Home » Truyện người lớn » Chuyện tình một thuở

Đại tá Khương, chiến sĩ Công an thời Khởi nghĩa Tháng Tám nay đã ở tuổi ngoại bát tuần. Giai đoạn trước và trong những ngày đầu lập nước ấy, vợ chồng ông có câu chuyện nặng tình nặng nghĩa này…

Mơ biết Khương và cảm Khương từ ngày hai đứa còn đi học trường làng. Một lần trời mưa! Mưa to ào ạt nối rền đêm đến sáng. Đường đến lớp đi qua một chỗ lội thật dài. Lụt đến bất ngờ sau hàng mấy tiếng đồng hồ vần vũ trút nước từ trời xuống. Hai đứa nhìn mặt nước lạnh băng cản đường trước mắt mà sợ. Thoáng lo lắng rồi Khương chợt nói:

  – Mơ đợi Khương nhé!

Khương chạy vút đi. Mơ ngơ ngác nhìn theo. Khương cắm đầu cắm cổ thun thút lao về phía nhà mình. Nhà có cái thúng sơn nhỏ. Khương chợt nhớ ra chỗ để dẫu lâu lắm chưa dùng đến. Cái thúng sơn này mẹ thường dùng đi hái rau muống ở đám ruộng lầy. Anh vội vã lấy ra đội lên đầu rồi nhanh chóng chạy đến chỗ lụt.

Khương kiếm được mảnh bao tải rồi tìm vào chỗ khuất thay quần áo. Anh đã cởi quần dài quấn quanh cổ. Thay vào đó là mảnh bao tải cuốn quanh mình. Chiếc áo buộc lên đầu như kiểu chít khăn:

– Mơ cầm giúp tôi cái túi sách này rồi ngồi lên đây tôi đẩy sang bên kia cho…

Mơ ngài ngại khi nhìn vào cái thúng nhỏ. Khương phải giục nhiều lần Mơ mới dám nhè nhẹ leo vào. Khương lội, nước ngập kín ngực, phải kiễng chân đẩy thúng sơn qua chỗ sâu. Trên thúng sơn, Mơ ngồi co ro ôm hai cái túi đựng sách, mắt nhớn nhác. Bất ngờ gặp chỗ nước chảy xiết, chiếc thúng chao mạnh bật khỏi tay Khương lảo đảo, chòng chành rồi lật úp. Khương hốt hoảng lao theo. Anh ngụp lặn trong chỗ nước chảy. Mãi sau Khương mới trông thấy mái tóc đen của Mơ chấp chới trên sóng. Anh dướn người lên rồi xoải tay bơi mạnh. Khương đã kịp nắm được mái tóc Mơ kéo lên. Hú vía, vừa lúc chân anh chạm đất. Đầu tóc, quần áo ướt lướt thướt, Mơ cứ thế chạy vội về nhà Khương, nói líu ríu câu gì đó với mẹ anh. Lát sau mẹ Khương ôm mớ quần áo khô của Khương chạy vội ra. Khương vẫn đang phải ngâm mình trong nước. Mơ ra hiệu cho Khương biết khi đặt mớ quần áo lên bụi duối, rồi cô chạy tít ra tận búi tre đằng xa, lấy hai tay bịt chặt mắt lại.

Sau vụ ấy, Khương bị cảm và lên cơn co giật. Bố mẹ phải đưa Khương lên thành phố chữa bệnh. Nghe tin Mơ vội đến thăm nhưng không được gặp. Về nhà, cô rấm rứt khóc đến mấy ngày. Cô đòi được đi chăm nom Khương nhưng bố mẹ không cho. Gia đình càng giữ ý, Mơ càng thấy nặng tình hơn. Chữa bệnh khỏi được ít lâu, Khương được gia đình gửi ăn học luôn ngoài ấy. Chỗ anh thuê trọ học cũng là chỗ anh lưu lại nhờ vả chữa bệnh lúc trước. Không tháng nào là Khương không có thư cho Mơ.

Một lần Mơ có việc gia đình nên được phép ra phố. Mơ lấy trộm của mẹ năm đấu gạo nếp, hai chục trứng gà ri xếp gọn vào cái bị cói. Mơ đi xe ngựa ra quốc lộ rồi đi ôtô hàng lên tỉnh. Chị ngơ ngơ trước người xe qua lại, hấp tấp thế nào đâm sầm vào một bà gánh chuối tiêu. Bà chuối tiêu ngã ngửa người, đè lên mẹt chuối chín đang ra màu trứng cuốc. Chuối bị giập gãy nhiều. Còn Mơ bị ngã đè lên cái bị cói. Thế là trứng vỡ. Gạo nếp ướt nhoe nhoét những lòng đỏ lòng trắng của trứng. Mơ ngồi bên hè phố ôm mặt khóc sau khi phải đền gần hết số tiền mang theo cho bà hàng chuối. Đúng lúc ấy, có tiếng người hỏi:

– Làm sao cô khóc?

– Ơ anh Khương!

Mơ xấu hổ chẳng dám giãi bày. Mơ đứng dậy đùng đùng bỏ đi. Khương bước vội theo. Mơ chạy. Khương cũng nháo nhào đôi chân. Tự dưng Mơ ngã chúi. Khương mất đà, đổ ập lên người Mơ. Người xung quanh không hiểu chuyện gì, xô đến hô hoán:

– Ăn cắp! Ăn cắp…

Khương hoảng hốt:

– Không không. Tôi…tôi…

Khương lúng túng giữa vòng người bủa vây. Đã nghe tiếng còi của cảnh sát từ phía xa xa. Mơ bất ngờ lao vào chỗ đám đông đang túm lấy Khương lấy tay rẽ, đẩy họ ra:

– Các ông các bà bỏ tay chồng tôi ra! Đã nói rồi mà cứ đuổi theo em làm gì. Một người đi thăm bác cũng được hà cớ gì cứ phải đi hai. Anh còn đang bận học kia mà. Thôi về nhà đã. Để hôm khác ta cùng đi vậy!

Khương bị Mơ cầm tay kéo đi xềnh xệch. Về đến chỗ nhà Khương trọ học rồi, Mơ mới toét miệng cười:

– Hú vía. Tý nữa thì cả hai phải vào đồn!

Chuyện chết cười lại hóa nên duyên nợ. Mơ cho đó là cái số của mình với Khương hay sao ấy. Không thế không có chuyện lằng nhằng giữa hai người một lần nữa trước khi họ chính thức là vợ là chồng của nhau…

Chủ nhà nơi Khương trọ học có cô con gái rất ngoan, lại là con duy nhất nên được bố mẹ đặt tên là Hiếm. Tên không phải tên chữ, không sợ thánh thần quở nên bố mẹ yên tâm. Cũng vì nhà vắng vẻ, lại thấy Khương hiền lành, đứng đắn nên ông bà đồng ý cho anh thuê nhà với giá rẻ. Ông bà chủ muốn nhà có thêm người ở, lại tiện việc giúp đỡ bảo ban con gái mình học hành. Vả lại trước đó anh cũng đã từng ở thuê để chữa bệnh nên đôi bên đã ít nhiều biết nhau. Chẳng bao lâu sau, chuyện lấn thêm lên khi cái tình thân thiết giữa chủ nhà với người trọ trở nên đằm thắm như người trong nhà. Cái này là có từ Khương. Anh chăm chỉ học hành sớm tối, lại chuyên cần trong việc bảo ban Hiếm làm bài. Bố mẹ Hiếm quý Khương đã đành, cô con gái cũng mê mẩn thầy giáo tới mức một hôm, tưởng nhà vắng người, Hiếm đã ôm chầm lấy thầy mà thổn thức:

– Thầy ơi, em thương thầy lắm…

yeu thay

Minh họa: Đỗ Dũng.

Bà chủ nhà vô tình dạo qua chứng kiến chuyện này khẽ “e hèm” rồi lặng lẽ bỏ đi. Tối đó bà nhỏ nhẹ nói với chồng:

– Cậu em ạ, tôi thấy nhà mình đang có chuyện gì đấy không ổn! May mà mới bất chợt nhìn thấy. Tôi vẫn thấy lo quá. Suốt từ lúc ấy đến giờ…

– Mợ bảo sao?

– Ô hay, cậu không nghe tôi nói à? Cái con bé Hiếm nhà mình với cái anh giáo ấy…

Ông chủ nhà hốt hoảng:

– Mợ nói gì? Tôi cứ nghĩ cái nhà anh giáo ấy nó tốt nết, chăm chỉ, đứng đắn lại học giỏi…

Cũng lúc ấy Khương xuất hiện. Anh bình tĩnh:

– Thưa hai bác, cháu có điều muốn thưa chuyện lên hai bác!

– Không dám. Anh cứ nói. Có bà nhà tôi đây nữa…

– Cảm ơn hai bác đã cho cháu tá túc tại tư gia những ngày ra đây chữa bệnh rồi theo học. Nay cháu muốn xin hai bác cho phép được…

Ông bà chủ nhà đã biết được nguyên nhân chuyển nhà của Khương nên không mấy ngạc nhiên. Họ chỉ hơi bất ngờ trước cách nói rành rẽ và kiên quyết của anh:

– Gia đình tôi có gì không phải mà cháu phải chuyển đi?

Bà chủ thẽ thọt. Bà nhìn Khương với cái nhìn của người biết chuyện. Ông chủ thì nghĩ xa hơn. Cái này ông cũng đã định tâm từ lâu rồi. Ông muốn nó tự nhiên nhi nhiên. Nay con gái mình có cách thể hiện tình cảm như thế, tuy vụng về thật nhưng cũng đã đặt bố mẹ vào cái thế “đâm lao phải theo lao”. Âu đây cũng là cái cớ cho ông bà muốn xây đắp cho con cái:

– Cháu cứ ở. Giờ đang lúc học hành mà bỏ công đi tìm nhà nó ảnh hưởng lắm lắm tới sự học. Có gì để hè đến. Mà đã có chuyện gì ghê gớm lắm đâu khiến cậu giáo của em nó phải gấp gáp bỏ đi ngay như vậy?

Mặt Khương đỏ rựng. Ông chủ nhà đã nhắm trúng điều anh lo lắng mà nói chặn. Đến nước này Khương phải thưa thật:

– Dạ, đúng là cũng chỉ vì chuyện của cháu…! Việc cũng mới dừng ở mức ấy! Cháu với…

Ông chủ nhà đỡ lời ngay:

– Chuyện đâu rồi có đó. Giờ cứ như thế đã. Cháu yên tâm ở lại đây ăn học. Chuyện về em có gì hai bác sẽ bàn với cháu sau!

Lời ông bà chủ nhà thân tình. Khương đành phải bấm bụng chờ nhưng không yên lòng. Cô con gái ông chủ vẫn cứ tìm cách mặn mà hơn. Khương càng tìm cách tránh, Hiếm lại càng tìm cách gần. Ngoài những giờ phải hướng dẫn bài vở là anh ở miết trong phòng mình. Hiếm vẫn viện đủ lý do để vào. Mới đầu còn gõ cửa lấy cớ hỏi chuyện nọ chuyện kia, sau thì chẳng cần gõ cửa cũng tự động mở cửa. Bí quá Khương khoá trái cửa nhưng chẳng thể làm mãi được. Anh vẫn phải có việc đi lại. Mà đã đi lại là có giáp mặt, có sự phiền lòng. Cuối cùng Khương sợ quá tìm cớ bỏ trốn sang nhà người quen ở miết mấy ngày không về. Ông bà chủ nhà sau đó ít bữa đã hốt hoảng tìm anh. Bà vợ mếu máo:

– Bác xin cháu. Con gái bác nó chết mất. Mấy hôm nay nó nhịn bữa rồi. Dỗ ngon dỗ ngọt thế nào cũng không đụng đũa. Cứ một hai nhắc tên cháu! Cứ một hai cậu mợ tìm anh ấy về cho con!

Khương bối rối thực sự. Anh không có ác cảm gì với người con gái ấy nhưng tư tình thì không. Anh lúc ấy đã có Mơ. Mơ đã từng đến đây thăm anh cái hôm trứng vỡ, gạo đổ. Ông bà chủ biết, cô ấy cũng biết.

– Cháu quả tình…! Với lại cháu đã… !

 Ông chồng sau một lúc ngẫm nghĩ, nheo mắt nhìn Khương:

– Tôi biết. Nhưng nói đi cũng phải nói lại. Không có lửa làm sao có khói. Việc đã rành rành ra vậy cậu cũng phải cùng chúng tôi nghĩ cách chứ. Trai đã lớn, gái cũng đã đến thì. Ngày cậu đến đây, gia đình cũng có phần cảm mến. Âu là số giời. Vợ chồng tôi cũng người gốc quê nên thấu cái nghĩa này lắm lắm. Bác nói vậy là dốc lòng. Tình thực Khương ạ. Con Hiếm nhà này mà được cháu là phúc lớn cho hai bác lắm. Nhà cửa đấy, hai bác đây, tất tật là của hai đứa…

Cái lý của cha mẹ cô gái đang trói buộc Khương. Dù gì thì gì hai người đã ôm lấy nhau cho dù Khương bị động. Sau chuyện đó ít ngày thì Mơ xuất hiện. Mơ hôm ấy dáng vẻ xanh xao. Tuy thắt bao thật nhưng cái bụng Mơ lại cứ lùm lùm sau lần áo cánh gụ. Mơ xồng xộc bước vào nhà cho dù ông bà chủ có ý ngăn cản ngay từ cửa:

– Hai bác cứ kệ cháu. Anh Khương đâu? Thầy em nhà tôi đâu? Học hành thế này à. Bụng tôi chửa sắp vượt mặt rồi đây mà vẫn phải dậy trước gà gáy sớm, lam lũ việc nhà, việc đồng áng suốt ngày lo cho chồng ăn học. Giờ thì hay chưa…? Tôi bảo anh đi học cho con cho vợ hay là đi tìm vợ bé hả?

Mơ quay ra hỏi vợ chồng ông bà chủ nhà:

– Cháu hỏi thật hai bác nhá? Có cái chuyện ấy của anh Khương nhà cháu không? Nếu có thật như thế thì bác gọi con gái hai bác ra đây, cái cô Hiếm ấy, cho cháu thưa đôi điều. Nếu quả tình cô ấy muốn cướp chồng cháu thật cháu xin vui lòng. Nhà cao cửa rộng lại ở phố mà. Vong ân bội nghĩa mà. Đi tìm nơi lầu son gác tía thì tốt quá đi rồi. Các người định dan díu với nhau thì bước qua thân xác mẹ con tôi mà tổ chức cưới.

Cô con gái ông chủ nhà trốn tiệt đâu không thấy. Khương lúng túng đóng kín cửa trong phòng học không dám ló đầu ra. Mãi lâu sau bà chủ nhà tìm lời nói dịu và nhẹ nhàng đỡ Mơ ngồi dậy:

– Nào thôi, cho bác xin. Cháu nói vậy là hai bác hiểu rồi…

Lần ấy Khương được cứu nguy. Sau này khi đã thành chồng thành vợ của nhau rồi, có lần Khương bảo Mơ:

– Anh chịu! Em giỏi như trinh sát Công an bọn anh ấy!

Mơ khẽ bĩu môi hỏi Khương:

– Không yêu có làm được thế không?

Khương nghĩ tới công việc của mình:

– Hay em vào Công an với anh đi. Nếu ưng ý anh sẽ báo cáo lên cấp trên. Đằng ấy có năng khiếu mà! Đơn vị cũng đang cần có trinh sát nữ nữa!

Mơ hồn nhiên lắc đầu:

– Không! Em chỉ muốn làm vợ Khương thôi! Công an là việc của các anh mà! Ai lại cả hai vợ chồng đều là Công an cả, cứ đi suốt lấy ai ở nhà trông nom con cái và bố mẹ?

Nhớ đêm ngồi vội bên nhau ở vạt dốc đê, tay Khương mới chạm đến đầu gối Mơ, cũng là lần đầu tiên dám chạm vào da thịt người yêu, đã bị cô huých cho đổ xiêu sang bên. Cùng lúc ấy tù và trong làng rúc lên gọi du kích tập hợp đi tuần. Mơ chạy thun thút vào con đường xóm, đầu ngoái lại:

– Bao giờ làm vợ thật đã…

                            *

Đấy là những buổi đầu ở quê hương sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945. Tiếp đó khi Khương đang làm du kích xã thì được gọi lên làm Công an huyện. Hôm hai gia đình làm lễ ăn hỏi cho hai đứa, Khương phải theo anh em đi bắt bọn cướp ngô ngoài bãi sông. Dân đói trông chờ ở đám ngô đang vào hạt thì bị bọn lưu manh bẻ trộm. Chẳng khó khăn gì khi vây bắt bọn này. Cả lũ đói ăn vụng, túng làm càn nên chẳng có mẹo mực trốn chạy gì. Cây đổ rạp, bắp bị bẻ, lối đi của kẻ gian rành rành. Chúng nhai ngô sống nhồm nhoàm rồi ngả ngớn bên nhau trước lúc bị bắt. Khi Khương được tranh thủ về thăm nhà thì mọi việc đã xong. Bố anh nói như ra lệnh:

– Từ hôm nay là anh có vợ rồi đấy. Mùng chín, giờ cát tháng sau là cưới. Hai gia đình chọn hộ anh chị rồi. Liệu lên báo cáo với chỉ huy…

Khương dạ ran, mừng quýnh. Anh tranh thủ sang nhà thăm Mơ thì chỉ gặp bố mẹ vợ. Người yêu của anh đang cùng chị em Hội Phụ nữ Cứu quốc đi tham gia xoá nạn mù chữ ở làng bên. Mẹ vợ anh nói:

– Thấy nó mang cả mẹt với vôi đi. Lại cả cái chổi lau nhỏ để viết chữ nữa. Đâu như chỉ dạy cho thuộc hai mươi tư mặt chữ cái thì phải!

– Dạ, đúng thế ạ! Còn cả chống giặc đói và giặc ngoại xâm nữa bố mẹ ạ! Cách mạng mới thành công mà!

Mẹ vợ xuýt xoa. Bố vợ thông cảm bảo:

– Bây giờ các con là người của Hội Cứu quốc. Làm việc nước cũng như việc nhà. Mà việc nước bây giờ thì lắm lắm. Mới được độc lập mà. Gặp chúng tôi cũng như là gặp con Mơ. Anh sang lễ Tổ tiên bên đây ngay thế này là được rồi. Giờ anh đi công việc đi. Nhớ ngày cưới mà về…

                            *

Ngày cưới hai người đến tận lúc sắp đón dâu Khương mới được rời chỗ làm việc. Anh vừa dắt xe ra khỏi cổng cơ quan thì:

– Khương, có việc gấp!

Quân lệnh như sơn. Có một tên cướp rừng Ngang vừa đột nhập vào làng Hạ. Hắn đã bắt một con trâu mộng cùng hai người đàn bà. Trâu hắn tự dắt còn hai người đàn bà thì một người gánh muối, một người gánh dầu, gánh gạo lẽo đẽo theo sau. Cả làng kể vậy khi Công an về hỏi. Còn lúc ấy, cả làng biết nhưng vẫn nhắm mắt làm ngơ vì sợ tên này có võ, lại được đồn là giết người không ghê tay. Tên cướp rời làng Hạ lúc sẩm tối mà phải đến sáng sớm hôm sau Công an huyện mới được dân làng báo tin. Vừa lúc ấy Khương xin phép chỉ huy nghỉ hai ngày để về nhà cưới vợ. Oái oăm là việc săn đuổi tên cướp rừng Ngang này ngoài Khương ra, không ai trong đội thông thuộc địa bàn và tính tình tên cướp bằng anh.

Tên cướp này từng là võ sĩ, có học, có quen biết Khương ít nhiều hồi ở phố. Anh ta có người yêu học dưới Khương hai lớp. Hai người ở cùng tổng nhưng khác làng.

Cuộc vây bắt kéo dài gần hết một ngày. Nơi tên cướp ở là một hang đá sâu hút trong rừng rậm. Khương đoán vậy. Anh không lạ gì đường đi lối lại trong khu rừng này. Thuở bé anh đã từng theo mẹ vào đây kiếm củi. Hang đá ấy anh cũng đã từng cùng bạn trốn mưa suốt buổi sáng rồi cùng nhau đốt lửa nướng sắn ăn. Giờ tên cướp chỉ có thể ở trong đó – là nơi kín đáo và hóc hiểm nhất nơi vùng rừng Ngang này. Khương đoán vậy nhưng anh đã thất bại khi cho trinh sát vào thăm dò. Hang đá tối om. Bếp tro trên nền đất nguội lạnh từ bao giờ. Chỉ nhoáng nhoàng những cánh dơi bay và mùi lá ải. Nhìn quanh, cây cối đã um tùm hơn cái ngày Khương vào rừng kiếm củi nhiều. Vậy thì tên cướp đã ở đâu trong chốn rừng hoang này. Chả lẽ phải căn từng gốc cây, cành lá để tìm. Cuối cùng, nhờ vào một lạch nước nhỏ có màu đục đục, Khương đã tìm ra chỗ tên cướp ẩn trốn. Đó là một túp lều nát trong hun hút sâu giữa nhiều bụi cây rậm của mấy người đốn gỗ dựng tạm.

Khương cùng mấy anh em tiến đến gần. Họ ngửi thấy mùi lửa. Bất ngờ có tiếng cành khô gãy. Từ trong lán vang lên lời tên cướp:

– Vô ích thôi. Các người tiến sâu vào nữa là chúng tôi cho nổ lựu đạn đấy. Đã dắt díu nhau vào đến đây rồi thì coi sống cũng như chết!

Lời Khương chậm rãi:

– Sống mới khó, chết dễ. Đừng mang lựu đạn ra dọa nhau!

Tiếng tên cướp òa lên:

– Khương hả? Sao lại đi bắt tớ!

– Muốn bắt hay muốn gọi về?

– Thử xem! Đang chờ đây!

Khương nói khích :

– Người có học không làm những chuyện như thế này.

Giọng tên cướp có vẻ hơi chùng xuống:

– Sao lại giở chữ ra dọa nhau?

Khương thẳng thắn:

– Cậy có võ bắt trâu, bắt người một cách vô lối là hành xử của kiểu người nào?

Một chuỗi cười vang lên. Tiếng cười lanh lảnh mang vẻ bất chấp và đầy thách thức:

– Nhầm to rồi ông Công an Việt Minh ơi. Con trâu ấy là ta trừ nợ từ tên sếp đội đã chết đấy. Số tiền nó lấy được của cô người yêu của ta – người con gái đã bị nó làm nhục – bằng giá một con trâu. Còn hai người đàn bà theo ta là tự nguyện. Một người phải lòng ta từ những lần vào núi kiếm củi, đào củ. Một người vì thằng chồng ác quá mà bỏ nhà đi theo cướp. Nhờ họ mà ta có muối, có dầu, có gạo lại thuộc lối vào chuồng bắt trâu đòi nợ nữa.

Khương lên tiếng khuyên nhủ:

– Tốt nhất là cậu nên quay lại. Oán giận cũ cũng đã xong.

– Để cho ta được tự do sống theo ý muốn của mình. Ông chán lắm rồi.

Có tiếng thở hắt ra từ miệng tên cướp. Khương như đọc được tâm trạng ấy:

– Bình tĩnh nào. Đây không phải là chuyện riêng!

Tên cướp vùng vằng :

– Chung cái con khẹc!

Khương tủm tỉm cười rồi nháy mắt cho một trinh sát người nhỏ thó đang trùm lá lên người. Anh trinh sát bước lùi lại rồi lẩn nhanh vào bóng cây như một con sóc. Theo sau anh còn có hai người nữa cũng hoá trang bằng lá lên người. Trông họ như các lùm cây di động chậm. Bất ngờ từ trong khu lều nát vẳng ra tiếng thét:

– Đứng im, giơ tay lên…

Run rẩy tiếng đàn bà:

 – Chúng con cắn rơm cắn cỏ con lạy các ông. Các ông đừng bắn. Hai quả lựu đạn ấy là hai quả lựu đạn thối nhà con mới nhặt từ bốt về đấy ạ. Không tin con cầm lên để ông xem!

Chuyện kẻ ăn cướp mà cứ như chuyện đùa. Chuyện người đi bắt cướp cũng vui không kém. Khi bị trói tay dẫn đi, tên cướp cười cười:

– Cậu bắt tớ thật à. Mình giả vờ thôi mà…

Khương tí nữa bật cười theo.

Khi Khương về đến nhà thì trời đã gần sáng. Mơ vẫn vặn nhỏ đèn chờ chồng. Họ ôm chầm lấy nhau, ùa tay, ùa chân, ùa người vào nhau. Vừa độ ấm mùi trai gái thì có tiếng bà mẹ chồng ho húng hắng và tiếng đập cửa:

– Mẹ Khương đã tỉnh ngủ chưa. Gà sắp gáy rồi. Dậy đun nước cho thầy pha trà uống sớm nhá!

– Dạ, con dậy rồi ạ !

Lời Mơ cuống quýt cùng với đôi tay vơ vội quần áo. Cũng vừa lúc chú gà trống ngoài chuồng vỗ cánh !

Đêm chồng vợ đầu tiên của họ lỡ dở như vậy…

Phan Quế

Theo VNCA

Thẻ:

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống