Home » Truyện người lớn » Bi kịch của lòng tin

Năm nay họp lớp kỷ niệm 15 năm ngày ra trường, đông đủ cả, chỉ thiếu duy nhất cái Huyền. Hồi học cấp III, Huyền là lớp phó học tập, cán bộ Đoàn, thuộc thành phần “cốt cán” của lớp nên sự thiếu vắng của nó ai nấy đều thắc mắc. Người nọ hỏi người kia, gọi điện theo số di động thì tổng đài thông báo “thuê bao quý khách đang gọi hiện không liên lạc được”, gọi số cố định thì không ai nghe máy.

Vắng Huyền, bọn con gái trong lớp xúm xít bàn luận lý do vì sao Huyền không đến. Đứa đoán, vì chồng nó ghen nên không cho vợ đi họp lớp. Người ngờ vực, Huyền giờ giàu có, thuộc hàng mệnh phụ phu nhân nên không muốn giao tiếp với đám bạn bình dân nữa. Cái Thủy kín đáo ghé sát tai tôi: “Tan họp lớp, tao và mày đi gặp nó. Tối qua nó gọi cho tao. Vợ chồng nó không được êm ấm nên nó không muốn đến chỗ đông người”.

Hồi học phổ thông, tôi, Thủy và Huyền thân nhau như bộ 3 xe – pháo – mã. Nhưng rồi ra trường, mỗi đứa một nơi. Đến tuổi lấy chồng, sinh con, đứa nào cũng tối mặt tối mũi với việc nhà, việc cơ quan, họa hoằn lắm người nọ mới hỏi thăm cuộc sống của người kia. Hồi học đại học, Huyền cũng học ở Hà Nội, nhưng sau khi tốt nghiệp, nó không trụ lại thành phố như vài đứa trong lớp, trong đó có tôi mà về tỉnh công tác cho gần gia đình. Rồi Huyền lấy một anh con nhà quan chức, bản thân chồng nó cũng có vị thế trong một Sở của tỉnh. Cuộc sống gia đình Huyền thuộc hàng vương giả trong tỉnh.

3 năm qua tôi làm nghiên cứu sinh ở nước ngoài nên không liên lạc gì với Huyền. Nó là đứa thông minh, sống chân thành, lại lấy chồng thành đạt nên tôi luôn tin cuộc sống của nó hạnh phúc. Cách đây 5 năm, hồi lớp tôi, đứa nào có chiếc xe máy tay ga đã là oách lắm thì Huyền đã có ô tô riêng. Họp lớp lần đó, lúc Huyền yểu điệu bước xuống từ chiếc xe hơi bóng loáng, bọn con gái không khỏi ghen tỵ, và đám con trai nhìn mà phát thèm.

Vậy mà lần này kết thúc buổi họp lớp, Thủy đưa tôi đến một quán bar, ở đó, Huyền đã ngồi đợi sẵn. Tôi không thể nào nhận ra người ngồi trước mặt chúng tôi lại có thể là cái Huyền đài các, cao sang ngày nào. Nó gầy rộc, da xạm đen, mắt thâm quầng, trũng sâu. Huyền giờ không còn đi ô tô mà đi xe máy. Thủy gọi 3 ly sinh tố hoa quả cho 3 đứa. Tức thì Huyền đính chính với người phục vụ: “Cho chị một whisky 18”. Tôi trợn mắt kinh ngạc. Nó cười, chả ra vui, chả ra buồn: “Mày ăn cơm tây bao năm mà vẫn không biết uống rượu à? Tao giờ không rượu, cũng như chúng mày nấu canh mà không cho bột ngọt ấy”. Tôi trân trân nhìn Huyền, linh cảm thấy điều chẳng lành.

Nhân viên phục vụ mang rượu đến bàn và định giúp Huyền khui rượu nhưng nó ra hiệu để tự mình làm nấy. Huyền lặng lẽ rót những giọt rượu sóng sánh vào chiếc ly trước mặt. Vẻ rất chuyên nghiệp, nó đưa chiếc ly để ngang tầm mắt, dùng tay xoay nhẹ một vòng để những giọt rượu láng vòng quanh thành ly rồi mới từ từ đưa lên miệng. Nó nhấp từng ngụm, trầm ngâm. Uống ly thứ nhất. Rồi ly thứ hai. Đến ly thứ ba thì nó bật khóc, thổn thức như một đứa trẻ. “Tao ước một cuộc sống thanh bình, ít tiền, nhiều tiếng cười như chúng mày”. 3 năm rồi không gặp, nhìn Huyền khóc, tôi lúng túng chẳng biết nên nói gì để động viên nó. Thôi thì cứ để Huyền được khóc cho nhẹ lòng.

“Mày và Quân không thể cứu vãn được nữa sao?” – Thủy mở đầu câu chuyện.

“Tao lấy Quân không vì nhà cao cửa rộng. Cũng không vì Quân là con quan chức. Vì yêu Quân, tao đã từ bỏ mọi thứ thuộc về tao: Công việc, nỗ lực phấn đấu, các mối quan hệ xã hội, và thậm chí là cả sở thích cá nhân… Rốt cuộc, tao càng vì Quân thì Quân càng cho mình cái quyền được áp đặt, ra lệnh và quản lý mọi hành động, suy nghĩ của tao. Đã đến lúc, tao cần sống cho mình. Ngoài tuổi băm rồi còn gì. Ngoảnh đi ngoảnh lại, thời gian vèo trôi, chả mấy mà sang đầu bốn”… Vừa nói, nước mắt Huyền lã chã rơi.

Ngừng đoạn, Huyền tiếp: “Tao tránh mặt mẹ tao vì không muốn bà đau lòng. Nhưng có lẽ, tao sẽ sớm nói cho bà biết mọi chuyện. Tao đã thuê được nhà mới, cũng liên hệ được chỗ học mới cho bọn trẻ. Mọi việc trong gia đình bên chồng, tao đã thu xếp ổn thỏa, không gây điều tiếng hay có gì tranh chấp đến tài sản, con cái. Các cụ đều là người có học nên xử sự mọi việc có văn hóa, đại lượng.

Thực lòng, tao đã rất yêu và có lẽ vẫn còn yêu Quân. Tao không thể tưởng tượng được cuộc sống sau này sẽ ra sao. Nhưng nếu bảo tao bỏ qua mọi chuyện để lại tiếp tục tay ấp má kề với chồng thì không thể. Khi phát hiện ra Quân mua nhà cho tình nhân ở, có con riêng, tao đã vô cùng căm thù chồng. Nhưng khi ngọn lửa hờn ghen lắng xuống, nhớ lại tất cả những gì tao đã sống vì chồng, vì con, hy sinh cho gia đình, tao thấy thật vô nghĩa. Tao tuyệt vọng. Và giờ là lúc tao cần phải quyết định cuộc sống cho mình.

Sai lầm của tao là đã quá tin tưởng chồng, sống phụ thuộc vào chồng. Chúng mày biết khi tao hỏi anh ấy lý do ngoại tình, Quân đã nói rằng: “Anh yên tâm vì đã có vợ và không thể cưỡng lại được cảm xúc mới. Anh biết mình đã sai nhưng anh không thể dừng lại”.

Giờ thì Huyền giơ cả ly rượu lên tu ừng ực. Huyền chua chát: “Sao tao phải sống như vậy chứ? Sao tao phải cung phụng chồng, chiều chuộng chồng, không dám giao du với bạn bè vì sợ chồng ghen, để rồi chính tao bị phản bội? Tao ngẫm rồi, muốn hy sinh cho người khác, phải biết sống cho bản thân nữa! Tao không còn căm thù chồng, vì dẫu sao anh ấy cũng là bố của các con tao. Ở tuổi này, tao không muốn lại mang đơn đi xin việc. Vì thế tao đã có hướng mở công ty kinh doanh. Chúng mày yên tâm, tao sẽ ổn mà”… Huyền lại uống.

Nhìn nó say mèm, tôi xót xa định giằng lại ly rượu. Thủy ngăn: “Chúng mình đừng cản. Cứ để nó say. Và cứ để nó tự quyết định cuộc sống của nó”.

GIANG HOÀNG GIANG

Theo PNVN

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống