Home » Truyện người lớn » Con dê thứ sáu

Tiểu Lượng còn nhỏ, mới mười lăm tuổi, không dám không nghe lời bố. Bởi vì nó còn phải ăn của bố, uống của bố. Phải mấy năm nữa nó mới có thể đi ra thành phố để làm thuê. Cũng chỉ có đến khi ấy nó mới không bị bố nó dắt đi bắt trộm gà, trộm chó như bố…

Trước khi ra khỏi nhà, Tiểu Lượng đã từng khuyên bố:

– Lạnh thế này, tối thế này, bố ơi, mình đừng đi nữa.

Đại Hắc vẫn hăng hái lái xe đi. Đại Hắc nghĩ bụng: Sao thằng nhỏ này không theo mình? Tối sợ gì? Lạnh sợ gì? Như thế càng an toàn chứ sao, càng không dễ bị người ta phát hiện.

Tiểu Lượng còn nhỏ, mới mười lăm tuổi, không dám không nghe lời bố. Bởi vì nó còn phải ăn của bố, uống của bố. Phải mấy năm nữa nó mới có thể đi ra thành phố để làm thuê. Cũng chỉ có đến khi ấy nó mới không bị bố nó dắt đi bắt trộm gà, trộm chó như bố.

con de thu 6
Minh họa: Nguyễn Đăng Phú.

Vì ban ngày đã thăm dò sẵn từ trước, đến nơi Đại Hắc dừng môtô ba vào chỗ kín, dặn dò Tiểu Lượng:

– Con này, việc của con rất đơn giản. Lát nữa bố đào tường đá nhà họ thành một cái lỗ, con chỉ chịu trách nhiệm xua sáu con dê ra là xong! Nhớ đấy, sáu con!

Tiểu Lượng ngồi bên cạnh bố, lặng im nghe tiếng khoét ngạch của bố. Tiếng rất khẽ. Chỉ có hai bố con nghe thấy. Mặc dù tiếng rất khẽ, nhưng những hòn đá nặng trịch vẫn làm cho trái tim Tiểu Lượng giật mình thon thót. Những sáu con dê, sáng sớm mai, chủ nhà đột nhiên không thấy những con dê mình ngày ngày nuôi lớn, sẽ đau lòng xót ruột lắm đây! Lúc còn bé, dê nhà mình nuôi đem bán hoặc bị giết, cậu đều lo phát khóc. Cậu khẽ kéo bố nói:

– Chúng ta về đi bố!

Đá nặng lắm, nhưng động tác móc bới đá của bố rất nhẹ. Mỗi khi moi được một hòn đá, thì sáu con dê béo hú cách Đại Hắc lại gần hơn một bước.

– Nhóc ngố, con sợ gì? Thời tiết quỷ quái này, chẳng ai phát hiện ra chúng ta! – Đại Hắc nói giọng rất nhỏ, chỉ có Tiểu Lượng mới nghe được.

– Được rồi, vào đi!

Đại Hắc lấy tay đỡ đầu và lưng Tiểu Lượng, đẩy con chui vào.

Tiểu Lượng mau chóng sờ thấy sáu con dê. Bởi vì lạnh, chúng chen sát nhau. Tiểu Lượng khẽ sờ đầu một con dê. Cậu chen thành một đống với những con dê này, chen vào góc tường, bọn dê đã sưởi ấm cậu.

Có vẻ cậu quên mình đến đây bắt trộm dê. Hình như cậu cũng trở thành một thành viên. Cậu không nhẫn tâm, không nhẫn tâm ra tay một chút nào.

– Tìm thấy chưa? Mau mau lên!

Tiếng của bố cậu lọt vào qua lỗ hổng, cũng như một luồng gió lạnh.

Bầy dê ấm áp thế này rất nhanh chóng biến thành quỷ chết oan dưới lưỡi rìu của bố cậu. Tàn nhẫn quá, tàn khốc quá! Lần này thôi, chỉ lần này thôi. Lần sau dù bố cậu có đánh chết, cậu cũng không đến nữa! Tiểu Lượng liền bắt đầu xua từng con dê ra ngoài. Cậu biết mỗi con dê khi bị dồn ra, chưa kịp kêu một tiếng đã bị lưỡi rìu của bố mình đập trúng đầu, chết ngay tức khắc, trong ắng ặng.

Cậu vuốt ve đầu, lưng, mông, thậm chí đuôi từng con dê. Mỗi con dê khi dời khỏi cậu, cũng đem theo phần hơi ấm áp sát thân cậu.

Một con, hai con, ba con, bốn con, năm con. Đã đến con cuối cùng. Tiểu Lượng vừa sờ đến góc tường, con dê thứ sáu không có chỗ dựa liền chủ động dựa thân vào cậu.

Tiểu Lượng đã mềm lòng, khe khẽ cất tiếng. Con súc sinh này không hiểu gì hết. Ôi, chắc chắn mi vẫn còn là con dê non như ta. Nếu mi biết ta đã gây họa cho các bạn mi, sao mi không lấy sừng húc chết ta! Tiểu Lượng ôm chặt cổ con dê thứ sáu, nửa ngồi nửa đứng. Một tay còn lại của cậu hầu như sờ khắp lượt thân con dê. Con dê lấy mặt nó cọ vào mặt non choẹt cậu, ngưa ngứa, âm ấm. Nước mắt Tiểu Lượng chảy qua hai khe mắt, rơi xuống.

– Khẩn trương lên, chưa sờ thấy à? – Đại Hắc khẽ giục con.

– Không thấy, bố ơi chờ con tìm tiếp…

–  Tiểu Lượng tự dưng nói dối bố.

Cậu chuẩn bị bò ra. Cậu định nói với bố, cho dù tìm thế nào cũng không tìm ra con dê thứ sáu. Nghĩ như thế, Tiểu Lượng bắt đầu bò ra ngoài. Cậu bò khỏi lỗ khoét, đang chuẩn bị ngẩng đầu nói với bố thì lưỡi rìu của bố cậu phập một nhát.

Tiểu Lượng cũng như con dê thứ năm, chưa kịp kêu lên một tiếng, thậm chí còn chưa kịp ngẩng đầu đã gục ra đất

  Vũ Công Hoan (dịch)

Theo CAND

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống