi đã rút ra. Trông tôi lúc này có lẽ còn tệ hơn một tên ăn mày, ai mà tin được cậu chủ tương lai của một tập đoàn nổi tiếng bây giờ lại tàn tạ như thế này. Nhưng tôi mặc kệ, vậy cũng tốt!

Suốt mười lăm phút cố gắng xác định vị trí trong não mình, tôi cũng đã đến được nơi mình muốn. Đây rồi! Nhà Thờ Đức Bà đẹp lộng lẫy mà em và tôi đã từng đến, từng trao hẹn ước… Nhưng tôi không thể ngờ rằng giờ đây nó lại là nơi an nghĩ mãi mãi cho em quá sớm như thế. Địa chỉ trên tấm hình rất rõ, chính là nơi này, khu nghĩa trang đằng sau nhà thờ. Lướt qua cánh cổng chính, bỗng dưng tôi ngần ngại bước chân. Tại sao? Vì tôi sợ, tôi sợ rằng em sẽ không muốn “gặp” tôi. Tôi cứ đứng tần ngần ở cổng mà không dám bước vào. Bỗng… Gió bắt đầu nổi lên như muốn thì thầm điều gì đó với tôi, như khẽ khàng nhắc nhở những kỉ niệm của năm xưa. Và sự thật hiện diện của ngày hôm nay. Lễ cưới, vinh hoa, tiền tài… Có đáng không? Những thứ đó mãi mãi không làm cho trái tim tôi giảm đi một vạch tình yêu nào đối với em, cũng như không bao giờ có thể mang linh hồn tôi rời xa khỏi em được. Tự tin lên! Vì tôi sẽ không đi đâu hết, sẽ không sang nước ngoài, không chấp nhận hôn ước đã được định. Và tôi cũng sẽ không nhận lấy chiếc ghế cao nhất đang chuẩn bị cho mình. Tôi chỉ cần có em, chỉ cần một mình em thôi… Bước chân đã vững vàng, như vừa được tiếp thêm sức mạnh. Tôi không ngần ngại nữa mà chạy thẳng vào trong nghĩa trang. Mưa bắt đầu lất phất từng hạt, như nửa vẻ tỏ sự đồng tình, nửa ý tỏ sự giận dữ cho những năm tháng tôi từ bỏ em.

 “Đường dài nhưng đôi chân vẫn chưa mệt nhoài. Chỉ có nổi lòng là dần phai mờ tiếng gọi thương yêu của một ai đó… sao xa xăm”. Người con trai ấy bước đi nhanh, hớn hở như sợ một bước trễ nãi sẽ làm chậm đi “đám cưới” của cậu. Không hề biết rằng mình đang bị đuổi theo, vì việc cậu trốn đi người nhà đã phát hiện. Cha mẹ bốc đồng, giận dữ, đuổi theo như đã sơ ý sổng mất con mồi ngon nhưng không biết ngoan ngoãn. Tình yêu của cậu với người con gái ấy, liệu có xứng đáng để từ bỏ một cuộc sống phồn hoa như thế? Không! Họ nhất định phải đạp đổ nó, tình yêu đó chẳng qua chỉ là một trong những ngọn cỏ mỏng manh để họ vung chiếc lưỡi cày dày xéo lên thôi…

