Home » Truyện người lớn » Anh sẽ đợi!

Em không xinh, không dễ thương nếu không muốn nói em rất đỗi bình thường so với những người con gái tôi gặp. Vậy mà tôi lại yêu em chỉ sau vài lần gặp gỡ và tiếp xúc, nhiều lúc tôi cố định hình lại tình cảm tôi dành cho em là gì, ban đầu tôi không tin đây là tình yêu nhưng đã hơn một năm trôi qua tôi vẫn rất nhớ và mong em.

Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên gặp em, khi đó em đang trèo lên cây bơ cạnh nhà và cười nói huyên thuyên với đứa em gái ở phía dưới. Nhìn thấy cảnh đó tôi nhăn mặt và thầm nghĩ “Con gái gì mà nghịch thế!”. Vậy mà ấn tượng ban đầu không tốt mấy đó lại nhanh chóng qua mau khi tôi nói chuyện cùng em, em không xinh nhưng có cách nói chuyện rất duyên và cuốn hút. Tôi vẫn nhớ vầng trán cao, thông minh và bướng bỉnh, nhớ ánh mắt sau cặp kính cận lúc nào cũng như cười vui.

Tôi nhớ có lần vui miệng tôi hỏi “Em có người yêu chưa?”, không che giấu em trả lời thành thật “Rồi anh ạ, tụi em yêu nhau được hơn một năm rồi, anh ấy hiền và cao lắm, 1m80 đấy nhé!”. Tôi buột miệng “Cha! Tự hào quá!”. Tự dưng tôi thoáng thấy em buồn “Người ta cao mình thấp mà tự hào gì hả anh?” Nhìn lại em tôi mới thấy em bé nhỏ thật.

Tôi không hiểu sao tôi lại yêu em. Tôi – một người phong kiến và sống rất bảo thủ, còn em – em bướng bỉnh, vô tư và hồn nhiên quá đỗi… Nhiều khi tôi chẳng cần lý giải nữa, chỉ biết có lúc tôi nhớ em da diết, hình dung của tôi về em quá ít ỏi, kỉ niệm gom góp được là bảy lần gặp gỡ, vài cái email, mấy cuộc điện thoại và không nhiều tin nhắn. Em ở Đà Nẵng, còn tôi quê ở Quảng Nam nhưng học Đại Học và làm việc ở Sài Gòn.Tôi chấp nhận làm anh trai của em và đau lòng khi nghe em ríu rít ở đầu bên kia điện thoai câu “Anh trai ơi!”. Tôi biết, tôi không có quyền chen ngang cuộc sống hiện tại của em, tôi cũng biết em yêu người yêu em bằng cả một trái tim nên sẽ chẳng có một khe hở nhỏ nào để dành cho tôi. Tôi đi bên em âm thầm như vậy, buồn mỗi khi em buồn, vui mỗi khi em vui, đau lòng mỗi khi em khóc.

Tôi đi bên em âm thầm như vậy, buồn mỗi khi em buồn, vui mỗi khi em vui, đau lòng mỗi khi em khóc…

Em chia tay người yêu, em buồn và khóc nhiều lắm, tôi thấy cuộc sống của mình cũng chao đảo. Tôi không trách người yêu em chỉ trách sao tôi không gặp em sớm hơn… nếu như vậy có thể mọi thứ sẽ khác đúng không?

Rồi cuộc sống của em cũng bình thường trở lại, em ít hơn những dòng status buồn trên nick yahoo, em lại cười và huyên thuyên kể chuyện với tôi, lại để mặt cười toe toét khi chat cùng tôi. Em là vậy đó, cố gắng mạnh mẽ nhưng tôi biết từ sâu thẳm trong lòng em rất buồn, em vui vẻ để mẹ yên tâm và để người thân yêu em đừng lo lắng. Tôi biết em vẫn khóc, vẫn buồn và vẫn rất cô đơn. Hôm qua lại thấy trên nick em xuất hiện dòng status “Bỗng dưng thấy buồn!!!”, tôi thấy thương em quá! Ước gì tôi có thể ở bên cạnh em…

Nhưng ngay lúc này đây tôi vẫn mong sẽ có một ngày được cùng em đi khắp Sài Gòn, chở em phía sau để được nghe em nói cười hay để em im lặng thôi cũng đủ làm trái tim tôi ấm lại rồi. Tôi vẫn mong một lần được ôm lấy em vào lòng dù để nghe em khóc và kể về mối tình đầu tan vỡ của em. Tôi nhớ và yêu em nhiều biết bao!

Em không phải là người đầu tiên tôi yêu nhưng luôn mong em sẽ là người cuối cùng. Tôi không phải là người lãng mạn, học văn dở tệ nhưng tôi đã viết ra được những lời như thế này tôi cũng thấy ngạc nhiên lắm.

Hãy cố gắng em nhé, gạt bỏ quá khứ để bước đến tương lai. Tôi tin là em sẽ làm được. Gắng lên Fami nhé, anh sẽ đợi em ở đây, đợi cho vết thương kia của em mau lành, đợi cho thời gian trôi qua và đợi đến ngày em yêu anh!

Theo 24h.com.vn

No comments yet... Be the first to leave a reply!

Kỹ năng cuộc sống