Sau một hơi chạy dài, tự nghĩ cuối cùng thì trời cũng không bạc phận bản thân mình, vì tôi đã đến, tôi đã vượt qua mọi thứ để gặp em. Lần vào nghĩa tranh phía sau nhà thờ, tôi lại bắt đầu với cuộc tìm kiếm mới. Tìm một cái tên, một khuôn mặt thân yêu mà từ lâu tôi đã chối bỏ. Nhưng nhiều quá, em đang ở đâu? Tôi vẫn loay hoay tìm kiếm với trái tim đang thét gọi. Bất chợt, gió thổi mạnh khiến cho lá bàng và nhị hoa trên cành rơi tung tóe, như cơn lốc, như gió xoáy! Rồi gió đùa với mưa để “mời gọi”. Tôi quay phắt lại. Nhịp tim bỗng trở nên đập mạnh. Hiện ra phía sau tôi… một ngôi mộ trắng, đường nạm đá thạch đen nhỏ, có in cái tên tôi đang tìm, có in gương mặt nhỏ bé với nụ cười như nàng hoa mà tôi đang yêu. Tất cả đã đập vào mắt tôi cách mạnh mẽ nhất. Tôi tìm được em rồi. Từ từ bước lại gần, em nằm ở kia, vẫn nhẹ nhàng, vẫn mỏng manh như ngày em còn ở bên tôi.

Là gió… là mưa… là tình yêu của tôi đối với em trong phút chốc đã bừng cháy lên một cách mạnh mẽ. Tôi không còn biết đến thời tiết hay thân thể đang đau đớn này nữa mà chỉ còn biết có em. Tôi loạng choạng suýt bật khóc, em không lừa dối tôi. Không hề! Tôi thổn thức bên ngôi mộ trắng có em đang nằm đó – nhẹ nhàng, thanh khiết. Đứng như tượng trước trái tim đang thổn thức, tôi ôm lấy tấm hình có gương mặt của em đang mỉm cười. Dồn dập nói hết một hơi, ban đầu tôi còn định nói chầm chậm, nhưng không hiểu sau khi bắt đầu rồi tôi lại rất bối rối, nói thật nhanh như sợ em sẽ không muốn nghe tôi giải thích mà bỏ đi vậy:

“Linh Như à, cuối cùng rồi Anh cũng tìm thấy em. Nhưng trước tiên cho anh xin lỗi, nhé! Tất cả là… tại anh, vì anh. Em… không hề có lỗi gì hết, Linh Như à xin em hãy tha lỗi cho anh. Thật sự nếu ngày hôm đó anh chịu khó tìm hiểu cho kĩ càng hơn, nếu ngày hôm đó anh chịu động não suy nghĩ hơn thì chúng ta đã không có ngày hôm nay. Nếu anh biết nói yêu em thật lòng thì anh đã không đối xử với em như vậy. Nếu… Không, Linh Như em chẳng có lỗi gì cả, nếu có thì lỗi đó cũng do anh mà thôi. Vì anh thật ích kỉ, anh rất ích kỉ nên cái giá phải trả là đánh mất em. Như à, anh thật sự biết rõ hết mọi chuyện rồi, anh biết anh đã sai thật sự rồi em có thể tha thứ cho anh được không Linh Như? Đừng… đừng im lặng thế nữa. Anh biết bản thân mình hoàn toàn… không đáng để được… em tha thứ. Nhưng, Như, Linh Như, anh… anh yêu em thật lòng, anh yêu em từ tận trái tim của mình… Linh Như, nói gì đó đi, nói một điều gì đó với anh đi. Linh Như…”.

Cuối cùng rồi mưa cũng đã chịu rơi, giọt lệ nặng nệ như bầu trời nặng nề, u ám trong lòng tôi lúc này. Sét đánh mạnh, báo hiệu cho một trận bão không mời mà đến. Trời tối hẳn đi còn tôi thì quỳ sụp xuống trước ngôi mộ chứa thân xác của người con gái tôi yêu thương. Vậy mà tôi vẫn không dám tin là em đã ra đi thật sự. Nhưng, tôi đã nói hết lời rồi? Tại sao em vẫn không trả lời tôi? Tôi khẽ nhắc đến lúc xưa rằng tôi vẫn còn nhớ rất rõ là em không bao giờ giận tôi quá 5 phút! Chỉ cần vài lời vỗ về trìu mến của tôi là em sẽ quay khuôn mặt xinh xắn đang hờn dỗi của mình lại với tôi ngay. Nhưng tại sao lần này tôi đã nói hết tất cả, hết tất cả lỗi lầm và cả tình yêu của tôi rồi mà em vẫn không chịu quay mặt lại? Phải rồi… chắc chắn em đang giận tôi chuyện này nhiều lắm đây! Làm sao mà không nghe lời được? Phải làm gì, tôi phải làm gì đây khi tôi với em đã âm dương cách biệt? Không thể ôm em trong vòng tay để xin tha thứ, không thể hôn em ngọt ngào để chuộc lại tội lỗi? Không lẽ… tôi lại đành đứng im chịu trận hay sao? Không! Lâm Duy này không phải là một kẻ bạc nhược như thế. Tôi ngước mặt lên trời, để những giọt mưa mát lạnh bắt đầu tuôn xối xả lên đôi mắt, nước mắt. Tiếng sấm lạ vang lên một lần nữa như nói hộ tâm tình của tôi… Chiếc băng trắng quấn quanh đầu tôi giờ đã loang lổ màu đỏ. Máu trên vết thương tôi chưa lành nay lại bị chạm.

“Á… á… á…”. Tôi hét lên trong đau đớn, tuyệt vọng. Những tưởng rằng mình là một chàng trai tốt, một bạn trai hiểu tâm ý của bạn gái mình. Lại trong một phút nóng nảy ngu ngốc mà vô tình bước qua cuộc đời của người con gái yêu mình tha thiết. Chẳng những bỏ đi không thương tiếc lại còn chà đạp lên tâm can của người mình yêu thương thật lòng mà mãi sau này mới phát hiện ra. Ngu ngốc, quá ngu ngốc! Dù rằng có cố gắng sống cho đến chết đi vẫn sẽ không cứu vãn được. Phải làm sao đây? Linh Như, anh phải làm sao?

Gió lại thổi mạnh, mưa vẫn không ngừng giận dữ. Gió? Đầu tôi bỗng chốc lóe lên một ý nghĩ: Chết! Bây giờ ư? Đúng rồi! Nếu bây giờ tôi chết đi, biết đâu được tôi sẽ gặp lại em bên ấy. Nếu như vậy thì chẳng phải tôi sẽ có thể gặp em, ôm em trong tay và xin lỗi em hay sao? Đúng rồi, Linh Như! Chờ anh… Mỉm cười, tôi khẽ đưa tấm hình nhỏ trong tay lên. Đấy, chẳng phải em đang rất hạnh phúc khi nghe tin tôi sẽ đi gặp em hay sao! Lật lại ngoài sau, ngày… tháng… năm… Quá hoàn hảo! Tôi lại mỉm cười, chỉ sê xít một chút. Linh Như nhỉ! Tôi thôi gào thét trong mưa nữa mà ngồi bệt xuống bên cạnh ngôi mộ trắng của em. Bàn tay siết nhẹ tấm hình, che chắn cho gương mặt em không bị ướt thêm nữa. Tôi mơ màng ngã đầu vào em. Trời lạnh quá công chúa của tôi ơi! Tôi hi vọng em sẽ không bị lạnh như thế này trong lúc “ra đi”. Lại nhớ đến kỉ niệm khi em thì thầm qua chiếc điện thoại với tôi trước khi ngủ: “Em thích mưa, vì mưa ngủ sẽ ngon lắm, và bình yên nữa!”. Mưa mang đến những giấc mơ thuộc về quá khứ, mưa làm đôi mắt ta mát mẻ, trải rộng trái tim này ra, mưa ru mình vào những giấc ngủ yên không lo toan sợ hãi. Ừ, em nói đúng! Phải chi cơn mưa này rồi sẽ đem đến giấc ngủ vĩnh viễn thì chắc rằng cuộc sống sau này của tôi và em sẽ hạnh phúc và bình yên lắm! Mưa làm tôi nhớ đến em và cần em, nhưng cũng làm cho tôi mạnh mẽ hơn để chờ đợi kết thúc cuộc sống này và đến với em! Thôi thì tôi sẽ “mạnh mẽ” hơn nữa, sẽ không để bị lệ thuộc nữa. Tôi khe khẽ cất tiếng hát, cơn đau thể xác, cơn đau tâm can đang thắt chặt. Tôi biết, với thân thể thế này, chẳng mấy chốc tôi cũng sẽ được “gặp” lại em. Cảm ơn trời đã cho tôi cơn mưa. Tự nhủ bản thân tôi đã hoàn tất, tôi đã chuẩn bị để đến với em. Nào ngờ…

“Lâm Duy ! Con có điên hay không mà lại dám trốn ra khỏi bệnh viện để ra nghĩa trang và ngồi đây thế này? Trời lại đang mưa nữa. Con định làm cho ba mẹ tức chết hay sao hả?”

Là mẹ tôi… không xong rồi. Tại sao họ lại đến đây vào lúc này cơ chứ? Tôi chớp mắt, đôi chân mày chau lại cực kì khó chịu. Tôi đang nói chuyện với em vậy mà họ lại đến làm phiền. Mặc kệ, tôi nhắm mắt, tiếp tục ngồi đấy. Nhưng chưa đến năm giây, tôi đã bị đám vệ sĩ nhấc lên. Cơn giận tôi lúc này đã bùng nổ. Gạt phắt những bàn tay ấy ra. Tôi lồng lên đáp trả:

“Đừng làm phiền con! Hai người về đi, con muốn ở đây. Không đi đâu hết.” – Khẽ nhăn mặt vì đã sử dụng quá hơi, đầu óc bắt đầu quay cuồng dữ dội, tôi chao đảo cả chân tay nhưng vẫn gắng gượng chiếu thẳng tia nhìn vào ba mẹ và đám vệ sĩ. Mẹ tôi sững sờ, khuôn mặt nhăn nhúm. Còn ba thì:

“Bắt nó lại! Không cho nó chống cự nữa! Bác sĩ Hoàng đâu? Gây mê cho nó ngay. Thật đáng thất vọng! Chỉ canh giữ một thằng nhóc không cũng không xong nhiệm vụ. Đừng quên nó là con ta. Mạng sống của nó rất quan trọng, đáng giá hơn bọn ngươi đấy!”.

Lại là giọng nói quyền uy ấy. Hồi bé tôi vẫn thường rất nể phục ba mình vì tính khí đặc biệt đáng sợ với cách quản lí, giọng nói không thể chống lại đó. Nhưng giờ đây, tôi lại cảm thấy nó thật đáng ghê tởm. Bắt đầu giằng co với đám vệ sĩ, tôi gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu đáng sợ: “Không! đừng chạm vào ta,đừng bắt ta phải làm thế này, thế kia nữa, ta sẽ không quay trở lại nơi đó đâu, các ngươi đừng mong ta sẽ trở về bệnh viện. buông tay ta ra mau.”

Một cái tát trời giáng. Một mũi kim nhẹ bất chợt nhưng sao lại đau thấu bờ vai. Cả người tôi như mềm nhũn xuống. Mệt mỏi, quá mệt mỏi… Tôi đã thua rồi sao? Ấm ức trong lòng nhưng không còn đủ sức để nói nữa. Nặng nhọc ngước đầu lên nhìn lại ngôi mộ trắng, phát hiện ra hôm nay tôi đã khóc quá nhiều. Tâm trí tôi đã gục ngã, bại trận. Mưa như gào thét, gió như khóc từng cơn trước tấm hình của tôi và em. Rơi nhẹ, rơi nhẹ… Trong một khoảnh khắc tôi đã ngỡ khuôn mặt của em cười như đang khóc.

Tác giả: Trịnh Lê Nam Phương

T.L.N.P (mời xem tiếp kỳ cuối)

Nguồn: bongtram.vnweblogs.com

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.